《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 83
Advertisement
"Thành thật nói cho ta biết, ngươi như thế nào biết mẹ của ta?"
"Trên công việc nha."
Kỷ Dữ Đường nắm bắt cằm của nàng, quơ quơ đầu của nàng, "Còn không thành thật."
Triệu Mộ Tịch mím mím môi, biết chuyện này không gạt được Kỷ Dữ Đường, đến lúc đó nàng đi hỏi Hề Vân cũng sẽ biết, "Năm ngoái đi làm ở triển quán, ngẫu nhiên nhận thức."
Cho tới hôm nay Kỷ Dữ Đường mới biết, Triệu Mộ Tịch vẫn đang làm hai công việc cùng một lúc, nàng biết Triệu Mộ Tịch là vì gánh nặng chi tiêu của Triệu Thải Nam ở nước ngoài, nhưng lúc trước nàng sắp xếp đưa Triệu Thải Nam ra nước ngoài, chính là hi vọng Triệu Mộ Tịch có thể trải qua ung dung một chút, không nghĩ tới lại trở thành gánh nặng cho Triệu Mộ Tịch.
"Từ chức, sau này không cần lại đi." Kỷ Dữ Đường nói tới quả quyết thẳng thắn.
"Tại sao? Ta làm rất quen thuộc."
"Ngươi không từ chức, ta đi giúp ngươi từ." Kỷ Dữ Đường nghĩ đến cuối tuần nàng ở triển quán làm hướng dẫn, đứng mệt mỏi cả ngày, tối về còn vội vàng làm cơm cho mình, xưa nay đều chưa từng nói một câu mệt mỏi, liền cảm thấy đau lòng. Lúc nào Triệu Mộ Tịch cũng cười nói nàng có thể chịu được cực khổ, mỗi lần nghe xong trong lòng Kỷ Dữ Đường đều cảm thấy khó chịu, đặc biệt là khi vuốt cặp tay thô ráp kia của nàng, nhớ tới thân thế của nàng, nhớ tới nàng có một người mẹ như vậy, Kỷ Dữ Đường thật sự không thể nào tưởng tượng được, từ nhỏ đến lớn nàng đã gặp bao nhiêu tội.
"Không cần. . ." Triệu Mộ Tịch rõ ràng Kỷ tổng không thiếu tiền, mật mã thẻ ngân hàng của Kỷ Dữ Đường đều là sinh nhật của nàng, thẻ tín dụng cũng tùy tiện để nàng dùng, nhưng có một số việc, Triệu Mộ Tịch vẫn muốn kiên trì nguyên tắc của chính mình, nàng không thể cái gì cũng làm theo ý muốn của Kỷ Dữ Đường, cái gì cũng dựa vào Kỷ Dữ Đường, giống như bị bao dưỡng vậy, nàng sẽ tự xem thường chính mình.
"Ngươi không cần khổ cực như vậy." Điều Kỷ Dữ Đường muốn hoàn toàn ngược lại với Triệu Mộ Tịch, nàng thật hy vọng Triệu Mộ Tịch có thể khắp nơi đều dựa vào mình, không muốn lại nhìn thấy Triệu Mộ Tịch ăn nửa điểm khổ. Kỷ Dữ Đường nâng mặt nàng lên, nghiêm túc nói rằng, "Ta là người yêu của ngươi, ta cũng hi vọng ngươi coi ta là người nhà, chăm sóc ngươi thật tốt là điều ta phải làm, hiểu chưa?"
Kỷ Dữ Đường không thích Triệu Mộ Tịch đem giới hạn giữa các nàng vạch ra rõ ràng.
"Không khổ cực, ta nào có yếu ớt như vậy." So với cuộc sống trước kia, hiện tại Triệu Mộ Tịch đã rất hạnh phúc, đã rất thỏa mãn rồi, Kỷ tổng cũng quá khẩn trương đi.
Kỷ tổng dùng ngữ khí mệnh lệnh nói rằng, "Ở chỗ này của ta, ngươi liền yếu ớt như thế."
"Ngươi có nói lý hay không đây." Triệu Mộ Tịch không còn lời nào để nói, nhưng trong lòng lại ấm, Kỷ tổng thực sự là "Lễ vật" ấm áp nhất, quý giá nhất mà trời cao ban tặng cho nàng.
Advertisement
"Nghe lời, cuối tuần đừng tiếp tục đi nữa, thật sự nghĩ mình có ba đầu sáu tay, không cần nghỉ ngơi sao?"
"Ngươi còn nói ta, ngươi không phải như vậy sao."
"Ta nào có mệt mỏi như ngươi a. . ." Kỷ Dữ Đường đẩy tóc của nàng ra, đưa tay đỡ sau gáy của nàng, làm cho nàng kề sát vào mình, ôn nhu hôn khóe miệng của nàng một cái, "Ý định chọc ta đau lòng."
"Ừm. . ."
Kỷ Dữ Đường lại hôn hai cái lên cánh môi non mềm của nàng, mới chậm rãi chuyển qua bên tai nàng, dùng giọng nói trầm thấp mê người nói với nàng, "Mẹ ta vừa nói, để chúng ta hảo hảo cùng một chỗ."
". . . Có thật không? ! !" Tâm tình bây giờ của Triệu Mộ Tịch đại khái so với trúng được vé số ngàn vạn còn muốn kích động hơn, nàng nắm chặt tay Kỷ Dữ Đường, toét miệng con mắt đều muốn cười cong, giống như vẫn đang có chút nằm mơ, "Thật sự a?"
Kỷ Dữ Đường nhìn nàng, mỉm cười gật đầu.
Triệu Mộ Tịch bỗng nhiên nhào tới ôm lấy Kỷ Dữ Đường, giống như tiểu lang cẩu, nàng dúi đầu vào cần cổ của Kỷ Dữ Đường, vui vẻ cọ cọ, cơ hồ cảm động đến muốn khóc, "Quá tốt rồi. . . Quá tốt rồi. . ."
Nàng hẳn là may mắn, nàng sớm gặp được Hề Vân, mà Hề Vân vừa vặn lại là mẹ của Kỷ Dữ Đường.
Kỷ Dữ Đường vuốt đầu của Triệu Mộ Tịch, lần này cũng nên an tâm đi.
----------------------------------------------
Trong nháy mắt, gần tới tháng sáu. Ban nhạc vẫn đang bận rộn với tuần diễn cho album, trong nửa tháng Kỷ Dữ Lộ phải bay đi bảy cái thành thị, mãi đến tận đầu tháng sáu, vì tham gia dạ hội tốt nghiệp của trường học, nàng mới trở lại A thị.
Kỷ Dữ Lộ kéo dài rương hành lý trở lại khu nhà ở, nằm dài ở trên ghế sô pha, mấy ngày này tới tới lui lui nhanh đem nàng mệt mỏi thành cẩu, thể trọng thẳng tắp giảm xuống. Nàng miễn cưỡng trở mình, nằm ngửa ở trên ghế sô pha, lấy di động từ trong túi xách ra, bắt đầu gửi tin nhắn cho Lâm Vi, khung trò chuyện của nàng và Lâm Vi vẫn luôn nằm ở vị trí đầu tiên.
Quả nhiên chính mình không chủ động, Vi tỷ nàng cũng sẽ không chủ động tìm nàng nói chuyện. Kỷ Dữ Lộ sửa ghi chú của Lâm Vi thành 【 Lão bà tương lai 】, nàng theo đuổi Lâm Vi gần nửa năm, điều duy nhất có tiến độ đại khái là đem ghi chú của Lâm Vi từ 【 Vi tỷ 】 đổi thành 【 Lão bà tương lai 】.
—— Ta quay về A thị rồi [ hôn nhẹ ].
Đầu kia, Lâm Vi lấy điện thoại di động ra nhìn tin nhắn, khóe miệng nở nụ cười, nghĩ thầm "Ấu trĩ", mỗi ngày đều phát chút chuyện vặt vãnh để nói chuyện, ngày qua ngày nói "Chào buổi sáng cùng ngủ ngon", trình độ theo đuổi người của Kỷ Nhị tiểu thư, cũng quá thấp đi. Nhưng bất tri bất giác, Kỷ Dữ Lộ kiên trì một tháng lại một tháng, Lâm Vi xác thực không nghĩ tới, mỗi ngày cùng Kỷ Dữ Lộ nói chuyện phiếm thậm chí đã thành thói quen của nàng, nếu như có một ngày Kỷ Dữ Lộ không tìm nàng, trong lòng nàng ngược lại lại nhớ thương.
Advertisement
Lâm Vi mới vài giây không trả lời tin nhắn của nàng, Kỷ Dữ Lộ liền bắt đầu gọi điện thoại cho Lâm Vi, liền muốn nghe âm thành của Vi tỷ một chút. Trước đây nói chuyện yêu đương, Kỷ Dữ Lộ không thích nhất là đối phương dính người, thích quản chuyện, làm cho mình không có tự do, nhưng hiện tại nàng hận không thể để cho Lâm Vi nơi nơi quản nàng, mỗi ngày đến phiền nàng, nhưng Lâm Vi vẫn đối với nàng lạnh nhạt.
"Ta đã trở về."
Lâm Vi nghe được âm thanh hấp tấp lỗ mãng của nàng, trả lời, "Ta thấy tin nhắn."
"Vậy sao ngươi không trả lời ta?!" Nghe Lâm Vi không có tiếp lời của mình, Kỷ Dữ Lộ ngón tay cào sô pha, nghĩ thầm lại đem đề tài tán gẫu giết chết rồi, "Buổi tối ngày mai có tụ hội, Trương đạo nói ngươi nhất định phải tới, tiệc khánh công, MV của chúng ta chính thức lên sóng."
"Mấy giờ?"
"Tám giờ, ngày mai ta đến nhà ngươi đón ngươi!"
"Được, còn chuyện gì khác nữa không?"
Điệu bộ này là muốn cúp điện thoại? Kỷ Dữ Lộ vội vàng đánh gãy nàng, "Có!"
"Chuyện gì?"
"Ta nhớ ngươi. . ." Sau khi nói xong, Kỷ Dữ Lộ cũng cảm thấy buồn nôn hề hề, trên người đã nổi lên một thân da gà, buổi tối ngày hôm ấy nếu như không phải nàng uống quá nhiều rượu, cũng sẽ không nói ra được lời thổ lộ như vậy. Sau khi nói một câu buồn nôn xong, Kỷ Dữ Lộ lại lẫm lẫm liệt liệt cười nói, "Ta mang lễ vật cho ngươi. . . Buổi tối cùng nhau ăn cơm có được hay không? Ta đưa cho ngươi."
Nửa câu nói phía sau mới là then chốt, thời điểm chạy tuần diễn, mỗi khi đến một tòa thành thị, Kỷ Dữ Lộ đều mua lễ vật đặc sắc ở nơi đó cho nàng.
Thời điểm nàng nhẹ nhàng nói "Ta nhớ ngươi", tâm của Lâm Vi trong nháy mắt có xúc động, nhưng vẫn trả lời là, "Ta đã ăn rồi."
"Cái kia uống rượu đi! Chúng ta đã lâu không có cùng uống rượu."
"Không được." Đối phương vẫn là từ chối, đều đã mấy tháng rồi, Lâm Vi đến tột cùng còn muốn thử thách nàng trong bao lâu, lúc nào quan hệ của các nàng mới có thể từ thời kỳ ám muội tiến thêm một bước đây. Kỷ Dữ Lộ đang mất mát, lại nghe Lâm Vi nói rằng, "Ngươi vừa mới xuống máy bay, buổi tối nghỉ sớm một chút, đừng lăn lộn."
"Ân, được, ngươi cũng nghỉ sớm một chút." Vừa nghe đến nàng quan tâm, Kỷ Dữ Lộ giống như được hít thuốc lắc, này thật giống như sau khi mình biểu lộ cùng nàng, đây là lần đầu tiên Lâm Vi chủ động quan tâm nàng, trong lòng ngọt xì xì, cười đến không ngậm được miệng. Chẳng trách Lâm Vi gọi nàng là nhị sỏa tử, Kỷ Dữ Lộ cũng cảm thấy, chính mình ở trước mặt Lâm Vi là ngốc tử, cảm giác thông minh đều bị cẩu ăn.
"Chúng ta ngày mai gặp."
"Được rồi."
Kỷ Dữ Lộ cúp điện thoại, nhớ tới lần trước Lâm Vi đưa nàng về nhà, ôm nàng gọi nàng nhị sỏa tử. . . Lại vui vẻ lên, nhị sỏa tử rất tốt, nhiều sủng a. Kỷ Dữ Lộ ôm điện thoại di động ở trên ghế sô pha lăn một vòng, trực tiếp lăn rớt xuống thảm, một tiếng hét thảm: "A. . ."
Ngày kế, bảy giờ rưỡi tối, Kỷ Dữ Lộ lái xe đến đón Lâm Vi, ngày hôm nay thay quần áo thay một giờ đồng hồ, trang điểm trang đến hai giờ đồng hồ, liền chờ đến cùng Lâm Vi gặp mặt.
"Ta đến dưới lầu ~~ "
"Ta lập tức xuống." Lúc nhận được điện thoại của Kỷ Dữ Lộ, Lâm Vi đang bổ trang, nàng cúi đầu nhìn son môi trong tay mình một chút, là cây son Kỷ Dữ Lộ đưa cho nàng, Kỷ Dữ Lộ nói nàng dùng màu sắc này là ưa nhìn nhất, bất tri bất giác, liền dùng cây son môi này đến khi chỉ còn một đoạn, nàng cũng không phát hiện.
Mười phút sau, Lâm Vi xinh đẹp động lòng người xuất hiện ở trước mặt Kỷ Dữ Lộ.
"Đưa cho ngươi." Lâm Vi vừa lên xe, Kỷ Dữ Lộ liền kín đáo đưa một túi lớn lễ vật cho Lâm Vi.
"Còn có thời gian mua lễ vật cho ta. . ." Lâm Vi biết nàng chạy tuần diễn rất bận, toàn quốc bay khắp nơi, mới nửa tháng không gặp, cả người gầy đi một vòng, giống như con khỉ nhỏ vậy, "Gần đây rất bận đi."
"Ừm, rất bận bịu, mệt mỏi thành cẩu."
"Ta thấy ngươi là gầy thành khỉ."
Trước khi lái xe, Kỷ Dữ Lộ hướng về Lâm Vi bán manh, "Ngươi gặp qua hầu tử nào đáng yêu như ta không?"
"Hầu tử so với ngươi còn đáng yêu hơn." Lâm Vi thắt đai an toàn.
Kỷ Dữ Lộ bất đắc dĩ lè lưỡi, lái xe đi.
Mười phút sau, Kỷ Dữ Lộ dừng xe ở ngã tư đường phía trước, đèn đỏ, 60 giây.
"Ngươi nhìn chằm chằm ta làm gì?" Sau khi bị Kỷ Dữ Lộ si hán nhìn chăm chú mười mấy giây, Lâm Vi rốt cục không nhịn được quay đầu hỏi.
"Ngươi đẹp a." Kỷ Dữ Lộ da mặt dày nói, sau đó lấy qua chai nước suối ở một bên uống một hớp, sau khi đem bình nước thả lại chỗ cũ, tay của Kỷ Dữ Lộ làm bộ lơ đãng, chậm rãi hướng về phía tay của Lâm Vi sờ lên, Lâm Vi cũng làm bộ lơ đãng hơi co tay lại, Kỷ Dữ Lộ mặc kệ, tiếp tục truy theo tay của nàng, Kỷ Dữ Lộ đem lòng bàn tay của chính mình đặt lên ở trên mu bàn tay của nàng, thật chặt dính vào cùng nhau, lại chậm rãi dùng đầu ngón tay chen vào giữa ngón tay của nàng, vững vàng nắm chặt.
Tựa hồ thời điểm mười ngón tương khấu, tim đập so với hôn môi còn muốn nhanh hơn, hai người đều có cảm giác như vậy.
Lâm Vi không có bỏ tay mình ra, Kỷ Dữ Lộ nhìn nàng cười, tay nắm thật chặt, có chút quên hết tất cả.
"Tích tích tích tích tích tích tích tích —— "
Lúc này, sau lưng đột nhiên vang lên từng tiếng còi xe gấp gáp, giống như đòi mạng, lúc này Kỷ Dữ Lộ mới lấy lại tinh thần, đèn đỏ đã qua, xe của nàng đứng ở đầu tiền nếu không đi, xe ở phía sau không có cách nào đi cả.
"Hảo hảo lái xe." Lâm Vi tránh tay nàng ra.
Advertisement
- In Serial60 Chapters
The Sword And The Butterfly
Virtuous Masters, terrible Demons.Mortal armies fighting for mortal Kings.Sages reaching for immortality. In such a world, filled with wonder and slaughter, two precocious children try to join a mighty Sectand the ranks of the fabled Cultivators. This is their story.
8 246 - In Serial26 Chapters
Cloudlark
File under: sky pirates, guild level-ups, and true companions (nakama) The problem isn't her, it's her folks. Seren is tired of living a lonely life on the island, but every time she brings up the lack of community to her parents, they tell her that it's better that way. Better not to have anyone else around. Better to have dad-vetted "friends" in touch only by mail. Better to not go near the transportation area and to report anything "strange." And she tries. She really does. When it becomes crystal clear that nothing will change, the lure of far off horizons is louder than ever. The last straw is when an attempt to abide by the rules fails and even small pleasures are taken from her. Opportunity knocks and she throws open the door, determined to prove that she can take care of herself. Too bad the world is just as determined to prove otherwise. (Story is aiming for PG-13 levels of content. Tagged with Profanity & Gore just to be safe.) (weekly update at Friday midnight PST / Saturday 4pm JST)
8 114 - In Serial20 Chapters
Second Life's Game: Hell
(LitRPG/Fantasy) *** Disclaimer: I changed the title of this fiction because I realised that religious people may be offended by it. This fiction is purely intended to entertain and is not based upon any religion. *** What comes after death? The Afterlife. A world split into three layers. Heaven, Nexus and Hell. The Afterlife is harsh, cruel, and sometimes downright unfair, with everything based upon luck. A world with a game system, which enables the residents to level up, and gain special attributes. A tower lies in the middle of it all, named the Core, which provides passage to God, who will bestow on you your greatest desires. Unfortunately, to get to God, one must conquer 27 stages and battle against others wishing to meet him too. Ikite, a young teenager, gets killed by a gang of criminals and reawakens in Hell with a different body and life. As his two new personalities meld into one, he becomes an 'Awakener', someone who has their previous life's personality sharing their mind. However, he realises he has no combat perks, a bad class and a peasant's life in Hell, the lowest layer. At first, he decides on a hardworking, yet peaceful life with his mother, but bad luck wouldn' leave him alone. Forced to journey where he doesn't want to journey, will he overcome his obstacles, change his perspectives, and climb the tower? Or will he sink into the lifeless state, just like many of those around him... Kick back and relax with this book as it's your traditional LitRPG, with a twist or two here and there. New chapter at least every two days (unless previously stated).
8 142 - In Serial19 Chapters
Diner of a Returned Hero [Ver. English)]
Choi, Kyeongho 35 years old, his looks are somewhere in between normal and handsome. His temperament is stiflingly dull. He is very much content with whatever is given to him and is also subtly thoughtful of others. Possesses power that can even match the Demon King. Albino Real name is Carnis de Rufs. Kyeongho nicknamed him albino. Pet of the Lord God and the Guardian. He is the one who established the awakening system to protect the Earth. Possesses unexpected aegyo and clumsiness. Synopsis Kyeongho returns to the Earth after 10 years of protecting the world of the spirits from the attack of Evildom. But it turns out that Earth has been attacked too? Can Kyeongho, who dreams of an ordinary life working at his mom’s restaurant, save the world from the monster attack?
8 234 - In Serial19 Chapters
Funny Shades of Grey
A long time ago in a galaxy far, far away... Wait, that's another story.
8 117 - In Serial30 Chapters
The Kanej Story [COMPLETED]
Based off of the Duology 'Six of Crows by Leigh Bardugo'.A Kanej story. Some profanity. (Possibly a lot) Basically Kaz loses his gloves and Inej looks for them. Then they get in a fight and she leaves. How does Kaz deal with it?.....not well. __________________________________________I have atrocious grammar and Spelling. And I do not know why but I just capitalize stuff that doesn't need to be. So beware.Highest ranking: #1 in kanej#1 in jesperfahey#1 in inejghafa
8 229

