《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 78
Advertisement
"Ân..." Triệu Mộ Tịch cong chân, nhắm mắt than nhẹ, nàng ôm chặt lấy lung của Kỷ Dữ Đường, trên mặt hiện lên biểu hiện ẩn nhẫn mà vui thích.
Kỷ Dữ Đường chậm rãi hôn lên vành tai của nàng, thân thể dính sát vào hợp lại cùng nhau.
Cộc cộc cộc ——
Hoặc là sớm một chút hoặc là trễ một chút, một mực lại vào ngay lúc này vang lên tiếng gõ cửa, Triệu Mộ Tịch vốn đang thở đến lợi hại, lần này, nàng ngừng thở bỗng nhiên mở mắt ra, đẩy Kỷ Dữ Đường đang ở trên người mình một cái, ". . . Ân... Có người..."
Triệu Mộ Tịch tức thì có một loại cảm giác có tật giật mình, chứng vọng tưởng bị hại đều bị doạ ra tới, hiện tại nàng việc lo lắng nhất chính là cửa không có khóa lại, trong nháy mắt, đã tưởng tượng ra một màn "Bắt gian tại trận".
Lúc này, bên dưới vẫn bị lấp kín, Triệu Mộ Tịch cảm giác Kỷ Dữ Đường ngừng lại, nhưng chẳng được bao lâu, ngón tay của nàng lại bắt đầu động đậy, Triệu Mộ Tịch không hề phòng bị, nhíu chặt lông mày, tay trái gắt gao nắm chặt ga giường, cắn một cái lên trên vai Kỷ Dữ Đường.
Tiếng gõ cửa vẫn còn tiếp tục.
"Không cần để ý..." Kỷ Dữ Đường thở hổn hển, thấy Triệu Mộ Tịch nằm ở dưới thân mình một bộ dạng ý loạn tình mê, câu môi cười, Kỷ Dữ Đường không chỉ không dừng lại động tác trên tay, mà còn đem nàng bắt nạt đến càng lợi hại.
"A..." Ngoài cửa còn có người đang đợi, cho nên không thể phát ra âm thanh, nhưng Triệu Mộ Tịch càng không nhịn được phát ra âm thanh, này không thể trách nàng, chỉ có thể trách Kỷ tổng quá ác độc. Vụng trộm càng tăng thêm kích thích. . . Đối với Triệu Mộ Tịch mà nói đây là trả giá "Đau đớn thê thảm đại giới" .
Thâm thâm thiển thiển, khi nhẹ khi nặng, hơn nữa còn có tiếng gõ cửa, Triệu Mộ Tịch sắp bị Kỷ Dữ Đường tra tấn điên rồi, nhưng như vậy lại có thêm một loại hưng phấn kích thích.
"Thích không?" Kỷ Dữ Đường hôn thái dương của nàng, ôn nhu hỏi.
Mỗi lần Kỷ Dữ Đường muốn nàng, đều nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh hỏi nàng có thích hay không, Triệu Mộ Tịch chết cũng không thừa nhận, nhưng rõ ràng vẫn đang theo tiết tấu của người ta mà chuyển động thân thể, trong miệng lại ấp úng nói, "Được rồi..."
Một bộ dạng chưa được cho ăn no như vậy, làm sao Kỷ Dữ Đường có thể tha cho nàng, vừa vặn, làm trừng phạt cho buổi tối ngày hôm ấy, "Được rồi mà phía dưới còn cắn chặt như thế..."
Triệu Mộ Tịch nghe xong dùng mu bàn tay che mặt, thân thể vô cùng thành thực.
Kỷ Dữ Lộ đứng ở cửa, đều đã đến thời gian ăn sáng rồi, vẫn không thấy hai người kia, Kỷ gia ăn điểm tâm luôn luôn đúng giờ, Kỷ Dữ Đường càng chưa từng muộn qua. Kỷ Dữ Lộ lại gõ một trận, ghé vào trên ván cửa nghe ngóng, sau đó lôi kéo cổ họng hô, "Tỷ, ngươi có ở bên trong hay không?"
Không có người đáp.
Lúc này, chuông điện thoại di động cũng vang lên, là di động của Kỷ Dữ Đường, di động vừa vặn đặt ở trên tủ đầu giường bên tay trái của Triệu Mộ Tịch, một lần lại một lần mà vang lên, động tác trên tay Kỷ Dữ Đường mềm nhẹ lại, "Bảo bối, giúp ta lấy di động."
Advertisement
Kỷ Dữ Đường hai cái tay đều rất bận, đặc biệt là tay phải.
Triệu Mộ Tịch phát điên, vào lúc này còn có tâm tình nghe điện thoại, Kỷ tổng thật là không phải cường hãn bình thường. Triệu Mộ Tịch đưa tay trái, chậm rãi sờ qua, biểu hiện người gọi là "Dữ Lộ", "Dữ Lộ..."
"Ngươi tiếp một chút." Thấy là Kỷ Dữ Lộ, Kỷ Dữ Đường trực tiếp để Triệu Mộ Tịch tiếp, nàng liền thích xem bộ dạng Triệu tiểu thư xù lông, khó chịu lại hưởng thụ.
"Ân... Kỷ Dữ Đường!" Triệu Mộ Tịch cảm thấy nàng là cố ý, tuyệt đối là cố ý, tiếng gõ cửa vẫn đang vang lên, chuông điện thoại di động cũng đang vang lên.
"Nếu không tiếp, Dữ Lộ muốn đi vào."
So sánh với Kỷ tổng, Triệu Mộ Tịch chân tâm cảm giác mình thuộc về loại hình da mặt mỏng.
Điện thoại vừa chuyển được, tiếng gõ cửa liền dừng lại, bên tai Triệu Mộ Tịch lập tức truyền đến âm thanh có chút ồn ào của Kỷ Nhị tiểu thư, "Tỷ, ngươi ở nhà sao? Chờ ngươi ăn điểm tâm."
"Lập tức." Triệu Mộ Tịch cố nén mới nghẹn ra hai chữ này.
Kỷ Dữ Lộ vừa nghe không phải Kỷ Dữ Đường, lập tức liền nghĩ đến Triệu Mộ Tịch, trong lòng nhổ nước bọt, hai người này cũng thật là nửa ngày cũng không thể tách rời, "Các ngươi nhanh lên một chút, đều đang chờ..."
"Ân... A..." Còn chưa cúp điện thoại, Kỷ Dữ Đường đột nhiên đâm tới như vậy, Triệu Mộ Tịch nhịn không được hô lên, tuy rằng chỉ rất ngắn ngủi một tiếng, hơn nữa lập tức nín trở lại, nhưng Kỷ Dữ Lộ vẫn nghe được rõ rõ ràng ràng, mọi người đều là người trưởng thành, đương nhiên rõ ràng, Kỷ Dữ Lộ xấu hổ một trận... Hai người này thực sự là được rồi a, sáng sớm có thể khiêm tốn một chút hay không.
Kỷ Dữ Đường nằm ở trên người Triệu Mộ Tịch, đằng ra tay trái cầm lấy di động từ trong tay Triệu Mộ Tịch, âm thanh rõ ràng cùng với ngày thường cảm giác không giống nhau lắm, "Các ngươi ăn trước, thuận tiện cùng ba nói một tiếng, ta tìm Mộ Tịch có việc, xuống trễ một chút."
Kỷ Dữ Lộ: "..."
Có chuyện gì trong lòng mọi người đều rõ ràng, Kỷ Dữ Đường thật là làm cho nàng nhìn bằng một cặp mắt khác xưa, cho đến hiện tại Kỷ Dữ Lộ vẫn khó mà tiếp thu đây chính là tỷ nàng, đại khái là bản tính ẩn sâu mấy chục năm, rốt cục bại lộ, Kỷ Dữ Lộ cảm giác mình phải tập quen thuộc.
Cúp điện thoại, tiếp tục làm xong sự tình đang dang dở, may mà ngày hôm nay không cần đi làm, bằng không đến giờ này, nhất định sẽ bị muộn. Chỉ là Triệu Mộ Tịch cảm thấy không tốt lắm, lần đầu tiên nàng tới Kỷ gia, nào có đạo lý khách thức dậy còn muộn hơn so với chủ nhân, cũng quá không lễ phép.
Hiện tại không phải ở khu nhà nhỏ của mình, Kỷ Dữ Đường tự nhiên là có chừng mực, vui thích qua đi, các nàng ôm cùng một chỗ nằm một lát, mới đi phòng tắm tắm rửa, thay quần áo.
Sáng sớm, Kỷ Dữ Đường vẫn như cũ muốn giám sát Triệu Mộ Tịch cân thể trọng, nhìn con số tháng này vẫn không tăng lên, nàng bắt lấy mặt của Triệu Mộ Tịch, hỏi, "Có phải ngày hôm qua lại không chịu hảo hảo ăn cơm đúng không?"
Advertisement
"Nơi nào có tâm tình." Triệu Mộ Tịch thuận tiện oan ức một câu, Kỷ tổng cũng thật lợi hại, mỗi ngày công việc bận rộn như vậy, còn nhớ rõ thể trọng của mình như thế, nhìn thể trọng tăng vụt lên, Triệu tiểu thư có chút sầu, cùng Kỷ Dữ Đường ở chung một chỗ, tăng đầy đủ mười cân. Sau khi có Triệu Mộ Tịch bồi tiếp, bệnh dạ dày của Kỷ Dữ Đường cũng tốt hơn rất nhiều, có người làm bạn chăm sóc, tự nhiên là không giống nhau.
"Ngày hôm nay nơi nào ta cũng không đi, ở nhà bồi ngươi."
"Ừm." Triệu Mộ Tịch lôi kéo cánh tay mà Kỷ Dữ Đường đang vòng ở trên eo mình, "Nên xuống."
Chờ Kỷ Dữ Đường mang theo Triệu Mộ Tịch xuống lầu, thì Kỷ Dữ Lộ đang bồi tiếp Kỷ Miễn ăn điểm tâm.
"Ba, sớm —— "
"Thúc thúc sớm."
"Đều đồng thời ăn điểm tâm đi." Kỷ Miễn ngẩng đầu, nói với Kỷ Dữ Đường, "Ngươi cũng thật là, có chuyện gì không thể ăn bữa sáng xong rồi lại nói sao."
Kỷ Dữ Đường chỉ cười cười, sau đó để Triệu Mộ Tịch ngồi xuống ở bên cạnh mình. Kỷ Dữ Lộ ngồi ở đối diện các nàng, uống sữa bò, Kỷ Dữ Lộ đã không còn cách nào có thể nhìn thẳng hai người trước mắt nữa, lại nghĩ tới âm thanh lúc nãy ở trong điện thoại khiến cho người ta mơ tưởng viển vông, xem ra hai người này làm lành rồi, nếu không sáng sớm sao có thể củi khô lửa bốc như vậy được?
"Ba, khi nào mẹ trở về?" Kỷ Dữ Lộ thuận miệng hỏi.
"Qua mấy ngày, lại vì sự tình triển lãm thiết kế, một đống tuổi rồi còn bận bịu tứ phía, nói cũng nói không được." Kỷ Miễn bất đắc dĩ lắc đầu một cái, Hề Vân rất hiếu thắng, lúc trước sau khi sinh Kỷ Dữ Đường, Kỷ Miễn sợ nàng quá mệt mỏi, để cho nàng ở nhà làm toàn chức thái thái, nàng không chịu, một lòng muốn làm học thuật. Hiện tại đã bận rộn hơn nửa đời người, cũng nên về hưu đi, nhưng Hề giáo sư chính là không chịu được nhàn rỗi, "Có thời gian các ngươi cũng nói nàng một chút."
Ăn xong bữa sáng, buổi sáng Kỷ Miễn còn có khách đến bái phỏng, Kỷ Dữ Đường mang theo Triệu Mộ Tịch rời đi trước, Kỷ Dữ Lộ cũng là người không chịu ngồi yên một chỗ, cũng theo sau cặp đôi Đường -Tịch đi rồi.
----------------------------------------
Trong xe, Kỷ Dữ Đường lại một lần nữa đeo nhẫn lên cho Triệu Mộ Tịch, nàng biết Triệu Mộ Tịch đang lo lắng cái gì, Kỷ Dữ Đường ôm nàng nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng, "Chuyện của chúng ta, ta sẽ tìm thời gian nói với các nàng, chiếc nhẫn này, về sau ngươi không cần tháo xuống."
Cho dù Kỷ Dữ Đường nói như vậy, nhưng trong lòng Triệu Mộ Tịch vẫn cứ thấp thỏm, "Có phải là quá sớm không? Ta còn chưa chuẩn bị..."
"Hảo Hảo làm bạn với ta là được, ngươi không cần chuẩn bị gì cả, chuyện này sớm nói cũng được, muộn nói cũng tốt..." Kỷ Dữ Đường cười sờ đầu nàng, "Chuyện của ta chính ta có thể làm chủ, nói chung, ngươi nên tín nhiệm ta, không cho suy nghĩ lung tung."
Kỷ Dữ Đường chỉ lo lắng nàng suy nghĩ lung tung, không có chuyện gì không cần tự tìm buồn phiền cho chính mình.
"Ừm." Triệu Mộ Tịch cười hôn nàng, ngòn ngọt, cảm giác như vậy thật tốt.
-------------------------------------------
Ý nghĩ theo đuổi Lâm Vi của Kỷ Dữ Lộ, cũng không có theo thời gian chuyển dời mà nhạt đi, trái lại càng thêm điên cuồng tàn phá sinh trưởng, chỉ là không dám manh động, chỉ lo lại đi nhầm một bước, các nàng ngay cả bằng hữu cũng không làm được. Nàng yêu thích một người, chưa từng có dông dài như vậy bao giờ, nàng không biết Lâm Vi đến tột cùng là tâm tư gì, thái độ đối với chính mình lúc nào cũng ba phải cái nào cũng được, không biết là từ chối hay là tiếp thu.
Cũng bởi vì "Giao dịch" lần trước, Triệu Mộ Tịch cùng Kỷ Dữ Lộ tin tức tới lui, độ thân mật tăng vụt lên, Triệu Mộ Tịch đầu có chút đau, tất cả liên quan tới Lâm Vi, Kỷ Nhị tiểu thư đều muốn nghe đến rõ rõ ràng ràng.
Kỷ Dữ Lộ cảm giác chính mình hiện tại giống như người ngu ngốc chưa từng có kinh nghiệm yêu đương, cầm điện thoại di động nhìn dãy số của Lâm Vi, muốn hẹn nàng, nhưng lại sợ bị cự tuyệt, sau khi vẫn luôn tự hỏi, Kỷ Dữ Lộ vẫn là bấm cái dãy số kia, nghe âm thanh đô đô đô, cũng không biết chính mình khẩn trương cái gì, Kỷ Dữ Lộ nàng như thế nào lại túng thành cái dáng vẻ như hiện tại.
Một tuần bảy ngày thì có năm ngày là Lâm Vi đang chờ đi, là chờ Kỷ Dữ Lộ gọi điện thoại đến, đã năm ngày rồi Kỷ Dữ Lộ không có liên hệ với nàng. Sở dĩ Lâm Vi nhớ rõ ràng như thế, là bởi vì trong lòng nàng cũng đang suy nghĩ, mỗi khi Kỷ Dữ Lộ không liên hệ với nàng, nàng đều nghĩ, Kỷ Dữ Lộ chán rồi đi, Kỷ Nhị tiểu thư thổ lộ cũng chính là nghĩ cái gì thì nói cái đó đi.
Tuy trong lòng nghĩ như vậy, nhưng trong tiềm thức Lâm Vi vẫn đang chờ mong Kỷ Dữ Lộ gọi đến, chí ít nhìn thấy người gọi là Kỷ Dữ Lộ, tâm tình của nàng rõ ràng trở nên tốt hơn.
Lâm Vi tìm một nơi tương đối yên tĩnh, "Uy —— "
"Vi tỷ." Kỷ Dữ Lộ mới từ trường học đi ra, đứng ở dưới đèn đường ngay trước cửa trường học, nhìn người ta ra vào có đôi, nàng nhìn đến phiền lòng, cúi đầu dùng mũi chân nhẹ nhàng sượt mặt đất, "Ngươi... Buổi tối có rảnh không?"
Không được cự tuyệt, không được cự tuyệt, không được cự tuyệt... Kỷ Dữ Lộ ở trong lòng nói thầm.
Lâm Vi suy nghĩ một chút, "Muốn tìm ta uống rượu sao?"
"Ừ ừm!"
Lâm Vi đang dựa vào trên tường, nghe ngữ khí của nàng, không khỏi nở nụ cười, cũng không trả lời có thời gian hay không, mà trực tiếp nói tên quán bar cho Kỷ Dữ Lộ.
Kỷ Dữ Lộ hiểu ý, mừng rỡ không ngậm được miệng, "Trong vòng mười phút ta liền đến!"
Lâm Vi cười cúp điện thoại, ngồi ở vị trí bắt mắt nhất của quầy bar, tiếp tục uống rượu, lúc này, một nam nhân che ở bên người nàng, "Đêm nay chỉ có một người uống rượu?"
Lâm Vi ngẩng đầu, nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc đến buồn nôn.
"Gần đây có khỏe không?"
Lâm Vi cười lạnh hướng người đàn ông kia lườm một cái, không nói một câu nào với hắn, sau khi chia tay từ ba năm trước, giữa bọn họ liền không còn lời nào để nói, Lâm Vi đứng dậy vòng qua hắn, giống như vòng qua ôn thần như thế.
Nam nhân nắm chặt cánh tay của Lâm Vi, không cho nàng đi, "Ta chú ý ngươi thật lâu..."
Chú ý tới nàng, mỗi ngày bồi tiếp nhiều nam nhân khác nhau cùng uống rượu.
Lâm Vi không lay chuyển được hắn, "Lại táy máy tay chân, ta gọi người."
"Không có ta ngươi liền hỗn đến mức độ này? Đều đi ra vơ vét, còn giả vờ thanh cao cái gì? Ngủ với ngươi một đêm bao nhiêu tiền, ta trả gấp đôi, gấp ba cũng được."
"Ngươi bệnh thần kinh a!" Đã từng yêu thích nam nhân này bảy năm, chính là cái đức hạnh như thế, Lâm Vi cảm thấy tròng mắt của chính mình thật là bị cẩu ăn.
"Vi tỷ ~~~" Kỷ Dữ Lộ vòng quanh, vừa mới chuẩn bị gọi điện thoại cho Lâm Vi, không nghĩ tới liếc mắt liền thấy...
Advertisement
- End1023 Chapters
Godfather Of Champions
This is a story about the pursuit of victory.— «I subscribe only to the theory of victory. I only pursue victory. As long as I am able to obtain victory, I don’t care if it’s total football or counterattack. What is the ultimate goal of professional soccer? In my opinion, it is victory, and the pinnacle of victory is to become the champions. I am a manager. If I don’t wish to lose my job or be forgotten by the people, there’s only one path for me to take, and that is to lead the team in obtaining victories, in obtaining championship titles!»The main character was not well-liked by people.— «⋯We conducted a survey which had been deemed by Manager Tony Twain as extremely meaningless. In a random street survey conducted, ninety-three percent of those surveyed chose the option ‘I hate Tony Twain’, while only seven percent chose the option ‘This person is rather decent, I like him’. It is worth noting that nobody chose the option ‘Who is Tony Twain? I don’t know him’. Mark, do you know why Manager Twain felt that our survey was very meaningless?» Parker, a reporter from laughed loudly and said when he was being interviewed by BBC.But there were also people who were madly in love with him.— When Tony Twain was forced to talk about the survey conducted by during an interview, his reply was : «I am happy, because Nottingham Forest’s fans make up seven percent of England’s population.»And he did not seem to care about how the others saw him.— «What are you all trying to make me say? Admit that I am not popular, and everywhere I go will be filled with jeers and middle fingers. You all think I will be afraid? Wrong! Because I am able to bring victory to my team and its supporters. I don’t care how many people hate me and can’t wait to kill me, and I also won’t change myself to accommodate the mood of these losers. You want to improve your mood? Very simple, come and defeat me.»His love story had garnered widespread attention.— «Our reporters took these pictures at Manager Tony Twain’s doorsteps. It clearly shows that Shania entered his house at 8.34pm and she did not leave the house throughout the night at all. But Manager Tony Twain firmly denies, and insists that that was merely the newest-model inflatable doll which he had ordered.He was the number one star of the team.— «⋯ Became the spokesperson of world-wide famous clothing brands, shot advertisements, frequented the fashion industry’s award ceremonies, endorsed electronic games, has a supermodel girlfriend. His earnings from advertisements exceed his club salary by seventeen times, owns a special column in various print medias, publishing his autobiography (in progress), and is even said that he is planning to shoot an inspirational film based off his own person experiences! Who can tell me which part of his life experiences is worthy of being called ‘inspirational’? Hold on⋯. Are you all thinking that I’m referring to David Beckham? You’re sorely mistaken! I’m talking about Manager Tony Twain⋯.»He was very knowledgeable about Chinese soccer.— «⋯ I’ve heard about it, that Bora gifted four books to his manager Mr. Zhu before your country’s national team’s warm up match. After which, the team lost 1:3 to a nameless American team from Major League Soccer. The new excuse that Mr. Zhu gave for losing the match, was that Bora gifted «books» (‘books’ and ‘lose’ are homophones in the Chinese language). Here, I recommend that you guys find out what that one specific book is. Which book? Of course the one that caused you all to score a goal. After that, tell me the title of the book. Before every match, I will gift ten copies of that same book to you. In that case, won’t you all be able to get a triumphant 10:0 win over your opponents every time?» An excerpt taken from Tony Twain’s special column in a certain famous Chinese sports newspaper.He was loved and hated by the press.— «He has a special column in at least four renowned print media, and he is able to get a considerable amount of remuneration just by scolding people or writing a few hundred words of nonsense weekly. While we have to contemplate hard about our drafts for three days before our boss is pleased with it. In an article inside his special column, he scolded and called all of the media ‘son of a bitch’, announcing that he hated the media the most. But every time he publishes an article, we flock towards him like flies which had spotted butter. Why? Because the readers like to read his news and see him scold people. I dare to bet with you, and Manager Tony Twain knows clearly in his heart as well, that even though he says that he hates us, he knows that the present him cannot do without us. Similarly, we also cannot do without him. Is this ultimately considered a good or a bad thing?» Bruce Pearce, a reporter from said with a face of helplessness when talking about Tony Twain.But no matter the case, his players were his most loyal believers.— Gareth Bale, «No no, we never had any pressure when playing on our home grounds. Because the pressure is all on the manager. As long as we see him standing by the side of the field, all of us will feel that we will be able to win that match. Even the football hooligans are like meek lambs in front of him!» (After saying this, he began to laugh out loudly)The reply from George Wood, the team captain of Nottingham Forest, was the most straightforward. «We follow him because he can bring us victory.»The legendary experience of Tony Twain, the richest, most successful, most controversial manager with the most unique personality!Debuting this summer.Thank you for reading.
8 340 - In Serial44 Chapters
Frost Mage
Frostilicus Shatterblade is a hunted man. As one of the Frostmarked, he's subject to immediate execution upon capture. But rather than throw his life away in a solitary attack, he takes his father's counsel and travels to the Northern Reach. There he hopes to master his abilities under the tutelage of the legendary frost mages. Yet as he arrives, after many months of travel, Frostilicus finds that not all is as he expected it to be.
8 64 - In Serial26 Chapters
Shattered Destiny
In a distant galaxy, a man only wanting to live a happy and peaceful life with his family, had his short comings as unholy lifeforms attacked his planet. Dying with his family of three, a mysterious being gains interest and gives him another chance at life for her unknown plans. He then starts fresh, but as he continues to grow and go down the path of a warrior... something known as peace, can only last for so long.
8.09 205 - In Serial25 Chapters
The legend of the sun guild.
Durning the age of darkness it was said that four people of great power were born. The first man of great might. Who hunted the monster and saw them as know more than a means to an end. He fought to simply feed his hungry for blood and power. He challenged both the heavens and the darkest depths of hell. He made the world know meaning of the word fear. He was a strongest swordsman of the world. During his time their were few who could say otherwise and by his end their was know to be only one who claimed to be his better. There were none who love the sword like him. And there would be none who his blade would love like him. They said that number did not matter to him. That all who face him blade would die without exception. They is a legend of him bringing death to an empire so he could claim the life of widow of a soldier who died of his own blade in the face death so that the sword man would not now the satisfactory of taking his life. They called him the sword of death. The second was a man of great rage. An noble avenger to the weak and and terror to the strong. He was a berserker but unlike most who would attempt to control they rage he would reveal in the through of it controlling him. He would streak across the battlefield ripping both friend and foe apart alike and he would do so with nothing but his bare hand. They called him an immortal they said the more be bleed the more his power would grow. And they spoke of the power to he he could trade his blood for death. They said that no mortal weapon could kill him and that he would rise to fight no matter the injury. There was a legend of him ripping off his own head and using it to club his enemies to death. They called him the immortal wrath. The third was a woman of madness and magic. She was a hated witch. They say that her only objects was to spread misery and hate. It said she lead many a good man from the right path to one of great evil just to she if she was capable of such things. Her experiments left only detestation in their wake as she tainted the lands in some way worse than the worse then the void or darkness ever could. Her magic was a foul and dangerous thing that saw all her enemy become her enemy. That she enter the territory of both the formed of order and the gods of Chao us would not go. That she played with the energy of the void. Legend speaks of a place where she corrupted the very darkness that that claim both the land and the people. Some say light would flee from her presence in fear of the shadows fate for that was her name she was the fate weaver. The forth was a man. He was simply known as… the hero of the world. But this is not his story. No this is a story that speak of the other three The unrelenting swords man The undying wrath The unquantifiable desire But it mainly speaks of their second life. For the age of darkness has long since pases and the age of fire is coming to a close. But as the age dies a new one must be born. ( the idea is that this story will be told from the perspectives of the bad guys. Their motives ,objectives, rise to power, struggles and what they want to achieve. But yes they are the ‘bad guys’ of the story it’s also probably important to note that for the time being it’s going to be written on my phone then edit later when I have the time and feel like it but you should probably think of whats here as a draft until further notice. )
8 74 - In Serial22 Chapters
The Demon and The Avenger (Sasuke Love Story)
I am loved but hated. I am kind yet blood thirtsy. I'm sweet but poisionous I am your deepest and most darkest fear. I am many things but what I am...is a demon. But the question is... can a demon ever fall in love?
8 156 - In Serial14 Chapters
ONESHOTS
JEFF X GHOSTSHIPS Collection of Oneshots - Smut/Angst/Swearing/Maybe 🔞- #JeffSaturAU- READ WITH DISCRETION- DON'T LIKE JEFF DON'T READ
8 173

