《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 73
Advertisement
"Nhị tiểu thư, là ngươi nói chúng ta đến diễn một tuồng kịch? ! ! !"
"Ngươi như vậy thật không tử tế."
Mấy tên lưu manh bị cảnh sát xô đẩy, lại đi tới trước mặt Kỷ Dữ Lộ, vừa nãy chạy có chút chậm nên không kịp thoát thân, hiện tại cảnh sát muốn mời bọn họ đi cục cảnh sát uống trà, bọn họ khẳng định sẽ không đi, trực tiếp ở trước mặt tất cả mọi người, đem chân tướng phun ra.
Kỷ Dữ Lộ lúng túng cau mày, đầu càng ngày càng nặng, nội tâm tràn đầy tuyệt vọng, thời đại này làm kẻ lừa gạt cũng quá không dễ dàng, lấy tiền làm chuyện xấu còn bị vả mặt. Thật vất vả Lâm Vi mới phản ứng nàng, lúc này vừa mới ôm chưa được một phút, còn chưa kịp nóng lên, liền phải tách ra.
"Ngươi tẻ nhạt!" Lâm Vi tức thì liền rõ ràng, đem Kỷ Dữ Lộ đẩy ra, còn có thể ấu trĩ như vậy sao? Nàng liền nghĩ, như thế nào mỗi lần đều có thể ở bên ngoài quán bar nhìn thấy Kỷ Nhị tiểu thư bị người "Bắt nạt", nàng là Kỷ gia Nhị tiểu thư, có bao nhiêu người dám bắt nạt nàng? Lâm Vi cười lạnh, trong lòng cảm giác khó chịu, Kỷ Dữ Lộ có thời gian cùng tinh lực làm loại chuyện nhàm chán này, nhưng chính mình không có.
"Ta. . ." Lúc này Kỷ Dữ Lộ khó chịu cực kỳ, nào là bị sốt nào là cồn, lại sốt ruột muốn giải thích chuyện vừa rồi, bị Lâm Vi tàn nhẫn đẩy một cái như thế, thân thể mềm nhũn căn bản là đứng không vững, nghiêng thân mình, ngã vào trong lồng ngực của Lâm Vi, lúc này không phải là cố ý, trên người thật sự là lấy không được nửa điểm khí lực.
Cảnh sát lại hỏi vài câu, sau khi biết rõ tình huống, mới phát hiện thực sự là một chuyện tào lào.
"Kỷ Dữ Lộ! Ngươi còn giả vờ!" Lâm Vi nhìn nàng một bộ dạng bệnh tật triền miên, lại giống như tên vô lại gục ở trong lồng ngực của mình, bình thường thấy không quá cơ linh, nhưng diễn khổ nhục kế thật đúng là diễn ra dáng.
Kỷ Dữ Lộ dùng bàn tay nắm lấy quần áo của Lâm Vi, đại mùa đông, trên người lại đổ ra mồ hôi, lệ còn chưa khô, nhỏ giọng nức nở.
"Ngươi buông ra cho ta, có nghe hay không!"
"Ân. . ." Kỷ Dữ Lộ chậm rãi đem đầu tựa ở trên vai Lâm Vi, hôn mê bất tỉnh.
"Kỷ Dữ Lộ, ngươi diễn đủ chưa a!" Lâm Vi cảm thấy Kỷ Dữ Lộ đang khiêu chiến điểm mấu chốt của nàng, lặp đi lặp lại nhiều lần, thật là quá đáng.
Lâm Vi đẩy nàng ra, nàng vẫn như cũ mềm liệt co quắp dính chính mình. Lúc này, Lâm Vi mới cảm thấy không thích hợp lắm, dùng một tay ôm vững nàng, còn một cái tay khác thì đặt lên trán của nàng, nóng bỏng, chẳng trách vừa rồi sắc mặt khó coi như vậy, trên cổ tràn đầy mồ hôi lạnh, bị gió thổi đến lạnh lẽo.
"Thật là có bệnh. . ." Lâm Vi nhỏ giọng mắng nàng một câu, cương được một lúc, vẫn là tri kỷ bọc kỹ áo khoác giúp nàng, sau đó ôm nàng đi đến đầu phố ngăn cản một chiếc xe, nhìn thì gầy nhưng lại cực kì nặng, Lâm Vi phí đi sức của chín trâu hai hổ mới nhét được Kỷ Dữ Lộ vào chỗ ngồi ở phía sau, bảo tài xế trực tiếp chạy đến bệnh viện gần nhất.
Advertisement
Kỷ Dữ Lộ ngửa đầu nằm, sắc mặt tái nhợt, nhạt trang không giấu được vẻ tiều tụy của nàng, Lâm Vi lại sờ sờ trán của nàng, xác thực nóng đến lợi hại, vốn là ngốc, lại sốt cao như thế, thật sự là thiêu thành nhị sỏa tử. Trên mặt nàng còn mang theo nước mắt, khóe mắt còn đọng giọt nước mắt, giả vờ đáng thương giống y như thật, Lâm Vi ngồi ở bên cạnh nàng lấy khăn tay lau nước mắt cho nàng.
Xe xóc nảy một cái, Kỷ Dữ Lộ thuận thế liền tựa ở trên người Lâm Vi, dùng đầu gối lên vai Lâm Vi. Lâm Vi không có đẩy nàng ra, cúi đầu tinh tế nhìn chằm chằm khuôn mặt này, mặt mày thanh tú, mặt trứng ngỗng còn mang theo chút phì nộn của trẻ con, thời điểm yên tĩnh giống như một cô gái ngoan ngoãn, chơi điên lên phỏng chừng ngay cả mẹ ruột cũng không nhận ra, nói tóm lại, rất ngây thơ.
"Ân. . ." Kỷ Dữ Lộ nhẹ rên một tiếng, đem đầu tiếp tục hướng vào bên trong hõm vai của Lâm Vi, tay phải miễn cưỡng nhấc lên, treo ở trên vai trái của Lâm Vi, nhẹ nhàng ôm lấy Lâm Vi.
Hiềm nghi giả bộ bất tỉnh tỉ lệ rất cao.
"Tỉnh rồi?" Lâm Vi vẫn không có đẩy nàng ra, mà chỉ hỏi, cũng không biết là ngất thật hay là ngất giả.
Kỷ Dữ Lộ không nói tiếng nào, không hề động đậy tiếp tục tựa ở trên người Lâm Vi.
Lâm Vi nhìn môi mỏng của nàng khẽ nhếch, té xỉu còn biết ôm người? Thế là nhấc vai lên, thấy Kỷ Dữ Lộ vẫn không có phản ứng gì, Lâm Vi đưa tay trực tiếp ở trên mu bàn tay của Kỷ Dữ Lộ nhéo một cái, ngắt lấy một chút da thịt, chỗ dễ đau nhất.
"Tê. . . Ách. . . Đau. . ." Lần này, làm Kỷ Dữ Lộ đau đến "Nhe răng trợn mắt", rốt cục cũng mở mắt ra, viền mắt hồng hồng, giống như thỏ con.
"Ngươi chơi đủ rồi sao?" Lâm Vi nghiêng đầu qua chỗ khác, vừa lúc nhìn thấy vành mắt hồng hồng của nàng, nhưng vẫn đưa tay đẩy nàng ra.
Kỷ Dữ Lộ liền thẳng tắp nhìn chằm chằm mặt của Lâm Vi, mặc cho mình bị đẩy ra, nàng rất muốn nói với Lâm Vi, chính mình là thật lòng, có thể cho mình một cơ hội hay không. Nhưng nàng sợ nói ra rồi, Lâm Vi lại từ chối nàng, lại trốn tránh nàng, đã bao giờ nàng sống bị uất ức như vậy đâu? Kỷ Dữ Lộ càng nghĩ thì càng oan ức, oan ức đến mức cái mũi liền chua xót.
Lâm Vi thấy nàng lại muốn khóc, trong lòng lại mềm nhũn, nghiêng người hướng về phía cửa sổ xe, nhìn ngoài cửa sổ nhắm mắt làm ngơ.
"A. . ." Xe trải qua ổ gà lại mang theo một trận xóc nảy, thân thể của Kỷ Dữ Lộ đột nhiên hướng về trước, nàng đưa tay một phát bắt được tay của Lâm Vi, gắt gao nắm chặt, nàng thật khó chịu, trong dạ dày lại bốc lên cơn buồn nôn, muốn phun.
Tay Lâm Vi bị nàng gắt gao nắm chặt, theo bản năng muốn giãy mở ra.
Sắc mặt của Kỷ Dữ Lộ càng khó coi, trực tiếp ngã vào trên đùi của chính mình, tiếng nói trầm thấp, "Ta nghĩ nôn. . ."
"Cô nương, ngươi tuyệt đối đừng nôn trong xe a!" Tài xế đại ca khá là căng thẳng, ngày hôm nay vừa mới rửa xe, "Ngươi nhịn một chút, lập tức tới ngay."
Advertisement
"Ta làm sao nhẫn được, ngươi nhẫn một chút cho ta nhìn xem. . ." Thời điểm như thế này, Kỷ Dữ Lộ say khướt, vẫn không nhịn được nhổ nước bọt tài xế.
"Ngươi liền bớt tranh cãi một tí đi." Lâm Vi dìu nàng ngồi ổn, sinh bệnh ngoài miệng cũng không yên tĩnh.
Thực sự là chính mình dằn vặt chính mình, Kỷ Dữ Lộ lớn như vậy chưa bao giờ bị khó chịu như vậy, Lâm Vi vừa đỡ nàng, nàng lại như tên tiểu lưu manh ôm lấy người ta, cả người đều dán trên người Lâm Vi, nàng là bởi vì Lâm Vi mới gặp chuyện này, để cho mình ôm một hồi có được hay không.
"Ngươi còn muốn ói trên người ta. . ." Lâm Vi liền để nàng ôm, thấy nàng khóc thành bộ dạng như vậy, thật sự là không đành lòng lại đẩy ra.
"Vi tỷ. . . Ta khó chịu muốn chết. . . Muốn nôn. . ."
Lâm Vi thấy Kỷ Dữ Lộ muốn lấy túi xách của nàng, sợ đến mức vội vàng nói tài xế dừng xe lại, trước hết để cho nàng xuống xe thông khí một chút.
Vừa rồi ở quán bar ói ra ba lần, đây là lần thứ tư Kỷ Dữ Lộ ói ra, buổi tối cái gì nàng cũng không ăn liền chạy tới uống rượu, trong bụng trống trơn, nếu nôn cũng chỉ có thể nôn ra mật đắng, nôn qua vài lần, Kỷ Dữ Lộ cảm giác sống lưng của mình đều thẳng không nổi nữa.
Lâm Vi vẫn đi theo ở bên người nàng, một bên vỗ lưng nàng, một bên trách cứ, "Ngươi không biết mình bị sốt sao?"
Sinh bệnh mà vẫn liều mạng uống như thế, chưa từng thấy người nào ngu như vậy.
Kỷ Dữ Lộ đẩy Lâm Vi một cái, để cho nàng đi ra một chút, chính mình một mặt ngốc như thế, không muốn để cho nàng nhìn thấy.
Chờ nàng nôn xong rồi, Lâm Vi lấy khăn tay từ trong túi xách ra, đưa cho nàng.
"Tốt hơn chút nào không?"
Kỷ Dữ Lộ thẳng eo lên, nhìn Lâm Vi một lát, mới oan ức nói rằng, "Chỉ cần ngươi chịu để ý đến ta, ta liền hảo. . ."
"Lên xe đi." Lâm Vi không nói gì khác, nàng biết Kỷ Dữ Lộ như vậy là bởi vì vì chính mình, biết kẻ ngu này mỗi buổi tối đều bồi tiếp nàng, mãi cho đến khi nàng tán gẫu xong với khách hàng.
Nàng là thật lòng sao? Kỷ Dữ Lộ xác thực so với tưởng tượng của Lâm Vi còn muốn chấp nhất hơn, hiện tại Kỷ Nhị tiểu thư cũng đã làm cho nàng cảm thấy có chút xa lạ, lấy thời gian hai tháng, đủ để nàng đổi hai lần người yêu rồi đi.
"Ta sai rồi, vừa rồi ta không nên dối gạt ngươi." Gió lạnh thổi vù vù trên đường cái, Kỷ Dữ Lộ đẩy cái đầu ngất ngất nặng nề, mơ mơ màng màng ôm lấy cột đèn đường ở một bên. Kỷ Dữ Lộ nói một mạch, hiện tại đại não hỗn độn, nghe được cũng chỉ là nói năng lộn xộn, "Ta biết ngươi chê ta ấu trĩ, chê ta không thuần thục, vì ngươi ta cũng có thể thay đổi. . . Vấn đề này. . . Ngươi biết ta nghĩ trong bao lâu không? Mỗi ngày ta đều nhớ ngươi a. . . Khả năng trước đây là ta không quá nghiêm túc, nhưng lần này là thật lòng. . . Ta nói rồi ngươi cũng sẽ không tin tưởng, trong lòng ngươi liền cảm thấy ta là một người tùy tiện. . . Ngươi nói ta là tâm huyết dâng trào, vừa mới bắt đầu ta cũng cảm thấy như vậy, bởi vì diễn kịch diễn quá nhiều, đều không nhận rõ. . . Nếu như ta tâm huyết dâng trào thì tốt rồi, cũng không cần dằn vặt chính mình như thế. . . Lâm Vi, ta chính là yêu thích ngươi, ta còn có thể làm cái gì a? Nếu như. . . Ngươi đối với ta có một tí tẹo hảo cảm như thế, ngươi cho ta một cái cơ hội có được hay không? Ta là thật lòng. . ."
Nghiêm túc ôm cột đèn đường để biểu lộ. . .
"Ngươi làm gì. . ." Lâm Vi bưng cái trán, nhìn Kỷ Dữ Lộ ôm cột đèn đường lôi kéo cổ họng nói một đoạn lớn lời nói, còn ở đó biểu lộ, ngay cả đối tượng cũng tìm không đúng. Lâm Vi sĩ diện, không chịu được người qua đường chỉ chỉ chỏ chỏ, đã có người bắt đầu quay video, Lâm Vi tiến lên kéo cánh tay của Kỷ Dữ Lộ, "Ngươi mất mặt hay không a. . ."
". . . Ngươi như thế nào ở bên này. . ." Kỷ Dữ Lộ bị Lâm Vi lôi kéo, bóng người trước mắt tầng tầng, lại đần độn mà nói, "Ài. . . Vừa rồi ta ôm sai người. . ."
Tài xế ở bên kia thúc dục, "Các ngươi đến cùng có lên xe hay không a!"
"Lập tức lập tức." Lâm Vi đáp.
Kỷ Dữ Lộ lập tức ở trước mặt Lâm Vi cúi đầu nhận sai, "Ta sai rồi, ta sai rồi, ta sai rồi, ta sai rồi, ta sai rồi. . ."
Giống cái máy lặp lại lời nói vậy, người vây xem náo nhiệt càng ngày càng nhiều.
"Sai cái gì liền sai rồi. . ." Không hiểu ra sao, Lâm Vi thực sự không ném nổi người này, lôi kéo Kỷ Dữ Lộ đi.
Kỷ Dữ Lộ ôm chặt lấy Lâm Vi, sử dụng khí lực toàn thân, lúc này ôm đúng rồi, sống chết không buông tay, "Sau này ta chỉ ôm ngươi, chỉ hôn ngươi, chỉ đối tốt với một mình ngươi, ta sai rồi, ta sẽ không tiếp tục ôm người khác. . ."
"Cũng không tiếp tục ôm người khác. . ."
"Ta quản ngươi ôm ai. . ." Trên trán Lâm Vi lại xuất hiện mấy cây hắc tuyến, nửa ôm nửa kéo dài, mệt đến hư thoát mới đem được Kỷ Nhị tiểu thư trở về trong xe, sợ là sốt đến choáng váng, ở trên đường cái liền hô hào như vậy.
"Ngươi phải xen vào ta, sau này ta liền để ngươi quản. . ." Kỷ Dữ Lộ tựa ở trên vai Lâm Vi, nỉ non, nặng nề ngủ thiếp đi.
"Ngươi còn ép mua ép bán." Gò má của Lâm Vi vừa vặn cọ đến đầu tóc của nàng, gò má nóng hổi của nàng kề sát ở trên cổ man mát của mình, thấy nàng ngủ, Lâm Vi cũng trở nên yên tĩnh, cúi đầu, lòng bàn tay của nàng còn đang nắm thật chặt mu bàn tay của chính mình, đã bắt đầu dần dần ấm áp.
Bất tri bất giác, nhớ tới bộ dạng ôm cột đèn đường biểu lộ vừa rồi của Kỷ Dữ Lộ, Lâm Vi đột nhiên cau mày cười cười, nàng lại cúi đầu nhìn Kỷ Dữ Lộ còn đang mê man một chút, thật đúng là một nhị sỏa tử.
--------------------------------------------------------
Lúc nghỉ trưa, Triệu Mộ Tịch đứng trên hành lang của tòa nhà cao tầng, gọi điện thoại cho vị kia nhà nàng, nàng đến đây đi làm được mấy tháng, từ lâu đã thăm dò được ở đâu là nơi thích hợp nhất để trò chuyện.
"Buổi tối phải theo Quản tổng đi gặp khách hàng, khả năng phải chín, mươi giờ mới về nhà." Chuyện có liên quan đến Quản Tiệp, Triệu Mộ Tịch đều bàn giao rất rõ ràng, nàng biết Kỷ Dữ Đường đối với Quản tổng đặc biệt "Mưu mô", chính mình chủ động thẳng thắn, Kỷ tổng sẽ không có lời nào để nói.
"Muốn ta tới đón ngươi không?"
"Không cần, chính ta trở về là được."
Mỗi sáng sớm, đều là Kỷ Dữ Đường đưa Triệu Mộ Tịch đi làm, nhưng buổi tối liền không nhất định có thời gian, nàng đã sớm muốn đưa một chiếc xe cho Triệu Mộ Tịch, liền đem mấy phân hình ảnh xe tương đối thích hợp chia cho Triệu Mộ Tịch.
—— Canh cá : Dữ Lộ phải thay đổi xe, ngươi giúp nàng chọn chọn, coi cái nào đẹp đẽ?
Triệu Mộ Tịch nghĩ thầm, Kỷ Dữ Lộ phải thay đổi xe làm gì phải hỏi ý kiến của mình?
—— Nấu canh : Nàng thích hợp với cái thứ hai.
—— Canh cá : Ngươi liền nói ngươi yêu thích.
—— Nấu canh : Ngươi không cần mua cho ta xe, ta ké xe ngươi, còn giúp ngươi tiết kiệm tiền.
—— Canh cá : Không cần ngươi giúp ta tiết kiệm tiền. Ta đều mua, đến thời điểm ngươi xem tâm tình để dùng, ta bận bịu đi trước.
—— Nấu canh : ! ! ! !
"Quản tổng, ăn cơm chưa?" Nơi này bình thường đều không có người nào tới, Triệu Mộ Tịch không nghĩ tới vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Quản Tiệp.
"Ăn, ta không có quấy rối đến ngươi đi."
Nơi công cộng sao có thể tính là quấy rối, Triệu Mộ Tịch lắc đầu một cái, cười hỏi,
"Ngươi cũng yêu thích tới bên này sao."
"Bên này yên tĩnh, ngươi đang cùng Dữ Đường tán gẫu sao?"
"Ừm. . . Làm sao ngươi biết?"
Quản Tiệp cười cười, "Xem vẻ mặt liền biết."
Lại là câu nói này, lần trước Hề giáo sư cũng nói như vậy, Triệu Mộ Tịch đặc biệt muốn biết, lúc mình cùng Kỷ Dữ Đường tán gẫu, trên mặt đến tột cùng là vẻ mặt gì.
"Thật hâm mộ các ngươi, các ngươi cùng một chỗ bao lâu?"
"Mùa hè năm ngoái cùng một chỗ." Triệu Mộ Tịch luôn cảm thấy những vấn đề này như thế nào giống như đã từng gặp qua, nàng thấy Quản Tiệp đột nhiên trầm mặc, nhìn về phương xa, trong chốc lát không nói lời nào, cảm thấy bầu không khí lúng túng, liền hỏi, "Quản tổng, sao vậy?"
"Dữ Đường làm ta nghĩ tới bạn gái trước của ta. . ."
Triệu Mộ Tịch: "A? ! ! ! ! ! ! !"
Lúc này Quản Tiệp mới lấy lại tinh thần, ý thức được chính mình nói không đúng, "Không phải ý đó, ngươi đừng hiểu lầm."
Advertisement
- In Serial150 Chapters
The Portals of Albion
Portals to other worlds. Siblings with a secret. A world in need of magic. Zach is haunted, scarred by his time spent in a place that might as well have been hell. Zara, his sister, even more so. After years of torturous experiments, they were finally rescued. But the years since then haven’t been easy. Both siblings just want a break, something to take their minds from the past. The portals that appeared all over the world a hundred years ago are the key. The reason behind years of captivity now holds the answer to their problems. For the second time in his life, Zack awakens as a ‘Traveler’. Someone possessing the ability to pass through these portals and venture into the mystic realms. What begins as a fresh start soon attracts the attention of nobles and those with less savory intentions. When you have known nothing but distrust for those in power, what would you do to remain in control of your life? I will be uploading new chapters on Tuesday and Saturday each week at 4pm Mountain Standard Time. (The story has been described as X-men meets Narnia. Which while not entirely accurate, is still a fun way of looking at it.) (Note: As with my other stories, this one focuses more on the characters than on constant action. The Lite-LitRPG and Gamelit elements are introduced into the story gradually.) Author's Note: This is my raw, mostly unedited text. I am using RR to test out this story as I'm writing it to get a feel for how the published and edited copy will be received. Certain sections of the story will be changed or added to when I publish it as well. Links to My Other Books: The Game of Gods - 5 Books Ebook AudioThe Dungeon Alaria - 2 Books Ebook AudioThe Ridden - Stand Alone Ebook AudioRefton & Thomas - 2 Books Ebook Thanks for reading and supporting me!
8 178 - In Serial119 Chapters
My Monster Adventurer's Guild
Cless was a girl with a sad fate. Orphaned at birth and born with a misshapen body, she would've died if the Church of the One God didn't take her in. Shunned by society, she grew to the age of fifteen knowing little love. Now it was time to leave the safe haven of the church behind. The day of her rite of passage to adulthood arrived. All humans earn Skills granted by the One God when they pray for guidance during the rite. Skills could go from a lowly G-rank to a powerful A-rank. There was a mythical S-rank Skill in the scriptures but nobody ever earned one. Until Cless' turn came, that's it. The world Cless lives in is a world full of danger. Monsters once prowled the surface and devoured humans. The One God created dungeons to imprison the monsters, but the dungeons are failing, threatening to spill wave upon wave of monsters upon the land. After becoming an adult and leaving the church she was sexually abused by a vengeful classmate and learned how to fight back using her Skill. After that, she went on the fast track to becoming the world's youngest guild master. With her dark heritage dormant, the girl will try to carve her place in the world. However, the kind of company she attracted might not earn her many smiles among her fellow humans.
8 85 - In Serial25 Chapters
Wolf Knight
Wolf Knight is a story about a lonely orphan, of his efforts and his adventures to become a knight in modern times. He will be forced to use every trick up his sleeve as he faces trials after trials all the while making friends and enemies along the way. This is the story of one boy and one wolf who are different yet similar in many ways as he sheds his old name and embarks on his journey of knighthood ________________________________________________________________ First time writing a story and English isn't my first language so please bare with the few mistakes you might find.
8 277 - In Serial44 Chapters
Children Of The Deep
The last of humanity lives within cities surrounded by walls said to reach outer space. The Deep roams the outside, spewing out monsters and raising mountains. The only ones capable of hunting it and freeing humanity are called Rankers, but they refuse to do it, for on top of those mountains are Bosses. Killing them gives power. To kill the Deep is to kill their power. But everything changes when a child figures out how to use the Deep to destroy the most powerful city in what is known as the 4th Fall. Terror spreads. A senseless war is brewing. Nico's parents died in the 4th fall. Faced with the prospects of having what's left of his family evicted out of the city walls for not being able to pay rent anymore, he attempts to become a Ranker, only to fail because he refused to forfeit a match. Now, he must fight with the very person said to cause the 4th Fall for any chance at survival.
8 137 - In Serial10 Chapters
Start A Fire In My Heart (Grillby x Reader)
You have a normal-ish life. Ya know the usual. Small little apartment, a job that keeps you on your toes. Oh. And a crush on a walking candle stick. Well what else could you expect from living in a town where few humans dare to go! Shall we begin your adventures (y/n)?
8 136 - In Serial12 Chapters
Pennywise the Dad!
I decided to do this story because a lot of my friends say that I look like pennywise and that he's my dad(which i can see and okay with) and i thought if this story.There's a bit of a spoiler if you haven't read the book: Pennywise in his spider form gives birth to his off spring but finds out only 1 lived. Pennywise and all his horror friends all help raise his little clown baby and teach her how to use her powers. What could go wrong with horror villains who kill children trying to help raise an alien demonic shapeshifter clown baby spawn?
8 212

