《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 68
Advertisement
"Ta nghĩ cho nàng một niềm vui bất ngờ. . ." Lúc cùng Hề Vân nói đến Kỷ Dữ Đường, Triệu Mộ Tịch cũng không hoàn toàn nói hết, nàng không biết Hề Vân chính là mẹ của Kỷ Dữ Đường, Hề Vân cũng không biết trong miệng nàng nói tới chính là con gái của chính mình.
"Có lúc rất có áp lực. . ." Triệu Mộ Tịch cười yếu ớt, từ tốn nói, bỏ qua một bên các nàng đều là nữ nhân không nói, sự chênh lệch giữa nàng cùng Kỷ Dữ Đường thực sự là quá lớn, luôn có cảm giác Kỷ Dữ Đường cho nàng rất nhiều, mà nàng có thể cho Kỷ Dữ Đường lại rất ít. Có lẽ là ý thức được chính mình nói quá nhiều, Triệu Mộ Tịch lại xin lỗi cười cười, "Thật xấu hổ a, để ngài nghe ta dông dài."
"Nơi nào, ngược lại thật ra ta thích cùng người trẻ tuổi các ngươi giao lưu, con gái của ta bình thường cũng không quá thích nói chuyện với ta." Hề Vân có chút tiếc nuối nói, Kỷ Dữ Đường là quá bận, Kỷ Dữ Lộ là đơn thuần phản bội, có thể không trở về nhà liền không trở về nhà, Hề Vân cũng hết cách bắt các nàng, "Có áp lực cũng rất bình thường, yêu thích lẫn nhau còn có thể cùng đi tới, là một chuyện rất may mắn."
"Đúng vậy." Nhưng Triệu Mộ Tịch không biết tương lai các nàng có thể vẫn còn cùng một chỗ hay không, bởi vì sớm muộn gì cũng phải đối mặt với hiện thực, hiện thực lúc nào cũng tàn khốc hơn nhiều so với tưởng tượng, Triệu Mộ Tịch vuốt nhẫn trên tay, "Chúng ta rất tùy hứng liền ở cùng nhau, hầu như không có cân nhắc qua hiện thực, kỳ thực trong lòng ta vẫn luôn không chắc chắn, dù sao chúng ta chênh lệch quá lớn. . ."
"Chênh lệch?"
"Khắp mọi mặt đều như vậy, nàng quá ưu tú." Ngày hôm nay Triệu Mộ Tịch nói, không phải ít như thường ngày, khả năng là bởi vì cùng Hề Vân là bèo nước gặp nhau, nàng mới đồng ý nói những chuyện này, nàng cùng Kỷ Dữ Đường đều chưa từng nói qua những tâm sự này, nàng không muốn làm cho Kỷ Dữ Đường cảm thấy nàng do dự không quyết định, nhưng trong lòng nàng vẫn luôn nghĩ những điều này, hai người cùng một chỗ, sao có thể hoàn toàn không cân nhắc đến tương lai đây?
"Cũng không thể nói như vậy." Hôm nay Hề Vân rảnh rỗi, liền cùng Triệu Mộ Tịch hàn huyên nhiều một chút, cùng một tuổi tiểu cô nương hai mươi mấy tán gẫu đến hợp ý như vậy, cũng là duyên phận, "Ta theo tiên sinh nhà ta cùng một chỗ cũng gần bốn mươi năm, lúc cùng một chỗ ta mới vừa hai mươi tuổi, hắn lớn hơn so với ta ròng rã mười hai tuổi, khi đó ta vẫn là một học sinh nghèo, nhà hắn gia nghiệp rất lớn, công ty của chính mình cũng kinh doanh đến thuận lợi vui vẻ. . ."
Nàng cự nhiên đều sắp sáu mươi tuổi? Nhưng lại có vẻ trẻ tuổi như thế, Triệu Mộ Tịch còn tưởng rằng nàng chỉ mới khoảng chừng năm mươi tuổi, ăn nói hào phóng, khi còn trẻ nhất định là một đại mỹ nhân. Triệu Mộ Tịch lẳng lặng nghe nàng giảng, giống như đang nghe trưởng bối đến truyền thụ kinh nghiệm cho nàng vậy.
Advertisement
Hề Vân đã thật lâu không cùng người khác nói tới chuyện khi còn trẻ của mình, hôm nay nói đến, còn rất hoài niệm, "Lúc đó, ngoại trừ tự chúng ta cảm thấy chúng ta cùng một chỗ rất thích hợp ra, không có ai xem trọng chúng ta, nói ra cũng không sợ ngươi chê cười, khi đó mọi người đều cho rằng ta là được hắn bao dưỡng, nghe mãi cũng thành quen. Trong long ta cũng không chắc chắn, cảm thấy không có tương lai đi, dù sao chênh lệch quá lớn, nhưng sau đó chúng ta vẫn kết hôn, cũng có hài tử, loáng một cái chính là mấy chục năm."
Bao dưỡng? Tình huống này rất giống nàng cùng Kỷ Dữ Đường, nghe được cuối cùng bọn họ kết hôn, có hài tử, Triệu Mộ Tịch tràn đầy ước ao, "Thật tốt."
"Vì lẽ đó chênh lệch không phải trọng yếu nhất, quan trọng nhất chính là tình cảm của hai người có thể chống lại thử thách hay không." Hề Vân vỗ vỗ vai Triệu Mộ Tịch, "Thay cái góc độ nghĩ, cùng người ưu tú cùng một chỗ, ngươi sẽ trở nên càng ưu tú, hảo hảo nỗ lực, đừng làm cho bạn gái ngươi thất vọng."
Lời nói này, giống như là "Thể hồ quán đỉnh", Triệu Mộ Tịch càng ngày càng khâm phục Hề Vân, loại tâm tình này không phải người bình thường có thể có, phần lớn người sẽ chỉ nghĩ tới không xứng, thay cái góc độ nghĩ, liền rộng rãi sáng sủa, "Cảm ơn ngài."
(Thể hồ quán đỉnh : nôm na là tưới nước lên đầu, ý chỉ một khi trí tuệ khơi mở thì con người có thể bỏ đi phiền não)
"Mọi việc cũng không cần nghĩ bi quan, ta đi trước."
Triệu Mộ Tịch đứng dậy đưa nàng, thật hy vọng mình có thể hào hiệp được giống như Hề giáo sư như thế.
--------------------------------------------------------
Buổi tối 12 giờ, bên ngoài quán bar, gió đêm lạnh lẽo, mùa đông năm nay so với năm rồi lạnh hơn rất nhiều. Kỷ Dữ Lộ đưa tay cắm ở trong túi áo bông, rụt cổ lại ở trên mặt đất giậm chân, nhiệt độ ép thẳng tới dưới 0 độ C, Phương Nam ướt lạnh, gió thổi giống như đao băng.
Lâm Vi mới từ quán bar đi ra, không khỏi quấn lấy áo khoác ở trên người, buổi tối gió nổi lên, lạnh đến thấu xương.
"Vi tỷ, như thế trùng hợp vậy a ~~~" vừa nhìn thấy Lâm Vi từ quán bar đi ra, Kỷ Dữ Lộ liền giẫm tuyết chạy từng bước nhỏ vội vàng tiến lên, hết sức chế tạo thành một hồi ngẫu nhiên gặp gỡ.
Lâm Vi nhìn thấy Kỷ Dữ Lộ thì ngẩn người, bởi vì nàng mặc rất dày nặng, chạy tới như vậy lại giống như cái ngốc tử, có vẻ vừa ngốc lại vừa đáng thương, khuôn mặt nhỏ cũng bị gió thổi đến ửng hồng, "Sao ngươi lại ở đây?"
"Ta vừa cùng bằng hữu ở chỗ này chơi, ngươi lại đi gặp khách hàng sao?" Kỷ Dữ Lộ thấy trang dung tinh xảo trên mặt nàng, bên trong làm một bộ váy ngắn, ăn mặc đơn bạc như thế, bây giờ chính là đại mùa đông âm mấy độ C a.
"Ừm, ngươi về sớm một chút đi."
Đêm đó qua đi, Kỷ Dữ Lộ cảm thấy Lâm Vi có chút cố ý trốn tránh chính mình, hẹn như thế nào cũng nói không có thời gian, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Sau đó, Kỷ Dữ Lộ liền thường xuyên đến cái quán bar này chờ Lâm Vi, nàng biết Lâm Vi cũng thường tới bên này, khả năng mọi người có một loại gọi là "Tâm lý bị coi thường", Kỷ Dữ Lộ chính là như vậy, Lâm Vi càng không muốn gặp nàng, trong lòng nàng liền càng nhớ Lâm Vi.
Advertisement
Kỷ Dữ Lộ cười hì hì tiến lên, kéo tay của Lâm Vi ủ ở trong lòng bàn tay của chính mình, vừa rồi nàng vẫn luôn để tay ở trong túi, hiện tại rất ấm, "Như vậy có thoải mái hơn không?"
Hai người đứng trên đường phố vào đêm khuya, giống như các nàng đang hẹn hò vậy, Kỷ Dữ Lộ sưởi ấm tay cho nàng, ngẩng đầu hướng nàng cười khúc khích, Lâm Vi trong lòng nóng lên, trong lúc nhất thời suýt chút nữa lại không phân rõ hiện thực.
Chờ tay của Lâm Vi ấm lên một chút, Kỷ Dữ Lộ vẫn như lúc trước, giang cánh tay ra nhẹ nhàng ôm lấy Lâm Vi, chỉ có điều trước khi ôm nàng còn có chút do dự, sợ sau khi ôm nàng sẽ bị đẩy ra.
Lâm Vi được nàng ôm, tim đập không khỏi nhanh thêm mấy phần, thời gian quay chụp đã kết thúc từ lâu, nhưng giữa các nàng vẫn còn tiếp tục dây dưa không rõ, Lâm Vi đã sớm ý thức được vấn đề này, "Ngươi làm gì?"
"Ngươi mặc ít như thế không lạnh sao, ta sưởi ấm cho ngươi." Kỷ Dữ Lộ ôm nàng, giống như lại tìm được cảm giác trước đây.
Lát sau, Lâm Vi vẫn đẩy nàng ra, đồng thời nhắc nhở nàng, "Hiện tại không phải đang quay chụp."
"Ta biết. . ." Ôm Lâm Vi, Kỷ Dữ Lộ vẫn không thể quên được buổi tối hôm đó, đêm đó các nàng nằm trên ghế sô pha. . . Giữa các nàng rõ ràng là có cảm giác, Kỷ Dữ Lộ không tin Lâm Vi là uống nhiều, tửu lượng của Lâm Vi nàng rất rõ ràng, giống như cái động không đáy. Lại nói, đều nói say rượu thổ chân ngôn, buổi tối ngày hôm ấy Lâm Vi đem nàng đặt ở trên ghế sô pha hôn, chẳng lẽ đó không phải là chứng minh tốt nhất sao?
"Không có chuyện gì khác, ta đi đây."
Kỷ Dữ Lộ lôi kéo tay Lâm Vi, không nỡ buông ra, "Bên ngoài lạnh, ta mời ngươi đi uống trà sữa."
"Ngày hôm nay ta không có thời gian."
"Một trăm khối một phút, có được hay không?"
Ở trong mắt Lâm Vi, hành vi của Kỷ Dữ Lộ tương đương ấu trĩ, nếu như Kỷ Dữ Lộ đối với nàng có ý tứ ở phương diện kia, là muốn đuổi theo nàng, này vừa vặn là phương thức theo đuổi mà Lâm Vi ghét nhất, Lâm Vi cũng không cùng Kỷ Dữ Lộ dây dưa nữa, nàng biết Kỷ Nhị tiểu thư chỉ là nhất thời hưng khởi, chờ hứng thú qua liền không còn gì cả, "Nhị tiểu thư, ngày hôm nay không có thời gian nói đùa với ngươi ."
"Ta không có nói đùa!" Kỷ Dữ Lộ gấp đến độ muốn giậm chân, thấy Lâm Vi vẫn muốn đi, Kỷ Dữ Lộ rốt cục không nhịn được ngả bài, lớn tiếng hô, "Lâm Vi! Ngươi không thấy được ta yêu thích ngươi sao? !"
Kỷ Nhị tiểu thư lần đầu tiên biểu lộ, liền như vậy hô đi ra ngoài.
Câu nói này, Kỷ Dữ Lộ đã sớm muốn nói, dựa theo tính cách của Kỷ Nhị tiểu thư, trong lòng đang suy nghĩ cái gì sẽ nói cái đó, rất khó đem lời cất giấu, lần này nàng thật sự đã nhịn thật lâu.
Lâm Vi túm lấy tóc, không nói gì, trên mặt chỉ còn dư lại cười, chỉ có điều là mang theo ý vị trào phúng. Luôn miệng nói yêu thích, Kỷ Nhị tiểu thư có biết cái gì gọi là thích không? Lâm Vi cảm thấy nàng không biết, nếu như nàng biết thì sẽ không đổi đối tượng như thay quần áo như thế, cảm tình là dùng để quý trọng, không phải để tiêu xài.
Lâm Vi cười làm Kỷ Dữ Lộ không chắc chắn, ý nghĩ của các nàng trước sau không ở cùng một mức độ. Kỷ Dữ Lộ tin chắc Lâm Vi đối với nàng là có cảm giác, nói chuyện có thể lừa người, nhưng hôn môi thì có thể lừa người sao, hiện tại các nàng đều là độc thân, tại sao không thử cùng một chỗ? Các nàng cùng một chỗ thì rất vui vẻ a, còn rất xứng đôi a, "Ta thật sự yêu thích ngươi. . ."
"Nhưng ta không thích ngươi." Lâm Vi ngữ khí chắc chắn mười phần, nàng không cảm thấy giữa các nàng có thể sử dụng "Yêu thích" để hình dung, chỉ có điều là có ảo giác mấy ngày tốt đẹp mà thôi.
"Ngươi nói dối, ngươi dám nói ngươi đối với ta không có cảm giác sao?" So với cảm giác thất bại ở lần đầu tiên biểu lộ thất bại, Kỷ Dữ Lộ càng để ý chính là, Lâm Vi cự nhiên có thể thẳng thắn từ chối nàng như thế.
Lâm Vi im lặng một hồi, nhẹ nhàng giải thích, "Cái kia không phải là yêu thích, qua một thời gian ngắn ngươi liền rõ ràng."
Vừa là nói cho Kỷ Dữ Lộ nghe, cũng là nói cho chính mình nghe. Lâm Vi ngăn cản một chiếc xe, cũng không quay đầu lại, ở trong xe, nàng nhìn thấy Kỷ Dữ Lộ vẫn đứng ở đường, ánh mắt chăm chú nhìn theo phương hướng của chính mình.
Xe lái đi xa, Lâm Vi cúi đầu nhìn tay của mình, nàng hiểu rõ Kỷ Dữ Lộ, Kỷ Nhị tiểu thư nhiệt độ vĩnh viễn chỉ có 3 phút, có thể cũng không cần qua một đoạn thời gian ngắn, chỉ cần qua mấy ngày, Nhị tiểu thư sẽ có mục tiêu mới, bắt đầu một đoạn cảm tình mới, kỳ thực có thể sống không tim không phổi giống như Kỷ Dữ Lộ như vậy, cũng rất tốt.
---------------------------------------------------
A thị đã hạ xuống hơn nửa tháng tuyết, tháng hai, cách giao thừa càng ngày càng gần.
Trước giao thừa một ngày, Triệu Mộ Tịch lái xe đưa Kỷ Dữ Đường đi sân bay, thuận tiện đi đón Kỷ Dữ Lộ, cùng nhau bay đi H thị, Kỷ Miễn cùng Hề Vân từ nửa tháng trước đã trở về H thị, mùa đông ở H thị có nhiệt độ ấm, dễ chịu hơn nhiều.
Dọc theo đường đi, Kỷ Dữ Lộ mặt không hề cảm xúc, lại giống như kỳ đà cản mũi cỡ lớn ngồi ở phía sau xe, nhìn Kỷ Dữ Đường cùng Triệu Mộ Tịch liếc mắt đưa tình, Kỷ Dữ Lộ thấy các nàng đều đã mang nhẫn tình nhân, đủ kiêu căng.
"Ta chỉ trở về ba ngày, ngươi ngoan ngoãn chờ ta trở lại, sáng sớm đừng vạ giường quá muộn, bữa sáng cùng bữa tối đều phải ăn, nhớ chưa?" Trước lúc đăng ký, Kỷ Dữ Đường lôi kéo Triệu Mộ Tịch, lải nhãi căn dặn.
"Biết rồi, ngươi cũng ít uống rượu một chút."
"Nhớ ta liền gọi điện thoại cho ta, ta mỗi ngày đều có thời gian."
"Chỉ ba ngày mà thôi."
". . ."
Kỷ Dữ Lộ còn đang chờ kiểm tra, thấy hai người này ngươi một câu ta một câu còn xong chưa, nàng nhìn đến khó chịu, nhổ nước bọt: "Người lớn như vậy, chính mình còn không biết ăn cơm sao? ! Tỷ, đi thôi đi thôi. . ."
Kỷ Dữ Đường hoàn toàn không thấy Kỷ Dữ Lộ, trái lại đem túi xách trên tay của mình kín đáo đưa cho Kỷ Dữ Lộ cầm, trực tiếp ôm chầm lấy Triệu Mộ Tịch, nói rằng, "Ta phải đi, không biểu hiện một chút sao?"
"Nhiều như vậy người . . ." Triệu Mộ Tịch bị nàng ôm, Kỷ Dữ Lộ còn đứng ở bên cạnh.
Kỷ Dữ Đường nghiêng đầu trực tiếp hôn lên môi Triệu Mộ Tịch, Triệu Mộ Tịch cũng nhắm mắt lại, cười biểu thị cho Kỷ tổng, nhanh chóng ở trên môi nàng hôn hai, ba lần.
Kỷ Dữ Lộ lại liếc mắt một cái, tiếp tục nhổ nước bọt: "Vãi chưởng. . . Các ngươi có thể khiêm tốn một chút hay không. . ."
Advertisement
- In Serial96 Chapters
No More Respawns
Synopsis: The first time Allen died, he was forced back into a living hell where death is temporary, and power is all that matters. With evil and depravity as the rule, tragedy becomes comedy and life becomes an act. Only a deal with a shady god can get him back to his old life, but what happens if there’s nothing left to save? Maybe hell isn’t so bad if you have infinite lives… until you don’t. Needless to say, it’s all fun and games until there’s no more respawns. Foreword: This story is meant primarily as an action adventure and secondarily as a dark and nihilistic comedy. It may not be readily apparent in the beginning, but that's what I have planned (I feel the need to emphasize the dark; don’t rage at me if it gets too ‘traumatizing’ or something). I’m going to take my time with this, so it won’t immediately inundate you with doom and gloom. This is also a comedy, remember? On that note, if for some cursed reason you just can't handle either the references or the jokes, I am willing to battle in the comments. Anyway, I still put a significant amount of effort into the system, so I hope you enjoy that part. It is a little bulky, I'll admit to that, but I wanted to try something new and its more fun when there's more depth to it. Regardless, I still have a lot of fun doing math in the middle of writing a fictional story (/s). I also want to see if I can keep from messing up the pacing. Many times, I end up going too fast because I'm afraid of the story getting boring, which tends to ironically have the opposite effect. I'm still learning I suppose; we'll see how things go. Lastly, please leave reviews and comments, they really mean a lot to me and (usually) help me improve considerably. I'll be asking for feedback in the polls and I do still check the old ones from time to time. Notes: The story takes a bit of time to develop; give it time if you're here for drama, grimdark, or antihero. The system is all blue boxes and I'm not half-assing the numbers. Chapters will be between 1k and 2k words usually. I always use the oxford coma, fight me. Might drop if rating falls below 4 stars, idk. It depends on how my life is going. Cover drawn by yours truly in MS paint. (I have skill, I know)
8 183 - In Serial88 Chapters
Inazuma Eleven x Reader (closed)
title explains it all :)
8 207 - In Serial40 Chapters
The Lonely Girl
When Cami moves in with the 2 most popular guys in school in a new foster home placement, she realizes that her tragic past just might make it so that she will stay lonely forever. ***Cami has been lonely since her life was destroyed five years ago and she ended up in foster care, bouncing around from house to house with no set direction--until she ends up at Hartingrove Academy, where she meets the enigmatic player Colton, and his best friend, golden boy football star Parker. The boy's feud threatens to make Cami collateral damage as she finds an unlikely ally in the outcast brother of her crush--Grey Hartingrove--who just might have even more demons than her. But when her home placement is changed and she finds herself living in Grey and Parker's house, the lines of romance become even more blurred.Faced with insurmountable obstacles in her home and social life, Cami realizes that, in the end, she might just be truly alone after all.
8 201 - In Serial5 Chapters
Persona 6 Ideas By Silver~Chan
This is My Ideas to Persona 6 In Book Form, I Did make a Video on it on my YouTube. hope you enjoy! ❤
8 188 - In Serial54 Chapters
Dark Lord
He was finally back. After so long, he was able to break the seal that had condemned him.After suffering for so long, he finally can get revenge.He now remembered the day the blood of his love was spilled.The day that he was killed, taken away from his arms. Now that he was back, he swore to get revenge.He was known as the Dark Lord.AN: My second book written, probably a bit confusing overall. There is definitely some mistakes in it, but I will keep it as it as. This book is over two years old but was finished about a year ago. Beware, there's definitely a bit of mistakes and editing errors that I never caught.
8 116 - In Serial40 Chapters
Dadnoblade
Why would Technoblade hater of orphans adopt an orphan Little piglin y/n is sweet not a bit of deadlyness or evil. So why would the blood god care for her ...... what will happen when the 4 year old girl loses her family, will she find them or make a new one.The parents of the child are unknown. An: Sorry about any miss spells or bad grammar I'm dyslexic ❤️#joke 1
8 65

