《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 64
Advertisement
Nghỉ ngơi trong chốc lát, bổ trang, quay lần thứ tư.
Hai người vừa hôn lên cảm giác liền ra tới, ở dưới ống kính làm liền một mạch, càng hôn càng ép thật chặt.
Tư thế của các nàng cũng không còn cứng nhắc giống như lúc trước nữa, diễn thuận theo tự nhiên, các nàng một bên hôn sâu một bên không kìm lòng được đi xoa xoa thân thể của đối phương, không phải càng quay càng mất cảm giác, mà là càng quay càng vong tình.
"Ân ~~~" Lâm Vi vỗ về lưng của Kỷ Dữ Lộ, hai người môi lưỡi tách ra lại hợp lại, hợp lại rồi lại tách ra, vẫn mút đến cuống lưỡi đều tê dại, cũng không biết là mình quá tập trung vào nhân vật, hay là quá tập trung vào cái hôn này, bởi vì cùng nữ nhân hôn môi, xác thực rất thoải mái.
Lâm Vi chủ động di chuyển như thế, Kỷ Dữ Lộ làm sao có khả năng yếu thế, lúc nãy là giả vờ run chân, còn bây giờ cảm giác thân thể đều bị Lâm Vi hôn đến mềm nhũn, không thể không ôm chặt lấy Lâm Vi, Vi tỷ của nàng kỹ thuật hôn thật tốt, Kỷ Dữ Lộ ngước đầu, trong lòng từ lâu đã thất điên bát đảo.
Vốn dĩ chỉ dự định quay cảnh này nửa phút thôi, nhưng đạo diễn thấy các nàng phát huy không tệ, vẫn để cho các nàng hôn một phút còn chưa hô ngừng lại, đương nhiên, hậu kỳ chỉ có thể biên tập những hình ảnh tốt nhất của các nàng.
Trương đạo đối với tinh thần chuyên nghiệp của Kỷ Dữ Lộ và Lâm Vi liên tục tán thưởng, những người khác vẫn là cảm thấy có chút lúng túng.
"Lộ tỷ sẽ không phải là thích nữ nhân chứ? !" Tay bass lặng lẽ nói như vậy, bởi vì các nàng hôn đến giống y như thật vậy.
"Chẳng trách đem AK quăng. . ."
Đạo diễn hô cut, các nàng vẫn còn dính nị cùng một chỗ, sau đó mới "Lưu luyến không rời" buông môi đối phương ra, trước ngực hai ngươi các nàng đều đang phập phồng, mang theo thở nhẹ, hai gò má ửng đỏ.
Người bên ngoài cũng nhìn ra được, này không phải là tập trung bình thường.
"Không tồi không tồi. . ."
Lâm Vi nhìn chính mình ở bên trong màn ảnh, đỡ cái trán, vừa nãy sợ là hôn đến độ quên mất chính mình đang diễn kịch, hôn một phút đều hồn nhiên không biết gì.
"Trương đạo, ta cảm thấy uống chút rượu lại thử một lần, hiệu quả có thể hay không càng tốt hơn?" Kỷ Dữ Lộ nhìn hình ảnh nàng cùng Lâm Vi hôn cuồng nhiệt, trong lòng lại nai vàng ngơ ngác lên, nhớ tới chi tiết nhỏ vừa nãy. . .
"Thử xem!"
Lâm Vi: ". . ."
Kết quả, một cảnh hôn môi phải quay đến năm lần, Lâm Vi hồi tưởng lại quá trình quay chụp đêm đó, ngoại trừ cùng Kỷ Dữ Lộ hôn môi ra, có lẽ không còn cái nào khác. Mà Kỷ Nhị tiểu thư lại được như nguyện được thử nghiệm cùng nữ nhân hôn môi, cũng ở đêm đó chưa từng được thỏa mãn như vậy bao giờ.
Các cảnh quay tiếp theo sau đó là quá trình yêu đương của các nàng, đạo diễn vì muốn quay tốt phần này, muốn lựa chọn một loại phương thức quay chụp khác, kiến nghị các nàng đàm luận một lần luyến ái trong ba ngày, bồi dưỡng cảm giác, còn có thể để cho nhiếp ảnh gia chụp sinh hoạt hằng ngày của các nàng, bắt giữ càng nhiều cảnh tự nhiên càng tốt.
Advertisement
Cứ như vậy, Lâm Vi cùng Kỷ Dữ Lộ bắt đầu làm "Tình nhân ba ngày" .
Chín giờ tối, quay chụp kết thúc.
"Bắt đầu từ bây giờ, ngươi chính là bạn gái của ta ~" Kỷ Dữ Lộ đùa giỡn hả hê, thuần thục nắm lấy tay Lâm Vi, đối với thân phận này, Nhị tiểu thư tiếp thu đến mức quá nhanh.
Đàm luận một hồi luyến ái trong ba ngày, lại còn cùng với một nữ nhân, nghe tới thật điên cuồng, thay vì nói là luyến ái, chẳng bằng nói là một loại trải nghiệm đi. Lâm Vi cũng nắm chặt tay Kỷ Dữ Lộ, giơ lên trước mặt các nàng, sửa lại lời của Nhị tiểu thư, "Là ba ngày."
"Ba ngày ngươi cũng là bạn gái của ta ~" Kỷ Dữ Lộ lôi kéo Lâm Vi, "Đi ~ "
"Đi đâu?"
Kỷ Dữ Lộ quay đầu lại hướng Lâm Vi nhếch miệng cười, "Mang bạn gái đi ăn khuya a, cũng không thể để bạn gái của ta bị đói."
Lâm Vi bị một tiểu cô nương hai mươi hai tuổi nắm đi, đi ở trên đường người đến xe đi, lướt qua giới tính không nói, Kỷ Nhị tiểu thư càng làm cho nàng tìm về cảm giác mối tình đầu ở thời điểm mười mấy tuổi.
Khi còn trẻ cảm thấy tình yêu thật đẹp, đại khái là khi đó đơn thuần không cần cân nhắc đến hiện thực.
Làm tình nhân ba ngày, Lâm Vi càng cảm thấy có chút hứng thú, bởi vì chỉ có ba ngày, ngươi có thể không cần cân nhắc bất cứ điều gì, có thể hoàn toàn nằm ở trạng thái lý tưởng để đàm luận một lần "Luyến ái", đơn thuần trải nghiệm cảm giác yêu cùng được yêu. Chuyện này đối với người trường kỳ đắm chìm trong ái tình thì sẽ thấy bình thường, nhưng đối với LâmVi không dám ôm ấp ước ao ái tình mà nói, có một loại sức hấp dẫn đặc biệt.
Ăn khuya xong, Kỷ Dữ Lộ cùng Lâm Vi đứng ở giao lộ chờ xe, mấy ngày nay ban đêm nhiệt độ chợt giảm xuống, càng ngày càng có cảm giác cuối mùa thu, Kỷ Dữ Lộ thấy Lâm Vi ăn mặc đơn bạc, "Lạnh không?"
"Cũng còn được."
Kỷ Dữ Lộ nghĩ, chạy tới phía sau Lâm Vi, sau đó từ phía sau đưa tay ôm lấy nàng, Kỷ Dữ Lộ ôm thân thể nàng, đem đầu kề sát ở trên vai nàng, tựa hồ càng ngày càng có cảm giác luyến ái, "Như vậy có thoải mái hơn chút nào không?"
Thoải mái, Lâm Vi đã thật lâu không được người sưởi ấm như vậy.
Kỷ Dữ Lộ trong lòng đắc ý lại ôm chặt nàng thêm một chút, Lâm Vi tựa hồ cũng tiếp nhận "Quan hệ tình nhân" của các nàng rồi.
Chốc lát sau, Lâm Vi xoay người, đem Kỷ Dữ Lộ ôm vào trong lồng ngực, nhiệt độ của hai người giao hòa vào nhau, lòng sinh ấm áp. Lâm Vi biết ở bên trong cái ôm ấp này, các nàng đều mang theo một phần diễn, nhưng xác thực ấm người.
Bên trong xe taxi, Kỷ Dữ Lộ tri kỷ làm ấm tay cho Lâm Vi.
"Trước đây còn không có phát hiện ngươi đáng yêu như thế." Lâm Vi nhìn bộ dạng đồn độn của nàng, cười.
"Thôi đi, ta vẫn rất đáng yêu." Kỷ Dữ Lộ tự mình cảm giác hài lòng.
Advertisement
Lâm Vi nhìn tóc của nàng một chút, trước đây gần như là dài tới eo, cũng không biết bị cái gì kích thích mới đi cắt ngắn như thế, "Vẫn là cắt tóc ngắn đáng yêu hơn."
Kỷ Dữ Lộ hỏi, "Ngươi yêu thích ta để tóc dài hay là tóc ngắn a?"
Hỏi liền hỏi, cần gì phải thêm cái tiền tố "Ngươi yêu thích", Lâm Vi trả lời qua loa, "Xem chính ngươi a."
Kỷ Dữ Lộ ôm cánh tay của Lâm Vi, lớn tiếng nói, "Ngươi là bạn gái của ta, ta đương nhiên muốn nghe ý kiến của ngươi."
Thời điểm đến đèn đỏ, tài xế sư phó nghe thấy vậy, không cẩn thận giẫm nặng chân phanh.
"Ngươi có thể khiêm tốn một chút hay không."
"Tại sao phải khiêm tốn, bạn gái của ta xinh đẹp như vậy." Kỷ Dữ Lộ còn không quên hỏi ý kiến của tài xế ở phía trước, "Đúng không, sư phó?"
Tài xế chỉ hắng giọng một cái.
"Còn nghiện diễn, đúng không?"
Kỷ Dữ Lộ hướng Lâm Vi nghịch ngợm làm cái mặt quỷ.
Bởi vì Lâm Vi cùng Kỷ Dữ Lộ phối hợp ăn ý nên không bị xoi mói nhiều, MV rất mau liền quay xong, lưu lại cho hậu kỳ đầy đủ thời gian để chế tác. Chuyện làm ăn này Lâm Vi tiếp rất có lời, không nói đến kiếm lời được một khoản tiền, then chốt là mở rộng giao thiệp, Trương đạo rất thưởng thức nàng, còn nói chờ mong lần sau hợp tác.
Kỷ Dữ Lộ muốn đuổi theo Lâm Vi, đại khái là sau khi quay xong bộ MV này, mới sản sinh ra ý nghĩ.
Kỷ Dữ Lộ đúng là rất có kinh nghiệm được người theo đuổi, nhưng theo đuổi người khác Kỷ Nhị tiểu thư một chút kinh nghiệm cũng không có, hơn nữa ở trước mặt Lâm Vi, Kỷ Dữ Lộ lại nhát gan, bởi vì nàng biết Lâm Vi là thẳng, mặc dù ở bên trong MV các nàng đều đã diễn qua cảnh giường chiếu, nhưng Lâm Vi chỉ cho rằng là diễn kịch mà thôi. Nếu tùy tiện đuổi theo nàng, Kỷ Dữ Lộ lo lắng đem Lâm Vi doạ chạy, nếu như sau này Lâm Vi không tiếp tục cùng chơi với nàng nữa, chẳng phải là triệt để hết hy vọng sao. . .
Có điều, từ sau khi biết tỷ nàng đều cong, Kỷ Dữ Lộ liền cảm thấy, trên thế giới hẳn là không có người không thể bẻ cong.
----------------------------------------------------------------
Cuối tuần Triệu Mộ Tịch đi ra ngoài làm kiêm chức, đều là gạt Kỷ Dữ Đường, nếu Kỷ Dữ Đường biết nhất định sẽ không để cho chính mình đi, bởi vì nàng lo lắng mình bị mệt mỏi, Triệu Mộ Tịch còn đau lòng nàng mỗi tuần đều phải tăng giờ làm việc đi xã giao.
Thứ bảy, bảy giờ sáng.
Lúc Kỷ Dữ Đường chuẩn bị rời giường, Triệu Mộ Tịch cũng tỉnh dậy theo, nàng cúi người vuốt tóc Triệu Mộ Tịch, "Có phải đánh thức đến ngươi hay không? Ngươi ngủ thêm một lúc đi, lát nữa phải nhớ ăn điểm tâm."
Triệu Mộ Tịch đưa tay treo ở trên cổ của nàng, vùi đầu vào trong ngực của nàng, buồn buồn oán giận: "Ngươi lúc nào mới có thể nghỉ ngơi một ngày."
Kỷ Dữ Đường vuốt sau gáy của nàng, cười an ủi, "Chờ bận bịu qua khoảng thời gian này, mỗi cuối tuần ta đều cùng ngươi."
Kỷ tổng còn ngồi ở vị trí đó, vĩnh viễn không có được ngày nghĩ.
"Mỗi ngày tăng ca, ta đau lòng." Triệu Mộ Tịch ngẩng đầu, đưa tay xoa mặt Kỷ Dữ Đường, kỳ thực hai người mỗi ngày đều sống chung một chỗ, không phải oán giận nàng cuối tuần không dành thời gian bồi mình, chỉ là lo lắng nàng quá mệt mỏi.
Kỷ Dữ Đường nâng cằm của nàng lên, ở trên môi nàng hôn một cái, "Tối hôm nay ta phải về nhà ăn cơm, phải tối khuya mới trở về."
Mỗi tuần nàng đều phải về nhà ăn một lần cơm, Triệu Mộ Tịch là biết đến, chỉ là đêm nay lại phải ăn cơm một mình, "Ừm. . ."
"Giận rồi?" Kỷ Dữ Đường nhìn vẻ mặt của Triệu tiểu thư, tựa hồ hơi nhỏ bất mãn, nàng đem Triệu Mộ Tịch hoàn toàn ôm vào trong lồng ngực, sau đó nói, "Đêm nay ta mang ngươi cùng nhau trở về, có được hay không?"
"Đừng nghịch. . ." Triệu Mộ Tịch nào có ngang ngạnh như vậy, mặc kệ Kỷ Dữ Đường là nói giỡn, hay là thật lòng, Triệu Mộ Tịch đều cảm thấy cách ngày thấy gia trưởng còn xa một chút, nàng còn chưa chuẩn bị sẵn sàng, lại nói, Kỷ gia có thể tiếp thu nàng sao? Có thể nói xưa nay Triệu Mộ Tịch chưa từng cân nhắc qua vấn đề này, bởi vì nàng không dám cân nhắc, cũng không muốn tạo thành áp lực cho Kỷ Dữ Đường. . . Nói cách khác, trong lòng nàng kỳ thực đang trốn tránh vấn đề thực tế.
Hai người lại ở trên giường dây dưa một trận, Triệu Mộ Tịch thở hồng hộc đẩy Kỷ Dữ Đường, ". . . Này. . . Lại không đứng lên. . . Sẽ bị trễ làm. . ."
Triệu Mộ Tịch đuổi Kỷ Dữ Đường chạy đi làm, bởi vì chính nàng cũng muốn đi triển quán thời trang làm kiêm chức, cuối tuần du khách tham quan rất nhiều, nhưng ngày thường rất ít, vì duy trì chất lượng cuộc tham quan cho người xem, triển quán càng nghiêng về mướn kiêm chức làm bình luận viên, là trường kỳ hợp tác, nhưng chỉ cần cuối tuần đến làm là được.
Coi như làm thêm kiêm chức, Triệu Mộ Tịch thu vào cũng không quá khả quan, điển hình là nhân dân ở tầng dưới chót. Bởi vì kinh tế chênh lệch quá lớn, nàng cùng Kỷ Dữ Đường cùng một chỗ, xem ra xác thực rất giống là bị "Bao dưỡng", mỗi lần Kỷ Dữ Đường đi công tác trở về, đều yêu thích mang lễ vật về cho nàng, tùy tiện một cái váy cũng có thể bằng một tháng tiền lương của nàng.
"Ngươi đừng mua cho ta nhiều như vậy."
"Ngươi là lão bà của ta, ta không mua cho ngươi thì mua cho ai?"
Triệu Mộ Tịch chung quy vẫn nhổ nước bọt một câu, "Có tiền ghê gớm lắm ư."
Lúc này, Kỷ tổng liền muốn xoa mặt nàng, tiện thể lại da mặt dày khen chính mình, "Hết cách rồi, ai bảo lão bà của ngươi biết kiếm tiền đây."
Nếu như Triệu Mộ Tịch cùng Kỷ Dữ Đường xoắn xuýt chuyện tiền tài cùng vật chất, vĩnh viễn cũng xoắn xuýt không rõ, Triệu Mộ Tịch biết rõ điểm này, điều bản thân mình có thể làm, đại khái chính là dùng hết khả năng của chính mình để đi yêu nàng.
Mười một giờ trưa, Triệu Mộ Tịch vừa tiếp đón xong một nhóm người tham quan, đang ngồi trên ghế dài ở một bên nghỉ ngơi, nàng cầm bút ở trên sổ tay vẽ vẽ gì đó, giải thi đấu thiết kế vào tháng mười đã báo danh, nhưng đệ trình tác phẩm là ở năm sau, cho nên nàng có khá nhiều thời gian để chuẩn bị. Mỗi lần vẽ gì đó, ở trong lòng Triệu Mộ Tịch đều tưởng tượng Kỷ Dữ Đường làm người mẫu, trên bản notebook này của nàng vẽ nhiều nhất đại khái chính là bóng lưng của Kỷ tổng.
"Chào ngài." Thấy có người đến, Triệu Mộ Tịch đứng lên, nàng còn tưởng rằng nhóm người tham quan vừa rồi đã là cuối cùng rồi. Triệu Mộ Tịch nhìn người trước mắt, là một phụ nhân khí chất cao quý, tóc dài được nàng cuộn tròn lên ở sau gáy, bộ dạng nhìn như bốn mươi, năm mươi tuổi, tuy rằng chỉ có một người, nhưng Triệu Mộ Tịch vẫn theo quy trình giảng giải, "Mời tới bên này. . ."
Hề Vân vốn là có chút ngoài ý muốn, nhưng thấy tiểu cô nương này chuyên nghiệp như vậy, trong lòng sinh ra hảo cảm, cũng không nói gì cả, đơn giản muốn nghe một chút trình độ giảng giải của nàng.
"Hề. . ." Quản lí đi tới.
Hề Vân hướng quản lý kia lắc lắc đầu, ý nói hắn đừng quấy rầy.
Triệu Mộ Tịch giảng giải không phải giống như học thuộc lòng, hơn nữa ăn nói thoả đáng, âm thanh dễ nghe, nghe sẽ không cảm thấy vô vị, ngược lại là một loại hưởng thụ, hơn nữa, tướng mạo cũng là điểm cộng, tiểu cô nương cười lên dễ nhìn như vậy, để lại ấn tượng đầu tiên cho người ta lúc nào cũng rất tốt.
Triệu Mộ Tịch đại khái là người không có nhãn lực nhất trong triển quán, điều này cũng không thể trách nàng, đây là lần đầu tiên nàng cùng Hề Vân gặp mặt, không biết vị nữ sĩ đang đứng ở trước mắt này, chính là quán trưởng triển quán.
Mãi đến khi mang theo Hề Vân đi hết một vòng từ sảng chính lầu một đến lầu hai, lại trở về lầu một, Triệu Mộ Tịch đưa cho nàng một ly nước, "A di, ngài uống nước."
"Ngươi là mới tới?" Hề Vân hỏi như vậy, là bởi vì ở nơi này có rất ít công nhân viên không biết mình.
"Cuối tuần ta ở chỗ này làm kiêm chức." Triệu Mộ Tịch còn buồn bực nàng vì sao lại hỏi như vậy, "Ngài thường xuyên đến đây sao?"
"Ừm, ta có thể nhìn không?" Hề Vân chỉ chỉ notebook đang nằm ở trên ghế dài.
"Có thể, ta chỉ là tùy tiện vẽ vời." Triệu Mộ Tịch đem notebook đưa cho nàng.
"Ngươi học qua thiết kế?" Hề Vân nhìn những tác phẩm kia.
Triệu Mộ Tịch gật gù, "Gần đây báo danh thi thiết kế, còn chưa nghĩ ra nên vẽ chủ đề gì, vì lẽ đó liền vẽ nhiều bản nháp một chút."
"Hề quán trưởng, ngài đợi lâu." Lúc này mấy cái lãnh đạo đi tới.
Quán. . . Quán trưởng? Triệu Mộ Tịch một mặt mộng, cho nên vừa rồi nàng mang theo quán trưởng ở trong phòng triển lãm giảng giải một vòng? Lúng túng, "Hề quán trưởng. . . Thật xấu hổ, ta làm lỡ thời gian của ngài, thật sự xin lỗi."
"Không có chuyện gì, hiện tại hiếm thấy có người trẻ tuổi có thái độ công việc giống ngươi như vậy." Hề Vân cười, đem notebook trả lại cho Triệu Mộ Tịch, "Cơ sở không tệ, lại cẩn thận luyện một chút."
"Cảm ơn."
Hề giáo sư, Triệu Mộ Tịch đã sớm nghe qua đại danh của nàng, còn nhớ Quản Tiệp ở trên lớp, Quản lão sư tựa hồ rất yêu thích dùng tác phẩm của Hề giáo sư làm tư liệu sống.
Triệu Mộ Tịch kinh sợ, đây là con tôm nhỏ đụng tới đại thần.
---------------------------------------------
Bảy giờ rưỡi tối, Kỷ gia, một nhà bốn người vây quanh bàn ăn.
Hề Vân gắp thức ăn cho Kỷ Dữ Lộ, đột nhiên hỏi, "Dữ Đường, gần đây làm sao không thấy ngươi trở về ở?" Trước đây một tháng đều sẽ ở nhà mấy ngày.
Kỷ Dữ Lộ một bên vui cười hớn hở ăn món ăn, một bên miệng rộng nói, "Tỷ có đối tượng, đương nhiên không trở lại trụ."
Advertisement
- In Serial45 Chapters
A healthy mind in a healthy body
288 A.D, he was born. 297 A.D, he realised he had evil impulses. 298 A.D he heard of Anthony of Egypt, and sought to follow his example to learn how to suppress his impulses. 303 A.D, he saw his people be persecuted. 306 A.D, his world changed thrice, the persecutions ended forever, this fact and his hermit lifestyle brought him peace which came with strange abilities, and through them he joined the Hidden Side of the World, back then not yet hidden. 307 A.D, he sought for a way to cure myself, yet he stumbled across something more. A reckless ritual connected him to a well of knowledge, driving him insane and immortal, causing him to be treated as a commodity in the supernatural community, an Oracle. 2019 A.D, its been 1712 years, and the lusitanian has ended up in the other side of the world in less than wholesome hands, a place which may have answers about the mysteries of his abilities, when an unexpected event cuts the connection and his sanity and mortality return. Gaius Atiius Quadratus will not forget this kindness. The MC is based on the monk class of many rpgs, but the story isn't Litrpg. Also he will gain non monk abilities after a while. Fair warning I don't understand the rating system but I'll say M-rated just in case. This is my first story, I accept criticism but I would like the critic to explain the reasoning behind it. Also I'm still figuring how this site works and I have no schedule so updates may be sporadic, at least once a week. Not a native speaker but in the practices, too lazy to actually get the diploma, I got an average of 9.7 out of 10 at the Cambridge C1 level, the CAE, second highest european level for foreign languages, so it should be no problem. Foto taken from Wikipedia. Cover made by me, excuse my utter lack of artistic talent.
8 266 - In Serial6 Chapters
The Cosmic Roommate
Lily Olson is an absolutely ordinary young woman of twenty-two. Aside from an excessive obsession with time travel, hot actors, and sleep, her average day includes working at the Dino Diner, playing video games on her phone, and trying to survive the rat race until the next day.Meet Noah Cosmic. He's a transdimensional super... human? No, he's not very human. Humanoid, yeah, but definitely not human. Is he weird? Very. Is his flying shark cute? It's adorable.Is he reading this synopsis at the same time you are?It's not out of the question.
8 199 - In Serial31 Chapters
The Forgotten Lands
The lands close to the edge of the world, which is marked by an ever-present fog, are known as the barrens. A blighted land in which crops struggle to grow , with only the very poor and desperate to occupy the scarce villages. Naturally making it a haven for outlaws.It is in one of these barrens that a raider called Raegan was born and raised, feared and respected by the cut-throats he grew up around.The world has been told that magic is responsible for cursed regions known as the Forgotten Lands. For this reason anyone with the gift of magic are labelled abominations, a crime punishable by death and enforced by the Malleus Maleficarum, the worlds leading religion. Raegan is one such abomination, untrained in whatever magic he may have.Even in the lawless barrens those with magic aren't looked upon favourably, and so Raegan has kept his 'gift' hidden from all but his closest friend. But now he wants to leave behind the dangerous wasteland that is his home and everything he has ever known, in the effort to seek new experiences.No matter where this new path will take him, good or bad.
8 94 - In Serial7 Chapters
GameWorld: Earth's Apocalypse
Be careful what you wish for. The old saying holds true for many people, but none more so than Jaxson Stratford. An avid video game player and reader of post-apocalypse novels, Jax always wished for the chance to attain power and abilities like the heroes of the stories he read about. Then, he received his wish in the form of The System’s arrival. However the truth of reality in this new System dominated world, is something far worse than he could ever imagine. This story is similiar to many others on the site, but the 'System' is something I've thought about for some time. That being said, it is still being fleshed out, so don't expect the story to be amazing, but rather an entertaining read.
8 222 - In Serial8 Chapters
Soul of ether/ Another frontier
People's dreams might never end, but they can be chained. True freedom is to seek your dreams and seize them. Thus the voyagers set their quest aside to pursue a new frontier in hopes of freeing their friend. Beyond the horizon awaits a glistening white beach with its distracting lights and towering hotels, yet with the goal nowhere to be found. The Voyagers will have to unite and try to force their way through Eden's gate, the city of magic in the far reaches of the earth. Nothing will stand in their way, yet that might be different if one abandons their dreams.
8 153 - In Serial11 Chapters
Sarth
A story about a young man that reincarnated in a fantasy world. Given a second chance he decides to live his life the way he couldn't in his previous one. This is my first story. English is not my first language so sorry for my bad grammar.WARNING: Mature content (mostly foul language)
8 154

