《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 61
Advertisement
Lâm Vi lại hỏi cái vấn đề không có tiết tháo như vậy, Triệu Mộ Tịch lúng túng đến không dám ngẩng đầu, chỉ có thể cúi đầu nhìn chằm chằm mặt bàn. Nghĩ thầm, ngược lại thua chính là Kỷ Dữ Đường, nàng chỉ cần giống như Kỷ tổng lúc nãy, làm bộ là người không liên quan là được.
Mọi người đều đang đợi Kỷ Dữ Đường trả lời, nào có biết Kỷ Dữ Đường đột nhiên chuyển hướng Triệu Mộ Tịch, hỏi, "Là năm, sáu lần sao?"
Triệu Mộ Tịch: ". . ."
Vẻ mặt cùng ngữ khí của Kỷ Dữ Đường trước sau như một đàng hoàng trịnh trọng, thật giống như đang nghiêm túc thương lượng với mình chuyện chính sự vậy.
Triệu Mộ Tịch ở trong lòng ám đâm đâm nói một câu, Kỷ Dữ Đường, xem như ngươi lợi hại! Nói đại một câu là được rồi, cần gì phải ở trường hợp này thảo luận phương diện kia của các nàng. . .
Vốn dĩ sự chú ý của mọi người đều nằm ở trên người Kỷ Dữ Đường, bầu không khí rất yên tĩnh, nhưng lúc Kỷ Dữ Đường quay sang Triệu Mộ Tịch hỏi lên như vậy, lập tức liền đem Triệu tiểu thư cũng kéo xuống nước.
Kỷ tổng "Cáo già" không phải là có tiếng mà không có miếng a.
Triệu Mộ Tịch vừa ngẩng đầu, mười mấy con mắt đồng loạt nhìn chằm chằm chính mình, rõ rang là Kỷ Dữ Đường thua ở vòng này, như thế nào cảm giác cuối cùng trừng phạt vẫn là chính mình? Mấu chốt của vấn đề là ở chỗ, nàng không có da mặt dày như Kỷ Dữ Đường, Kỷ tổng thực sự là mặc kệ gặp phải tình huống gì, đều có thể một mặt bình tĩnh.
"Ta cùng Mộ Tịch giống nhau." Sau khi Kỷ Dữ Đường hỏi Triệu Mộ Tịch xong, lại quay đầu lại, hướng về toàn thể thành viên chính diện trả lời vấn đề vừa nãy.
"Ờ ~~~" Chỉ có Lâm Vi cùng Sầm Phi là ồn ào đến lợi hại nhất, bởi vì các nàng là người biết chuyện.
Những người khác đầu tiên là có chút mộng, một lát sau mới lần lượt đáp lời.
Nghe những câu nói này, Kỷ Dữ Lộ đã có chút không ngồi được nữa, Kỷ Dữ Đường biết rõ nàng chán ghét Triệu Mộ Tịch, còn ở trước mặt nàng "Tú ân ái" như thế, tối nay chỉ cần nhìn hai người ở đối diện kia liền thấy chán ngán sai lệch.
Quản Tiệp vẫn trầm mặc như trước, quả nhiên suy đoán trong lòng là đúng, nếu như chỉ là bằng hữu bình thường, Kỷ Dữ Đường sẽ không đối với Triệu Mộ Tịch để bụng như vậy, tuy rằng đoán được, nhưng Quản Tiệp vẫn cảm thấy bất ngờ, bất ngờ Kỷ Dữ Đường cũng sẽ cùng nữ nhân cùng một chỗ. Khả năng là ái tình chuyện này, đến liền đến thôi, Quản Tiệp cũng không nghĩ ra, lúc trước chính mình sẽ yêu nữ nhân.
Ở đây đại khái chỉ có Lý Mật Nhi là phản ứng chậm nhất, người này cực kì đơn thuần, một lòng một dạ vẫn tin là Triệu Mộ Tịch có bạn trai, cho nên khi Kỷ Dữ Đường nói như vậy, nàng vẫn chưa ý thức được "Bạn trai" trong miệng Triệu Mộ Tịch chính là Kỷ Dữ Đường.
Mãi cho đến khi Sầm Phi cố ý hỏi, "Các ngươi là quan hệ gì a?"
Lúc này não của Lý Mật Nhi mới hoàn toàn mở ra, đương nhiên. . . Đương nhiên Triệu Mộ Tịch cùng Kỷ Dữ Đường là một đôi? ! Lý Mật Nhi một bên tan nát cõi lòng, một bên cảm thấy lúng túng, trước đây nàng còn nói những lời kia với Triệu Mộ Tịch. . . Quang minh chính đại nói với Triệu Mộ Tịch muốn theo đuổi bạn gái của nàng, Triệu Mộ Tịch cũng thật là, làm sao không sớm giải thích một chút a. . .
Advertisement
"Mộ Tịch là bạn gái của ta." Kỷ Dữ Đường ôm ôm vai của Triệu Mộ Tịch, rất hào phóng tiến hành "Chính thức tuyên bố", cũng rất tự nhiên giải thích, "Kỳ thực lần trước đã muốn giới thiệu cùng mọi người, nhưng nàng thẹn thùng."
Triệu Mộ Tịch nhíu mày cười cười, Kỷ Dữ Đường lại bắt đầu lấy nàng ra đỡ đạn, nàng trừng mắt Kỷ Dữ Đường nhỏ giọng thầm thì, "Ai thẹn thùng a. . ."
Triệu Mộ Tịch không phải là người dễ dàng thẹn thùng, nhưng Lâm Vi thấy nàng ở trước mặt Kỷ Dữ Đường, ngược lại thật sự giống như một "Tiểu tức phụ nhi".
"Ngươi a ——" Kỷ Dữ Đường cũng nhìn con mắt của nàng, kỳ thực nên sớm nói ra mới đúng, Triệu Mộ Tịch ngoài miệng nói không cần công khai, nhưng thực chất công khai mới càng có thể cho nàng cảm giác an toàn đi, quan trọng nhất chính là, Kỷ Dữ Đường muốn cho Triệu Mộ Tịch biết, chính mình đang nghiêm túc đối với cảm tình giữa các nàng.
Bởi vì hai người này, trong không khí đều tràn ngập mùi chua thối của luyến ái.
Triệu Mộ Tịch cười, xác thực là như vậy, Kỷ Dữ Đường quá hiểu chính mình, mỗi lần nàng dùng phương pháp không nói lý để quyết định một chuyện gì đó, đều là chuyện mà chính mình khát vọng nhất lại không dám theo đuổi. Triệu Mộ Tịch tựa hồ càng ngày càng quen thuộc làm "Túng bao" của Kỷ Dữ Đường, nhưng hôm nay Triệu Mộ Tịch đột nhiên ý thức được, nàng nên thản nhiên một chút, chủ động một chút, vì phần cảm tình này đi nỗ lực, mà không phải bởi vì hiện thực chênh lệch, đi suy nghĩ lung tung vô vị.
Dù sao cảm tình là chuyện của hai người, Triệu Mộ Tịch không muốn bởi vì chính mình, làm cho Kỷ Dữ Đường cảm thấy "Mệt mỏi" .
"Ai! Hai người các ngươi đừng tú, tú cả một buổi tối!" Sầm Phi tiếp tục làm bầu không khí thêm sinh động, tiếp tục chơi, không lại kẹt ở trên cái đề tài này nữa.
Lâm Vi lại một lần nữa đối với Kỷ Dữ Đường nhìn bằng một cặp mắt khác xưa, nàng rất thưởng thức thái độ của Kỷ Dữ Đường, quả nhiên Triệu Mộ Tịch sẽ không dễ dàng yêu thích một người, một khi đã yêu thích, nhất định là đáng giá. Hai người cùng một chỗ, đối với cảm tình trung thành là cơ bản nhất, ngày hôm nay Kỷ tổng nói câu nói này, chủ yếu là để cho Quản Tiệp cùng Lý Mật Nhi nghe đi, Kỷ Dữ Đường cũng thật là hữu tâm đối với Triệu Mộ Tịch. . .
"Ta không chơi!" Kỷ Dữ Lộ đứng lên, một mặt đầy phiền muộn bỏ đi, cũng không thèm lên tiếng chào hỏi với mọi người, làm cho bầu không khí lại lúng túng lên.
"Ta đi bồi nàng." Lâm Vi nhìn, đi theo.
Kỷ Dữ Đường thấy tình hình này, đối với Triệu Mộ Tịch nói, "Ta đi nói chuyện cùng Dữ Lộ."
"Ừm. . ."
Cũng đã chơi một trò lâu như vậy, điểm điểm mấy người hiện nay đang ngồi, vừa vặn có thể tập hợp mấy bàn đánh mạt chược, có điều đến cuối cùng một bàn tam thiếu một, Triệu Mộ Tịch thở phào nhẹ nhõm, nàng cùng đám người kia chơi không nổi, biết các nàng đều chơi rất lớn.
Advertisement
Đảo tới đảo lui, còn lại một mực là Triệu Mộ Tịch cùng tình địch của nàng một bàn, Quản Tiệp ngồi ở trên ghế sô pha yên lặng ăn trái cây, Lý Mật Nhi vẫn còn nằm ở trạng thái tự hỏi, nói tóm lại, chỉ còn dư lại lúng túng.
Qua một trận.
"Ngươi nói 'Bạn trai' chính là nàng sao?" Lý Mật Nhi vẫn là khó có thể tin, đối tượng nhiệt tình lại dính người của Triệu Mộ Tịch, cự nhiên là Kỷ Dữ Đường, nàng rõ ràng nhìn như vậy. . .
"Mật Nhi, không phải ta có ý định giấu ngươi." Triệu Mộ Tịch xin lỗi nói rằng.
Lý Mật Nhi cười cười lắc đầu, "Không có chuyện gì, lý giải lý giải, ta còn cảm giác thật xấu hổ đây. . . Đúng là, ngươi như thế nào không chịu nói với ta sớm, nếu như ta có một bạn gái như vậy, hận không thể để toàn thế giới đều biết."
"Mộ Tịch ——" Lý Mật Nhi nói chuyện luôn luôn xốc nổi, thế nhưng vào lúc này thực sự là xuất phát từ nội tâm ước ao của Triệu Mộ Tịch, trong nháy mắt hiếu kỳ lên, một giây trước vẫn còn "Trạng thái thất tình", một giây sau liền quấn quít lấy Triệu Mộ Tịch hỏi, "Ngươi làm thế nào đuổi tới nàng?"
Triệu Mộ Tịch cười cười, ở trong mắt người khác đại khái đều là chính mình mặt dày mày dạn mới dán lên Kỷ Dữ Đường đi.
"Chơi rất thân, liền ở cùng nhau."
Triệu Mộ Tịch nói tới bình thản, một câu "Chơi thân" bao hàm hết thảy ngọt ngào cùng lãng mạn ở trong lòng nàng, có chút hồi ức không cần cùng người khác nói tỉ mỉ, Triệu Mộ Tịch nhớ ở trong lòng, hiện tại nhớ đến, vẫn không nhịn được vung lên khóe miệng. Nghĩ đến cũng khó mà tin nổi, nàng cùng Kỷ Dữ Đường nhận thức vẫn chưa tới một năm, nhưng cảm giác cùng Kỷ Dữ Đường đã đi qua thật nhiều năm, các nàng xem như là nhất kiến chung tình sao? Kỳ thực, lần đầu tiên gặp mặt ở tiệc tối ngày hôm đó, sự chú ý của các nàng đã sớm bị đối phương hấp dẫn đi.
Quản Tiệp nghe các nàng tán gẫu, yên tĩnh một buổi tối.
--------------------------------------------
Trên hành lang bên ngoài phòng.
"Ngay cả ngươi cũng theo các nàng bắt nạt ta!" Kỷ Dữ Lộ hướng về Lâm Vi nổi nóng, cho tới nay, nàng tín nhiệm nhất chính là Lâm Vi, cái gì cũng nói với Lâm Vi, không nghĩ tới Lâm Vi cư nhiên cùng họ Triệu chính là một nhóm.
Lâm Vi bất đắc dĩ, "Ta như thế nào bắt nạt ngươi?"
"Ngươi chính là bắt nạt ta!"
"Dữ Lộ." Lúc này, Kỷ Dữ Đường đi tới.
Lâm Vi thấy, tự giác lảng tránh, để cho hai tỷ muội các nàng tán gẫu.
Kỷ Dữ Lộ méo miệng, giận đùng đùng quay về Kỷ Dữ Đường ồn ào, "Có phải họ Triệu hướng về ngươi cáo trạng! Để ngươi tới giáo huấn ta!"
Kỷ Dữ Đường cười lắc đầu, cùng Kỷ Dữ Lộ đứng sóng vai, đưa tay sờ sờ đầu nàng, hỏi, "Liền bởi vì chuyện này mà tức giận?" Bởi vì chênh lệch tuổi tác, từ nhỏ đến lớn, Kỷ Dữ Đường đối với vị muội muội này đều là mọi cách nhân nhượng.
"Nữ nhân kia có cái gì tốt? !" Kỷ Dữ Lộ ngẩng đầu, nói, "Tiểu Âm đều yêu thích ngươi bảy, tám năm, tại sao ngươi không cho nàng một cơ hội! Làm cho nàng hiện tại đều không để ý ta. . ."
"Đã 22 tuổi rồi, vẫn còn không nói lý như thế sao? Ta không thích Tiểu Âm, cho nàng cơ hội đó mới là không chịu trách nhiệm."
Kỷ Dữ Lộ đương nhiên là hiểu đạo lý, "Ngươi không phải nói không thích nữ nhân sao?" Tỷ nàng thực sự là không biết ngại ngùng, kết quả lập tức liền tự vả mặt mình, quay đầu tìm một bạn gái nhỏ.
Lúc này, Kỷ Dữ Đường nhìn thấy Triệu Mộ Tịch từ trong nhà đi ra, nàng hướng phương hướng của chính mình nhìn ngó, sau đó tản bộ bước chân đi về trong sân.
Kỷ Dữ Đường nhìn bóng người gầy gò của Triệu Mộ Tịch, gió đêm nhẹ phẩy tóc dài của nàng, Kỷ Dữ Đường nhớ tới lúc mới quen nàng, tóc của nàng còn chưa có dài như vậy, Kỷ Dữ Đường than nhẹ một tiếng, "Gặp gỡ còn có thể làm sao."
"Tỷ, ngươi sẽ không cùng với nàng làm thật đó chứ?" Mỗi lần thấy ánh mắt của Kỷ Dữ Đường nhìn Triệu Mộ Tịch, cả người Kỷ Dữ Lộ đều muốn nổi da gà, tỷ nàng lại dính Triệu Mộ Tịch như thế.
"Ta là người tùy tiện sao?"
Kỷ Dữ Lộ bắt đầu hất nước dơ lên Triệu Mộ Tịch, "Nhưng nàng yêu thích chính là tiền của ngươi, nữ nhân kia coi ngươi là ví tiền!"
"Nàng là bạn gái của ta, đương nhiên sẽ yêu thích ta tiền, không tìm ta làm ví tiền, lẽ nào tìm người khác?"
"Ngươi!" Kỷ Dữ Lộ cũng bị Kỷ Dữ Đường chọc tức đến nổ tung tại chỗ, bởi vì nói đến chuyện tiền bạc này, lần trước mới bị Triệu Mộ Tịch bắt nạt xong, lúc này lại bị thân tỷ của nàng bắt nạt, hai người một xướng một họa, ngược lại thật sự là trời đất tạo thành một đôi.
"Ha ha. . ." Thấy Kỷ Dữ Lộ xù lông, Kỷ Dữ Đường cười cười mau chóng ngừng đề tài, nghiêm mặt nói, "Dữ Lộ, ta biết ngươi là quan tâm ta, chuyện tình cảm trong lòng ta tự có quyết định, tôn trọng sự lựa chọn của ta, được không?"
Kỷ Dữ Lộ vẫn nghiêm mặt, qua một lát, mới nhổ nước bọt nói, "Tỷ, như thế nào ngươi tìm được một người tính khí kém như vậy!"
"Ngươi không chọc giận nàng, nàng có thể tới chọc ngươi sao?"
"Ngươi còn đứng về phía nàng!"
"Được được được, sau này chúng ta đều theo ngươi, cho ngươi thêm một cái tỷ tỷ còn không vui?"
Kỷ Dữ Lộ lườm một cái, "Ai muốn làm muội muội nàng. . ."
-----------------------------------------
Trong sân, Triệu Mộ Tịch vừa lúc gặp được Quản Tiệp, hai người nhìn nhau nở nụ cười, lại cảm thấy muốn nói chút gì đó.
"Ta còn rất bất ngờ."
"Hả?"
"Ngươi cùng Dữ Đường. . ."
"Duyên phận đi." Triệu Mộ Tịch cười cúi đầu nhìn mũi chân một chút.
"Hảo hảo quý trọng. . ." Quản Tiệp dứt lời, nghỉ ngơi một chút, vẫn không nhịn được hỏi, "Các ngươi cùng một chỗ bao lâu?"
---------------------------------------
Trên hành lang, Kỷ Dữ Đường nhìn thấy Triệu Mộ Tịch cùng Quản Tiệp ở trong sân nói chuyện phiếm, lập tức liền bỏ lại Kỷ Dữ Lộ.
"Ai. . ." Kỷ Dữ Lộ nhìn bóng lưng Kỷ Dữ Đường xoay người rời đi, cất bước đi về hướng trong sân, Kỷ Dữ Lộ giống như ngửi thấy được một luồng vị chua, trời ạ, đây vẫn là tỷ tỷ thành thục thận trọng của nàng sao? Ghen, giống y như tiểu cô nương mới vừa nói chuyện yêu đương vậy. . .
Advertisement
- In Serial181 Chapters
The Reaper's Legion
Earth: An advanced inhabitable world in the ideal colonizable range. Moderate temperatures and consistent weather patterns make this planet an incredible resource, along with a wealth of animals and wildlife beyond most worlds. Inhabited by the sentient species designated “Humans,” Earth would likely have joined the galactic community of its own accord. Levels of technology in local populace indicate a sharp trend towards interstellar travel, but still needs to make the last push to acquire reasonable interstellar technologies. Up until quite recently, Earth has not been a fully classified planet and was largely unknown. Due to biotic activity in the quadrant, however, attention has been drawn to Earth and many other possibly habitable planets in the regions, primarily for quarantine and control tactics. Matthew Todd was not a particularly unique human being before the meteors struck the earth. Average athletics, above average intelligence, but somewhat gifted in marksmanship, the post-apocalyptic earth has been a trial by fire for him and many others. Creatures that resemble bastardized wolves roam the land in packs numbering in the thousands. With entire cities decimated, those that remain are left with the harsh reality that they may be witnessing the end of humanity. And yet, there is a chance. Humanity knows they are not alone in the universe - the wolves are case enough for that - but what they do not know is that they are not alone in their plight. They are not without aid. Obelisks descend from the sky, giving the people a means to fight back. With tools ranging from guns to advanced mechanical apparatus and more bizarre tools, the people must cull the Biotics. Or, be consumed by the ever growing and mutating threat. Join Matthew in the fight to exterminate the Biotic threat, and to ensure the survival of human kind!
8 205 - In Serial63 Chapters
Malt the Manslayer
This story does not follow a hero. Malt doesn’t slay dragons with a holy sword nor is he granted immense magical power when he transfers. Unlike his three classmates, he was brought into the new world not as a mythical hero, but with stats comparable if not worse than the average townsfolk. Assaulted by feelings of inadequacy and weakness, he leaves the comfortable castle life that the royalty offered him and decides to help his new country in the only way he thinks he can. By joining the war on the southern border. Not a war against mythical beasts or powerful demons, but against other humans. He thought that he’d finish a single deployment then come back to the castle, proud enough to stand beside his friends again. Little did he know that he’d become one of the most feared fighters on the battlefield, killing so many that he’d earn the moniker, “Malt the Manslayer.”
8 137 - In Serial10 Chapters
I Am King: Book One (fourth draft)
In the distant land of Hattan, 10-year-old Prince Beaumont remains in hiding awaiting the day he becomes a man to reclaim the crown stolen from his family. His father King Bohemond and his mother Queen Renata were killed by the usurper Rancine, who is the current ruler of his home in the Middle Islands. Beaumont left the Middle Islands as a baby and everything he knows of his home is from stories and books. All that changes when a stranger from the Middle Islands, a woman named Nasila, arrives to inform him that Rancince has learned of his location and he is no longer safe. In order to protect the home he has grown to love, Beau must travel out of Hattan and journey to the Middle Islands to seek safety among people loyal to his father that he has never met. He must put his trust in Nasila and a hired warrior named Gavin with questionable motivations. He is afraid and unprepared to take the crown, but at least his cousin Julius is with on this harrowing journey fraught with assassins, wild mythical beast, black magic, and demons. His cousin is the only person he can truly trust, but he must take a chance and put his life in the hands of others if he plans to survive. ***This is the first long-length writing I have ever undertaken, and I wish to get some critical feedback. I am not professionally trained as a writer but I have tried my best to teach myself and make the chapters as clean as possible. I believe I have reached a point where my limited skills cannot improve the work or make any more corrections. It is very difficult to show this work, but if I do not, I fear I will never improve and learn. So here it is. To anyone who lends the time to read all of this and any of my chapters. Thank you.
8 195 - In Serial40 Chapters
A series of Transmigrated Misadventures.
This is an original story about a sadistic and scheming human and his defective sometimes malfunctioning cube about how they travel to different worlds with different settings where they make people's lives miserable. Zhang Fei was anything but a normal person. He was a sadistic human who made the lives of his book characters quite miserable so when he died he was bounded to a system by The voice and entered the realm network. He got a second chance at life and could now practically make the character's lives a living hell but he soon found out that there is a downside to being a sadist as well. that's all folks , so the novel is a bit different from the normal system novels you read, the Main charachter isn't a good guy like in most novels, well he isnt a bad guy either, he is just a sadist. But the point is i tried to make the story as different as i could while still keeping the system/trnasmigration formula with it, so i don't know how you will interpret the story but i hope you still read it and enjoy it. i am not chinese so i might have butchered up the chinese names in the novel. and first time writing so if its a little bad please forgive me. And almost forgot any constructive criticism is appreciated. as it helps me know what i am doing right and what i am doing wrong and i have also posted the same story on wattapad.com. enjoy. Arc 1- [The Cube, The Sadist and The Villainess.] (COMPLETED) Arc 2-[The Lonely Island] (ONGOING) Writing in Quotation marks-"For dialogues of characters" Italic writing- For inner monologues and thoughts Bold writing in brackets- [For the dialogue of system]
8 156 - In Serial28 Chapters
[Archive] Legend of the Nameless Hero
A WhiteSamurai original Web Novel There are always the mysterious tales of heroes, those who fight against the Demons, who fight for justice and those who head mighty quests against tyranny. Heroes that are born to destiny, Heroes that are forged through tragedy, and Heroes that are brought to the world in times of great peril and strife. Not all true Heroes are wanted or beloved, but all life understands, that throughout all time and space, for those who truly stand as Heroes, they never need to be called one. The sands of time are the only true judge for those who journey upon the true path, the only one they will ever need. This is the tale, no, the Legend, the Legend of the one who throughout all time, would forever be, the First Hero. This is Their story, a story of true hardship, of a sorrow greater than any other that would stand as a symbol of inspiration no matter the test of time. A tale of darkness, a true curse, an impending evil hidden beyond the horizons that threatened the very future of existence. This is the tale, of one of the few great figures, who, in the face of true evil, continued to stand. . . . _______________________________________________________________ :Disclaimer: _______________________________________________________________ . . . All Chapters are subject to sudden revision, scrapping, or complete removal from the canonical storyline. The author of "Legend of the Nameless Hero" uses RoyalRoad as a method of experimentation with genre's and writing styles for Fantasy-style works for the sake of eventual publication. The end result isn't to release perfect chapters on RoyalRoadl, but eventually develop the story as intended using the best material to produce the highest quality work. The best mentality when reading works from WhiteSamurai is to see it as the ability to read and review pre-release transcripts or "Rough Copies" before publication. Viewer discretion and maturity are both requested and required. . . . _______________________________________________________________ :About: _______________________________________________________________ . . . This story follows direct character point of views along with an intentional third person narrative to explain to the readers what the characters won't. (I don't use my characters to go give extensive explanations for every last thing like EVERYTHING DOES) This tale shall encompass the life of the Hero from the moment she is summoned into the Kingdom of Kremor, to the Legendary Final Clash. This isn't your run of the mill hack and slash raise an army and conquer, I don't follow that bandwagon. Real life holds politics, intrigue, economics, structure, populations, civil opinions, history, psychology, heart, suffering, wonder, advancement, curiosity, ambition, and so many more things that would lead to me hitting some character limit. I refuse to take the same route that others use by simply ignoring these factors, my worlds, my stories, are as real as they get. There's no plot armor here, if someone screws up, they've screwed up and there's no magical sword in a well for them. I write in 'Seasons' not 'Books' as many often do, these are generally, not always, hundreds of chapters long, though as I have yet to finish a season, the average length is in the air. I go by an ideal of what I call 'Universal Lore' which includes the policy that things that exist within the story don't follow the rule where the Protagonist needs to be there so that it will happen. There will be some things that will happen, and the hero, and sometimes the reader, won't know happened until they enter a place, or news gets to them. A person needs to be in the right place at the right time, I hate plot holes and meta characters above all else... For my works, comments are practically demanded as reactions, thoughts, and various viewpoints are like sweet fuel to my writing spirit. Reviews are highly accepted and appreciated, BUT ONLY IF THEY ARE EDUCATED AND THOROUGHLY EXPLAINED. Those that throw down a low rating ARE HIGHLY REQUESTED to extensively detail and explain their viewpoints on the work. They should also be willing to come back to the work at a later date if messaged by the Author, Me, due to issues they mentioned being taken care of. I'm never against scrapping a chapter or rewriting several paragraphs if there are character or story discrepancies. I want the highest quality work possible, and every comment, every review, are tools for me to use to further that goal. . . . Enjoy the work. ~White Status: (Ongoing)
8 70 - In Serial41 Chapters
Lotus |1| The Umbrella Academy
"Look outside the box my friend, your heart's been dead since who knows when."The Umbrella Academy Season OneNo. 5(1) Lotus(2) Golden(3) I Know the EndBased off of Netflix's show The Umbrella Academy. >> I own nothing lolSTARTED3/30/19COMPLETED 4/24/19
8 159

