《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 58
Advertisement
". . . Say rồi. . . Ta say rồi. . ." Kỷ Dữ Lộ là xuất thân chính quy, một giây vào vai, trạng thái vi huân liền diễn đến vừa đúng.
Kỷ Dữ Lộ không muốn đi về vào lúc này, tẻ nhạt, nàng vốn là dự định cùng AK ở bên ngoài chơi cả một buổi tối, không nghĩ tới lại phát sinh chuyện lúng túng như vừa rồi, nàng cho rằng nàng có thể tiếp thu AK, nhưng là. . . Chẳng lẽ bởi vì cùng nữ nhân hôn qua một lần, liền đem mình hôn đến cong sao.
"Gần đây phiền chết đi được. . ." Kỷ Dữ Lộ buồn bực mất tập trung, nàng đối với Lâm Vi có chút ỷ lại, khả năng là quen thuộc thành tự nhiên, các nàng nhận thức gần hai năm, hầu như mỗi lần tâm tình không tốt, đều là Lâm Vi bồi ở bên cạnh nàng, có thể nói Lâm Vi là người biết được bí mật của nàng nhiều nhất.
Kỷ Dữ Lộ hiểu rõ, giữa các nàng chỉ là quan hệ giao dịch, nhưng nàng đối với Lâm Vi lại có một loại tín nhiệm đặc biệt, tuy rằng Kỷ Dữ Lộ chơi thân với Nhan Âm, nhưng Nhan Âm luôn ở bên ngoài chạy thông cáo, không có thời gian, Kỷ Dữ Lộ lôi kéo tay của Lâm Vi, "Hôm nay ngươi bồi ta được không."
Lâm Vi nhìn đồng hồ, "Ngày hôm nay không rảnh, ta còn có một khách hàng khác."
"Ta cũng là khách hàng a, ta trả gấp đôi tiền lương. . ." Thứ Kỷ Nhị tiểu thư không thiếu nhất chính là tiền, chỉ cần có thể dùng tiền để giải quyết vấn đề, liền không thành vấn đề, "Ngày hôm nay tâm tình không tốt. . ."
"Ngươi chờ ta một chút." Xem ở gấp đôi tiền lương, Lâm Vi đi qua một bên gọi điện thoại cho khách hàng, lâm thời thả bồ câu một cái, từ trước đến nay ở trên phương diện tiền tài Lâm Vi rất mẫn cảm, không có tiền của bất cứ người khách hàng nào, có thể dễ kiếm hơn so với Nhị tiểu thư.
Quan hệ giữa Lâm Vi và Kỷ Dữ Lộ, có thể gọi là một người muốn đánh và một người muốn bị đánh.
Từ một góc độ nào đó mà nói, Lâm Vi so với Triệu Mộ Tịch còn muốn "Lạnh tình" hơn, Triệu Mộ Tịch yêu tiền là bởi vì hiện thực bức bách, nhưng Lâm tiểu thư yêu tiền là bản tính, Lâm Vi mới thật sự là "Nhận tiền không tiếp thu người" .
Ở trong lòng Lâm Vi, tiền so với nam nhân còn trọng yếu hơn gấp trăm lần, bởi vì tiếp xúc với quá nhiều cây củ cải lớn hoa tâm, cho nên từ lâu đã mất hứng, đừng thấy Lâm Vi am hiểu cùng nam nhân đọ sức, kỳ thực xưa nay từ tận đáy lòng nàng rất chán ghét những công tử nhà giàu kia.
Rất nhiều nam nhân theo đuổi Lâm Vi, trảo một cái liền vớt được một đám lớn đối tượng ám muội, nhưng xưa nay Lâm Vi chưa từng cân nhắc muốn lựa chọn một mối quan hệ xác định. Nàng thường lấy ngữ khí của một tiền bối để nhắc nhở Triệu Mộ Tịch, kết hôn nhất định phải tìm người đàng hoàng, chính mình quản trụ được, điều kiện không cần nhiều ưu việt, nhưng quan trọng nhất chính là chuyên tình. Chỉ là Lâm Vi vạn vạn không nghĩ tới, Triệu Mộ Tịch cuối cùng lại cùng với nữ nhân cùng một chỗ.
Advertisement
Triệu Mộ Tịch cũng rất bất ngờ, yêu thích "Chơi đến chơi đi" như Lâm tiểu thư, tiêu chuẩn đầu tiên để chọn bạn đời cự nhiên là đầy đủ chuyên tình.
"Ngươi muốn đi đâu?" Thái độ của Lâm Vi đối với khách hàng đương nhiên là không thể chê.
"Uống rượu! Ta xin ngươi!" Kỷ Dữ Lộ đã cùng với nhiều người cùng uống rượu qua, nhưng chỉ có cùng Lâm Vi uống rượu là thoải mái nhất.
"Không phải say rồi sao?"
"Hiện tại tỉnh rượu ~ "
"Đi." Lâm Vi cười, nghĩ dù sao như vậy cũng rất thoải mái, so với những người đàn ông kia, nàng càng thích giao thiệp với tiểu cô nương này, Kỷ Dữ Lộ nhìn qua là yêu thích quậy, kỳ thực tâm tư vẫn rất đơn thuần chưa va chạm nhiều, lúc ở chung tự nhiên ung dung hơn nhiều.
"Vi tỷ, đến a, đồng thời ~" nghỉ ngơi một lúc, Kỷ Dữ Lộ lại mãn huyết phục sinh, ở trên sàn nhảy lắc lư, nàng yêu thích náo nhiệt, phóng túng chính mình khả năng là phương pháp giải tỏa tốt nhất, cao hứng lên chuyện phiền muộn gì cũng quên hết.
Lâm Vi tiến vào quán ăn đêm liền cởi áo khoác, bên trong áo ngắn màu đen lộ rốn vừa vặn bó sát người, trước đột sau kiều, vòng eo nhỏ gầy, lúc nàng giơ cánh tay lên phong tình vạn chủng hất tóc một cái đi vào sàn nhảy, lập tức liền hấp dẫn sự chú ý của cả đám người, Lâm tiểu thư gợi cảm, hầu như không ai chống cự được.
Âm nhạc, vóc người, hơn nữa còn có động tác, Lâm Vi rất rất hướng ngoại, thân thể dẻo dai cùng cảm giác tiết tấu đều hòa hợp linh hoạt, mấy động tác đơn giản, phối hợp với ánh mắt, liền gợi lên cảm giác hơn so với người bình thường. Lâm Vi đùa giỡn nói rằng, trên thế giới này không có nam nhân nào mà nàng câu không được, tỷ đây vẫn là có một chút thực lực.
Nếu để Lâm Vi cùng Triệu Mộ Tịch đứng chung một chỗ, thì phần lớn khách hàng khả năng sẽ chọn Lâm Vi, Triệu Mộ Tịch xinh đẹp là khiến người ta vui tai vui mắt, thiên hướng tú tịnh nhạt nhẽo, còn Lâm Vi xinh đẹp là thuộc về loại hình gợi cảm câu nhân.
Kỷ Dữ Lộ ở một bên xem đến sững sờ, thân thể dần dần dừng lại động tác, cánh tay kia, cái eo kia, cái chân kia. . . Kỷ Dữ Lộ nhìn đều muốn vì Lâm Vi mà rít gào, không nghĩ tới Vi tỷ của nàng lại lợi hại như thế!
Lâm Vi cười hướng Kỷ Dữ Lộ ngoắc ngoắc tay, làm cho nàng tới cùng nhảy, môi đỏ phối hợp với ánh đèn tối tăm lấp loé, dáng dấp kia, cực kỳ mê hoặc.
Đòi mạng a, Kỷ Dữ Lộ cảm giác đêm nay mình bị nàng câu đi rồi, âm nhạc tiết tấu càng lúc càng nhanh, nhịp tim của Kỷ Dữ Lộ cũng càng lúc càng nhanh, Vi tỷ của nàng cũng quá câu người đi, trước đây như thế nào lại không phát hiện ra.
Ngày hôm nay tâm tình của Lâm Vi cũng rất tốt, hai người uống rượu khiêu vũ, high đến hừng đông, mới ra ngoài đánh xe về nhà.
Vừa ra khỏi quán ăn đêm, Kỷ Dữ Lộ mới nhớ tới buổi chiều còn phải đi ban nhạc, thảo luận kịch bản quay chụp MV cho ca khúc mới, "Vi tỷ, tối nay ta chuyển tiền cho ngươi."
Advertisement
"Được." Khách quen, Lâm Vi xưa nay không sợ Kỷ Nhị tiểu thư "Chạy trốn", ở đầu phố ngăn cản một chiếc xe, Lâm Vi để Kỷ Dữ Lộ lên trước, "Ngươi đi trước đi."
Kỷ Dữ Lộ trở lại khu nhà ở, tắm rửa sạch sẽ trực tiếp ngã đầu ngủ thẳng đến buổi trưa, chơi cả một đêm cho nên khuôn mặt tiều tụy, buổi chiều tỉ mỉ hóa trang xong mới chạy đi ban nhạc, mọi người đều đã có mặt, chỉ chờ một mình Kỷ Dữ Lộ.
"Thật xấu hổ, tới trễ."
Kỷ Dữ Lộ đánh giá một hồi, thấy còn có người chưa tới, "AK đâu?"
"Hắn bảo hôm nay không thoải mái, kịch bản gốc chúng ta định là được."
Chuyện tối hôm qua, hẳn là thương tổn đến tự tôn của hắn đi, nhưng Kỷ Dữ Lộ rất nhanh liền bỏ ra sau đầu, sau đó ngồi xuống bên cạnh đạo diễn.
"Dữ Lộ, ngươi xem trước một chút, cảm giác thế nào?"
"Ừm. . ." Kỷ Dữ Lộ cầm lấy kịch bản gốc nhìn nhìn, nhân vật chính đều là dùng thành viên của ban nhạc, nữ chính là bản thân nàng, nam chính là AK, các thành viên khác đều góp mặt phối hợp với bọn họ. Kỷ Dữ Lộ nhìn những màn ảnh miêu tả kia, đột nhiên nhăn lại lông mày, nơi này một bên còn có cảnh thân thiết, "Cảm giác phối hợp giữa ca từ cùng hình ảnh còn có chút kém. . ."
"Ta cũng có cái cảm giác này, hình ảnh không đủ sức dãn. . ." Đạo diễn sờ sờ cằm, lại hỏi Kỷ Dữ Lộ, "Ca từ là ngươi viết, ngươi có cái nhìn cụ thể gì không?"
Ca khúc mới là lấy cố sự về hai bên thầm mến lẫn nhau làm bối cảnh, nhân vật chính yêu thích lẫn nhau, nhưng bởi vì các loại hiểu lầm cho nên không có cùng một chỗ, cuối cùng ở quán ăn đêm gặp gỡ, biểu đạt cõi lòng.
"Ta cảm thấy. . ." Kỷ Dữ Lộ nhìn thấy có một màn, là nữ chính ở quán ăn đêm uống rượu, nam chính đi tìm nữ chính, nàng đột nhiên nghĩ đến Lâm Vi ở tối ngày hôm qua, Kỷ Dữ Lộ đưa ra một ý nghĩ lớn mật, "Hoặc là đổi thành song nữ chính?"
"Song nữ chính?" Những người khác ở trong ban nhạc nghe thấy song nữ chính, tất cả đều phản ứng là không hiểu được có ý gì.
Vẫn là đạo diễn từng va chạm xã hội, lập tức liền rõ rang ý tứ của Kỷ Dữ Lộ, "Nếu như đổi thành nữ nhân cùng nữ nhân. . . Ai, thật giống như có chút cảm giác!"
Nếu như đổi thành nữ nhân, giống như càng phù hợp với ca từ thể hiện cái loại yêu mà không thể nội tâm giãy dụa, đạo diễn còn đang suy nghĩ về vấn đề này, đột nhiên giải khai sáng sủa, "Cái này thú vị. . ."
Kỷ Dữ Lộ chỉ là thuận miệng nói mà thôi, không nghĩ tới đạo diễn là người đầu tiên giơ hai tay hai chân tán thành.
"Nữ nhân cùng nữ nhân a?" Tay trống biểu thị nghi vấn.
"Chủ đề của bài hát là ái tình, lại không có quy định chỉ giới hạn ở giữa nam nữ." Thấy đạo diễn đều khẳng định, Kỷ Dữ Lộ liền dùng lẽ thẳng khí hùng tới phản bác, "Ta thấy có thể thử xem. . ."
"Vậy còn AK thì làm sao bây giờ a?" Tự nhiên nhân vật bị thay đổi, đổi lại là bất kỳ người nào cũng sẽ cảm thấy đồ của mình bị phá hoại đi, càng khỏi nói AK vẫn luôn thầm mến Kỷ Dữ Lộ.
"Ta đi nói với hắn." Kỷ Dữ Lộ bảo đảm.
"Nhưng lâm thời đổi nhân vật, rất khó tìm diễn viên a." Đạo diễn cân nhắc đến chu kỳ quay chụp đã rất ngắn, hiện tại kịch bản gốc còn chưa xác định, diễn viên cũng không xác định, lâm thời tìm diễn viên nhiều phiền phức, sợ thời gian không đủ, không nộp ra được tác phẩm tốt.
"Vẫn là ta đến a ~" Kỷ Dữ Lộ vẫn rất tình nguyện đến diễn nữ chính.
"Then chốt là còn thiếu một nữ chính. . ."
"Ta. . ." Kỷ Dữ Lộ cúi đầu nhìn kịch bản gốc ở trong tay, cắn môi dưới suy nghĩ, nàng cảm thấy Lâm Vi rất hợp, quay MV cũng không cần hành động chuyên nghiệp, lại nói, Lâm Vi giống như có học qua biểu diễn, màn ảnh cảm khẳng định cũng không tệ lắm, "Ta biết một người, nàng nhất định có thể đến!"
Điểm ấy Kỷ Dữ Lộ rất tự tin, việc có tiền, Lâm Vi chắc chắn sẽ đến.
"Vậy được, trước tiên thử vai đi."
"Trương đạo, ta bảo đảm ngươi sẽ thoả mãn." Kỷ Dữ Lộ vui cười hớn hở nói như vậy, nếu như quay màn khiêu vũ của Lâm Vi ở quán ăn đêm, tuyệt đối rất có cảm giác.
Hai ngày sau kịch bản mới lại đưa đến tay Kỷ Dữ Lộ, quả nhiên so với lần trước đầy đủ hơn nhiều, Kỷ Dữ Lộ copy thêm một phần để mình giữ lại, thời điểm buổi chiều liền liên hệ với Lâm Vi.
"Vi tỷ, ta có chuyện làm ăn lớn cho ngươi!"
Lâm Vi vừa nghe được nàng gào to hô ngữ khí, không nhanh không chậm nói, "Làm tỷ ngươi chia tay a?"
"Không phải!"
"Chuyện làm ăn lớn gì?"
"Làm cho ngươi đóng vai nữ chính!"
"Nữ chính?" Lâm Vi có chút không tin cười, có trời mới biết Kỷ Nhị tiểu thư lại đang tính toán cái gì ở trong bụng.
"MV ca khúc mới của ta, ngươi đến làm nữ chính cho ta được không?" Kỷ Dữ Lộ rất vội vã, "Ta cảm thấy ngươi rất thích hợp, ta đều đã nói với đạo diễn rồi, đúng rồi đúng rồi, trước tiên ngày mai ta cho ngươi xem kịch bản gốc, lại cùng ngươi đàm luận thù lao."
"Ngươi nói thật?"
"Thật sự thật sự, không biết ngươi có rảnh không? Gặp mặt ta cùng ngươi nói chuyện." Biết Kỷ Dữ Đường vừa vặn hẹn nàng đi nhà Sầm Phi chơi, Kỷ Dữ Lộ nghĩ đem Lâm Vi cũng hẹn qua, như vậy chính mình sẽ không bị nhàm chán, thuận tiện còn có thể đem vai nữ chính trong MV giải quyết luôn một thể.
"Có thời gian."
"Được, vậy không gặp không về."
Lâm Vi vốn còn muốn hỏi nàng vai nam chính là ai, nhưng Kỷ Dữ Lộ nói gặp rồi nói sau, cũng không hỏi ra miệng. Chính là như vậy không hề phòng bị, chờ ngày thứ hai Lâm Vi nhìn thấy kịch bản gốc thì, cả người đều kinh ngạc đến ngây người. . .
-------------------------------------------------
"Tiểu Bảo Thang, ngày mai không cần tăng ca đúng không?"
"Không cần." Buổi trưa, thời điểm Triệu Mộ Tịch cùng Lý Mật Nhi cùng nhau ăn cơm ở căng tin, thì Kỷ Dữ Đường gọi điện thoại cho nàng.
"Ân, dẫn ngươi đi chơi."
Mặc kệ bận bịu hay thong thả, mỗi ngày đúng buổi trưa Kỷ Dữ Đường sẽ gọi điện thoại cho Triệu Mộ Tịch, liền muốn nghe âm thanh của nàng một chút, nếu như hai người ở hai thành thị khác nhau, thì các nàng một ngày ít nhất cũng phải gọi hai, ba cuộc điện thoại, cũng không biết từ đâu ra có nhiều lời muốn nói như vậy.
"Có tình yêu chính là không giống nhau a ~~~" Lý Mật Nhi đỡ quai hàm nhìn chằm chằm Triệu Mộ Tịch, tràn đầy ước ao nói như vậy, nhìn Triệu Mộ Tịch, da dẻ trong trắng lộ hồng, trên mặt cười như gió xuân, "Bạn trai ngươi thật là dính người ~~~ "
Ở trong ấn tượng của Lý Mật Nhi, "Bạn trai" của Triệu Mộ Tịch lúc nào cũng yêu thích gọi điện thoại lại đây dính nị.
Bạn trai nghe thật khó chịu, nhưng Triệu Mộ Tịch cũng không cần thiết đi giải thích là bạn gái, liền cười ngầm thừa nhận.
"Thật hâm mộ ngươi. . ." Lý Mật Nhi nói nói, con mắt bỗng nhiên lóe lên, nàng lôi kéo tay của Triệu Mộ Tịch, "Đúng rồi nữ thần, tỷ tỷ kia. . . Ngươi có thể cho ta phương thức liên lạc của nàng hay không?"
"Tỷ tỷ nào?"
"Tỷ tỷ mời chúng ta ăn cơm lần trước a ~ "
Lúc này Triệu Mộ Tịch mới ý thức được Lý Mật Nhi đang nói đến Kỷ Dữ Đường, nàng nhíu mày, "Ngươi tìm nàng có việc gì?"
"Mời nàng ăn cơm nha, nàng không phải mời ta ăn cơm sao, đương nhiên muốn mời trở lại."
Cái kia rõ ràng là ngươi ăn chực, Triệu Mộ Tịch mặt không hề cảm xúc, nội tâm nhổ nước bọt.
"Ngươi vẫn là tự mình hỏi nàng thì tốt hơn."
"Tiểu tỷ tỷ, ngươi hãy giúp ta một chút đi. . ." Lý Mật Nhi cuống lên, ngay cả người còn không gặp được, làm sao có thể có được phương thức liên lạc, nàng cúi đầu giảo giảo ngón tay, xoắn xuýt một hồi lâu, mới hạ thấp giọng, nhỏ giọng nói với Triệu Mộ Tịch, "Ta nói với ngươi một chuyện, ngươi đừng nói với người khác. . ."
Mí mắt phải của Triệu Mộ Tịch đột nhiên giật giật.
"Ta cong. . . Ta muốn theo đuổi nàng. . ."
Triệu Mộ Tịch: "Khụ khụ khụ. . ."
Advertisement
- In Serial27 Chapters
Tales of Regventus Book Five: Protector
**Book 5 in the Tales of Regventus Series see books 1-4 first** After the death of someone important to them all, the group in Keene Manor has focused on healing the sickness in the kingdom. Griffa is plagued by dreams of losing Ansel, fearing their relationship may not be possible. The danger grows as the powers in Aurumist, led by Philo, work to dispose of the queen as quickly as possible. Griffa's relationship with her protector will be tested as she is tempted to choose another to benefit the kingdom.
8 174 - In Serial8 Chapters
Slothful Reincarnation
I got reincarnated in a world with monsters and magic. I just wish I can sleep all day and worry about nothing.
8 58 - In Serial10 Chapters
Witchbone: The Goblins Winter
Themes found in these stories include friendship, found family, defying negative expectations, trying to figure out how to be a force for good in your corner of the world, doing heroic things even if you don't look or feel like a hero, and that being different isn't necessarily fatal. Summary: A spell of arctic weather. A mysterious death. The reading of a will. Strange tracks in the snow. Eleven-year-old Danny Hallow accepts his life, such as it is. His father is dead, his mother left years ago. His three Keepers are the only people aware of Danny's erratic and not-very-impressive psychic abilities. He has no friends, he's been suspended from school, and he's responsible for the life of a small brown bat that's ended up in his care. When Danny's estranged Uncle Enoch dies under mysterious circumstances, he and his Keepers are called to the town of Eddystone, New Hampshire for the reading of the man's will. Traveling four hundred miles from his dreaded hometown to attend, Danny is happy to get away, possibly inherit something interesting- and maybe find out more about his family while he's there. Arriving at the crumbling family estate of Gnomewood Home, he finds it to be hauntingly familiar, a bit creepy, oddly comforting, and possibly alive. When his uncle's will reveals that he's inherited Gnomewood and everything in it, he's determined to stay and make a happier life for himself in Eddystone, somehow. But at Gnomewood, he finds more questions than answers to his family's secrets. Disturbing old memories come to him in dreams. His psychic abilities begin to grow stronger, and as a result he becomes aware that a horde of cryptic creatures are plaguing the town of Eddystone, seemingly drawn out by the spell of an unusually frigid February. Toothy little goblins that are sneaky, vicious, and hungry. Goblins that take a particular interest in Danny. Will the emergence of the alien, and potentially dangerous, power he's inherited from his peculiar family tree help Danny survive the goblin infested winter, inadvisable attempts to befriend a terrifying boy with silver eyes, and a new school? Only if he learns to control them before they put him and everyone around him in danger. Before they convince some people that he should never have been allowed to exist at all. Before he becomes just another twisted tale in his family's bizarre history, kept hidden for centuries within the ivy-covered walls of Gnomewood Home.
8 149 - In Serial29 Chapters
Revival [The Lake House Sequel]
how do you fix two people who do nothing but destroy each other?
8 134 - In Serial36 Chapters
Writers Game: Whodunnit?
13 Guests arrive at Rue Manor to play a game of life or death. The twist is one of the guests is the killer that will kill everyone until the last standing detective unmasks: Whodunnit!
8 103 - In Serial43 Chapters
Release Me
Highest ranked- #10 in action 2/16/2017 A promotion. That's all I wanted. I didn't want to run for my life. I didn't want to be kidnapped. I didn't want to face death. I didn't want to find out my whole life was a lie. I just wanted a bloody promotion. Guess fate had other plans? **** The cold air fanned over my face as I opened the door. The exit door lead to the back of the building so it was pitch black. I leaned against the wall trying to control myself. Blood was running down my arm and head. My hair was stuck to my face from all the sweat and blood. Everything was spinning around me and the ground seemed like it was shaking. Groaning I sat down and put my head on my knees. He knows who I am. He knows how I look like. He knows where I work so possible knows where I live. I am not safe anymore... no where. While I was in my own world I heard faint sounds behind me but I didn't bother to look or run away. The footsteps got closer and I was pretty sure it was Walker's men. I should run. I should try to fight. But what's the point in trying to run away? He would eventually find me and if he has his way he would most likely kill me. If this is my fate then why am I trying to fight it? I felt someone harshly grab my waist and pull me up and I complied. They dragged me down the alley and into the busy street. I heard the opening of a car and the next thing I knew I was being thrown into a car. My head hit the hard leather seat and the door shut behind me. Maybe this is how my life will end. Maybe I should just let it happen. Maybe I was destined to die alone as a no one. With that I let the darkness consume me.
8 115

