《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 47
Advertisement
"Muốn cùng con gái của ta cùng một chỗ? Không thành vấn đề, trước tiên đưa ra một ngàn vạn đi. . ."
"Triệu Thải Nam ngươi muốn tiền muốn đến điên rồi. . ."
"Ta nuôi ngươi lớn thành như vậy, lấy một ngàn vạn cho ta xài thì có làm sao? !"
Triệu Mộ Tịch mở mắt ra, nhìn trần nhà, nàng thở một hơi thật dài, cũng còn may chỉ là nằm mơ, nàng mơ thấy Triệu Thải Nam biết được quan hệ của nàng cùng Kỷ Dữ Đường, Triệu Thải Nam mặt dày mày dạn quấn lấy Kỷ Dữ Đường, bắt đầu ba ngày hai con hướng về Kỷ Dữ Đường đòi tiền. . .
Đây là chuyện mà Triệu Mộ Tịch lo lắng nhất.
Hiện tại mới năm giờ chiều, nàng lại nằm ngủ trên ghế sô pha, điều hòa mở nhiệt độ có chút thấp, làm tay chân nàng lạnh lẽo, ở trên đùi đều nổi lên tầng da gà.
Ngày hôm nay Kỷ Dữ Đường trở về sớm, lại nhìn thấy Triệu Mộ Tịch mặc T-shirt, để chân trần nằm ngủ gà ngủ gật trên ghế sô pha, mở điều hòa cũng không biết mặc thêm nhiều quần áo một chút sao, nói nàng nhiều lần nàng đều không nghe, chăm sóc người khác thì thành thục, đến lượt chính mình thì lại không chú ý.
"Như thế trở về sớm vậy?" Thấy Kỷ Dữ Đường trở về, Triệu Mộ Tịch uốn éo thân mình, miễn cưỡng từ trên ghế sô pha ngồi dậy, thời điểm ở nhà một mình, nàng lười nhác như vậy quen rồi.
Thấy bộ dạng kia của nàng, liền biết mới vừa tỉnh ngủ, Kỷ Dữ Đường đem túi để qua một bên, ở bên người nàng ngồi xuống, đưa tay sờ sờ cánh tay của nàng, lạnh lẽo, Kỷ Dữ Đường đơn giản ôm đồm qua cánh tay của nàng, bán ôm nàng cho nàng ấm áp, "Mệt mỏi liền nằm trên giường, mặc ít như thế, cẩn thận cảm mạo."
"Ừm. . ." Triệu Mộ Tịch còn đang suy nghĩ về giấc mộng vừa nãy, được Kỷ Dữ Đường ôm lấy mới hòa hoãn lại, nàng mới từ bên ngoài trở về, trên người ấm cực kì.
Kỷ Dữ Đường ở bên ngoài mệt mỏi cả một ngày, Triệu tiểu thư ở nhà ăn mặc áo ngủ đúng là hưởng thụ, Kỷ Dữ Đường lôi kéo Triệu Mộ Tịch cùng nhau nằm trên ghế sô pha, cười cười, "Bồi ta nằm một chút."
Kề sát ở bên người nàng, Triệu Mộ Tịch cảm thấy nhiệt độ vừa vặn, Triệu Mộ Tịch thấy nàng mệt mỏi, liền lật qua lật lại thân mình, bán nằm ở trên người nàng, đưa tay nhẹ nhàng xoa huyệt thái dương cho nàng, "Như vậy được không?"
"Thường thường làm cho người khác sao?" Kỷ Dữ Đường thấy nàng thủ pháp rất quen thuộc, không nhịn được liền hỏi.
"Không có." Triệu Mộ Tịch có làm qua cho Lâm Vi, nhưng không nói ra, nói rồi phỏng chừng trong lòng Kỷ tổng lại đánh nghiêng bình dấm, Triệu Mộ Tịch thấy Kỷ Dữ Đường mệt mỏi, ngoài miệng không có nói, nhưng trong lòng lại đau.
Kỷ Dữ Đường thoải mái híp mắt lại, hảo hảo hưởng thụ Triệu tiểu thư phục vụ.
"Kỷ tổng. . ." Triệu Mộ Tịch xoa xoa, đột nhiên kêu lên.
Bầu không khí đột nhiên có chút lúng túng.
"Còn gọi ta như vậy?" Bởi vì danh xưng này, Kỷ Dữ Đường chậm rãi mở mắt ra, đã sớm muốn nàng đổi giọng, nhưng nàng lại một mực trái Kỷ tổng phải Kỷ tổng, gọi đến không còn biết trời đâu đất đâu.
Advertisement
Kỳ thực lúc này còn gọi như vậy sẽ thấy khó chịu, nhưng Triệu Mộ Tịch lại gọi đến thuận miệng, nhất thời khó sửa đổi lại.
"Dữ Đường. . ." Nghe nàng đổi giọng, Kỷ Dữ Đường cười vừa định khen thưởng nàng một cái hôn môi, liền thấy Triệu tiểu thư đẩy ra một tấm mặt nghiêm túc, nghiêm túc bổ sung thêm một câu, "Hoặc là gọi lão Kỷ?"
Kỷ Dữ Đường tóm lấy mặt nàng, không giống như đang giáo huấn nàng, mà càng giống như đang âu yếm, "Đồ tồi, ta già như vậy sao?"
Cảm giác như vậy thật hạnh phúc.
Một trận cười qua đi, Triệu Mộ Tịch cúi đầu cẩn thận từng li từng tí một hôn lên môi nàng, rồi mới nói, "Đêm nay ta muốn chuyển về. . ."
"Tại sao?" Nụ cười trên mặt Kỷ Dữ Đường tản đi một chút.
Triệu Mộ Tịch vuốt ve tóc mềm mại của nàng, nhìn chăm chú vào ánh mắt của nàng, ở trong lòng suy nghĩ một hồi lâu, nghĩ nghĩ vẫn là nói ra khỏi miệng thì tốt hơn, "Quan hệ của chúng ta. . . Ta tạm thời không muốn để cho mẹ ta biết."
Đến tột cùng nên lấy cái dạng ngữ khí gì để nói ra câu nói này, mới không làm Kỷ Dữ Đường lầm tưởng là chính mình nhu nhược lùi bước, vấn đề này Triệu Mộ Tịch xoắn xuýt rất lâu.
Kỷ Dữ Đường liền theo nàng, các nàng mới vừa cùng một chỗ, cũng không vội cân nhắc những vấn đề này, "Vậy thì chờ chúng ta chuẩn bị kỹ càng rồi lại nói."
"Ừm." Trong lòng Triệu Mộ Tịch nghĩ, hi vọng Triệu Thải Nam vĩnh viễn không biết được.
"Nhất định phải chuyển về sao?" Để Triệu Mộ Tịch một người ở chỗ kia, Kỷ Dữ Đường tổng có chút không yên lòng, "Ta tìm một gian nhà ở xung quanh đây cho ngươi. . ."
Triệu Mộ Tịch cười mím môi lắc đầu.
Đây có lẽ là vách ngăn giữa các nàng, cho dù hiện tại có thân mật không kẽ hở, nhưng từ đầu đến cuối Kỷ Dữ Đường vẫn cảm thấy, Triệu Mộ Tịch không có chân chính tiếp thu nàng, "Buổi tối cơm nước xong, ta lại đưa ngươi trở về."
Triệu Mộ Tịch biết mình làm Kỷ Dữ Đường thất vọng rồi, nhưng nàng xác thực còn chưa chuẩn bị xong, chưa chuẩn bị xong để đối diện cùng Kỷ Dữ Đường nói ra lo lắng cùng do dự của bản thân. Triệu Mộ Tịch dính người đem đầu tiến vào trong hõm cổ của Kỷ Dữ Đường, yên tĩnh ôm nàng, hưởng thụ nhiệt độ cùng mùi thơm làm nàng quyến luyến, nếu có thể mãi mãi ôm nàng như vậy, thật tốt quá.
Triệu Mộ Tịch vẫn là sợ sệt yêu Kỷ Dữ Đường, cho dù trong lòng đã bắt đầu không nỡ.
Kỷ Dữ Đường ôm Triệu Mộ Tịch, nhưng nàng không muốn đề cập đến tâm sự của chính mình, ít nhiều khiến Kỷ Dữ Đường có chút mất mát.
Chín giờ tối, Kỷ Dữ Đường lái xe đưa nàng trở về, dọc theo đường đi từng trận sấm rền, giống như sắp xảy ra mưa dông trút nước, làm tâm tình người rất là trầm thấp.
"Ta đưa ngươi lên." Kỷ Dữ Đường đem xe dừng ở giao lộ quen thuộc.
"Đừng, lát nữa lập tức sẽ mưa." Triệu Mộ Tịch là lo lắng Triệu Thải Nam ở nhà, kể từ sau khi cùng Kỷ Dữ Đường xác định quan hệ, nàng liền không ngừng lo lắng, Kỷ Dữ Đường gặp gỡ Triệu Thải Nam.
Advertisement
Kỷ Dữ Đường cởi đai an toàn, cười, "Nếu như trời mưa, đêm nay ta ngủ lại chỗ này của ngươi."
"Kỷ tổng, ngươi vẫn là. . ."
Triệu Mộ Tịch lại gọi nàng là "Kỷ tổng", lần này, giống như lại đem khoảng cách giữa các nàng kéo xa.
"Mộ Tịch. . ."
Triệu Mộ Tịch giải thích, "Ta chỉ là. . . Còn chưa chuẩn bị xong."
"Bên trong não của ngươi là đang suy nghĩ cái gì?"
"Không phải cái kia. . ." Kỷ Dữ Đường đại khái đem nàng chưa chuẩn bị xong hiểu lầm thành "Phát sinh quan hệ", Triệu Mộ Tịch cuối cùng coi như rõ ràng cái gì gọi là khó lòng giãi bày, nhưng nhất thời lại giải thích không rõ, hiểu lầm như vậy liền để hiểu lầm như vậy đi.
"Được rồi, ta không đi lên."
"Ừm, vậy ta đi trước, ngươi trên đường cẩn thận. . ."
"Chờ một chút." Kỷ Dữ Đường gọi Triệu Mộ Tịch đang muốn xuống xe lại, nắm tay nàng, lôi kéo về phía mình, "Ngươi tới."
Triệu Mộ Tịch quay người lại, Kỷ Dữ Đường đã hướng thân mình về phía nàng, ở trên mặt nàng, tinh tế hôn hôn môi nàng vài giây, "Không cần đem sự tình khó chịu để ở trong lòng, ta là bạn gái của ngươi, biết không?"
"Biết, ngươi đi về trước đi, về đến nhà gọi điện thoại cho ta." Triệu Mộ Tịch vung lên khóe miệng cười cười, tâm tư của mình, quả nhiên vẫn bị nàng phát hiện.
Triệu Mộ Tịch xuống xe, trên đường nhiều lần quay đầu lại nhìn, Kỷ Dữ Đường vẫn chưa có đi, phỏng chừng là đang đợi nàng đi lên lầu, không khỏi tăng nhanh bước chân. Chuyện đầu tiên Triệu Mộ Tịch làm sau khi lên lầu, chính là kéo màn cửa sổ ra, nhìn về phía dưới lầu. . .
Kỷ Dữ Đường thấy nàng mở đèn trên lầu, lúc này mới lái xe rời đi.
Nàng vừa đi, ngoài cửa sổ mưa to giàn giụa, Triệu Mộ Tịch ngồi ở bên cửa sổ phát ngốc một lúc. Nửa giờ sau, cửa mở, Triệu Mộ Tịch nhìn thấy Triệu Thải Nam đứng ở cửa cả người ướt đẫm, khắp khuôn mặt đều là vết thương, chật vật đến cực điểm.
Triệu Thải Nam nhìn thấy Triệu Mộ Tịch, câu nói đầu tiên là, "Ta thực sự không có nơi nào để đi."
Dáng vẻ ấy của nàng, lập tức tóm chặt lấy tâm Triệu Mộ Tịch, mười năm trước buổi tối ngày hôm đó, cũng giống như vậy, trời mưa so với ngày hôm nay còn lớn hơn, vết thương trên người nàng so với ngày hôm nay còn nặng hơn, trong miệng từng ngụm từng ngụm phun ra máu tươi, Triệu Mộ Tịch cõng lấy nàng ở trên đường đi thật lâu thật lâu, mới tìm được một chỗ khám bệnh, bác sĩ thấy các nàng đáng thương, thu nhận giúp đỡ các nàng một đêm.
"Ngươi chạy trở về làm cái gì?" Triệu Mộ Tịch trong miệng mắng, hai mắt cũng đã nước mắt mông lung.
"Ta cũng là không còn cách nào mới. . . Ta thật sự không có tiền để trả."
Triệu Mộ Tịch cũng không hỏi nàng cần bao nhiêu, lạnh mặt, "Ngươi tìm ta, ta cũng không có."
"Mộ Tịch, nếu như không trả nổi tiền, ta sẽ chết chắc. . ." Triệu Thải Nam đi vào nhà, ở trên mỗi viên gạch đều lưu lại một chuỗi vết chân ướt nhẹp, nàng kéo lấy Triệu Mộ Tịch, gắt gao cầu xin.
"Vậy ngươi hiện tại liền đi chết a!" Triệu Mộ Tịch hất tay của nàng ra quát, hoàn toàn không cho tình cảm.
Triệu Thải Nam sửng sốt một hồi lâu, sau đó cười, giống như bị điên rồi, "Được, ta đi chết. . . Đi chết. . . Hai mươi lăm năm trước ta nên chết rồi. . ."
Hai mươi lăm năm trước, Triệu Thải Nam chưa kết hôn đã mang thai, mang thai Triệu Mộ Tịch, cũng là năm đó, nàng bị người cưỡng gian, người nam nhân vốn dĩ đáp ứng cưới nàng lại chê nàng dơ, không muốn nàng nữa, đem mẹ con các nàng quăng đi. Sau đó nàng bắt đầu sa đọa, đi bán, đi đánh bài, hút thuốc say rượu, lúc trước nếu không phải vì sinh ra Triệu Mộ Tịch, nàng nhất định sẽ không sống được đến bây giờ, nàng biết mình tiện, nhưng ở trước mặt con gái vẫn nghĩ tới làm một người mẹ tốt, cho dù là giả vờ. Nhưng giấy không gói được lửa, một ngày nào đó nữ nhi sẽ lớn lên sẽ hiểu chuyện, sẽ biết nàng là một một người dơ như thế nào. . .
Có một số việc, Triệu Thải Nam không có nói cho Triệu Mộ Tịch biết, nàng chỉ nói, là người đàn ông kia ném nàng ra khỏi cửa, nàng cho rằng Triệu Mộ Tịch không biết, nhưng tất cả những thứ này, Triệu Mộ Tịch từ lâu đã nghe thấy qua.
Cả đời này của Triệu Thải Nam đã thành như vậy, cũng không theo đuổi cái gì, duy nhất một điều, chính là hi vọng Triệu Mộ Tịch sống được "Sạch sẽ", đừng giống như nàng.
"Ngươi đứng lại. . ." Triệu Thải Nam hướng về tầng thượng, Triệu Mộ Tịch vẫn là đuổi theo, vẫn là như vậy, nàng vĩnh viễn không có cách nào chân chính hận mẹ của mình.
Ở chân trời sấm chớp bổ ra, giống như một vết nứt to lớn, ngày mưa gió vĩnh viễn là bóng tối trong lòng Triệu Mộ Tịch.
Cả người đã bị mưa to thấm ướt hoàn toàn, Triệu Mộ Tịch kéo cánh tay của Triệu Thải Nam lại, "Ngươi muốn chết, ta cùng ngươi chết!"
Triệu Mộ Tịch lôi kéo nàng, hướng về rào chắn ở trên tầng thượng, chính mình trước tiên hướng về rào chắn treo lên . . .
Trong mưa, Triệu Thải Nam dùng sức kéo nàng về, một cái bạt tai phiến ở trên mặt Triệu Mộ Tịch, vung lên một mảnh giọt mưa, "Ngươi điên rồi! Ngươi cút đi cho ta!"
Triệu Mộ Tịch dựa rào chắn, ngồi dưới đất khóc lóc, Triệu Thải Nam liền ngã ngồi ở bên cạnh nàng, hai người vẫn trầm mặc đến khi mưa tạnh.
"Còn thiếu bao nhiêu. . ."
"Ba mươi vạn, cuối cùng ba mươi vạn. . ."
Triệu Mộ Tịch kéo dài thân thể hầu như hư thoát đứng lên, cắn răng đối với Triệu Thải Nam nói một câu, "Lần sau muốn chết ngươi liền dứt khoát một chút, đừng tiếp tục đến nói với ta."
Mười giờ tối, Triệu Thải Nam ngồi ở trên sàn nhà, chính mình quay về tấm gương thoa thuốc lên trên mặt, "Nhóm tôn tử này ra tay thật nặng. . ."
Triệu Mộ Tịch nhìn phiền lòng vô cùng, đi vào phòng ngủ đem cửa đóng sầm lại, nhắm mắt làm ngơ, vừa rồi ở trên lầu lôi kéo nàng cùng nhau nhảy xuống, đơn giản là làm liều.
Kỷ Dữ Đường gọi điện thoại cho nàng, Triệu Mộ Tịch không dám nhận, chờ nàng ở bên kia cúp điện thoại, chờ thêm một lúc nữa, Triệu Mộ Tịch mới gửi một tin nhắn cho nàng, "Ta đã ngủ, ngươi cũng đi ngủ sớm một chút, ngủ ngon."
Tuy nói là ngủ ngon, nhưng nhất định là một đêm không chợp mắt, Triệu Mộ Tịch chếch nằm ở trên giường, trên giường chất đầy thú bông mà nàng cùng Kỷ Dữ Đường cùng nhau bắt được, nàng lấy qua một con làm gối ôm, nhắm mắt tưởng tượng đang ôm chính là Kỷ Dữ Đường. . .
". . . Ta là bạn gái của ngươi, biết không?"
Kỷ Dữ Đường lúc nào cũng ôm nàng hôn nàng, là muốn cho nàng cảm giác an toàn đi, nhưng Triệu Mộ Tịch biết, cảm giác an toàn nhất định là người khác không cho nàng được. Cuộc đời của nàng, giống như ngay cả quyền hưởng thụ ái tình cũng không có. . .
Ba mươi vạn kia, Triệu Mộ Tịch hướng về Lâm Vi hỏi cầu viện, nhưng lần này Lâm Vi thực sự là không thể giúp được gì.
"Tám vạn lần trước còn chưa trả hết nợ, hiện tại vừa mở miệng ngươi lại muốn ba mươi vạn. . ." Lâm Vi biết Triệu Mộ Tịch là đang giúp mẹ nàng trả nợ, khuyên nàng, "Mộ Tịch, ngươi làm đến một bước này cũng coi như là đã hết lòng quan tâm giúp đỡ, không thì báo cảnh sát đi. . ."
Những sòng bạc mở ở dưới lòng đất kia đều có bối cảnh, coi như báo cảnh sát cũng không làm được chuyện gì, không trả nổi tiền sẽ dùng các loại thủ đoạn đối phó ngươi.
". . . Thực sự hết cách rồi, hay là ngươi mượn Kỷ Dữ Đường đi?"
Advertisement
- In Serial14 Chapters
Ruins of Majesta - Blood and Cupcakes
There’s no problem a cupcake can’t solve.M.I.T. calls her a genius, her mother calls her Cupcake, her buddies call her Princess Cuddle Fluff and she’s here to kick butt and blow stuff up. At least until she realizes she’s stuck. Eleven-year old Mayah’s just collateral damage in an investigation by a government that’s intent on keeping control of its finances. Now she’s trapped in the Virtual Reality of Ruins of Majesta waging the war for her life the only way she can, by questing, leveling up and sewing. She’s attempting to unravel the mystery of who did this to her and why. She’s angry as shaz and out for blood. The same blood the parental filters won’t let her see. So instead she’d be happy smashing them into a hole with her hammer and tossing in a few grenades for good measure. Involving her in their plans was the worst idea the government cronies have ever had. If you’re going to be stupid enough to fight a genius, …DON’T!!! Follow Mayah through the Ruins of Majesta, as she unlocks its mysteries, and tries to escape its deadly clutches. This novel is a combination of big hammers, cats, books, enchanting, snark, necromancy, Government conspiracies, financial revolutions, grandmothers, Evil sentient computer viruses, crafting, duels, getting gear, friendship, happiness and sweet, sweet XP. Safe for the kids Great for the adults.
8 163 - In Serial28 Chapters
High school life in a world where everyone has superpowers
So, um... how do I explain this simply? Okay, so... There's a girl, she's er... She's in high school, and, um... She has a superpower that mutes things? Also she lives? Yeah, sorry. The concept's too confusing isn't it? Warning: The stuff below is technically correct, but this fiction, with my other, is now on the failed pledge list. Shocking how a lack of updates for more than half a year actually meant something... Sorry for the delay, still not really up to writing for this series as of now (14/03/18 - remember I'm english, so correct) but I'm still trying to get into writing... Cover is thanks to Zenlith (WriTE's Founding Member). This fiction is signed under the 'The Pledge'... Some internet message in a forum about not dropping or giving a rushed ending in their fiction, otherwise meet the wrath of letting RRL mod Vocaloid have 'fun' with the fiction's description. So mainly for the sake of my fiction due to said wrath, I'll see this fiction through. Updates: up in the air... hopefully the day after this is edited, but we all have dreams. Warning for mild profanity, but it shouldn't happen too much for the innocent out there so don't take the warning to heart.
8 172 - In Serial8 Chapters
Rewound and Rewritten
How many times have you wished you'd done things differently? Made better choices, put in more effort or worked towards a different goal altogether? But unfortunately, you know life doesn't work that way, thus you have to treat and treasure every moment as if it were your last, lest you leave behind any regrets. But if you were truly given a second chance, if time was actually rewound... would you really act upon those goals?? Potentially rewriting your fate, and that of those around you?? This is one my first stories, so kindly excuse my grammar. I don't own the cover pic, so if the owner has an issue then please PM me, I'll take it down...
8 124 - In Serial10 Chapters
Time of the Virus
The plague has gone rampant. The new strand of mutated virus is killing everyone. Smart enough to know when to get out of dodge, a writer and English professor runs away from the city with his family, then forms a group of surviors to get through the troubled times.
8 174 - In Serial62 Chapters
The Aroma of Blood
Alice Hayes is haunted by the disappearance of her brother. The morning after a sleepover, the family he was staying with was found dead, and Arthur gone. The most twisted part is that someone dressed up their murders to look like vampires did it. It has to be that way. Vampires aren't real.Years later Alice is a Detective for the City of Saint Vivia Police Department, and has attempted to put her brother's disappearance behind her. When a similar murder to the one from her past is committed, Alice sees a chance to get some answers. But soon more and more murders are committed, and Alice is confronted with a horrifying reality. Vampires are real, and her brother is alive. And though he isn't a Vampire, he's not the same little boy she grew up with.
8 221 - In Serial9 Chapters
Yggdrasil Story
Six-years-war has ended, by the strength of only one man. Everyone calls him "Swordmaster". Unfortunately, this is not the story of such time of glory, bloodshed and.....Ruby, interrupting: Sola, why don't you just tell them that this is the story of a man in a harem full of beautiful flower girls.Almond: Could you not disturb her? This is the most important part of our story, and it could decide the future of us all.Ruby: And I want to ask you why the novel cover doesn't have me on it? Since I'm the main heroine and all.Sola: I am so fed up with pen tool.. uh... better not talk about it. So, we used a photo of flowers instead, and I think you are not the main heroine.Almond: It's a budget cost too. Those artists charge us over US$200. We are broke. Plain and simple.Ruby: That's really expensive, huh.Sola: Could you girls stop talking? So, I can continue with the synopsis....Ruby: I don't understand why this is so important.Sola: Ruby, listen. If we don't have a good synopsis, people will not buy our book, and then.....Iris: Then what? I want to know it too.Sola: Then there will be no book 2.Iris: No book 2, so what? Why should I care?Sola: Our universe will collapse, and we will disappear forever..Iris: What did you say?Almond: Well, too late now. You talked too much. We have run out of writing space...Ruby: What!!!!!NO!!! I don't want to DIE!!!!You do something sis!!! I should have done that human thing with our lord when I still had a chance. Noooooooo......Iris: Buy it now. People!! Yes, I mean, you!! YES! YOU!!! BUUUUUUUUUYYYYYYYYYY....Iris is shouting as loud as if this is the last moment of her life, but no one listens.
8 148

