《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 46
Advertisement
Ngày hôm nay là sinh nhậtnàng, là sinh nhật ba mươi tuổi, nhưng nàng nơi nào cũng không đi, chỉ ở nhà chăm sóc mình, trong lòng Triệu Mộ Tịch có băn khoăn, bằng hữu của nàng hẳn là đều đang chờ đi?
Một buổi trưa, sau khi thấy Kỷ Dữ Đường nhận mười mấy cuộc điện thoại, Triệu Mộ Tịch không nhịn được nói với nàng rằng, "Ngươi vẫn là đi đi, đừng để cho bọn họ chờ lâu."
Dù sao cũng là sinh nhật ba mươi tuổi.
"Tay ta không có chuyện gì, ngươi không cần phải để ý đến ta."
Kỷ Dữ Đường ngồi ở bên cạnh nàng, đưa tay khoác lên vai nàng, lòng bàn tay ở trên bả vai của nàng xoa xoa, ánh mắt sắc bén giống như đã sớm nhìn thấu tâm lý của nàng, lúc này trong miệng nói là không cần lo nàng, nhưng lát nữa lúc chỉ còn lại một mình lại lén lút giận dỗi, "Sinh nhật ta, ngươi không hống ta vui vẻ thì thôi đi, còn đem ta đuổi ra ngoài?"
"Nhưng. . ."
"Hay là ngươi bồi ta cùng đi, có được hay không?"
Triệu Mộ Tịch muốn nói tay mình không tiện lắm, đột nhiên phát hiện nói như vậy vừa vặn lại rơi vào cái tròng của Kỷ Dữ Đường, mặc kệ như thế nào, đều nói không lại Kỷ tổng.
Kỷ Dữ Đường tự nhiên đoán được Triệu Mộ Tịch sẽ không cùng nàng cùng đi, nàng cầm lấy điện thoại di động, ngay ở trước mặt Triệu Mộ Tịch tắt máy, vẫn tiếp tục ôm vai của Triệu Mộ Tịch, đưa mặt đến trước mặt Triệu Mộ Tịch, ôn nhu cười nói, "Ngày hôm nay ta là của một mình ngươi."
Bởi vì câu nói này, Triệu Mộ Tịch lại bị nàng vẩy tới tâm thần dập dờn, không nhịn được nghiêng người ngậm lấy môi nàng lại hôn lên. Từng có lần thứ nhất, Triệu Mộ Tịch liền không khắc chế được chính mình kích động, một buổi trưa hôn qua nàng hai, ba lần, nhưng chỉ cần nàng tới gần, liền nghĩ cùng với nàng dây dưa một chút.
Triệu Mộ Tịch bị nàng ôm vai, nghiêng thân thể nhiệt liệt hôn môi nàng, so với làm bất cứ chuyện gì đều muốn chăm chỉ hơn. . . Kỷ Dữ Đường không chỉ có ý muốn sở hữu mạnh mẽ, mà còn sở hữu ý muốn thỏa mãn chính mình, đặc biệt là am hiểu câu từ bản thân đối với nàng có ý muốn sở hữu.
Kỷ Dữ Đường cảm thấy ý muốn sở hữu không phải là việc xấu, ngược lại, nàng cảm thấy ý muốn sở hữu của Triệu Mộ Tịch đối với nàng còn mạnh hơn một chút, nàng thích Triệu Mộ Tịch chủ động, nhưng lúc Triệu Mộ Tịch ở chung cùng nàng một mực luôn yêu thích bị động, nếu như không nói một câu thôi thúc Triệu Mộ Tịch, sợ là chờ không nổi đến ngày Triệu tiểu thư chủ động.
Trong lòng Triệu Mộ Tịch có mụn nhọt, Kỷ Dữ Đường vẫn luôn cảm thấy như vậy, lúc Triệu Mộ Tịch ở cùng với nàng giống như đang lo lắng cái gì đó. Có thể khó tránh khỏi có điểm lo lắng, các nàng đều là nữ nhân, lại vừa mới cùng một chỗ, Kỷ Dữ Đường hôn nàng càng thêm ôn nhu, hôn môi như vậy, khiến người ta vừa thoải mái lại vừa an tâm.
Lại trông trước trông sau, Triệu Mộ Tịch cũng bị Kỷ Dữ Đường hôn "Hòa tan".
Advertisement
"Cái gì ta cũng không có chuẩn bị cho ngươi." Triệu Mộ Tịch tự ti, ngoại trừ yêu thích, nàng không biết chính mình có thể cho Kỷ Dữ Đường được cái gì.
Kỷ Dữ Đường khinh nhu hôn hôn gò má nàng, "Người đều là của ta rồi, còn chuẩn bị cái gì nữa."
"Sinh nhật vui vẻ." Triệu Mộ Tịch tựa ở trên vai nàng, một mặt hạnh phúc tươi cười, điều bình đẳng duy nhất giữa các nàng, khả năng chính là yêu thích lẫn nhau.
Triệu Mộ Tịch chưa từng được người sủng qua như vậy, tuy rằng Kỷ Dữ Đường có lúc có vẻ "Bá đạo vô lý", nhưng cũng chỉ là đối phó với tật nói một đằng làm một nẻo của mình mà thôi. Phần lớn thời gian, cái gì Kỷ Dữ Đường cũng theo nàng, cái gì cũng chăm sóc cảm thụ của nàng. . .
Tuy bảo hôm nay là sinh nhật của Kỷ Dữ Đường, nhưng cơm tối lại là Kỷ Dữ Đường từng miếng từng miếng đút cho nàng ăn, Triệu Mộ Tịch nghĩ, khả năng đây là một lần sinh nhật "Lao tâm lao lực" nhất mà Kỷ tổng từng trải qua đi.
Sau buổi cơm tối, Triệu Mộ Tịch vẫn đặt bánh gatô, từ nhỏ đến lớn nàng chưa từng ăn sinh nhật lần nào, nhưng nghĩ đến, Kỷ Dữ Đường hẳn là rất chú trọng sinh nhật đi?
Ai làm cha mẹ cũng đều quan tâm đến sinh nhật của hài tử, đương nhiên, Triệu Mộ Tịch biết mình là một trường hợp đặc biệt.
Nguyên lai hai người cùng trải qua sinh nhật, so với một đám người còn ấm áp hơn nhiều, bánh gatô không lớn, rất vừa vặn. Kỷ Dữ Đường muốn uống chút rượu, Triệu Mộ Tịch sống chết không chịu, cuối cùng đem sữa bò rót vào ly cao cổ, cực kì khỏe mạnh.
Sân thượng của khu nhà ở rất rộng rãi, bày một cái bàn vuông, ghế tựa dài, tầm nhìn ở lầu ba mươi sáu thoáng đãng, cảnh thành thị về đêm rất đẹp, hai người ngồi ở trên ghế dài, gió thổi ấm áp, so với ở trong phòng có điều hòa còn thư thích hơn.
Nhìn thấy hình ảnh trước mắt, Triệu Mộ Tịch khó tránh khỏi xúc động, các nàng cùng một chỗ thích hợp sao? Triệu Mộ Tịch chỉ yên lặng nghĩ ở trong lòng, không hỏi ra miệng, ngày hôm nay là sinh nhật nàng, chỉ muốn cùng nàng thật vui vẻ.
Có điều vừa ngẩng đầu, mặc kệ ở đâu, tinh không vĩnh viễn vẫn như thế, vẫn xinh đẹp như vậy.
"Thích xem sao đêm như vậy?"
"Xem sao đêm liền không khóc. . ." Triệu Mộ Tịch theo bản năng đáp, lúc ngẩng đầu nước mắt có thể chảy ngược trở về, cho nên muốn khóc liền ngẩng đầu nhìn sao đêm, chiêu này đặc biệt hữu hiệu.
"Thời điểm muốn khóc đừng tiếp tục nhẫn nhịn. . ." Kỷ Dữ Đường nhớ tới bộ dạng nhiều lần nhịn xuống không khóc của nàng, dáng dấp kia, so với khóc rống còn khiến người ta lo lắng hơn, hay là còn phải mất một đoạn thời gian rất dài nữa, nàng mới có thể hảo hảo hiểu rõ Triệu Mộ Tịch, "Có ta bồi tiếp ngươi."
Hứa hẹn lúc nào cũng là thứ mờ mịt lại dễ dàng hống người vui vẻ, Triệu Mộ Tịch không dám đảm đương thật, nhưng lúc này là thật sự vui vẻ.
"Há mồm." Kỷ Dữ Đường cười uy bánh gatô cho Triệu Mộ Tịch, nàng thích nhìn Triệu Mộ Tịch ăn đồ ăn, thích đùa dai nhét cho nàng một ngụm lớn, sau đó nhìn nàng phình phình quai hàm, giống như chuột hamster.
Advertisement
"Sinh nhật ngươi hay là ta sinh nhật a?"
Kỷ Dữ Đường cười, "Ngươi muốn hống ta vui vẻ, đem những thứ này ăn hết, ta liền vui vẻ."
Triệu Mộ Tịch liền ăn một nửa, sau đó ăn miếng trả miếng, học theo ngữ khí của Kỷ Dữ Đường, nói với nàng, "Ta ăn không vô, ngươi ăn giúp ta."
"Ta không thích ăn đồ ngọt." Kỷ Dữ Đường muốn đem một nửa còn lại tiếp tục uy vào miệng nàng.
"Kỷ Dữ Đường, ngươi ghét bỏ ta đúng không?" Triệu Mộ Tịch né tránh, nghiêm mặt nói.
"Ghét bỏ ngươi cái gì?" Kỷ Dữ Đường nhìn biểu tình trên mặt nàng, cảm thấy đáng yêu.
"Ghét bỏ đồ ăn còn dư lại ta. . ." Triệu Mộ Tịch không phục, đồ ăn còn dư lại của Kỷ tổng, có cái nào mà nàng không ngoan ngoãn ăn sạch sẽ.
"Ừm, là ghét bỏ ngươi." Kỷ Dữ Đường còn đăm chiêu gật gù, cố ý đi trêu chọc nàng, "Nghe lời, mau ăn."
". . ." Triệu Mộ Tịch há mồm đem nửa cái bánh gatô còn lại ngậm vào, sau đó liền nhìn Kỷ Dữ Đường thả cái muỗng xuống, sau đó đưa tay nâng mặt của mình lên, hôn lên bờ môi còn dính bơ của mình.
"Ừm. . ." Kỷ Dữ Đường lúc nào cũng không nói một lời liền hôn nàng, cả ngày hôm nay, nhịp tim của Triệu Mộ Tịch liền chưa một lần ở tần suất bình thường.
Kỷ Dữ Đường híp mắt, khóe miệng mang theo ý cười, một bên vừa hôn nàng vừa ăn, mãi đến khi toàn bộ bơ trong miệng hoàn toàn tan đi, các nàng môi lưỡi còn quấn cùng một chỗ, vừa ngọt lại vừa chán.
Nàng như vậy, Triệu Mộ Tịch đều bị nàng hôn đến đỏ mặt, thật là thật thích. . .
--------------------------------------------------------
"Hiện tại ngay cả điện thoại cũng không gọi được. . ." Kỷ Dữ Lộ không nói gì, vốn là muốn cẩn thận chúc mừng sinh nhật cho Kỷ Dữ Đường, lại bị tỷ nàng thả bồ câu, buổi chiều tỷ nàng chỉ gọi một cuộc điện thoại nói không đi được, sau đó giống như bốc hơi.
"Dữ Lộ, ta thật khó chịu. . ."
Buổi chiều lúc Kỷ Dữ Lộ nhận được điện thoại của Nhan Âm, từ âm thanh liền có thể nghe được, nàng khóc đến tan vỡ. Buổi sáng rõ ràng nàng đi qua chỗ Kỷ Dữ Đường tặng quà, lúc đó Kỷ Dữ Lộ còn hỏi tình hình của nàng, nàng còn không có gì, chỉ là ngữ khí có chút hạ thấp, Kỷ Dữ Lộ cũng không nghĩ nhiều, dù sao Nhan Âm cũng không phải mới một hai lần bị tỷ nàng giội nước lã, nào có biết hiện tại Nhan Âm đột nhiên khóc thành như vậy.
"Hiện tại ngươi ở đâu? !"
Lúc Kỷ Dữ Lộ nhìn thấy Nhan Âm, nàng đang ngồi ở góc tường, hai mắt sưng đến lợi hại, vẫn còn tiếp tục khóc lóc, trên đất vứt đầy khăn giấy.
"Tiểu Âm. . ."
"Dữ Lộ. . ." Vừa nhìn thấy Kỷ Dữ Lộ, Nhan Âm liền đi lên trước ôm lấy nàng, khóc không thành tiếng, "Ta làm sao bây giờ a. . ."
Thứ đầu tiên Kỷ Dữ Lộ nghĩ đến, chính là Nhan Âm biểu lộ cùng Kỷ Dữ Đường, bị từ chối, kỳ thực chuyện tình cảm thật không thể cưỡng cầu, một mực Nhan Âm lại cố chấp như thế. Kỷ Dữ Lộ vỗ lưng nàng, nhẹ giọng an ủi, "Tiểu Âm, hay là coi như xong đi. . . Tỷ ta nói rồi nàng không thể tiếp thu nữ nhân. . ."
Kỷ Dữ Lộ vừa vặn nói một câu không thể an ủi nhất.
Hiện tại tiếp tục nghe thấy câu nói này, Nhan Âm cảm thấy quả thực là thiên đại trào phúng, nàng đẩy Kỷ Dữ Lộ ra, khóc đến càng không thể kềm chế được, ". . . Nàng yêu thích nữ nhân. . . Nàng có bạn gái!"
Hình ảnh buổi sáng, Nhan Âm nghĩ một lần liền đau lòng hơn một lần.
"Ha? !" Kỷ Dữ Lộ há hốc mồm, trong lòng nàng, cho dù nữ nhân trên toàn thế giới cong hết, Kỷ Dữ Đường cũng sẽ không cong, tỷ nàng. . . Cự nhiên yêu thích nữ nhân? ! ! !
Cái này không thể nào, Kỷ Dữ Lộ vẫn là không tin, hai ngày trước hỏi Kỷ Dữ Đường, nàng còn thành thành thật thật nói, không nhận được cảm tình giữa nữ nhân cùng nữ nhân.
"Không thể! Tuyệt đối không thể!"
"Ta đều nhìn thấy bạn gái nàng!"
"Cái kia. . . Nàng lừa ngươi, ngươi tin tưởng ta, nàng nhất định là lừa ngươi."
Nhan Âm nói đến cơ hồ tuyệt vọng, "Lần này là thật. . . Ngươi thấy qua Dữ Đường tỷ lưu người khác qua đêm ở chỗ nàng chưa? Nữ nhân kia. . . Ở nhà nàng qua đêm. . ."
Vừa nói như vậy, Kỷ Dữ Lộ có chút hoài nghi, nhưng cũng không hoàn toàn tin tưởng, nàng lấy điện thoại di động ra tiếp tục gọi điện thoại cho Kỷ Dữ Đường, vẫn là không người tiếp máy.
". . . Đừng gọi. . . Nàng cùng bạn gái nàng cùng một chỗ. . ." Nhan Âm hấp mũi, cười đến chật vật.
"Xảy ra chuyện gì a! Ta phải đến tìm nàng!" Kỷ Dữ Lộ nhất thời tức giận xông lên đầu, bạo tính khí muốn lên đến rồi.
Nhan Âm nhìn nàng muốn kích động, gắt gao lôi tay nàng lại, "Ngươi đừng đi!"
"Tổng phải có lời giải thích a. . ."
"Không cần đi!" Nhan Âm đứng lên, che ở trước mặt Kỷ Dữ Lộ, "Ngươi đi tới. . . Nàng sẽ càng chán ghét ta. . ."
"Nàng vốn là không thích ngươi! Ngươi còn sợ nàng chán ghét a!" Kỷ Dữ Lộ một lòng muốn làm rõ trắng đen, đột nhiên không có đầu óc mà nói một câu như vậy, vừa vặn lại chọc vào chỗ đau của Nhan Âm, "Tiểu Âm, ta sai rồi, ta không phải ý đó. . ."
"Ta biết. . . Dữ Lộ, ta nghĩ thông suốt rồi." Nhan Âm nhìn như lạnh nhạt nói, chỉ là vẫn rơi lệ không ngừng, ". . . Ngươi nói đúng, nàng vốn là không thích ta, ta chính là bị coi thường, ta chính là mong muốn đơn phương. . ."
"Thiên hạ còn rất nhiều cô nương tốt nhiều, ngươi đừng như vậy. . ." Kỷ Nhị tiểu thư đổi đối tượng như thay quần áo, thực sự lý giải không được chấp nhất của Nhan Âm.
Ba ngày qua đi, cánh tay của Triệu Mộ Tịch đã có thể hoạt động cơ bản. Ngoại trừ cuối tuần ở cùng với chính mình, Kỷ Dữ Đường mỗi ngày đi làm đều là đi sớm về trễ, cơm đều là Tôn tỷ đưa tới.
Ở ba ngày nay, Triệu tiểu thư nhanh nhẹn ăn mập lên ba cân.
Kỷ Dữ Đường nói nàng quá gầy, mỗi ngày đều muốn giám sát thể trọng của nàng, nếu như không có lót thêm được một chút thịt nào, tan tầm trở về mặc kệ có bao nhiêu mệt mỏi, Kỷ tổng đều muốn đích thân mình uy nàng, lại ăn thêm một bữa. . .
------------------------------------
(Kỷ tổng ngài đây là chăm heo hay chăm bạn gái a~)
Advertisement
- In Serial25 Chapters
Medium Meld (Naruto/Gamer, OC)
After waking up on a beach, abandoned so very far from home, Sora sets out on a mission to save himself and the rest of the world in the process. The only problem is, in order to do that, Akatsuki must die. With a complete lack of chakra, a familiar system driving his growth, and his sparkling personality at the helm, what could possibly go wrong?
8 182 - In Serial6 Chapters
Cosmic Creator
Jay Thomas was your typical high school boy obsessed with sports, video games, and girls. He has his whole life planned out ahead of him after graduating from high school, or at least he did until having a fateful encounter with God. During the summer between his junior and senior year Jay was confronted by a strange voice in his head that asked him to become the first ever “Cosmic Entity.” At first Jay thought he was going crazy, but soon he learned just how real the voice in his head was. Overnight Jay’s world was flipped inside out after being turned into an immortal and becoming the Infinity Plane’s first Cosmic Entity. Now he’s tasked with creating entire universes and managing over existence itself! Cosmic entities! The Infinity Plane! World Games! A world where imagination and creativity are the only limits! Kind of... Join Jay as he enters an entirely new world of...well, world creation! What are World Games? Will Jay become the most powerful Cosmic Entity of all? And is it okay to make it rain dogs on Sundays? Honestly? Only time will tell. ______________________________________________________________________________________________________ Important things to know for this series: This story is told through our main character's perspective, however, the setting and lens of the story changes frequently to see what's going on throughout his universes. You will experience various adventures, cultures, civilizations, wars, and story-lines throughout the entire book. I'm always willing to take new ideas or answer questions about the book, so feel free to leave a comment and let me hear your thoughts! It's important to note that this book is inspired by karami92’s World Keeper.
8 145 - In Serial11 Chapters
The Only Survivor
I want revenge. However, to get revenge, I need information. And for information, I need answers. Yet to get answers, I need power. But for power, I need to survive. They made a grave mistake leaving me alive and locking me in a dungeon cell. They will live to regret it. ___________________________________________________________________________________________________ This is a story in a fantasy world with lots of fantastical elements, including magic and cultivation. However, there's also some decent technology in this world. Gaining power has a system and nothing comes out of nowhere. Essentially, the setting and background is high fantasy but the focus will be whatever the MC sees, so expect more of a gritty realistic low fantasy most of the time. The MC is not OP and uses his wits and strategy to survive, and maybe even thrive. The warning tags are just there because I don't want any limits to where this story may lead me to writing. *I don't own the cover*
8 192 - In Serial13 Chapters
The World Below
A place of myth and mystery, the Below is spoken of by few with any real consideration, and fewer with any true belief. After all, a realm filled with magic and monstrosities beyond imagining would be ridiculous, especially existing beneath one's very feet. Someone would have found it by now, through science, even if rumor dictated that it was able to "choose" who entered it. More wishful magic nonsense. ...Right? Note: This is a story on dungeon exploration, not a dungeon core/sentient dungeon!
8 98 - In Serial34 Chapters
Philosophers corner
I won’t say this is a fiction, In fact it’s just things I suppose I need to put out there! Some things might be synonymous to a story, mainly my story. Interesting tidbits I’ve wrote down while high, sad or otherwise distracted in life. Hopefully it’s received well! This is for those who believe they are alone, you aren’t.
8 125 - In Serial49 Chapters
JR A Jeid Fanfic
JJ and Reid are head over heels for each other, but when a case in NYC goes horribly wrong, just as the light at the end of the tunnel is seen, something else happened that could potentially put them all in danger of their lives, will they be able to find a way out? Will their lives and love be enough to fight for?
8 246

