《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 42
Advertisement
Ngòi bút màu đen ở trên tờ giấy trắng sàn sạt vẽ ra, hai cái tay đặt ở trên đàn dương cầm, Triệu Mộ Tịch nằm trên sô pha, hiện tại rất thường xuyên nhớ tới tình cảnh đó, bộ dạng Kỷ Dữ Đường dạy nàng đàn dương cầm.
Tùng tùng tùng ——
Triệu Mộ Tịch tiện tay thả notebook lên trên ghế sô pha, đứng dậy, đến nhà nàng mà gõ cửa cũng chỉ có Kỷ Dữ Đường.
"Mỗi lần đưa một trăm còn có thể ăn một bữa cơm, Kỷ tổng thật không hổ danh là người làm ăn." Triệu Mộ Tịch tiếp nhận tiền trong tay Kỷ Dữ Đường.
Mỗi lần Kỷ Dữ Đường tới ăn chực, đều sẽ đưa cho nàng một trăm khối, giống như thành toán ở tiệm cơm vậy.
Triệu Mộ Tịch nhớ không rõ nàng đã đến bao nhiêu lần, chỉ biết là nàng đến so với trước đây còn nhiều hơn, hầu như là mỗi ngày đều đến, ngoại trừ tình cờ tăng ca hoặc có tiệc xã giao đẩy không được mới không đến, nhưng từ sớm sẽ gọi điện thoại nói cho nàng biết.
"Phương diện tìm việc làm thuận lợi không?" Kỷ Dữ Đường uống canh nàng múc cho mình.
"Vẫn được. . ." Ngoài miệng Triệu Mộ Tịch nói như vậy, nhưng không tiếp những đơn hàng kia, Triệu Mộ Tịch liền không còn nguồn kinh tế, làm thêm ở đoàn phim cũng chỉ là tạm thời, nàng phải đi tìm công việc mới, nhưng tìm việc làm nào dễ như vậy, tiền lương thấp, đối với những nợ nần của nàng mà nói, chỉ như muối bỏ biển.
Kỷ Dữ Đường biết, ngoài mặt giúp nàng, chắc chắn nàng sẽ không tiếp thu, cũng chỉ có thể lén lút quan tâm nàng, nhìn nàng một chút. Triệu Mộ Tịch thực sự không biết bảo vệ chính mình, mỗi ngày tiếp xúc với long ngư hỗn tạp, chuyện làm ăn của người nào cũng tiếp, tiền trọng yếu đến mức so với an toàn của bản thân mình còn trọng yếu hơn sao?
(Long ngư hỗn tạp : nơi có kẻ xấu người tốt trộn lẫn)
"Ngươi đừng động, ta tới thu thập là được." Triệu Mộ Tịch không cho nàng hỗ trợ thu thập bàn ăn, nàng đồng ý để mình đến đây ăn cơm, đã là kỳ tích rồi.
Da dẻ trên tay Triệu Mộ Tịch cũng không nhẵn nhụi, lúc Kỷ Dữ Đường nắm nàng tay có thể cảm giác được. Triệu Mộ Tịch đứng ở bên cạnh bồn rửa chén, Kỷ Dữ Đường vẫn giống như trước, ở một bên lẳng lặng nhìn nàng, nhưng Triệu Mộ Tịch sẽ không bao giờ hỏi, ngươi luôn nhìn ta làm cái gì?
Quan hệ hiện tại của các nàng có chút kỳ diệu, nói là bằng hữu, nhưng đều biết đối phương yêu thích chính mình, nói là tình nhân, các nàng lại chưa từng làm rõ hay nói toạc ra, tiếp xúc thân mật nhất cũng chỉ có ôm ấp mà thôi.
Advertisement
Kỷ Dữ Đường ngồi ở trên ghế sô pha, nhìn một quyển notebook mở ra, tiện tay liền cầm tới, nhìn mấy lần, đều là phác họa bóng lưng, những dạ phục này, nhìn. . . Có chút quen thuộc.
Triệu Mộ Tịch vừa rồi ở nhà bếp, cắt gọt một dĩa dưa hấu đưa ra, thấy Kỷ Dữ Đường đang xem bút ký của nàng, đột nhiên hơi sốt sắng.
"Đây là ngươi vẽ?"
"Ừm. . ."
Kỷ Dữ Đường lại lật một tờ, "Vẽ rất tốt, học qua thiết kế sao?"
Mỗi lần nàng lật một tờ, Triệu Mộ Tịch liền sốt sắng lên, căn bản không có để tâm trả lời vấn đề của nàng, ". . . Đại học học cái này."
Kỷ Dữ Đường nhàn nhã lại lật qua một tờ khác, "Tốt nghiệp tại sao không tiếp tục làm?"
"Đừng xem, ăn trái cây đi." Triệu Mộ Tịch đưa tay muốn đem notebook cầm về.
"Chờ một chút. . ." Kỷ Dữ Đường lật đến một tờ kia thì trở nên yên tĩnh, nàng nhìn thấy bức vẽ trên giấy, hai cái tay đặt ở trên đàn dương cầm, trong nháy mắt Kỷ Dữ Đường liền rõ ràng bóng lưng quen thuộc kia là ai.
"Ngươi đưa ta." Triệu Mộ Tịch ngồi không yên, muốn đi lên cướp, "Tại sao lại nhìn loạn đồ vật của người ta. . ."
Nhìn tiểu bộ dạng căng thẳng này của nàng, Kỷ Dữ Đường liền cố ý muốn trêu chọc nàng, ông trời đang giúp nàng a, nhìn những bức họa này, trong lòng cực kì hài lòng, "Ngươi lén lút vẽ ta, cho ta nhìn một chút thì có làm sao?"
"Không có, những thứ này. . ." Triệu Mộ Tịch đến gần tiếp tục đi cướp, Kỷ Dữ Đường lại trốn, thường xuyên qua lại, nháo nháo Triệu Mộ Tịch liền đem nàng áp đảo ở trên ghế sô pha, "Đưa ta. . ."
Kỷ Dữ Đường liền để nàng đè lên, tiếp tục lật, nhìn thấy ở giữa có một tờ, mặt trên lít nha lít nhít tràn ngập tên của chính mình. . .
Hảo xấu hổ a, Triệu Mộ Tịch cực kì không muốn để nàng nhìn thấy tờ giấy kia, nhưng vẫn bị nàng nhìn thấy, mấy ngày Kỷ Dữ Đường đi H thị, trong lòng nhớ nàng, Triệu Mộ Tịch cầm bút không suy nghĩ gì liền viết nhiều như vậy, nên sớm phi tang vật chứng mới phải, lớn tuổi rồi còn làm chuyện như vậy.
"Ta đi uống nước." Lúc này Triệu Mộ Tịch mới phát hiện cả người mình đang đặt ở trên người Kỷ tổng, liền hết sức tránh né.
Kỷ Dữ Đường để notebook xuống, nhìn chăm chú khuôn mặt nàng, đưa tay vững vàng vòng lấy eo nàng, không cho nàng đi.
Triệu Mộ Tịch cùng trong tưởng tượng của nàng, tương phản thực sự quá lớn, yêu thích một người liền khó khăn như vậy sao, nhưng vừa nhát gan lại vừa có chút đáng yêu, khiến người ta không nhịn được. . . Muốn bắt nạt.
Advertisement
Kỷ Dữ Đường nằm ở dưới thân nàng, một cánh tay ôm lấy eo nàng, một cái tay khác vuốt mặt nàng, lại nhẹ nhàng nặn nặn, ôn nhu trêu ghẹo nàng, "Tiểu túng bao —— "
(Tiểu túng bao có lẽ là pé nhát gan ó :))) )
Trong giọng nói còn mang theo vài phần sủng nịch.
Triệu Mộ Tịch từ chối tiếp thu cái ngoại hiệu này, người hai mươi mấy tuổi đầu rồi, quá buồn nôn, nàng mạnh miệng cằn nhằn một câu, "Ngươi mới túng bao!"
Cái tư thế này thật ám muội, trốn không thoát cũng không muốn chạy trốn, Kỷ Dữ Đường ôm nàng như vậy, lại còn sờ mặt nàng, bầu không khí có vẻ càng thêm không thể miêu tả.
Kỷ Dữ Đường ôn nhu vuốt vuốt thái dương của nàng, hai người cách nhau rất gần, nhẹ giọng nói liền có thể nghe được rõ ràng, "Ngươi không nhát gan, tại sao trốn tránh ta?"
Còn nhớ buổi tối ngày hôm ấy, Triệu Mộ Tịch nghiêm túc nói, "Ngươi đối với ta tốt như vậy, ta thích ngươi làm sao bây giờ?" Kỷ Dữ Đường cho rằng nàng là quan tâm sự tồn tại của Hạ Tề, nhưng hiện tại đang giải quyết vấn đề cùng Hạ Tề, nàng cũng đang do dự như thế.
"Ta nào có trốn tránh ngươi." Trong lòng Triệu Mộ Tịch rõ ràng, trốn tránh trong miệng Kỷ Dữ Đường là có hàm nghĩa gì, nhưng nàng vẫn tiếp tục giả ngu.
Kỷ Dữ Đường càng nói trắng ra, "Tại sao không dám quang minh chính đại yêu thích ta?"
Triệu Mộ Tịch đang muốn luân hãm bên trong tiếng nói ôn nhu khiêu gợi của nàng, phải nói là đã luân hãm, bằng không cũng sẽ không vẫn luôn dán vào ôm cùng nàng như vậy, lúc Kỷ Dữ Đường cùng nàng đùa giỡn, nàng liền chống không lại được Kỷ Dữ Đường, chớ nói chi là hiện tại, Kỷ Dữ Đường nghiêm túc lại thâm tình như thế nói chuyện với nàng.
Trầm mặc vài giây, các nàng nhìn chăm chú khuôn mặt của nhau.
"Ai nói ta không dám. . ." Lúc Triệu Mộ Tịch cách một khoảng cách gần nhìn vào tròng mắt của nàng, giống như bị một loại ma lực nào đó khống chế, đại não trống rỗng, không nhịn được nói một câu nói như vậy.
Kỷ Dữ Đường cười, đột nhiên lật lại nợ cũ, "Còn nhớ buổi tối ngày hôm ấy không? Buổi tối ngày hôm ấy ta ở Z đại chờ ngươi."
"Nhớ tới." Chuyện Kỷ Dữ Đường đem nàng chơi đến xoay quanh, Triệu Mộ Tịch đương nhiên nhớ rõ, nàng lừa gạt Kỷ Dữ Đường nói mình là học sinh ở Z đại, cuối cùng Kỷ Dữ Đường đem xe đứng ở Z đại chờ nàng, cuối cùng chơi đến nàng vô cùng lo lắng, đẩy một cái mặt mộc mà chạy tới.
"Khi nào thì ngươi phát hiện được ta đang lừa ngươi?" Triệu Mộ Tịch hỏi, nàng vẫn muốn biết, Kỷ Dữ Đường là từ lúc nào thì bắt đầu chơi nàng.
Kỷ Dữ Đường đưa tay vuốt tóc của nàng, "Ngươi trả lời vấn đề ta hỏi trước đã."
"Ừm. . ." Triệu Mộ Tịch yêu thích nàng sờ tóc của chính mình, yêu thích nàng sờ mặt của mình, cũng yêu thích nàng ôm chính mình, nói tóm lại, tất cả những gì hiện tại đang phát sinh, Triệu Mộ Tịch đều yêu thích.
Không chấp nhận Kỷ Dữ Đường rất khó chịu, tiếp nhận rồi sợ sệt mất đi cũng khó chịu, tóm lại cái nào cũng khó chịu, có lúc Triệu Mộ Tịch nghĩ, đừng suy nghĩ nhiều như vậy, yêu thích liền ở cùng nhau, nhiều đơn giản.
"Ngày đó ta hỏi ngươi, có bạn gái hay không, còn nhớ ngươi trả lời như thế nào không?"
Triệu Mộ Tịch nhớ rõ, nhớ được bản thân không cần mặt mũi cười nói, "Hoặc là, Kỷ tổng làm bạn gái của ta đi?"
Kỷ Dữ Đường nhớ nàng nhất định là còn nhớ, Kỷ Dữ Đường giơ tay lên, ôm lấy cổ Triệu Mộ Tịch, cố ý kích nàng, "Ngươi dám lặp lại lần nữa không?"
Các nàng đều đã ôm đến thân mật như vậy, hai người cũng rõ ràng trong lòng, Triệu Mộ Tịch chính là không có dũng khí nói ra khỏi miệng, thậm chí hiện tại nàng biết có chín mươi chín phần trăm khả năng, chỉ cần mình dám nói ra, Kỷ Dữ Đường sẽ đáp ứng nàng.
Nhưng Triệu Mộ Tịch vẫn không dám nói ra, điều này cũng ở trong dự liệu của Kỷ Dữ Đường.
Triệu Mộ Tịch muốn đứng dậy, nhưng Kỷ Dữ Đường đem nàng ôm chặt lại.
"Kỷ tổng. . ."
"Mộ Tịch, có tâm sự ngươi liền nói với ta, ta bồi tiếp ngươi."
Triệu Mộ Tịch sợ hãi sau khi đem những vấn đề hiện thực này bày ra, nàng sẽ không bồi tiếp chính mình nữa, lúc trước nam hài kia cũng nói như vậy với nàng.
"Hiện tại không muốn nói, vậy sau này hãy nói." Kỷ Dữ Đường ôm nàng vào trong lồng ngực, tay Triệu Mộ Tịch đang chống đỡ ở trên ghế sô pha thả lỏng ra, cả người đều hãm ở bên trong cái ôm của nàng, mặt các nàng dán rất gần, chóp mũi đều sượt đến cùng một nơi, Triệu Mộ Tịch nghe nàng nhẹ nhàng nói, "Ta chờ ngươi."
"Ừm. . ."
"Đừng tránh ta."
Triệu Mộ Tịch nhìn vào mắt của nàng, tâm động không ngừng, lắc đầu một cái, "Không có trốn tránh. . ."
"Thật sự?" Kỷ Dữ Đường dùng tay nâng gò má của nàng, lòng bàn tay vuốt nhẹ bờ môi béo mập của nàng, nhẵn nhụi mềm mại.
Advertisement
- In Serial77 Chapters
BlIghted: A Plague Rat's Tale
Waking up as a reviled vector of plague, a nihilistic, power-hungry sociopath attempts to free themselves from the shackles of mortality and time. In a world racked with war, crime, and unfocused violence partially fueled by a system that encourages random acts of senseless violence, one little rat seeks to murder his way to the top of the food chain. Betrayal, mass murder, war, a curse from the dead gods, unfettered magical experimentation, slavery, rampaging monsters, and a raging holy war are a few of the things that have rendered this world a violent hell hole: perfect for a violent opportunist to thrive in.
8 170 - In Serial36 Chapters
An Unwavering Craftsman
Given the hereditary nature of classes, everyone expects Damien—the child of two high-tiered adventurers—to be granted a high-tier combat class of his own. Expectations are betrayed, however, when Damien finds himself instead saddled with a crafting class of the lowest possible tier: [Neophyte Tailor]. Left practically crippled compared to those with better classes, Damien wants to avoid becoming a pawn in the machinations of the nobility, desiring only to grind his level in peace while wondering why the usual rules of inheritance were broken. Was it his desire to excel by his own effort, rather than an unearned blessing from a god? Did the Five take offence at his opinions on the unfairness of hereditary classes? Or maybe it was something to do with the alien voice that intruded on his ceremony? A voice that offers great power, and freedom from the tyranny of the Five, but that never names its price. This story is litRPG-lite. While the class someone possesses controls most of their lives, people don't get dinged at for every level they gain, nor can they see their status without undergoing a special ritual. The MC has no romantic interest. Crafting is merely a way to game the system, and doesn't feature heavily in the story, aside from a few descriptions on how they're carrying out the system abuse. There is, on one unfortunate occasion, maths. The pace is quick. This was a participant in the Spring 2022 writathon. (i.e. it was posted as-written at high speed. I may give it another editing pass in the future.)
8 186 - In Serial28 Chapters
Peterpan||PJM
"I'll go looking for you to Neverlandby following Tinkerbell,Who was sent by the memoriesAt that place, you and I are smiling at each otherI'm am your eternal Peter Pan,your man who has stopped in time"
8 157 - In Serial10 Chapters
Laurenzside x Scott =SCAREN
Kay dis is a ship that to me is very interesting so yuh pls watch the videos there the songs that will be used in the story tanks 😊
8 185 - In Serial133 Chapters
Cultivator in a Zombie Apocalypse
Ren Zexian had lived 10,000 years, had experienced many things, had lived through many things. That included the death of his own realm. But what he never expected to experience was a zombie apocalypse.BL (mxm)I have no fixed schedule for this book as it was released on another site for a competition and on a whim. In the future, this will change.
8 116 - In Serial62 Chapters
✔️ KILLER BUNNY || JUNGKOOK
When a news reporter is assigned to cover the cases of 'Killer Bunny' and notice that there are connections between the killer and a famous new actor.Is he the real killer? This is not a simple killer story because this story has a twist you never imagine to happen
8 109

