《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 34
Advertisement
Giữa Kỷ Dữ Đường và Nhậm Khang, Triệu Mộ Tịch vẫn lựa chọn theo Kỷ tổng lên xe.
Mưa càng lúc càng lớn, Triệu Mộ Tịch ngồi ở vị trí ghế phụ, cúi đầu xoa xoa cánh tay của mình, vừa rồi Kỷ Dữ Đường kéo nàng quá mức dùng sức, trên da còn lưu lại dấu tay hồng hồng.
Không thấy con tiểu trư hồng phấn ở trên xe nữa, Triệu Mộ Tịch vừa lên xe liền chú ý tới điểm này, khả năng là Kỷ tổng cuối cùng cũng có thời gian ném đi.
"Ngươi với hắn lên xe làm cái gì?" Kỷ Dữ Đường nhìn chằm chằm hạt mưa đang nện trên kính chắn gió, dao động tạo thành gợn nước, dùng ngữ khí tự cho là bình thản để hỏi Triệu Mộ Tịch.
Sáng sớm hôm nay, Kỷ Dữ Đường nhận được điện thoại của Triệu Thải Nam, nói Triệu Mộ Tịch hiện tại đang thiếu tiền, vừa lúc nhìn thấy Triệu Mộ Tịch bị Nhậm Khang lôi kéo hướng về trong xe, Nhậm Khang là công tử nhà giàu, bê bối chuyện tình một đêm cùng các loại sao nữ nhiều đếm không xuể. Kỷ Dữ Đường nhìn thấy tình cảnh vừa rồi, trong lòng theo bản năng làm ra dự tính xấu nhất, đương nhiên, không phải nàng muốn như vậy.
"Trời mưa, hắn đưa ta một đoạn đường." Triệu Mộ Tịch vẫn luôn "Ngoan ngoãn" giải thích với Kỷ Dữ Đường, cho dù nàng hoàn toàn không cần phải làm như thế, chỉ là nghe giọng điệu này của Kỷ tổng, sợ là cho rằng nàng đối với Nhậm Khang "Đầu hoài tống bão". Nghĩ lại, Triệu Mộ Tịch có chút tức giận, muốn xuống xe, nhưng bên ngoài mưa vẫn còn lớn như thế.
(Đầu hoài tống bão : chỉ phụ nữ chủ động đưa tới cửa)
Bây giờ ngẫm lại, nếu như Triệu Mộ Tịch thật sự có ý định cùng Nhậm Khang giao dịch, thì nàng đã không theo mình lên xe, Kỷ Dữ Đường rất ít khi có thời điểm không lý trí như vậy. Chỉ có điều, công việc của Triệu tiểu thư thực sự là quá nguy hiểm, coi như nàng không có cái tâm tư kia, nhưng ai có thể bảo đảm khách hàng của nàng sẽ không có? Lần trước Khương Khải chính là ví dụ tốt nhất.
"Tại sao không cho ta đưa ngươi?" Ngữ khí của Kỷ Dữ Đường ung dung hạ xuống, nghiêng đầu qua chỗ khác hỏi ngược lại nàng.
Triệu Mộ Tịch nhìn mặt nàng, nỗ lực thu lại tâm tình rầu rĩ không vui của bản thân, mình có tư cách gì để hờn dỗi nàng đây? Triệu Mộ Tịch không phải là người thích đem tâm tình viết lên trên mặt, toét miệng cười nói, "Hắn vừa lúc ở đó, ta liền đi nhờ xe được chứ."
Kỷ Dữ Đường nhìn nàng cười không tim không phổi, đương nhiên sẽ không bị nàng lừa, lúc nào Triệu tiểu thư mới hiểu được phải hảo hảo bảo vệ chính mình đây.
"Ngươi không thấy ta cũng ở đó sao?" Nói xong, Kỷ Dữ Đường khởi động xe, đồng thời nói cho Triệu Mộ Tịch biết, "Ngươi cùng Nhậm Khang duy trì khoảng cách một chút, ngươi không trêu chọc nổi hắn đâu."
Kỷ Dữ Đường ôn nhu nói ra mỗi một câu nói, đều động tới tâm của Triệu Mộ Tịch, đối lập với Nhậm Khang, Triệu Mộ Tịch cảm thấy Kỷ tổng mới là người nàng trêu chọc không nổi, nàng cũng nên giữ một khoảng cách với Kỷ Dữ Đường, bởi vì Kỷ tổng so với Nhậm Khang "Nguy hiểm" hơn nhiều.
Advertisement
"Ta đưa ngươi trở về."
"Kỷ tổng, ngươi đưa ta tới nhà Lâm Vi đi, mười phút là đến rồi."
Lại là Lâm Vi, "Ngươi hiện tại đang ở nhà nàng?"
Kỷ Dữ Đường lúc nào cũng nói mấy lời như vậy, làm Triệu Mộ Tịch lại suy nghĩ lung tung, nàng luôn cảm thấy Kỷ tổng đang "Ghen", khả năng là ảo giác đi.
Giống như ngươi càng chờ mong một chuyện, sẽ càng tin tưởng nó sẽ phát sinh, cho dù ngươi thấy, chỉ là một ít manh mối.
Nói cho cùng, vẫn là Triệu Mộ Tịch nàng nghĩ quá nhiều, nàng nên giống như Kỷ tổng, đem chuyện đêm đó xem như chuyện cười, cứ như vậy bỏ qua, cũng đỡ phải xoắn xuýt lăn lộn. Phương diện này thật sự phải cố gắng học tập Kỷ tổng, nếu Kỷ Dữ Đường cùng mình ở chung thì vẫn sẽ giống như trước đây.
Triệu Mộ Tịch tận lực duy trì tâm tình bình thường cùng Kỷ tổng tiếp lời, "Ừm, một người ở quá buồn chán."
"Hai người ở cũng tốt." Kỷ Dữ Đường nói, nghĩ thầm dù sao cũng tốt hơn để Triệu Mộ Tịch một người ở một nơi hẻo lánh như vậy, nhưng khi Kỷ tổng nhìn thấy nhà của Lâm Vi chỉ có một phòng ngủ cùng một cái giường thì không nghĩ được như vậy nữa.
Bởi vì Kỷ tổng, cho nên trong khoảng thời gian này tâm tình của Triệu Mộ Tịch không được tốt lắm, muốn đi tìm Lâm Vi giải sầu.
Lúc các nàng nói chuyện nhìn qua thực giống như trước đây, nhưng trên thực tế tất cả đều đã thay đổi, tâm thái của Triệu Mộ Tịch cùng Kỷ Dữ Đường, đã không còn giống như xưa nữa, âm thầm quan tâm lẫn nhau, âm thầm ghen, nhưng bề ngoài đều bưng cái giá, dù sao hai người ai cũng có thể diễn.
Mưa to đến nhanh, đi cũng nhanh, Triệu Mộ Tịch hối hận, vừa rồi nàng chỉ cần chờ thêm mấy phút, thì không cần đi nhờ xe của Kỷ Dữ Đường rồi. Cách nhà Lâm Vi không xa, có một tiệm thuốc, Triệu Mộ Tịch muốn xuống xe, vừa vặn mua chút thuốc cảm mạo cho Lâm Vi.
Triệu Mộ Tịch trời sinh chính là mệnh lao lực a, các loại chăm sóc "Bệnh nhân", "Ta ở ngay chỗ này xuống là được, còn phải đi mua một ít thuốc."
"Sinh bệnh?"
"Đại Vi sinh bệnh."
Kỷ Dữ Đường đem xe dừng ở bên lề đường, Triệu Mộ Tịch chuẩn bị xe, "Cảm ơn Kỷ tổng."
Triệu Mộ Tịch vừa mới xuống xe, không nghĩ tới Kỷ Dữ Đường cũng theo nàng xuống xe, Triệu Mộ Tịch há hốc mồm, "Kỷ tổng, ngươi đi về trước đi, nhà nàng ở ngay lầu trên rồi."
"Ta còn chưa ăn cơm, đêm nay cùng các ngươi cùng nhau ăn."
"Cùng nhau?" Triệu Mộ Tịch lén lút nhổ nước bọt ở trong lòng, trên phương diện ăn chực, da mặt của Kỷ Dữ Đường thực sự là không phải dầy bình thường, Triệu Mộ Tịch hướng nàng bất đắc dĩ cười, đặc biệt bất đắc dĩ.
Kỷ Dữ Đường nghiêng đầu, "Làm sao, ngươi không muốn?"
"Không có a, vậy thì cùng nhau đi. . ." Nàng đều đã nói như vậy rồi, Triệu Mộ Tịch còn có thể mạnh mẽ đánh đuổi nàng sao? Triệu Mộ Tịch lại không thể cự tuyệt Kỷ Dữ Đường, Kỷ Dữ Đường trời sinh có loại bản lĩnh làm cho người khác không thể đối với nàng "say no".
Advertisement
Cho dù Triệu Mộ Tịch biết một lát nữa tới chỗ Lâm Vi, bị Lâm Vi thấy, tình hình sẽ có chút lúng túng, nhưng nàng vẫn mang Kỷ Dữ Đường tới. Triệu Mộ Tịch muốn gọi điện thoại thông báo trước cho Lâm Vi một tiếng, nhưng vào lúc mấu chốt lại không có ai tiếp, thang máy đã đến tầng trệt rồi.
Kỷ Dữ Đường thấy Triệu Mộ Tịch không gõ cửa, mà trực tiếp lấy chìa khoá ra để mở cửa, hơi nhíu nhíu mày, nhớ tới lần trước Lâm Vi đến chỗ Triệu Mộ Tịch cũng giống như vậy, nguyên lai các nàng đều dùng chung chìa khóa.
Lâm Vi vừa mới tắm nước nóng đi ra, trên người chỉ bọc khăn tắm, thấy có người mở cửa, biết là Triệu Mộ Tịch đến rồi, liền để chân trần chạy ra, trực tiếp nhào lên trên người Triệu Mộ Tịch, "Tiểu Mộ Tịch, làm sao bây giờ ngươi mới đến a, đầu ta choáng váng muốn chết. . ."
"Khụ. . ." Triệu Mộ Tịch khụ một hồi, phía sau còn có một người đây, Lâm Vi hẳn là không nhìn thấy, cho nên mới buồn nôn làm nũng giả vờ nhu nhược như vậy, "Đầu choáng váng còn không mau đi sấy khô mái tóc đi, không có bị sốt đi."
Lâm Vi so với Triệu Mộ Tịch thấp hơn mấy cm, ôm như vậy, rất giống chim nhỏ nép vào người.
Kỷ Dữ Đường lẳng lặng đứng ở phía sau Triệu Mộ Tịch, nhìn hai người bọn họ thân thiết ôm nhau thành một đoàn, bất mãn trong lòng lại bay lên, xem ra Triệu Mộ Tịch đối với người nào cũng sẽ như vậy, buổi tối ngày hôm ấy, đại khái chính là uống nhiều rượu nói bậy bạ, hoặc là, nàng đã nói như vậy với không ít người.
"Ngươi đối với ta tốt như vậy, ta thích ngươi làm sao bây giờ?" Kỷ Dữ Đường nghĩ Triệu Mộ Tịch nói câu này với nàng, có lẽ chỉ là trêu đùa mà thôi, nhưng lúc đó nàng lại có chút coi là thật.
Cho nên nói đến cùng, Triệu Mộ Tịch không phải là vào kịch quá sâu, mà là hành động quá tốt.
"Chào ngươi." Kỷ Dữ Đường mở miệng hướng về Lâm Vi chào hỏi, thành công "Tham gia" vào câu chuyện của Triệu Mộ Tịch cùng Lâm Vi.
Phương thức mỗi lần gặp mặt của ba người đều rất kỳ lạ, hơn nữa còn dễ dàng chọc người khác hiểu lầm, lần trước là Lâm Vi nhìn Triệu Mộ Tịch cùng Kỷ Dữ Đường ở trên giường, lần này là Kỷ Dữ Đường nhìn Triệu Mộ Tịch cùng Lâm Vi ám muội dính vào nhau.
Triệu Mộ Tịch nguyên bản là một người rất chuyên tình, cứ bị biến thành "Trung ương điều hòa".
Lâm Vi vừa nhìn thấy Kỷ Dữ Đường liền bị doạ tỉnh táo lại, nàng cảm thấy mỗi lần nhìn thấy Kỷ Dữ Đường đều vô cùng "Đề thần tỉnh não", nàng nhìn về phía Triệu Mộ Tịch, dùng ánh mắt chất vấn muốn hỏi Triệu Mộ Tịch đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, Kỷ Đại tiểu thư như thế nào cũng tới nhà nàng.
"Vào đi, Kỷ tổng." Triệu Mộ Tịch cũng cảm thấy rất lúng túng.
Lâm Vi cũng lễ phép bắt chuyện một hồi, sau đó lôi kéo Triệu Mộ Tịch chạy qua một bên, thấp giọng hỏi, "Tại sao nàng ta cũng đến? !"
"Trời mưa, nàng đưa ta tới đây."
"Ta nói tại sao nàng ta tới đây?"
Triệu Mộ Tịch cũng không biết nên nói gì a, "Nàng nhất định phải lên tới dùng cơm, ta cũng không ngăn được nàng."
Lâm Vi: ". . ."
Kỷ Dữ Đường dùng dư quang đánh giá căn phòng, cùng bên kia của Triệu Mộ Tịch không chênh lệch gì nhiều, có điều trang trí tinh xảo hơn không ít, nhưng điều Kỷ tổng quan tâm nhất vẫn là. . . Nơi này cũng chỉ có một căn phòng ngủ, hai người các nàng ở như thế nào?
Một cái giường, ở như thế nào? Đáp án rất rõ ràng, lần trước nàng cùng Triệu Mộ Tịch ngủ như thế nào, thì Triệu Mộ Tịch cùng Lâm Vi cũng sẽ ngủ như thế đó.
Sắc mặt của Kỷ tổng có chút lạnh.
"Ta đi làm cơm." Triệu Mộ Tịch mang tạp dề, rồi nói với Kỷ Dữ Đường cùng Lâm Vi như vậy.
Lâm Vi từ trên ghế sô pha đứng lên, "Ta cũng đi giúp ngươi."
"Ngươi yên tĩnh một chút đi." Triệu Mộ Tịch tiến lên, dùng lòng bàn tay dán vào cái trán của Lâm Vi, thật giống như không có bị sốt, "Nghe lời nằm."
Kỷ Dữ Đường quan sát nhất cử nhất động của Triệu Mộ Tịch.
Lâm Vi không muốn một mình ở chung với Kỷ Dữ Đường, sợ lúng túng, luôn cảm thấy nữ nhân này có chút "Đáng sợ" .
"Lâm tiểu thư, ta thường thường nghe Mộ Tịch nói tới ngươi."
Lâm Vi nghe thấy lời này của Kỷ Dữ Đường, trong nháy mắt cảm giác mình giống như người dư thừa, giống như Triệu Mộ Tịch cùng nàng ấy mới là khá quen thuộc, còn các nàng chỉ là mới nhận thức mấy tháng vậy.
"Thật không, nói xấu ta không ít đi ha ha ha. . ." Lâm Vi cùng Kỷ Dữ Đường tán gẫu.
"Không có, nàng ở nơi này với ngươi sao?"
"Đúng vậy, chúng ta cơ bản là ở cùng nhau, có lúc ở bên kia của nàng, có lúc lại ở bên này của ta."
Kỷ Dữ Đường nâng ly nước lên, uống một hớp nước, chậm rãi nói, "Quan hệ của các ngươi còn rất tốt đẹp."
Lần đầu tiên Lâm Vi tinh tế quan sát kỹ Kỷ Dữ Đường, cũng khó trách Triệu Mộ Tịch sẽ bị Kỷ Đại tiểu thư mê hoặc đến đầu óc choáng váng, lớn lên thật xinh đẹp, người thật so với ảnh chụp dễ nhìn hơn rất nhiều, đi câu dẫn một nữ nhân như vậy, dù cho là diễn kịch, đều sẽ muốn đùa mà thành thật đây? Lâm Vi đột nhiên bắt đầu có chút lý giải Triệu Mộ Tịch.
Chỉ là tại sao Triệu Mộ Tịch lại cùng Kỷ Dữ Đường kéo tới nơi nào? Đối với mối quan hệ của hai người này, Lâm Vi cảm giác sâu sắc khó bề phân biệt.
"Ăn cơm —— "
Triệu Mộ Tịch cùng ăn cơm với bất cứ người nào trong các nàng, cũng đều không cảm thấy lúng túng, thế nhưng khi ba người các nàng cùng nhau ăn liền cảm thấy lúng túng vô cùng.
Hai mười mấy phút sau, thật vất vả mới ăn xong được một bữa cơm, nhưng Kỷ tổng tựa hồ không có ý tứ muốn đi, Triệu Mộ Tịch hai mắt nhìn nàng, Kỷ Dữ Đường cũng nhàn nhã nhìn nàng.
Triệu Mộ Tịch trước tiên thu thập bát đũa, chờ đến khi bàn ăn đã được lau khô ráo rồi, Kỷ Dữ Đường vẫn chưa có ý định rời đi. Triệu Mộ Tịch nghĩ thầm, Kỷ tổng sẽ không mặt dày đến mức muốn ở lại chỗ này qua đêm đi. . .
Hẳn là sẽ không, ba người, một cái giường, điên rồi sao?
Triệu Mộ Tịch lại đi rửa chén, mãi đến khi rửa xong cái chén cuối cùng, Kỷ tổng vẫn không nhúc nhích, ngồi ở trên ghế sô pha, Lâm Vi chạy vào phòng bếp, cùng Triệu Mộ Tịch rầm rì bên tai, "Nàng muốn làm cái gì a? Không có dự định đi sao?"
"Để ta nói với nàng một chút."
Thấy Triệu Mộ Tịch rửa xong bát đũa, Kỷ Dữ Đường đứng dậy, đối với nàng nhẹ giọng nói rằng, "Xin chào? Theo ta ra ngoài một chuyến, ta có lời muốn nói với ngươi."
Hóa ra Kỷ Dữ Đường đang đợi mình, chẳng trách nàng không hề có ý tứ rời đi, Triệu Mộ Tịch xoa xoa tay, "Bây giờ nói không được sao?"
"Vào trong xe ta rồi nói." Vừa dứt lời, Kỷ Dữ Đường đã đi tới cửa.
Lâm Vi nhíu mày lén lút nhìn nàng, lại nhìn Triệu Mộ Tịch một chút, Triệu Mộ Tịch ở trong lòng xoắn xuýt một hồi, "Đại Vi, ta đưa Kỷ tổng xuống. . ."
"Có chuyện gì không?" Trong thang máy, Triệu Mộ Tịch liền bắt đầu hỏi Kỷ Dữ Đường, giữa các nàng thì có thể có chuyện gì.
"Đêm nay ngươi qua chỗ ta ngủ, ngày mai bắt đầu làm bữa sáng cho ta." Kỷ Dữ Đường ngang ngược không nói lý lẽ đưa ra yêu cầu như vậy, nếu Triệu tiểu thư đã yêu thích chăm sóc người như thế, vậy nàng đơn giản đem Triệu tiểu thư lĩnh về nhà, làm một tiểu bảo mẫu cho nàng.
Triệu Mộ Tịch nghe không hiểu ra sao, cho rằng Kỷ tổng có phải lại muốn nói đến chuyện tiền bạc hay không, liền hỏi lại, "Dựa vào cái gì? !"
"Mẹ ngươi liên hệ ta. . ."
Advertisement
- In Serial75 Chapters
Hack Alley Doctor
It’s 2034, and Derrick Yu is an apprentice mod-doctor at Hack Alley, a prosthetic modification shop in the ugly part of Chinatown. Or, what used to be Chinatown at least. Gangs from all around the country prowl the streets, robbing the locals and refugees alike, as the rest of America is torn apart by greed and poverty. And Derrick wasn’t always an apprentice mod-doctor; he has a secret that could put him in danger if someone found out, especially a gang like the White Leopards. Meanwhile, people around the world are realizing that something’s wrong with their mods. Mod manufacturers like Stoneridge Prosthetics pretend like everything is normal, but not everyone believes them . . . . As the bills pile up, and Hack Alley battles bankruptcy and gangs alike, Derrick’s going to learn to fight back and stand proud, all while installing mods for the community, and upgrading his own. Gangs, secrets, and conspiracies: what else could a Hack Alley Doctor hope for? ********** Vote for Hack Alley Doctor on TopWebFiction! ********** Cover image attributions: Photo by cottonbro from Pexels Hacksaw made by Icongeek26 from www.flaticon.com Blood drop made by Pixel perfect from www.flaticon.com
8 126 - In Serial22 Chapters
Lord of the Apocalypse
The book is now available on Amazon. You can get it here. After being falsely accused of murder, Nicholas Dread finds himself losing not only seven years of his life, but also his son and wife. Fate further kicks him in the chest when he finds himself in the middle of an unannounced Apocalypse, witnessing death by the thousands. After a desperate struggle, he dies only to be reincarnated as one of the beasts that caused the bane of his race.
8 212 - In Serial38 Chapters
Skeleton
The undead, bane of the living. The dead rise either in a grotesque natural fashion or by a necromancers hand.
8 183 - In Serial56 Chapters
The Abandoned Disciple
Relic's entire world consisted of only himself and his master. Although he wasn't the strongest nor the most talented, the two spent their passing days happily in each other's comapny. So then why did one day his master decided to abandon him and destroy any hopes of him living? His questions are soon answered and even though though he was abandoned, he will not abandon his master! ”I will accept whatever reasoning master gives me….But if she still needs me, then I will spend my entire life to fulfill her wish. ” "place holder cover"
8 150 - In Serial11 Chapters
Storm
The Storm started six months ago, and no one knows where it came from. All they know is it hasn't stopped for a single day, and you better follow the one rule: Don't go out in the rain. Hiding in the broken building of her old high-school, seventeen-year-old Marylou is one of the few to have survived this far. She doesn't believe in the Ghosts -- shapeless creatures said to roam under the rain outside -- but, to be fair, she doesn't really believe in anything except booze and the unconditioned love of her ball python snake, Evil Noodle. Chance brings Marylou together with Amy, a mysterious girl with an even more mysterious past, and Dean and Ray, two young men running what they call 'the last pizza place in California'. As the Storm rages on stronger by the day, the foursome will have to make a choice: keep hiding under roof after roof, waiting for starvation, or set out to the road and face whatever hides out there, under the Storm.
8 232 - In Serial21 Chapters
The Present Series 5: If Only (COMPLETED)
A story of LOVE and FORGIVENESS.
8 208

