《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 32
Advertisement
"Ngươi đối với ta tốt như vậy, ta thích ngươi làm sao bây giờ?"
Triệu Mộ Tịch sau khi bật thốt lên chính là hối hận, nếu như trên mặt đang là tươi cười, giọng điệu ung dung nói ra một lời như vậy, cũng coi như là một câu đùa giỡn mà qua cửa, nhưng lúc này nàng một mực lại đang nghẹn ngào khóc nức nở, giống như một kẻ đáng thương, nói ra một câu như vậy, mặc kệ là ai cũng sẽ cảm thấy nàng là đang nghiêm túc.
Chẳng lẽ nói mình uống quá nhiều sao? Giải thích có vẻ giấu đầu hở đuôi như vậy, Lúc Triệu Mộ Tịch nói ra câu nói này, xác thực là thật lòng, nhưng lại không muốn để Kỷ Dữ Đường nhìn ra.
Triệu Mộ Tịch đối với Kỷ Dữ Đường không có chút nào chờ mong câu trả lời, trong lòng chỉ còn dư lại bất an.
Bởi vì nàng biết chuyện giữa các nàng, ở trong mắt Kỷ tổng khả năng chỉ là "Chuyện cười" mà thôi. Nhưng Triệu Mộ Tịch chơi đùa có chút tưởng thật rồi, Kỷ Dữ Đường sẽ tiếp tục cùng với nàng chơi tiếp sao?
Mặc dù Kỷ Dữ Đường thật sự đối với nàng có ý tứ ở phương diện kia, thế nhưng Triệu Mộ Tịch không cảm thấy chờ mong. Lâm Vi nói rất đúng, nàng có lão công, nàng bỏ mặc lão công của mình qua một bên, ở bên ngoài nàng lại đang cùng người khác đùa giỡn, đây tính là gì? Như vậy trong mắt Triệu Mộ Tịch, Kỷ Dữ Đường đã trở thành loại người có tiền mà nàng xem thường nhất.
Triệu Mộ Tịch không muốn nhìn thấy nàng là người như vậy.
Vì lẽ đó, Triệu Mộ Tịch càng hi vọng các loại trêu đùa mà Kỷ Dữ Đường đối với nàng, chỉ là xuất phát từ trêu đùa như bằng hữu bình thường, giống như Lâm Vi có lúc cũng yêu thích ôm nàng, đầy miệng chạy loạn những lời nói trêu ghẹo, mặc kệ như thế nào, các nàng đều chỉ là bằng hữu bình thường.
Nhưng Triệu Mộ Tịch không có cách nào dùng ánh mắt như khi đối xử với Lâm Vi, đến để nhìn Kỷ Dữ Đường, Lâm Vi ôm nàng, nàng không có cảm giác, nhưng khi Kỷ Dữ Đường ôm nàng, nàng sẽ có phán đoán. Triệu Mộ Tịch chỉ có thể ký hy vọng vào trên người Kỷ Dữ Đường, hi vọng nàng tự nói với mình, tất cả những thứ này đều chỉ là một tuồng kịch, giống như lúc các nàng mới quen vậy.
Kỷ Dữ Đường nhìn chằm chằm khuôn mặt của Triệu Mộ Tịch đang bị che kín bởi nước mắt kia, bỗng nhiên rơi vào trầm mặc, hơn hai tháng trước, Triệu Mộ Tịch cũng cùng nàng nói qua "Yêu thích", nhưng khi đó trên mặt nàng mang theo, chỉ là cười giảo hoạt.
"Ngươi nhìn ta như vậy, ta sẽ hiểu lầm ngươi yêu thích ta. . . Ta nói chính là loại yêu thích kia. . ."
Chuyện cười giữa các nàng, biết thời biết thế, càng chạy càng xa. Triệu Mộ Tịch, ngươi là đang diễn sao? Kỷ Dữ Đường vẫn không thể xác định được, Triệu Mộ Tịch là người con gái đã thành công lừa gạt được nàng, cho dù không có lừa gạt đến cuối cùng.
Kỷ Dữ Đường cùng Triệu Mộ Tịch giống nhau, vừa mới bắt đầu xem tất cả những thứ này đều chỉ coi như một tuồng kịch, nhưng thời điểm trình diễn đến giữa sân, hư hư thật thật, thật thật giả giả, ngay cả mình cũng không nhận rõ. Kỷ Dữ Đường đối với người đã lừa gạt mình, vẫn luôn khoan dung, nàng cũng từng tự nói với mình, không cần lại dây dưa không rõ cùng Triệu Mộ Tịch, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nếu như đây chỉ là một trò chơi, cần gì phải coi như thật.
Advertisement
Mặc kệ thật giả hư thực, nàng chỉ có thể xác định, thời điểm nàng cùng Triệu Mộ Tịch ở chung rất hài lòng, nàng chỉ là hưởng thụ cảm giác ung dung vui thích mà Triệu Mộ Tịch mang đến cho nàng mà thôi, vì lẽ đó lặp đi lặp lại rất nhiều lần liên hệ với Triệu Mộ Tịch.
Nàng vẫn đang tiêu khiển Triệu Mộ Tịch, chỉ có điều hiện tại là lấy thân phận bằng hữu.
". . . Ta thích ngươi làm sao bây giờ?"
Đối mặt với vấn đề của Triệu Mộ Tịch, Kỷ Dữ Đường vẫn giống như trước, bày ra một nụ cười xinh đẹp, dùng một câu hỏi để trốn tránh trả lời chính diện, "Ngươi hiện tại không thích ta sao?"
Kỷ tổng lại trộm thay đổi khái niệm, Triệu Mộ Tịch vốn là đang hối hận vì nói câu nói kia, hiện tại đương nhiên sẽ không nói ra "Ta nói chính là loại yêu thích kia", mà theo bậc thang Kỷ Dữ Đường cấp cho đi xuống, không tự tìm phiền phức cho chính mình.
Câu trả lời của Kỷ Dữ Đường quả nhiên không làm cho nàng thất vọng, Triệu Mộ Tịch trái lại thoải mái không ít, cũng còn may Kỷ tổng chỉ là xem những việc này là trêu đùa giữa bằng hữu bình thường, "Đi thôi, ngày hôm nay thật gặp may mắn, nếu không phải chờ lâu như vậy, sẽ không thấy được mưa sao băng. . ."
Triệu Mộ Tịch cười nói một đoạn dài, nhưng đại não lại không biết chính mình đang nói cái gì.
"Đi xuống đi." Kỷ Dữ Đường vẫn quay về nàng cười cười, cười đến mức đẹp đẽ giống như lần đầu tiên các nàng gặp mặt vậy.
"Ừm."
Triệu Mộ Tịch vẫn như thường ngày, đưa nàng xuống lầu, sau khi Kỷ Dữ Đường xoay người, Triệu Mộ Tịch đứng tại chỗ, cười ngây ngốc đối với bóng lưng của nàng phất tay một cái.
Nàng không muốn cùng Kỷ Dữ Đường gặp mặt, mức độ hiện tại của các nàng như vậy liền vừa vặn. Triệu Mộ Tịch rất cảm kích Kỷ Dữ Đường, Kỷ Dữ Đường cho nàng không ít ký ức đẹp, Triệu Mộ Tịch vĩnh viễn nhớ tới, có một nữ nhân xinh đẹp mà nàng yêu thích, cùng nàng đợi một đêm sao băng, cho nàng ôm ấp ấm áp.
Mà Kỷ tổng thông minh như vậy, tự nhiên sẽ rõ ràng ý của nàng đi, trò chơi ám muội của các nàng, đến đó liền kết thúc, đây chưa chắc không phải là việc tốt.
-----------------------------------------------------
Mười một giờ đêm, Kỷ Dữ Đường đem xe dừng ở trong nhà để xe, nhưng chậm chạp không có xuống, nàng xoa xoa cái trán, trong đầu tràn đầy hình cảnh Triệu Mộ Tịch lệ rơi đầy mặt cùng câu nói kia.
". . . Ta thích ngươi làm sao bây giờ?"
Kỷ Dữ Đường rất rõ ràng, có rất nhiều lúc, trêu chọc kỳ thực là một loại biến tướng của thăm dò.
Buổi tối ngày hôm ấy, các nàng đều mất ngủ.
Từ ngày đó trở đi, Kỷ Dữ Đường qua một thời gian thật dài cũng không có liên hệ với nàng, kỳ thực thời gian cũng không lâu lắm, nhưng Triệu Mộ Tịch cảm thấy rất dài, dài đằng đẵng. Kỷ Dữ Đường không có đến "Trả lại tiền", cũng không có trở lại ăn chực, Triệu Mộ Tịch lại trở về cuộc sống trước kia, xem ra Kỷ tổng cũng đã trở về thế giới của nàng rồi.
Advertisement
Giao lộ cũ nát, cũng không còn dừng lại một chiếc ô tô khác biệt xong với bốn phía.
Đến lúc ăn cơm tối, Triệu Mộ Tịch đã quen ngồi ở lan can, nhìn về hướng giao lộ quen thuộc, trước đây Kỷ Dữ Đường lúc nào cũng đem xe ngừng lại ở vị trí này.
Lâm Vi không biết Triệu tiểu thư gần đây vì sao lại biến thành như vậy, còn cho là nàng giả vờ thâm trầm và văn nghệ.
Khi nhàn hạ, Triệu Mộ Tịch cùng Lâm Vi vẫn đến thành phố điện ảnh diễn vai quần chúng, bởi vì có Nhậm Khang giúp đỡ, cho nên đãi ngộ cũng không tệ lắm.
Nhậm Khang vẫn còn đang theo đuổi nàng, cho dù Triệu Mộ Tịch đã nói nàng không phải trạng thái độc thân, thế nhưng Nhậm tiên sinh tựa hồ cũng không ngại, đồng thời có đầy đủ tự tin cùng kiên trì đem Triệu Mộ Tịch "Cướp" lại đây.
Sau đó, Triệu Mộ Tịch ở đoàn phim lại gặp được Kỷ Dữ Đường một lần nữa, nàng cùng vị hôn phu của nàng Hạ Tề cùng nhau tới, tay trong tay, xem ra vô cùng "Ân ái", trong lúc đó Hạ Tề còn kéo eo nàng đến hai lần.
Triệu Mộ Tịch nhìn, suýt chút nữa đem chén trong tay ném đi, trong lòng nàng chua, cũng không biết vì cái gì mà chua.
"Còn không quên được tình nhân cũ a?" Lâm Vi thấy ánh mắt mê luyến không dời của Triệu Mộ Tịch ở trên người Kỷ tổng.
Câu nói đùa này của Lâm Vi, đánh bậy đánh bạ mà lại trúng, Triệu Mộ Tịch tức giận với Lâm Vi, đồng thời cũng vô cùng nghiêm trọng, sinh hờn dỗi loại kia, ánh mắt nhìn Lâm Vi, giống như Lâm Vi đang thiếu nợ nàng năm triệu vậy.
Kỷ Dữ Đường cũng nhìn thấy Triệu Mộ Tịch, cũng chú ý tới nàng đang nhìn chính mình, bất quá hôm nay Triệu tiểu thư "Một mặt thâm trầm", Kỷ Dữ Đường đã quen với bộ dạng cười đến xán lạn của nàng trong ngày thường.
Kỷ Dữ Đường ước chừng đã mấy ngày không có liên hệ với Triệu Mộ Tịch, một mặt là bận bịu, một mặt khác là trong lòng có chút loạn.
Triệu Mộ Tịch thấy Kỷ Dữ Đường chú ý tới mình, lập tức cúi đầu, tiếp tục nắm chặt chén trong tay.
Hừm, Lâm Vi nhìn hai người này "Đầu mày cuối mắt", lại nghĩ tới tình cảnh ngày đó các nàng cùng nằm ở trên giường, nói các nàng trong sạch , ai tin a! Đặc biệt là sắc mặt của Triệu Mộ Tịch, tái nhợt tái nhợt, mi tâm nhăn đến có thể kẹp chết con ruồi, thật chua ngoa, Lâm Vi đều cảm thấy chua đến không chịu được.
"Ngươi cùng với nàng đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?"
"Ngươi nói ai?" Triệu Mộ Tịch điên cuồng giả ngu.
"Ai. . ." Lâm Vi chỉ nhìn chằm chằm Triệu Mộ Tịch, thở dài.
Buổi tối, Lâm Vi hẹn Triệu Mộ Tịch đi uống rượu, Triệu Mộ Tịch không nói hai lời liền đáp ứng, dù sao sau này buổi tối, cũng không có ai đến nhà nàng ăn cơm, quay về sớm như vậy làm gì.
Mấy ngày nay tâm tình không tốt, Triệu Mộ Tịch nâng chén rượu uống sạch.
"Này này này! Ta mời khách ngươi cũng không cần phải liều mạng như vậy chứ?"
"Nhìn sức lực này của ngươi. . ."
Triệu Mộ Tịch rất thật lâu không có uống được thoải mái như thế, trước đây đều sẽ nhớ tới bàn giao của Kỷ tổng, nữ hài tử ít uống rượu một chút. Hiện tại Triệu Mộ Tịch nghĩ đến câu nói này, đơn giản liền uống nhiều thêm hai chén.
Say rồi, bắt đầu mượn rượu trút bầu tâm sự, trước đây Triệu Mộ Tịch say rồi, chỉ cần ngã xuống liền ngủ, nàng cực ít khi để cho mình uống say.
"Ngươi làm gì a, uống nhiều như vậy. . ."
"Ngươi nói nàng tại sao muốn cùng người đàn ông kia kết hôn. . ."
Triệu Mộ Tịch nói đến câ này, Lâm Vi liền biết đại sự không ổn, nàng nhất định là thích Kỷ Dữ Đường.
"Tại sao a. . ."
"Tại sao muốn với hắn kết hôn. . ."
"Ngươi nói cho ta a. . ."
"Nàng mắt mù sao. . ."
Triệu Mộ Tịch bám lấy vai của Lâm Vi, Lâm Vi cảm giác mình sắp bị nàng lắc thành "Não rung động", "Gả liền gả cho chứ, dù sao cũng không tới phiên ngươi."
"Nói bậy. . . Ngươi nói bậy. . ."
"Ngươi uống say, chúng ta đi về nhà." Triệu Mộ Tịch a Triệu Mộ Tịch, đầu óc ngươi bên trong là đang suy nghĩ cái gì, Lâm Vi muốn mắng tỉnh nàng, nhưng lại cảm thấy dáng dấp của nàng như vậy thật làm cho người khác đau lòng.
"Ta không có uống say. . ."
Sau khi nói xong, Triệu Mộ Tịch lại tiến vào hình thức tuần hoàn lặp đi lặp lại.
"Nàng tại sao phải gả cho họ Hạ. . ."
"Tại sao. . ."
Lâm Vi: ". . ."
Phí đi sức của chín trâu hai hổ, Lâm Vi mới đem được Triệu Mộ Tịch đã uống đến say khướt mang về nhà của nàng, Triệu Mộ Tịch cũng không khách khí, lung tung tắm rửa sạch sẽ, liền ngã lên trên giường của Lâm Vi, ngủ thiếp đi.
"Cô nương ngốc, ngươi tội gì a." Lúc trước để Triệu Mộ Tịch đến gần Kỷ Dữ Đường, bây giờ nhìn lại, thật là một quyết định sai lầm.
Sau khi Lâm Vi tắm xong, nhìn Triệu Mộ Tịch nằm ở trên giường, trong miệng lẩm bẩm nói gì đó, tưởng nàng có nơi nào không thoải mái, liền dán lại gần nghe.
"Ôm ta một lúc. . ."
"Ôm ta một cái. . ."
"Ôm ta. . ."
Lập dị như thế, Lâm Vi bị nàng nỉ non làm cho nổi hết cả da gà lên, mãi đến khi Lâm Vi nghe được trong miệng nàng lại tiếp tục nói linh tinh. . .
"Kỷ tổng. . ."
"Kỷ tổng. . ."
". . ."
"Ôm ta. . ."
Những câu nói này của Triệu Mộ Tịch tụ lại cùng nhau, Lâm Vi cảm thấy đại sự thật xấu, Triệu Mộ Tịch rất ít khi động cảm tình thật, lúc này đối với Kỷ Dữ Đường, xác thực là thành thật rồi. . .
Sáng sớm ngày thứ hai vừa tới, Triệu Mộ Tịch liền nghênh đón chất vấn từ Lâm Vi, "Ngươi yêu thích Kỷ Dữ Đường?"
Triệu Mộ Tịch ngây cả người, vặn mình, trả lời qua loa, "Sáng sớm nói nàng làm gì. . ."
"Ngươi liền nói có phải hay không. . ."
"Yêu thích, chính là bằng hữu bình thường, ta còn yêu thích ngươi đây."
"Bằng hữu bình thường. . . Tối hôm qua cả một đêm ngươi gọi tên người ta?" Còn buồn nôn như vậy.
"Ngươi lại gạt ta." Triệu Mộ Tịch biết mình uống say chưa bao giờ nói hưu nói vượn, cũng không gây sự.
Lâm Vi liền biết Triệu Mộ Tịch sẽ vịt chết không chịu thừa nhận, tối hôm qua còn cố ý lấy điện thoại di động ghi âm lại một đoạn, trực tiếp mở ra.
". . . Này. . . Kỷ tổng. . . Ôm ta. . . Ta muốn ngươi ôm ta. . . Ôm lâu một chút. . . Này. . . Còn muốn. . ."
. . .
Triệu Mộ Tịch mới sáng sớm nghe được âm thanh tao khí này của chính mình, trong nháy mắt có một loại kích động muốn bóp chết Lâm Vi. Mặc kệ Lâm Vi hỏi như thế nào, nàng liền xác định nàng cùng Kỷ Dữ Đường chỉ là bằng hữu bình thường, đây vốn là sự thực.
Buổi tối cuối tuần, Kỷ Dữ Đường lại lái xe ngang qua chợ đêm, hiện tại những hàng quán nhỏ vừa mới bắt đầu bày sạp, lúc trước một quãng thời gian lúc nào cũng đi ngang qua đây, Kỷ Dữ Đường đều đã muốn quen thuộc với tiếng huyên náo ở bên này.
Vô ý thức lại đi qua giao lộ kia, Kỷ Dữ Đường đem xe dừng ở vị trí cũ, lẳng lặng ngồi ở trong xe, nàng vẫn luôn cảm thấy muốn tìm Triệu Mộ Tịch, chỉ là không có xuống xe.
Kỷ Dữ Đường vừa nhìn ra ngoài cửa xe, Triệu Mộ Tịch ở nhà, lầu sáu có ánh đèn.
Triệu Mộ Tịch ngồi ở bên cạnh cửa sổ, hằng ngày đờ ra, chỉ là không nghĩ tới chiếc xe quen thuộc kia sẽ xuất hiện, dừng ở chỗ cũ, nhưng người ở bên trong lại chậm chạp không có xuống xe, cũng không thấy nàng lái xe đi.
Qua nửa giờ, hay là lâu hơn một chút, nàng đã lái xe đi rồi, Triệu Mộ Tịch ngây ngốc nhìn chăm chú chiếc xe kia nửa giờ, thấy xe đi rồi, trong lòng lại có một trận thất lạc. . .
Kỷ Dữ Đường quả nhiên sẽ không trở lại tìm nàng.
Ba mươi giây sau, Triệu Mộ Tịch đang chuẩn bị kéo rèm cửa sổ, lại nhìn thấy chiếc xe kia quay trở lại, nàng xuống xe, là Kỷ Dữ Đường. . .
Triệu Mộ Tịch kéo rèm cửa sổ lại, tim đập bỗng nhiên nhanh hơn.
Advertisement
- In Serial895 Chapters
The Rise Of Nathalia Carter
The wedding day. A moment that most women treasured with but not with her.
8 5798 - In Serial9 Chapters
OP status copy/stealer
I don’t know what happened in my previous life but I died I guess and now I am reborn in a world with people with super powers aliens and a lot of cool shit! I don’t know what im going to do with this novel but just so you know he can see the status of other people so their superpowers or other skill like hacking or fighting and make them his own. And then he can choose to just copy them so that the owner can keep it or steal it so that the owner can not use it anymore. english not my first language i dont know how much i will upload because i have school but i will upload as much as possible
8 110 - In Serial43 Chapters
Ghostified City
‘Ghostified City’ is a post-dystopian sci-fi tale, set in a fading world that might be a future version of ours, running out on autopilot into oblivion. Adaman Yimmand is a simple robofactory operator in The City who's working with robots and machines every day. He doesn’t even realise that he might not have met another actual human being in years. Everything begins when he breaks his routine for once and enters a bar where he meets Evelith. This pesky other person does not let him go after he has had his -rather terrible- beer, because according to her actual humans are much rarer than he’s aware of. And from then on ‘the genie is out of the bottle and won’t get back in’, to use her words: Adaman meets more people, and gradually he has no choice but to accept that the reality of The City is not what he always thought it was, and to face the darkness of a fading humanity on the brink of self-inflicted extinction.Is there any hope left for him, and for his species? I have selected 'sexual content' and 'traumatising content' to be on the safe side, because there is a stripclub-like venue in the background of the story, and an almost-extinct humanity that has institutionalised suicide which might be disturbing to some. Apart from that it's not really a heavy 'adult' story.('Ghostified City' is my first long story in English as opposed to my native language Dutch, and an earlier version was published on my fiction blog 'Oranderra' until I stopped updating. This is a slightly altered version of the first series.)
8 125 - In Serial74 Chapters
The Golden Couple
Sophie and Bryce are known as "the golden couple" at their high school, but everything changes for them when Bryce is diagnosed with cancer. *****Sophie Allen, a straight "A" student, and Bryce Harrison, the school's star baseball pitcher, have been together for two years. They're so perfect together that they're referred to as "the golden couple". But when Bryce develops headaches and then collapses at a baseball game, they make a tragic discovery: Bryce has a brain tumor. Struggling with treatment, he's determined to make it through with Sophie's help. But will Sophie be able to handle the pressure? How much can she commit to love if she might lose Bryce in the end anyways?[[word count: 200,000-250,000 words]]
8 226 - In Serial14 Chapters
Cinder Roots (Undergoing a Rewrite)
This novel is currently undergoing a major rewrite, as I noticed several plot points that needed to be revamped. I'll leave the chapters I've posted here to anyone curious to see how everything started, but I'll be posting the rewritten story as a new novel in the future. The characters will be the same, but the journey will be more understandable and hopefully, a lot more fun to read. -------- First, everything was fire, it killed, it consumed, and it gave him life. He was just a tree, born in the biggest forest that remained in the world, full of dryads, naiads, elves and treants, but he was alone. He couldn’t see. He couldn’t talk. Curiosity plagued him. He dreamed of wandering the land, but could only wonder what stood outside the reach of his roots. The tree was tired of waiting. He decided to not just dream, but to act. How could he survive against a invading empire, a grand conspiracy that threatened to shake the foundations of the world, and the raw danger that lies within these woods? With pure determination. Warning - There are quite a few POV changes in the first chapters, but that'll change after the introduction is done, as I'll be focusing on the MC perspective only.
8 103 - In Serial50 Chapters
Scenarios And Preferences
ALL CHARACTERS AGED UP TO 18This book was inspired by: @New_Skara_ScreamCover Edited By Me, But The Original Photo Is Not Mine So Credits To The Rightful Owner.Copyright © 2020 by: crimson_rose_12 All Rights Reserved Anyone Who Uploads My Story On Any Website Without My Consent Or Permission Will Be Reported Immediately.So Please Don't Steal My Ideas, Or Else Legal Actions Will Be Used.
8 130

