《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 31
Advertisement
Ăn cơm tối xong, các nàng đi lên tầng thượng.
Triệu Mộ Tịch ở lầu sáu là tầng cao nhất, tầng thượng hầu như đã biến thành địa bàn của riêng nàng, thời điểm một mình, nàng thường yêu thích nằm úp sấp ở một bên rào chắn, đờ ra hứng gió nhìn sao trời, có lúc một lần nhìn liền nhìn đến mấy tiếng đồng hồ.
Lại nói, Triệu Mộ Tịch chưa từng thấy mưa sao băng.
Phong cảnh ở tầng cao nhất không tốt lắm, xung quanh đều là nhà trệt nhỏ, không giống như ở nội thành, đứng trên cao ốc chọc trời, phóng tầm mắt có thể thu hết đô thị phồn hoa vào mắt. Triệu Mộ Tịch thấy không ổn liếc nhìn Kỷ Dữ Đường một cái, dẫn nàng lên tầng thượng, cúi đầu chính là từng cái từng cái nhà nhỏ cũ kỹ, nàng sẽ cảm thấy buồn cười đúng không?
Ở trước mặt Kỷ Dữ Đường, lúc nào Triệu Mộ Tịch cũng có một loại cảm giác thấp kém.
"Đây là lần đầu tiên ngươi thấy 'Phong cảnh' như vậy đi?" Triệu Mộ Tịch chỉ xuống dưới lầu, một con đường uốn lượn cũ nát, tối tăm, đèn đường lúc có lúc không, còn mơ hồ truyền đến tiếng rao hàng của tiểu thương, người nơi này phần lớn thô lỗ, nói chuyện lớn tiếng, cách mấy tầng lầu cũng có thể nghe thấy nhà ai đang cãi nhau.
So sánh với sinh hoạt của Kỷ tổng, thiên thượng nhân gian.
"Ừm, nơi này tinh không rất đẹp."
Một câu nói như vậy, làm Triệu Mộ Tịch cảm thấy ấm áp trong lòng, bỗng nhiên quay đầu, Kỷ Dữ Đường đang ngước đầu, nhìn sao trời sáng chói, gò má của nàng so với những ngôi sao đêm nay còn đẹp hơn.
"Đúng vậy, bên này không khí rất tốt, sao trời còn rất xinh đẹp." Triệu Mộ Tịch nhìn nàng, cũng chậm chậm ngẩng đầu lên, thoải mái cười cười, ngẩng đầu lên chính là một thế giới khác.
Lâm Vi luôn nói người có tiền như thế này như thế nọ, đó là bởi vì nàng chưa đụng tới Kỷ Dữ Đường mà thôi, hiện tại Triệu Mộ Tịch cảm thấy Kỷ tổng thực sự là tốt đến không thể tả, trên thế giới này, làm sao lại có một nữ nhân hoàn mỹ như nàng như thế, ưu điểm cũng bị nàng chiếm hết toàn bộ.
"Ngươi thích uống rượu như vậy sao?" Tụ tập ngày đó, tửu lượng của Triệu Mộ Tịch làm Kỷ Dữ Đường rất giật mình, vẫn bị bề ngoài của Triệu tiểu thư lừa gạt, lớn lên gầy gò lại là một bộ dạng hình tượng cô gái ngoan ngoãn, mỗi lần nhìn nàng uống rượu, Kỷ Dữ Đường sẽ không nhịn được mà nói nàng hai câu, "Nữ hài tử ít uống rượu một chút."
Triệu Mộ Tịch ôm mấy lon bia tới, chính là muốn uống chơi, "Kỷ tổng, ta đều đã 25 tuổi, còn nữ hài tử. . ."
"Nhìn ngươi không giống hai mươi lăm tuổi." Kỷ Dữ Đường nhìn khuôn mặt sẽ lừa người của nàng, nói nàng hai mươi tuổi, cũng sẽ có người tin, Kỷ Dữ Đường cũng nắm lấy một lon bia, cùng nàng cùng nhau uống.
"Ngươi đừng uống!" Triệu Mộ Tịch thật ảo diệu, không biết từ đâu móc ra một hộp sữa bò, "Ngươi uống cái này ~ "
Kỷ Dữ Đường đối với nàng không còn lời nào để nói, nhìn thấy dáng dấp kia của nàng liền không nhịn được muốn cười, "Ta không uống nhiều, ngươi cũng đừng uống nhiều."
Advertisement
Kỳ thực lúc trước bác sĩ chỉ nói, trong vòng một tháng Kỷ Dữ Đường không nên đụng vào rượu, hiện tại đều đã qua được mấy tháng rồi, huống hồ bia cũng không quá đáng lo, Triệu tiểu thư có điểm quá sốt sắng đi.
"Được rồi được rồi. . ." Triệu Mộ Tịch nhìn nàng uống hơn nửa lon, không nói hai lời liền đoạt lấy bia từ trong tay Kỷ Dữ Đường, lắc lắc, giống như còn nửa lon, Triệu Mộ Tịch không suy nghĩ gì nhiều, trực tiếp đặt miệng lon kề sát ở bên mép của mình, ùng ục ùng ục một hơi uống cạn, hướng về Kỷ Dữ Đường cười cười, "Không còn."
Sau khi uống xong, môi của nàng trở nên hồng nhuận, Kỷ Dữ Đường ôm cánh tay đánh giá Triệu Mộ Tịch, trên mặt mang theo ý cười.
"Trên mặt ta có gì sao, làm gì nhìn ta như vậy."
"Ngươi thích ăn đồ dư lại của người khác sao?"
"A?" Ngữ khí của Kỷ tổng, như thế nào giống như nói bản thân mình là một tên biến thái vậy? Thích ăn đồ dư lại của người khác, Triệu Mộ Tịch nhớ tới bánh rán trái cây lần trước, còn có bia lúc này nữa, chẳng trách Kỷ Dữ Đường lại nói nàng như vậy. . .
"Ta nào có. . ."
Kỷ Dữ Đường nhớ tới lần trước đến xem Dữ Lộ biểu diễn, ở cửa xét vé đụng tới Triệu Mộ Tịch cùng Lâm Vi, "Ta thấy lần trước ngươi ăn kem còn dư lại của người khác, ăn đến thật vui vẻ."
Chuyện kia đều đã là chuyện bao lâu trước rồi, Kỷ Dữ Đường lại còn nhớ tới, bản lĩnh lôi lại chuyện cũ của Kỷ tổng thật sự rất mạnh. Ngoại trừ Kỷ Dữ Đường, Triệu Mộ Tịch giống như chưa từng ăn qua đồ dư lại của người khác, tựa như Lâm Vi, cũng không có ăn đồ còn dư lại của nàng. . .
Triệu Mộ Tịch không đáp trả lại Kỷ Dữ Đường, mà lầm bầm lầu bầu nói thầm, "Nói cẩn thận ngắm mưa sao băng đây. . ."
"Nghĩ kỹ ước nguyện cái gì chưa?"
Triệu Mộ Tịch bĩu môi, "Cái kia còn cần phải nghĩ sao, đương nhiên là một đêm phất nhanh."
Quả nhiên, Triệu Mộ Tịch không có ngày nào là không nói chuyện tiền, Kỷ Dữ Đường hỏi ngược lại nàng, "Đối với ngươi mà nói, tiền mới là quan trọng nhất sao?"
"Ừm, tiền quan trọng nhất." Triệu Mộ Tịch xoay người, rất chăm chú mà trả lời Kỷ Dữ Đường, nàng lại khui một lon bia, cau mày hướng về trong miệng uống một hơi, Triệu Mộ Tịch rất không thích nói loại ngôn từ này, nhưng dựa theo tình cảnh bây giờ của nàng, vẫn phải thời thời khắc khắc dùng ngôn từ như vậy để nhắc nhở chính mình.
"Uống chậm một chút." Câu nói này tựa hồ đâm tới chỗ đau của Triệu Mộ Tịch, tâm tình của nàng trở nên có chút không ổn, Kỷ Dữ Đường thấy nàng uống từng ngụm bia lớn, ngước đầu, cổ trắng nõn mà thon dài, buông xuống con ngươi, giống như đang cất giấu cố sự không muốn kể ra cùng người khác.
Nếu như tiền đối với nàng mà nói, thật sự trọng yếu như vậy, tại sao lúc trước cho nàng hai vạn khối, nàng lại không chịu nhận? Kỷ Dữ Đường cũng từng cho rằng, nàng là một nữ nhân hám làm giàu lạc lối trong cuộc sống đô thị ăn chơi trác táng, nhưng mãi đến khi tiến một bước tới gần nàng, mới phát hiện hóa ra không phải như vậy. . .
Advertisement
Triệu Mộ Tịch mím mím môi, dùng giọng điệu đùa giỡn nói rằng, "Có lúc thậm chí cảm thấy, tiền so với mệnh còn trọng yếu hơn."
"Lại nói bậy." Kỷ Dữ Đường thấp giọng phản bác, nhưng nhìn ánh mắt của nàng, lại giống như không phải một câu nói ra lúc mê sảng, trái lại giống như đã ở trong lòng kiềm nén thật lâu, hiện tại rốt cục cũng nói ra.
"Thật sự, ngươi không phải ta, ngươi sẽ không biết cái cảm giác này." Từ nhỏ cho tới bây giờ, Triệu Mộ Tịch liền nhận định tất cả đều không dựa dẫm được, chỉ có bản thân mình có tiền mới là đáng tin nhất.
Nàng nói, trong thanh âm có vài tia run rẩy, Kỷ Dữ Đường muốn hỏi nàng đến tột cùng đã trải qua chuyện gì, nhưng lại sợ vạch trần vết sẹo của nàng. Triệu Mộ Tịch nhìn giống như rất kiên cường, kì thực rất yếu ớt dễ vỡ, sáng sớm hôm đó lúc Kỷ Dữ Đường ôm nàng, đều cảm giác được tâm của nàng chỉ cần đụng vào liền vỡ nát.
"Ngày đó đánh ta. . . Kỳ thực là mẹ ta." Chuyện đã qua từ lâu, Triệu Mộ Tịch đột nhiên lại nhấc lên, đêm nay nàng tựa hồ đặc biệt muốn nói ra hết, cũng chỉ có ở trước mặt Kỷ Dữ Đường, nàng mới muốn như vậy.
Lúc trước nàng chỉ nói với Kỷ Dữ Đường, cùng người khác ầm ĩ một trận.
"Mộ Tịch. . ." Nàng tựa hồ muốn nói ra hết, nhưng lại đang hết sức áp chế lại, Kỷ Dữ Đường cũng không truy hỏi, đều tùy theo nàng.
Triệu Mộ Tịch cũng không nhớ được cụ thể là từ ngày nào bắt đầu, Kỷ Dữ Đường bắt đầu gọi tên của nàng, cảm giác cùng trước đây gọi nàng "Mộ Tịch" lại không giống nhau, trước đây làm cho nàng cảm thấy khó chịu, bây giờ nghe thấy thật thoải mái.
Triệu Mộ Tịch không chỉ một lần chán ghét tên gọi của chính mình, giống như báo trước cuộc đời của nàng, Mộ Tịch qua đi, nghênh tiếp nàng chỉ còn dư lại hắc ám. Mẹ nàng sinh ra nàng ở một phòng khám dởm nho nhỏ, lúc đó mặt trời chiều đã ngã về tây, Triệu Thải Nam tiện tay liền lấy những tự điển ấy.
(Từ Mộ và từ Tịch đều có nghĩa là buổi chiều tối, lúc mặt trời sắp lăn, từ Tịch còn có một ý nghĩa khác đó là hiu quạnh, cô đơn. Có thể hiểu Mộ Tịch là buổi chiều muộn quạnh hiu.)
Những chuyện này, quả nhiên vẫn là không nói ra được, Triệu Mộ Tịch cũng không biết chính mình đang làm cái gì, muốn tranh thủ đồng tình từ Kỷ Dữ Đường sao? Muốn nàng lại ôm chính mình một hồi sao. . .
"Ta choáng váng, nói cho ngươi cái này làm gì. . ." Triệu Mộ Tịch thở dài, cười, ngẩng đầu nhìn trời, "Xem ra đêm nay không có mưa sao băng. . ."
"Chúng ta chờ một chút." Kỷ Dữ Đường nhìn vào con mắt của nàng, tựa hồ có hơi hiện ra lệ quang.
Triệu Mộ Tịch đem đầu ngẩng lên thật cao, Kỷ Dữ Đường giống như hiểu rõ, đây là biểu hiện nàng muốn khó, buổi tối ngày hôm ấy cũng giống như vậy.
Ở tầng thượng đến hơn mười giờ tối, đêm nay mưa sao băng không đúng theo kỳ vọng xảy ra, Triệu Mộ Tịch uống rất nhiều bia.
"Ây. . . Ta quả nhiên không phải kẻ may mắn. . ." Nói, Triệu Mộ Tịch chóng mặt chậm rãi đem đầu tựa ở trên vai Kỷ Dữ Đường, ai oán thở dài, trời cao cũng quá không công bằng, ngay cả cơ hội ước nguyện nằm mơ cũng không cho.
Con ghẻ, bạch nhãn lang, con ma đen đủi. . . Đây là những từ mà mẹ nàng nói với nàng nhiều nhất, chuyện may mắn, vĩnh viễn không bao giờ rơi trên đầu nàng.
Kỷ Dữ Đường quay đầu, Triệu Mộ Tịch giống như buổi sáng hôm đó, thích ý tựa ở trên vai nàng, Kỷ Dữ Đường giúp nàng sửa lại tóc một chút, "Mệt?"
"Có chút. . ." Triệu Mộ Tịch lẩm bẩm.
"Đêm nay sẽ không có, đi xuống đi."
"Còn chưa ước nguyện. . ." Triệu Mộ Tịch có chút chấp nhất.
"Vậy ngươi hướng về ta để ước nguyện."
Triệu Mộ Tịch mở mắt ra trong chốc lát, sau đó lại híp mắt lại, "Ngươi lại trêu chọc ta. . ."
Kỷ Dữ Đường nhìn bầu trời đêm, nhẹ giọng nói, "Một đêm phất nhanh không quá hiện thực, một nguyện vọng nhỏ ngươi có thể thử xem."
"Vậy. . ." Triệu Mộ Tịch nhấc đầu từ trên vai nàng lên, nhìn vào mắt của nàng, coi nàng là nói thật, "Ôm ta một lát, có thể không?"
Triệu Mộ Tịch chọn một nguyện vọng như vậy, thật giống với tưởng tượng của chính mình, xem ra nàng xác thực cần một cái ôm ấp.
Vừa mới ước một "Nguyện vọng", một giây sau, liền thực hiện.
Kỷ Dữ Đường không hề nói gì, chỉ tới gần nàng, động tác ôn nhu, sau đó ôm lấy nàng.
Sau khi Triệu Mộ Tịch lấy lại tinh thần, đã bị nàng kéo vào trong lồng ngực, Triệu Mộ Tịch choáng váng một lúc, mới tự nói với mình cảm giác ấm áp này không phải đang nằm mơ, nàng đưa cánh tay ra, cười đem Kỷ tổng ôm thật chặt. . .
Lúc này, bầu trời xẹt qua vô số ánh sáng xán lạn, Triệu Mộ Tịch ôm Kỷ Dữ Đường ngẩng đầu lên, lúc nhìn thấy bầu trời đêm sặc sỡ, giống như gặp phải đồng thoại.
(Đồng thoại là truyện kể cho trẻ con, dạng truyện cổ tích có nhân vật được thần kì hóa)
"Còn không mau ước nguyện, cơ hội một đêm phất nhanh của ngươi tới." Kỷ Dữ Đường vỗ lưng Triệu Mộ Tịch, trêu ghẹo nàng.
Triệu Mộ Tịch chua chua, đem đầu vùi ở trên vai Kỷ Dữ Đường, cười lệ rơi đầy mặt. Nàng có lúc cũng cảm giác mình quá mức hối tiếc tự ngả, gặp gỡ Kỷ Dữ Đường, gặp gỡ Lâm Vi, đều là may mắn của nàng, bên trong thế giới của nàng không phải chỉ có hắc ám.
(Theo Phật pháp, tự ngả chính là cái tôi cá biệt của mỗi người mà mỗi người tự bám víu, chấp thủ và cho rằng nó là có thật.)
Kỷ Dữ Đường nghe thấy nàng đang nghẹn ngào, đôi vai thon gầy cũng đang run rẩy, "Đều muốn phất nhanh còn khóc."
"Ta hài lòng —— "
Kỷ Dữ Đường lau nước mắt cho nàng, đây đại khái là một mặt chân thật nhất của Triệu Mộ Tịch. Lúc này Triệu Mộ Tịch không còn nhẫn nhịn khóc nữa, đã ôm Kỷ Dữ Đường không muốn buông tay. . .
Triệu tiểu thư chơi xấu, nói là ôm một lúc, hiện tại bốn, năm lúc cũng có rồi.
Triệu Mộ Tịch không tính là say, chỉ là cồn xông lên đầu, hiện tại tâm tình của nàng lại có chút kích động, nghẹn ngào đối với Kỷ Dữ Đường nói rằng, ". . . Ngươi đối với ta tốt như vậy, ta thích ngươi làm sao bây giờ?"
Nói xong, Triệu Mộ Tịch rất muốn rút lời nói của mình về, lúc này Kỷ Dữ Đường không có đi "Trêu chọc" nàng, là nàng đang chủ động "Trêu chọc" Kỷ Dữ Đường.
Triệu Mộ Tịch không dám nhìn vào mắt của Kỷ Dữ Đường, đoán không được nàng một giây sau nàng sẽ nói như thế nào. . .
Advertisement
- In Serial827 Chapters
Mark of the Fool: A Progression Fantasy
After his parents died, Alex Roth had a plan: become a wizard. Through hard work, he was accepted into the world’s greatest university of wizardry—but fate had another plan. On his eighteenth, he is marked as one of his kingdom’s five Heroes, chosen to fight the land’s great enemy. But his brand is 'The Fool', worst of the marks. Rather than die or serve the other Heroes like Fools in the past, he packs up his little sister, his childhood friend and her cerberus, then flees for the university in hope of refuge, magic and to unravel the truth about his land’s evil. There’s one small problem: The Mark tries to ruin magic while enhancing skills outside of divinity, combat and spellcraft.… …that is, unless he can learn to exploit the hell out of it.*****This the first time I am writing a web novel type story, and I hope you like it. I like progression stories and I've always wanted to try and write one like a few of the web novels that inspired me.Updates Tues-Wed-Thur-Fri-Sat.There are currently 20 advanced chapters on my patreon as a thank you to patrons.Join us on discord! https://discord.gg/A4M3CzfWBnChapters will be roughly 2000-2500 words.[participant in the Royal Road Writathon challenge]***Rating: This story is kind of like a PG-13 movie. There'll be gore and some swearing but not much beyond that. If that changes, I'll warn you. Tone: Tone will be a mix of some action-adventure with excitement, comedy, slice of life elements and mystery. I won't be going too dark with this story. There will be mentions of war, some death, grief and violence.MC: MC is analytical/rational with emotions. He is mostly in control of those emotions. MC will progress in power, eventually becoming very strong. When that happens, I'll add the Strong Lead tag.Fights: Fights will be detailed.***Stuff this story won't have:- Extreme grimdark content - Murderhobo plots - Edgy, anti-hero MC - Pacifist MC - Harems
8 929 - In Serial20 Chapters
Blade Mage (LitRPG)
A hardworking dude with a promising future. But one night took a bad turn. He almost died but a light saved him. Then he was there, in a new world with a new set of laws. It was a world full of monsters in appearance and also the heart. But who knows, perhaps his training in the sword might help him along the way.
8 138 - In Serial18 Chapters
VRMMORPG: Heart of the Phantom Thief
I logged into my much awaited vrmmorpg, only to find that my AID (Artificial Intelligence Delegate) is a man? Moreover, a narcissist!? All the fluffies flee from me. My AID can only assist me in combat for one minute, and the random free weapon I get at the beginning of the game turns out to be a hairpin? Moreover, As soon as I arrive in the game world, I am suddenly killed by a runaway cabbage cart? But, as a result, I am bestowed a bizarre talent…the talent of substitution. Now, while levelling up, how can I use this talent to keep my footing in this world of strange happenings? And, somehow, I am beginning to have flowery pink-dyed dreams about my narcissistic AID? Moreover, there is a rather strange undercurrent in the game quests. This does not bode well.
8 149 - In Serial15 Chapters
Viridian Gate Online: Vindication (The Alchemic Weaponeer - Book 1) by N.H. Paxton
A Russian Weapons Engineer thought that escaping into a VRMMO would free him from the chains of his past; but even in the virtual world, old grudges still burn true. He must use his intellect and unique skills to make a place for himself within the next 5 days, or be forcibly dragged back into the very life he fought so hard to escape.
8 114 - In Serial12 Chapters
I am CAT
I am a CAT that has been wandering through the city. I am a CAT watching everything. I am a CAT looking for interesting things. What am I? I am CAT (This is an episodic novel)
8 203 - In Serial30 Chapters
Through the Fog
Love in the shape of poems. Pain in the shape of words.
8 226

