《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 29
Advertisement
"Ý của ta là, ngươi không sợ ta ăn ngươi sao?"
Triệu Mộ Tịch cũng không tránh ra, liền để ngón tay thon dài của nàng vuốt mặt của mình, Kỷ Dữ Đường lại đang câu dẫn nàng, nhưng tuyệt đối không phải nghiêm túc, điểm ấy trong lòng Triệu Mộ Tịch rất rõ ràng.
"Đều là nữ nhân sợ cái gì. . ." Thời điểm ngón tay của nàng lướt qua gò má của mình, Triệu Mộ Tịch liền đưa tay ôm lấy eo của Kỷ Dữ Đường, "Lại nói, Kỷ tổng vóc người tốt như vậy, ta còn kiếm lời. . ."
Kỷ Dữ Đường nhìn một chút cánh tay của nàng đang vòng ở bên hông mình, sau đó đem mặt gần thêm nàng mấy phần, cười hỏi ngược lại, "Ừm. . . Thật muốn như vậy?"
Kỷ tổng yêu nghiệt, đúng là yêu nghiệt, lúc bị nàng áp sát, Triệu Mộ Tịch có cảm giác loại tim đập kia lại tới nữa rồi. Hành động của Kỷ Dữ Đường không phải tốt bình thường, mình và Lâm Vi gộp lại cũng không kịp một nửa của nàng, lúc trước hai người các nàng còn muốn múa rìa qua mắt Kỷ Đại tiểu thư, bây giờ nhìn lại thực sự là lấy trứng chọi đá, tự cho là đem Kỷ tổng chơi đến xoay quanh, trên thực tế là các nàng bị Kỷ tổng chơi đến xoay quanh. .
Đến hiện tại, Triệu Mộ Tịch vẫn còn đang bị Kỷ Dữ Đường "Vui đùa" . . .
Khí tức ấm áp của nàng phun ở trên má của mình, chen lẫn với mùi thơm ngây ngất trên người nàng, lúc này Triệu Mộ Tịch mới ý thức được, không phải Kỷ tổng tư tưởng không thuần khiết, mà là tư tưởng của chính mình bắt đầu trở nên không thuần khiết, biết rõ Kỷ Dữ Đường là đang nhạo báng chính mình, nhưng vẫn có cảm giác.
Nếu như Kỷ Dữ Đường dám gần nàng thêm một chút nữa, Triệu Mộ Tịch có thể sẽ hôn nàng, bởi vì hiện tại có chút kích động muốn hôn nàng, nhưng loại kích động này chỉ thoáng qua liền qua. . .
Triệu Mộ Tịch rất rõ ràng, sở dĩ Kỷ Dữ Đường như vậy đối với nàng, là đang "Lấy gậy ông đập lưng ông", lúc trước nàng là như thế nào đi "Câu dẫn" Kỷ Dữ Đường, hiện tại Kỷ tổng là đang lấy phương thức giống như vậy để "Trả thù" nàng, thậm chí phương thức càng cao minh hơn.
Bởi vì Kỷ tổng quá câu người, nàng có đầy đủ bản lĩnh, để những người khác động tâm với nàng dễ như ăn cháo.
Nếu như nói, lúc trước nàng có ý đồ tiêu khiển Kỷ Dữ Đường, vậy bây giờ chính là Kỷ Dữ Đường đang tiêu khiển nàng, mà nàng còn cam tâm tình nguyện để Kỷ Dữ Đường tiêu khiển. . .
Kỷ Dữ Đường lợi hại hơn so với nàng, nàng câu dẫn Kỷ Dữ Đường thì, Kỷ Dữ Đường thờ ơ không động lòng, nhưng Kỷ Dữ Đường như vậy đối với nàng thì, nói thật là, nàng có chút động tâm.
Triệu Mộ Tịch quá rõ, loại vui đùa này, ai làm thật người đó liền thua. Trò chơi ám mụi của thành nhân, nguyên bản Triệu Mộ Tịch rất am hiểu, bởi vì nàng chưa bao giờ nghiêm túc qua, nhưng nàng ở nơi này của Kỷ Dữ Đường lại thành vết xe đổ, bởi vì nàng lo lắng nếu mình còn như vậy cùng Kỷ tổng tiếp tục chơi, có một ngày sẽ nghiêm túc. . .
Advertisement
"Vậy tối nay liền ở nơi này của ngươi, có thể tắm không?" Kỷ Dữ Đường trêu chọc nàng đều chỉ là chạm đến mà thôi, nàng chỉ là thích xem bộ dạng quẫn bách của Triệu tiểu thư một tay "Kẻ già đời" này, đây có tính là một loại thú vui ác độc không?
Thời gian vui đùa của Kỷ tổng cuối cùng cũng kết thúc, Triệu Mộ Tịch thở phào nhẹ nhõm, nếu như có thể, nàng hi vọng sau này Kỷ tổng sẽ lại mở ra cái loại vui đùa tẻ nhạt này, "Ta đi lấy khăn mặt cùng áo ngủ cho ngươi, ngươi trước tiên tắm đi."
Phòng tắm rất nhỏ, nhỏ đến mức một cái bồn tắm lớn cũng không có, ngày đó Triệu Mộ Tịch nói không sai, nàng xác thực lần đầu tiên tiếp xúc với hoàn cảnh này, tuy nhiên không có như Triệu Mộ Tịch nói không thể tả như vậy, chí ít nơi này, nàng cảm thấy rất ấm áp.
Kỷ Dữ Đường tắm xong đi ra, thì Triệu Mộ Tịch đang ở trong phòng ngủ chính khom lưng đổi ga trải giường, trải đến cẩn thận tỉ mỉ, chỉ lo lưu lại một chút nhăn nheo, túi chữ nhật cùng bao gối, Triệu Mộ Tịch cũng thay đổi.
Kỷ Dữ Đường hiện tại đang mặc áo ngủ của Triệu Mộ Tịch, Triệu tiểu thư chỉ theo một phong cách, T-shirt trắng rộng rãi cùng quần đùi, thân hình của nàng cùng Triệu Mộ Tịch không kém là bao nhiêu, vì lẽ đó vẫn tính vừa vặn, chỉ là Triệu Mộ Tịch gầy gò hơn một chút.
"Ngươi tắm xong rồi a. . ." Triệu Mộ Tịch bày sẵn chăn liền nhìn thấy Kỷ Dữ Đường đứng ở cửa phòng ngủ, cũng không biết nàng nhìn bao lâu, cũng không kêu một tiếng, "Ga trải giường ta đổi xong rồi, ngươi ngủ trước đi."
Dứt lời, Triệu Mộ Tịch đi lấy áo ngủ của mình từ trong tủ quần áo ra, giẫm dép, ngáp một cái lười biếng hướng về trong phòng tắm, ngao đến cái giờ này còn chưa ngủ, buồn ngủ không chịu được.
Triệu Mộ Tịch tắm xong trở về, thì Kỷ Dữ Đường đã nằm nghiêng ở trên giường ngủ, nàng tẩy trang xong, trên mặt vành mắt hết sức rõ ràng, cảm giác giống như rất nhiều ngày cũng không có nghỉ ngơi thật tốt.
Triệu Mộ Tịch rón ra rón rén vén chăn lên, ở một bên khác nằm xuống, nhưng vẫn đánh thức Kỷ Dữ Đường, nàng nửa mở mắt ra, nhìn thấy Triệu Mộ Tịch vừa mới nằm xuống. . .
"Ngủ đi, ta tắt đèn."
"Ừm."
Sau khi tắm rửa sạch sẽ xong, cơn buồn ngủ của Triệu Mộ Tịch hoàn toàn bị đánh bay, ngủ không được, lại không dám vươn mình, dù sao bên người còn có người khác đang ngủ. Khoảng cách giữa các nàng là khoảng nửa người, Triệu Mộ Tịch ngủ rất quy củ, nói vậy Kỷ tổng ngủ cũng rất quy củ, vì lẽ đó cái giường này đừng nói hai người ngủ, coi như ba người cũng thừa sức.
Triệu Mộ Tịch nằm ngửa, nàng nghiêng đầu qua chỗ khác, nghiêng hướng về phía Kỷ Dữ Đường, giống như có thể ngửi thấy được cỗ mùi thơm ngát nhàn nhạt trên người nàng. Đêm khuya mất ngủ, dễ dàng suy nghĩ lung tung. . . Triệu Mộ Tịch hỏi mình, nếu như Kỷ Dữ Đường là thật lòng, mà không phải đang nói đùa, nàng sẽ thích Kỷ Dữ Đường sao?
Advertisement
Có lẽ sẽ đi. Kỷ Dữ Đường ngoại trừ giới tính, những cái khác hết thảy đều phù hợp với hình tượng lý tưởng của Triệu Mộ Tịch, khí chất xuất chúng, hiểu ý, nên ôn nhu thì ôn nhu, nên bá đạo thì bá đạo, không đứng đắn thì rất câu nhân, chính kinh thì lại có thể dựa vào. . .
Triệu Mộ Tịch nghĩ về nàng từng tí từng tí, một người trong đêm đen cười khúc khích, nếu như Lâm Vi nhìn thấy nàng cười như vậy, sẽ nói nàng là "Thiếu nữ hoài xuân".
Nếu như Kỷ Dữ Đường là thật lòng, Triệu Mộ Tịch đại khái sẽ không chống đỡ được, coi như nàng là nữ nhân, nhưng giới tính cũng không có trọng yếu như vậy, nữ nhân cùng nữ nhân cùng một chỗ cũng không phải là chuyện gì quá ngạc nhiên, huống chi, nam nhân chưa chắc đã đáng tin hơn so với nữ nhân. . . Triệu Mộ Tịch nghĩ đến rất nhiều xa đến bảy tám dặm, cuối cùng tự giễu đưa ra kết luận, Kỷ Dữ Đường lại không phải thật lòng, nàng ăn no rửng mỡ đi xoắn xuýt những vấn đề này. Vẫn là nên suy nghĩ một chút làm thế nào để kiếm tiền, trả hết nợ của mẹ nàng rồi lại nói, đây mới là hiện thực nàng phải đối mặt. . .
Vừa nghĩ tới Triệu Thải Nam, tâm tình của Triệu Mộ Tịch liền trở nên nặng nề, nàng lúc nào cũng tự nói với mình, không cần ở màn đêm thăm thẳm suy nghĩ chuyện này, nàng sợ gặp ác mộng, ngay cả ngủ cũng không được an ổn.
Triệu Mộ Tịch cũng không biết lúc nào ngủ mất.
Đêm nay, nàng vẫn mơ giấc mộng kia, mơ tới nàng cùng mẹ nàng ở phòng cho thuê mười năm trước, âm u lại ẩm ướt, đó là nơi bắt đầu tất cả ác mộng của nàng. Khi còn bé không hiểu chuyện, nàng chỉ biết là mẹ lúc nào cũng mang những nam nhân không giống nhau về nhà, hầu như mỗi ngày đều như vậy, cao thấp mập ốm đều có, bọn họ đóng cửa phòng, một hồi lâu cũng không ra; đợi đến khi nàng lớn thêm chút nữa, mỗi lần Triệu Thải Nam mang nam nhân trở về, đều sẽ đem nàng đẩy ra trước, không cho nàng đợi ở nhà.
Khách thuê dưới lầu nói mẹ nàng là "Xe công cộng", sáu tuổi nàng không hiểu đây là ý gì, nàng còn đần độn chạy đi hỏi mẹ nàng, tại sao bọn họ lại nói như vậy, Triệu Thải Nam tàn nhẫn đánh nàng một bạt tai, đó là lần đầu tiên mẹ nàng đánh nàng.
Lúc mười tuổi, Triệu Mộ Tịch triệt để hiểu rõ hàm nghĩa của cái từ này, ngày đó nàng trở về sớm, nhìn thấy một nam nhân từ trong phòng ngủ của mẹ nàng đi ra, mà mẹ nàng là để thân thể trần chuồng, cả người đều là vết ô tử, sưng nửa bên mặt, trên giường ném một ít tiền giấy, mẹ nàng trên mặt không hề có cảm xúc đưa tay nhặt từng tờ từng tờ. . .
Lúc đó Triệu Mộ Tịch đỏ mắt, cầm lấy dao gọt hoa quả trên bàn, liền hướng về người đàn ông kia vọt tới, nàng lúc đó mới mười tuổi, cũng chính bởi vì mới mười tuổi, mới có thể không kiêng dè gì như vậy, nàng bị người đàn ông kia đẩy ngã một cái trên mặt đất, dao gọt hoa quả ở trên tay nàng, trái lại cắt một đường lớn, không ngừng chảy máu.
"Nha đầu chết tiệt kia! Ai bảo ngươi bây giờ trở về!"
Triệu Mộ Tịch mười tuổi, tàn bạo mà nhìn chằm chằm Triệu Thải Nam, thân thể gầy yếu run rẩy, âm thanh cũng run rẩy, "Xe công cộng."
"Ngươi tiểu bạch nhãn lang!" Triệu Thải Nam tóm lấy đồng phục học sinh của nàng, đem nàng đẩy lên góc tường, dùng cây mây đánh nàng mười mấy lần, một bên đánh một bên khóc, Triệu Mộ Tịch cũng khóc, nhưng không hô đau lấy một tiếng. Buổi tối ngày hôm ấy, mẹ con các nàng đều đầy rẫy vết thương, ngồi dưới đất, mặt đối mặt khóc một đêm. . .
Từ đó về sau, Triệu Mộ Tịch không bao giờ gọi nàng một tiếng "Mẹ" nữa.
Nhưng Triệu Mộ Tịch vĩnh viễn không có cách nào chân chính đi hận Triệu Thải Nam, nàng chán ghét công việc của mẹ, nhưng mẹ nàng xác thực vì nàng hi sinh rất nhiều rất nhiều, người thường cũng không thể tưởng tượng được. Cho tới nay mặc kệ hiện tại Triệu Thải Nam làm cái gì, Triệu Mộ Tịch đều sẽ tha thứ nàng.
Nếu như muốn nói hận, nàng muốn hận tên nam nhân xưng là "Cha" kia, Triệu Mộ Tịch lúc nào cũng nghĩ, nếu như năm đó hắn có thể phụ trách đối với người mẹ mười bảy tuổi này, mẹ của nàng cũng không đến nỗi vì sinh hoạt, phải lưu lạc tới bước đường kia. Hết thảy đều sẽ không hỏng bét như so với hiện tại bây giờ.
Sau đó, Triệu Mộ Tịch bỏ ra một quãng thời gian thật dài, mới đi ra khỏi đoạn bóng tối này, chỉ là hiện tại nhớ tới, vẫn sẽ muốn khóc.
Sáng sớm sáu giờ, Kỷ Dữ Đường liền tỉnh táo, lúc ẩn lúc hiện nghe được có tiếng khóc sụt sùi, nàng quay đầu, là Triệu Mộ Tịch đang khóc. . . Gối đã bị ướt nhẹp một mảng nhỏ.
"Mộ Tịch?" Kỷ Dữ Đường dời thân thể qua, tiến đến bên cạnh Triệu Mộ Tịch, đẩy tóc đen đang chặn ở trên mặt nàng ra, mới nhìn rõ nàng nước mắt giàn giụa, thân thể của nàng co lại một chỗ, đang run rẩy, đây là biểu hiện của cực không có cảm giác an toàn, "Sao vậy?"
Triệu Mộ Tịch đầy mặt lã chã mà nhìn Kỷ Dữ Đường, vai bởi vì nức nở mà run run, mỗi lần đêm khuya nghĩ đến chuyện này, không có sáng nào mà Triệu Mộ Tịch không phải khóc tỉnh.
Kỷ Dữ Đường đưa tay qua, nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng, lần trước thấy nàng khóc như vậy, là đêm đó nàng đã trúng một cái bạt tai, ngồi ở bên cạnh bồn hoa, "Đừng khóc, tại sao không nói chuyện?"
Triệu Mộ Tịch không biết nên nói cái gì, hiện tại nàng đang không khống chế được muốn khóc, đặc biệt là khi Kỷ Dữ Đường như vậy lau nước mắt cho nàng, an ủi nàng, bởi vì chuyện này nàng đã khóc rất nhiều lần, nhưng chưa từng khóc ở trước mặt người khác, càng khỏi nói có người sẽ lau nước mắt cho nàng.
"Có phải là gặp ác mộng?"
"Ta sợ. . ." Triệu Mộ Tịch nức nở đáp, động tác lau nước mắt của Kỷ Dữ Đường, giống như đang phủ sờ sờ mặt nàng má nàng.
Đến tột cùng là ác mộng ra sao, mới khóc thành như vậy? Kỷ Dữ Đường lau khô nước mắt trên mặt nàng, sờ sờ tóc của nàng, thấp giọng an ủi, "Hiện tại tỉnh rồi, không sao rồi."
Tỉnh rồi, cũng còn tốt tỉnh rồi. Nghiêm túc thấy rõ tình cảnh trước mắt, Triệu Mộ Tịch phát hiện là tốt đẹp như thế, lúc Kỷ Dữ Đường sờ tóc của nàng, nàng giống như tiểu cừu bị kinh sợ chậm rãi hồi phục bình tĩnh, Triệu Mộ Tịch nhịn không được đem đầu dựa vào trên vai của Kỷ Dữ Đường, đây chính là an ủi tốt nhất. . .
Bộ dạng khi nàng khóc lên thực làm cho người khác đau lòng, Kỷ Dữ Đường dùng lòng bàn tay vỗ về nhẹ nhàng ở trên lưng nàng, sau đó đem nàng ôm vào trong lồng ngực, "Không sao rồi."
Nàng đang chủ động ôm chính mình, cái ôm vừa ấm lại vừa hương, Triệu Mộ Tịch cuộn mình thân thể dần dần thả lỏng, tay chậm rãi bò lên trên eo của nàng, sau đó ôm chặt lấy nàng, cả người đều dựa vào trong ngực của nàng, cái trán vẫn kề sát ở trên bả vai của nàng, chưa từng rời đi.
Tối hôm qua Triệu Mộ Tịch chỉ ngủ hơn một giờ, lúc này ôm Kỷ Dữ Đường, mới cảm thấy an tâm một chút.
Ngủ, lúc này ngoan giống như một con miên dương, Kỷ Dữ Đường không có nhẫn tâm đi đánh thức nàng, liền để nàng ôm.
Triệu Mộ Tịch, trên người ngươi đến tột cùng là có cố sự gì?
Cứ như vậy ôm lẫn nhau, hai người lại ngủ.
--------------------------------------------------------------------
Sáng sớm chín giờ, Lâm Vi đến nhà Triệu Mộ Tịch lấy ít đồ, Triệu Mộ Tịch cho nàng chìa khoá, hơn nữa Lâm Vi ra vào bên này liền giống như nhà của mình, đến đều sẽ không gõ cửa, trực tiếp mở cửa liền tiến vào.
"Mộ Tịch —— "
"Không ở nhà a. . ." Căn phòng này chỉ có ngần ấy lớn, vào cửa đi không tới hai bước liền tới phòng ngủ, cửa phòng ngủ cũng không có đóng, Lâm Vi liền đi thẳng vào, trực tiếp kinh ngạc đến ngây người, trên giường nằm hai người nha!
Triệu Mộ Tịch cùng Kỷ Dữ Đường đồng thời bị tiếng bước chân của Lâm Vi đánh thức, Triệu Mộ Tịch mơ mơ màng màng mở mắt ra, quay đầu lại nhìn về phía Lâm Vi, cái tư thế này vừa vặn nhìn giống như từ Kỷ tổng trong lồng ngực dứt ra. . .
"Ta. . . Ta không phải cố ý a! Các ngươi tiếp tục. . ."
Thấy cảnh này Lâm Vi chỉ là có chút giật mình, lại nhìn tới Triệu Mộ Tịch ôm một nữ nhân liền vô cùng giật mình, mà nhìn thấy nữ nhân mà Triệu Mộ Tịch ôm chính là Kỷ Dữ Đường thì. . .
Advertisement
- In Serial67 Chapters
The Kinnear Chronicles
For Alys Kinnear, becoming a wizard was her life's ambition, but it's an ambition that might just cost her her life. Does a country girl from Éire have what it takes to handle the dangerous and inglorious realities that come with being a practitioner in the magic-infused modern day city of London? She quickly finds herself confronted by street thugs trying to steal her new employer's property and a client whose home turns out to be a former asylum filled with the angry ghosts of former patients. With her new Familiars, a pair of snow leopards she rescued from an unscrupulous shop owner, Alys must overcome these and the more mundane day-to-day difficulties of studying to become a full-fledged Wizard. Because before she expects it, she'll find herself tested in ways she never imagined.
8 177 - In Serial6 Chapters
The Life Between Worlds - VOL I
I had to take a break from regularly writing because of some unrelated events. This story will be on hiatus for the time being until I can find a way to get back into the groove of things. --- --- --- In the wake of the attack on Anghelen, Mili is left unsure of what to do next. Nephern and Sterthen are gone, leaving her to care for their daughter Kene. The giant she rescued from the woods wakes up calling himself Arthen, insisting he is from another world, and requesting her help to get back. On top of all of that, there are whispers about the threat that spurred on the attack brewing another plot in the Helefiran and how the Empire is going to respond. With her father's warnings about the dangers of the Empire still ringing clearly in her ears, what will she do next? --- --- --- This story is a continuation of: The Life Between Worlds - Prologue
8 63 - In Serial69 Chapters
Peacekeepers (COMPLETE)
Everyone had assumed it was a supernatural event that caused individuals to experience mass psychosis. The world went crazy to the point private militias maintained control and even governed. These groups protected their civilians from terrorists, anarchist and idealistic groups, as well as cults that come out the woodwork. An Ex-mercenary, Nick Garvey decides to get back in the fight after two years of stagnating.
8 483 - In Serial26 Chapters
Gallinus
I have no idea how to describe my story, because I just became a Rooster. Besides, I have no idea where I am... What should i do? Ps: The meaning of the colors were chosen by me, so there is no study behind them. Ps2: My english is very poor, so sorry for any mistakes. Ps3: This is the translation of my story on Wattpad.
8 101 - In Serial31 Chapters
Birth of an AI (completed)
On the fringes of human controlled space in the distant future, a weathered scientist carries out the thankless task of creating complex artificial entities— AI. Humanity needs and fears their greatest creations in equal measure, because without AI they will never travel the stars again. A team of Mercenaries, led by a demolitions expert calling herself Princess, has been tasked with bringing critical components, along with themselves, to a space station secreted within a debris field left over from a galaxy spanning war, The Synthetic Revolution. When the job's darker nature surfaces, the team will have to contend with killer robots, an unhappy client and the lingering scars of wars both recent and long past in order to finish their contract with their lives and their pay.
8 241 - In Serial38 Chapters
Teenage Dirtbag -South Park Creek
One of Tweek's best friends, Bebe Stevens has her eye on Craig Tucker so Tweek has to go undercover to help his friend and find out what kind of a girl he wantsNow Tweek has feelings for him. He's fucked up.(Both are 16 in this)(My first fanfiction)//EDIT: I WROTE THIS AT AGE 12 SO THIS HAS A LOT OF INCONSISTENCIES AND ISNT VERY WELL WRITTENDARE I SAY CRINGE?IM NOW 15 AND WRITING A NEW ONE BUT ITLL TAKE A WHILE SO ENJOY THIS HOT DUMPSTER FIRE//
8 200

