《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 28
Advertisement
"Ngươi bị sốt a?" Triệu Mộ Tịch dùng mu bàn tay đặt lên trên trán của nàng, cảm thấy có chút nóng, lại cẩn thận sờ sờ, giống như là đang bị sốt, chẳng trách dọc đường đi Kỷ tổng lại áp suất thấp như thế.
Tay nàng man mát che ở trên trán mình, thoáng chút lành lạnh, điều này làm cho Kỷ Dữ Đường cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.
Triệu Mộ Tịch dùng mu bàn tay phủ từ trán đến gò má của nàng, toàn bộ đều nóng bỏng, Triệu Mộ Tịch thấy bộ dạng của nàng tiều tụy như vậy, âm thanh cũng ôn nhu hơn không ít, "Nóng quá, ta đưa ngươi đi bệnh viện."
Nếu sớm biết nàng trên người không thoải mái, dọc theo đường đi, Triệu Mộ Tịch cũng sẽ không ở bên tai nàng nói nhao nhao.
"Trên xe có thuốc hạ sốt, uống một chút là được."
Ý tứ của Kỷ tổng là không cần phải đi bệnh viện, Triệu Mộ Tịch không biết nên nói như thế nào với nàng, rõ ràng biết mình đang phát sốt, còn mạnh mẽ chống đỡ đi làm việc, bay qua bay lại, liều mạng như Tam Nương cũng không có chịu được như Kỷ tổng như thế.
(Tam Nương ở đây có lẽ là nói đến một vị Hỗ Tam Nương một nữ tướng, là một nhân vật hư cấu, ai muốn biết bà liều mạng như thế nào thì search google nha)
"Đi lên trước đi."
Tuy rằng sốt nhẹ không phải là bệnh nghiêm trọng, nhưng vẫn khiến cho người ta cảm thấy không thoải mái, hơn nữa Kỷ Dữ Đường là quá mức mệt mỏi, thời gian ngủ của ba ngày nay gộp lại còn chưa đủ năm giờ, cường ngạnh chống đỡ cả một buổi chiều để làm việc xong, hiện tại chỉ muốn tắm, thư thư phục phục ngủ một giấc.
Kỷ Dữ Đường đang nằm trong loại trạng thái này, mang giày cao gót leo lên lầu sáu cũng là cực hạn, vì lẽ đó thời điểm Kỷ tổng ở trên cầu thang ở tầng cuối cùng, thành công uy đến chân.
"Cẩn thận. . ."
Lần đầu tiên Triệu Mộ Tịch ôm eo của Kỷ Dữ Đường, ở một tình huống đột nhiên phát sinh như vậy, nói thì chậm xảy ra thì nhanh, tay phải của Triệu Mộ Tịch vững vàng vòng lấy cái eo gầy gò của nàng, Kỷ Dữ Đường cũng bởi vì quán tính mà ngã vào trong lồng ngực của Triệu Mộ Tịch, tuy rằng đây là một động tác rất máu chó, nhưng ít ra bởi vì vậy mà Kỷ tổng không bị đau dằn vặt.
Hai người đồng thời ngẩng đầu, hai gò má hầu như sượt đến đồng thời, lại là một màn đối diện cẩu huyết. Nếu đây là nam chính cùng nữ chính trong kịch truyền hình, theo động tác này, bước kế tiếp của các nàng hẳn là hôn môi, nhưng các nàng không phải.
Advertisement
Triệu Mộ Tịch đỡ Kỷ Dữ Đường trở về phòng, để nàng ngồi ở trên ghế sô pha, Kỷ tổng thật là số nhọ, sốt còn chưa lùi, chân lại bị trật.
"Có đau hay không a?" Triệu Mộ Tịch nửa ngồi nửa quỳ, đưa tay xoa xoa mắt cá chân tinh xảo của Kỷ tổng.
Từ góc nhìn của Kỷ Dữ Đường nhìn sang, vừa vặn thấy gò má của Triệu Mộ Tịch, nàng đem một bên tóc kẹp ở sau tai, nghiêng đầu, nghiêm túc thay mình ấn ấn mắt cá chân, sống mũi cao cao, con ngươi cúi thấp xuống, lông mi vừa dài vừa cong vô cùng đáng yêu.
Kỷ Dữ Đường thích cùng Triệu Mộ Tịch ở chung một chỗ, đặc biệt là lúc chính mình đang mệt mỏi, đại khái là tất cả mọi người đều chờ đợi nàng làm được số một, chỉ có Triệu tiểu thư sẽ không ngờ mà hự ra một câu "Gần như phải" .
Vì lẽ đó sau khi quay về A thị, điều đầu tiên mà Kỷ Dữ Đường nghĩ đến, chính là đến nơi này của Triệu Mộ Tịch.
"Được rồi, đừng xoa nữa."
Triệu Mộ Tịch đứng lên, "Ngươi nằm nghỉ ngơi một chút đi, ta đi làm cơm."
Lúc này thời gian mới mấy tháng, nàng cùng Kỷ Dữ Đường lại thân quen như thế? Hai tháng trước, Triệu Mộ Tịch tuyệt đối không dám nghĩ, nàng sẽ cùng lão bản của HK trở thành bằng hữu, duyên phận thực sự là tuyệt không thể tả.
Triệu Mộ Tịch nấu cháo, lại xào hai món đơn giản, Kỷ Dữ Đường ăn xong cháo uống mấy viên thuốc hạ sốt, thuốc hạ sốt phát huy tác dụng, liền dễ dàng khiến con người ta mệt rã rời, hơn nữa mấy ngày nay Kỷ Dữ Đường ngủ không đủ giấc, vừa híp mắt tựa ở trên ghế sô pha, liền ngủ mất.
Thấy Kỷ Dữ Đường vừa rồi chân trái bước đi còn có chút bị đau, Triệu Mộ Tịch muốn đi ra ngoài mua chút thuốc cao trị trật chân.
"Ta đi mua. . ." Triệu Mộ Tịch vừa định nói với Kỷ Dữ Đường, lại phát hiện Kỷ Dữ Đường đã nhắm hai mắt ngủ thiếp đi rồi, ngồi cũng có thể ngủ sao, đây là có bao nhiêu mệt mỏi.
Triệu Mộ Tịch đỡ bờ vai của nàng, giúp nàng nằm trên ghế sô pha, như vậy sẽ thoải mái hơn một chút, có điều rón rén như vậy, mà Kỷ Dữ Đường cũng có thể phát hiện được, nhưng hiện tại mí mắt nặng cực kì, cũng mặc kệ Triệu Mộ Tịch đỡ nàng nằm xuống.
Kỷ Dữ Đường nửa mở mắt nhìn Triệu Mộ Tịch, Triệu Mộ Tịch thấy nàng tỉnh rồi, liền nhẹ giọng nói, "Ta đi mua một ít thuốc, ngươi nằm một lúc."
Advertisement
"Này ~" trong trạng thái bán thanh bán tỉnh, âm thanh của Kỷ tổng càng có cảm giác nhị mị hơn so với bình thường, lúc Triệu Mộ Tịch muốn rời khỏi, Kỷ Dữ Đường đưa tay nắm lấy nàng, "Ngươi lái xe đi, chìa khóa xe ở trong túi của ta. . ."
Tuy rằng hiện tại không tính là quá muộn, nhưng Kỷ Dữ Đường đối với trị an của vùng này thực sự không yên lòng.
"Ừm."
Tám giờ tối, Triệu Mộ Tịch mua thuốc trở về, Kỷ Dữ Đường yên tĩnh ngủ ở trên ghế sô pha, không chút nào phát hiện. Triệu Mộ Tịch cũng không đánh thức nàng, yên lặng lấy ra một cái ghế nhỏ, nhẹ nhàng nâng chân trái của nàng gối lên trên đùi của mình, ở trên mắt cá chân của nàng bôi chút thuốc mỡ, nhẹ nhàng ấn ấn.
Triệu Mộ Tịch phát hiện, không thấy nhẫn kim cương trên ngón tay của nàng nữa, chính là cái nhẫn đính hôn cùng Hạ Tề. Kỷ Dữ Đường có phải là đã cùng Hạ Tề chia tay? Triệu Mộ Tịch một bên ấn ấn mắt cá chân cho nàng, một bên suy nghĩ, tuy rằng Kỷ Dữ Đường cùng Hạ Tề đính hôn, nhưng Triệu Mộ Tịch luôn cảm thấy, Kỷ Dữ Đường sẽ không gả cho người đàn ông kia, nàng một nữ nhân thông minh như thế, làm sao sẽ lấy hôn nhân của chính mình ra đùa giỡn đây?
Kỷ Dữ Đường biết nàng trở về, chỉ là không có mở mắt, mắt cá chân được nàng xoa như vậy, rất thoải mái. Kỷ Dữ Đường chưa từng ở trong một thời gian ngắn ngủi như vậy tín nhiệm qua một người, chứ đừng nói chi người này đã từng lừa gạt nàng.
Một người có thói quen đa nghi nghi kỵ, cuối cùng lại cùng một nói dối tinh trở thành bằng hữu, còn thời thời khắc khắc muốn vị nói dối tinh kia bồi tiếp chính mình.
Khả năng là cách mùa hè càng ngày càng gần, bầu trời đêm sáng sủa, sao trời trải rộng, Triệu Mộ Tịch dựa vào trên lan can nhìn sao đêm, nhàm chán đi tìm một ngôi sao sáng nhất trong đêm tối. Một hình vi tẻ nhạt như thế, lại là hoạt động giải trí khi còn bé của nàng.
Dần dần, có chút buồn ngủ dâng lên, ngày hôm nay Triệu Mộ Tịch cũng là bận việc cả ngày.
Triệu Mộ Tịch chỉ cảm giác mình ngủ có một lát, nhưng vừa mở mắt ra, lại phát hiện đã đến nửa đêm. . .
Đi tới trong phòng khách nhìn, Kỷ Dữ Đường vẫn yên tĩnh nằm ngủ trên ghế sô pha.
"Kỷ tổng. . ." Triệu Mộ Tịch sờ sờ trán của nàng, cảm giác sốt đã lui, liền nói, "Hay là đi ngủ trên giường đi?"
Cứ nằm ở trên ghế sô pha, cũng không phải là biện pháp hay.
Kỷ Dữ Đường đỡ cái trán, đẩy thân thể lên, vừa ngủ dậy cảm giác thoải mái hơn rất nhiều, cho dù chỉ là nằm ở trên ghế sô pha, "Mấy giờ rồi?"
"12 giờ. . ."
"Tại sao không gọi ta. . ."
Ngủ ngon như vậy, Triệu Mộ Tịch cũng thấy xấu hổ nếu gọi nàng tỉnh lại, Triệu Mộ Tịch vừa ở trên lan can ngủ một giấc, nào có biết vừa tỉnh lại chính là quá nửa đêm.
Triệu Mộ Tịch thấy muộn như vậy, trên người nàng còn không thoải mái, liền nói, "Quá muộn rồi, hay là ngươi ngủ ở ngay nơi này của ta đi?"
Đồ dự bị sạch sẽ cùng đồ dùng rửa mặt ở nơi này nàng đều có, tàm tạm một buổi tối không thành vấn đề.
Nơi này của Triệu Mộ Tịch chỉ có một gian phòng, cũng chỉ có một cái giường, Kỷ Dữ Đường lúc này đang dùng ánh mắt không tin tưởng lắm để đánh giá Triệu Mộ Tịch một phen, "Ngủ ở chỗ này của ngươi?"
Rất rõ ràng, lời nói này của Triệu tiểu thư, dễ dàng làm cho Kỷ tổng hiểu lầm ở một vài phương diện khác.
Kỷ Dữ Đường làm gì dùng loại ánh mắt này nhìn nàng, Triệu Mộ Tịch vuốt lương tâm tuyên thề, đây chính là hảo ý đơn thuần, tuyệt đối không có ám chỉ gì khác, đúng rồi, Kỷ Dữ Đường vẫn luôn hoài nghi nàng là cong, lúc này có nhảy vào Hoàng Hà cũng rửa không sạch.
Lúc nào thì hai người phụ nữ đều phải chú ý nhiều như vậy. . .
Chân Kỷ Dữ Đường bị thương, khẳng định là không thể tự lái xe trở lại, Triệu Mộ Tịch nếu như đưa nàng trở về, sau đó lại chạy về, này có muốn cho người khác ngủ hay không?
Rõ ràng là một vấn đề rất dễ giải quyết, nhất định phải dằn vặt một hồi. Kỷ tổng, phiền phức tư tưởng của ngài thuần khiết một chút có được hay không. . .
"Ngươi còn sợ ta ăn ngươi sao?" Triệu Mộ Tịch bất đắc dĩ hướng nàng làm cái mặt quỷ, thực sự là lòng tốt lại bị coi thành lòng lang dạ thú.
Kỷ Dữ Đường đứng dậy, cười sờ soạng sờ mặt nàng, bóng loáng nhẵn nhụi, "Ý của ta là, ngươi không sợ ta ăn ngươi sao?"
(Ai nha ... hai người phụ nữ ai ăn ai chả được nha ಥ◡ಥ )
Advertisement
Tur Briste
A Druid cultivation novel. Borrows concepts from Wuxia and Xianxia but using Druid myth and lore. More on this at the bottom. Crow is son of Maddox, a Druid with an ancient bloodline and a people with a story spanning toward the beginning of time. Cursed, unfated, and a heap of bad luck have brought him only pain and suffering, but nothing will stop him. Nothing can stop him. A son of Maddox doesn’t bow his head. A son of Maddox understands that only a man with roots, with something to lose, will fight until the last drop of blood leaves his body. The Draoidh were once a proud people. They were both respected and hated for their form of righteousness. Power wasn’t something they gained through the might of their arms, but through intelligence. Their fall was all the more disheartening for the weaker cultivators. The tens of thousands of years that followed… chaos reigned. They forced Draoidh until most fled to the lower realms, nearly wiped out and exhausted. They went into hiding and became known as the Druids of the Oak. The Druid Order wasn’t the powerhouse it had been, and only nine of the major clans survived the calamity. Their bloodline weakened, as well as their prestige. Even the remaining clans fought amongst each other. Already on the decline and near extinguished, the Maddox clan can only struggle for survival, but their foundation wasn’t a joke. Weakened, but not weak. The other clans will understand this difference soon enough. Tur Briste, the Shattered Tower, awaits Crow’s ascension. Reaching the upper realms is only the first step in reestablishing the Draoidh. The Druids of the Oak remembered every betrayal and grievance, and they’ll return to power and reclaim what once belonged to them. The upper realms may have forgotten, but the Druid Order has not. Please Note:1) This is harem story. There are only a few chapters with sex, and it’s not a focus of the story. I’ll only add graphic sex if I feel the story needs it, so not gratuitously. Either way, Crow has several women. This is in line with Druid/Celtic history, and harems/reverse harems were an accepted part of their culture. Further, they had open marriages, meaning the man or woman could end their marriage at any time. While it was still a patriarchy, women had almost equal power. They were a very progressive culture. 2) There is a period of a 30-50 chapters where Crow loses the ability to cultivate like a Druid so he adopts an eastern body cultivation method for a while. This is temporary, but some people feel it’s misleading, so I am pointing it out ahead of time. I promise, the Druid stuff comes back, and 90% of the lore/myths/creatures/gods are all related to Druid/Celt/Irish/Scottish history. 3) I use many original names, most of which are in Gaelic or Irish. In the story, I refer to this language as Ancient. I enjoy all kinds of folklore and myths, so I encourage you to google those original names as they arrive. I give some background on them at the end of the chapter in my author’s note. 4) I use Ogham runes a lot, these are like the Druid alphabet, and they based each rune on a sacred tree so they also have symbolism associated with them. Again, feel free to google that too. It’s pretty neat stuff. Quick Translations:Draoidh = DruidTur Briste = Shattered Tower or Broken Tower Release Schedule:As of Oct 1, 2021- 3 chapters released every Sunday (May have up to two bonus chapters)- Side character chapters… this might be bonus chapters I release through the week. So they won’t count toward the 3 chapters on Sunday.- Please understand I work full time, have two kids, and can’t spare as much time as I’d like toward my writing. Maybe in the future I can switch to doing this full time, but for now 3 chapters is a comfortable pace for me. Lastly… I very much appreciate all my readers and thank you for allowing me to entertain you!
8 127Nights of Sambria: And the Wish of Light
“I discovered a secret. One I desperately wish could have stayed hidden. It was locked away, concealed in a fantastical world on the doorstep of 7 billion people who stayed utterly oblivious to it. If they will be spared the terror that is coming, I can’t begin to imagine. Know that a forgotten heritage of a dwindling people whispered, unknowingly sending a call to the ancient mysteries of the world. Something listened. And now events are set in motion that could force the earth on a course of terrible change. I am being hunted and have run out of time. There were no stories about it. No legends. Not even scribbles. Yet, the threat of it is real and that’s why I’m writing this warning with shaking hands. So pay attention those who read this, be careful of what lies waiting cloaked in the darkness. That which made their home the lost places of this world.” She folded the letter with a shuddering breath and stared back in the direction from where the noise reverberated through the halls. It was of stone doors shattering one by one. The chances of getting out safely were all but gone. The letter in her hand was all warning they would have. It dropped into one of the Wells and all that could be done now was hope it was found in time, if at all. -- This was my very first large story. ;) I started writing it years ago. Was fun, was difficult, but in the end, it is a story I hope that will inspire. The prologue is in first person perspective and the rest of the story in 3d. Just a little heads-up :P It is a fantasy epic with a contemporary twist for the start. The first arc of the novel is set inside our modern world, but as the mysterious events around Calin intensifies, the hidden secrets in the world start to become more fantastical. The story follows Calin, a young orphan in search of answers. But, the answers he seeks will change his life and that of his friends forever, for the secrets that caused his situation have far greater ramifications than the small village of Lamb's Crest could have known. Remember to leave ratings and reviews. I'm quite interested in hearing your thoughts on the story. ;) Enjoy reading, Omri Hope
8 186River of Creation
The universe is contantly corroded by the void. So, I must expand my universe faster than the void corrodes it. But is that our destiny? To fight against the void until we fall? No. There has to be a way. I must escape the void. But how does one escape from nothingness?
8 193THE SYMBOL
Julian Fernandez. A man in his late twenties who is antisocial, stoic and pessimistic. However, his life takes a twist when it's evident that he is caught up in a generational curse. It all begins when he notices that he's the only one who can see a strange tattoo that randomly appears on people. Believing he's going insane, Julian seeks help from friends and professionals. The problem is the tattoos are the least of his worries. There's something more menacing that's after him. It's up to him to know who's the friend..... And who's the foe.
8 183Magic of the Extinct
Ages ago the creatures known as Pokemon went extinct. However their powers live on in the form of magical artefacts and disciplines past down from generation to generation. Based on my Pokemon Red Nuzlocke
8 79Dainty ❀ Larry Stylinson
Dainty; adjective; delicately small and pretty. It all starts when Louis gets sick, and whenever Louis gets sick, he gets tummy aches, and when he gets tummy aches, he gets the hiccups, and Harry thinks that the sight Louis wrapped in an over-sized sweater, hiccuping quietly with his glasses slipping down his nose as he asks him, "Where is the tummy flu sickness aisle?" is the cutest thing ever.❀ "So you're telling me that you have two aisles full of medicines but not one of them will cure my hiccups?"
8 68