《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 22
Advertisement
"Ta không có hứng thú."
Kỷ Dữ Đường chủ động hẹn một người, xưa nay đều chưa từng thất bại qua, đối mặt với lời từ chối trực tiếp từ Triệu Mộ Tịch, nàng cũng chỉ hờ hững nói rằng, "Vậy cũng tốt."
"Ai. . ." Triệu Mộ Tịch còn chưa kịp trả lời, đối phương đã cúp điện thoại, liền. . . Liền như vậy không còn?
Triệu Mộ Tịch dựa vào tường, nhìn lịch sử trò chuyện không tới một phút cùng Kỷ Dữ Đường ở trên màn hình điện thoại di động, Kỷ tổng này biểu đạt áy náy cũng quá mức qua loa đi? Mời khách ăn cơm, nói tới đúng là rất êm tai, bản thân mình chỉ là muốn rụt rè một chút, cuối cùng Kỷ Dữ Đường cúp điện thoại so với ai khác đều muốn nhanh hơn, quả nhiên là không gian không phải thương nhân.
Da mặt của nàng không mỏng, nhưng cũng không có dày đến mức đi gọi lại cho Kỷ Dữ Đường, nói mình đột nhiên lại có hứng thú.
Mặc dù như thế, nhưng Triệu Mộ Tịch vẫn phải thừa nhận, vừa nãy lúc Kỷ Dữ Đường mở miệng nói "Còn đang giận ta?", âm thanh thực sự là quá ngọt, không nói những cái khác, chỉ nghe nàng nói chuyện, cũng là một sự hưởng thụ.
Triệu Mộ Tịch cầm điện thoại di động, lại tự mình tự cười cười, bởi vì cú điện thoại này, tâm tình của nàng khá hơn rất nhiều, còn khẽ hát, gắp được hai tiểu thú bông mang về nhà.
Kỷ Dữ Đường cười thắt chặt dây an toàn, có lúc, nghe nàng nói nhao nhao ồn ào vài câu cũng rất thú vị, trước đây Kỷ Dữ Đường không có nhàm chán như thế, nắm lấy một người để trêu đùa như vậy, lúc tưởng tượng đến Triệu Mộ Tịch, luôn có một loại kích động muốn cười.
Cũng không biết bắt đầu từ khi nào, số lần Kỷ Dữ Đường lái xe ngang qua khu chợ đêm kia càng ngày càng nhiều. Trong hoàn cảnh náo động, ánh đèn mờ nhạt, các loại mùi thơm của đồ ăn hỗn hợp lại cùng nhau, phân không rõ đến tột cùng là mùi vị gì, nơi này nếu so sánh với vòng tròn cuộc sống của nàng mà nói, hoàn toàn là hai thế giới khác nhau.
Chỉ có điều, nàng không có gặp lại Triệu Mộ Tịch, chỉ cần chạy ngang qua quầy bánh rán kia, nàng sẽ thả chậm tốc độ, ánh mắt luôn có ý thức nhìn thoáng qua, nhưng nàng vẫn luôn không gặp được cái bóng người cao gầy hoàn toàn không thích hợp để trà trộn ở trong chợ đêm ầm ĩ kia.
Advertisement
Ở chỗ rẽ giao lộ, một chiếc xe điện không cẩn thận quẹt lại đây.
Thân xe bị trầy ở nơi va chạm, lúc Kỷ Dữ Đường xuống xe, chủ nhân của xe điện thập phần lo lắng, xin lỗi rối rít, trong lòng chỉ lo lắng không biết phải đền bao nhiêu tiền.
Vừa xuống xe, ở cách đó không xa dưới cây nhãn lồng, Kỷ Dữ Đường nhìn thấy một bóng lưng gầy gò xuyên quần dài, tóc đen rối tung, hầu như muốn rủ xuống tới bên hông, giẫm lên giày cao gót không nhanh không chậm đi tới, dưới màn đêm đầy sao, hình ảnh này rất đẹp.
"Không sao." Kỷ Dữ Đường thấy người kia không có chuyện gì, cũng không nói thêm gì nữa, lên xe, bóng lưng kia càng đi càng xa, lần thứ hai khởi động động cơ, nhưng đã lệch khỏi hướng dẫn ban đầu. Triệu Mộ Tịch bước đi có chút hồn vía lên mây, giống như đang suy nghĩ tâm sự gì đó...
"Ngươi đi đâu? Gọi điện thoại không tiếp, trong nhà cũng không có ai, tìm ngươi hơn nửa ngày rồi."
Triệu Thải Nam hấp tấp đi tới trước mặt, vừa lúc đụng tới Triệu Mộ Tịch, ào ào nói một tràng.
"Di động không có pin, tìm ta có chuyện gì?" Triệu Mộ Tịch mặc dù nói như vậy, nhưng trong lòng rất rõ ràng, còn có thể có chuyện gì.
Triệu Thải Nam cũng mới hơn bốn mươi tuổi, thế nhưng so sánh với bạn cùng lứa tuổi mà nói, nhìn tiều tụy không ít, khi còn trẻ trường kỳ hút thuốc say rượu, cuộc sống riêng trộn lẫn các loại hỗn loạn, mà hiện tại, năm tháng ở trên mặt nàng không chút lưu tình lưu lại những dấu vết già yếu. Triệu Thải Nam khi còn trẻ tướng mạo có thể nói là đặc sắc, ngũ quan cùng vóc người của Triệu Mộ Tịch đều giống nàng, quả thực là từ trong một khuôn khắc ra.
Gia đình các nàng như vậy, Triệu Thải Nam cũng không hy vọng nữ nhi lớn lên quá mức xinh đẹp, bình thường là tốt nhất, bởi vì quá xinh đẹp sẽ dễ không cam lòng, không cam lòng lại dễ dàng đi đường vòng.
Thế nhưng khuôn mặt của Triệu Mộ Tịch lại một mực là hình trứng dễ nhìn.
Nàng mười tám tuổi liền mang thai Triệu Mộ Tịch, có nghĩ tới sinh non, thế nhưng vẫn cắn răng một cái, đem đứa nhỏ sinh ra. Cho tới sau này khi mẹ con các nàng cãi nhau, Triệu Mộ Tịch còn nắm lấy việc này để không ít nói lời vô ích, nói lúc trước liền không nên sinh nàng ra, bởi vì câu nói này, Triệu Thải Nam không ít lần cho nàng một bạt tai.
Advertisement
"Ta chỉ còn những thứ này." Triệu Mộ Tịch từ trong túi tiền rút ra hai trăm tệ, nhét vào trong tay Triệu Thải Nam.
"Ngươi đưa thẻ cho ta." Triệu Thải Nam đưa tay muốn lấy đi thẻ ngân hàng của nàng.
"Còn thiếu nợ bao nhiêu?"
"Hai mươi lăm vạn."
Lại là hai mươi lăm vạn, "Bên trong thẻ của ta không có nhiều tiền như vậy!"
Lúc này Triệu Thải Nam đã đoạt đi ví tiền của nàng, "Ta đã kéo dài bên kia, để bọn họ dàn xếp, ngươi một khi có tiền liền chuyển vào trong tấm thẻ này. Mộ Tịch, chỉ lần này thôi, sau này ta đều nghe lời ngươi, cũng không tiếp tục xằng bậy."
Cuối cùng một lần, cũng không biết nàng đã nói qua bao nhiêu lần cuối cùng một lần, lời này của nàng nếu có thể tin, lợn cái cũng có thể lên cây. Triệu Mộ Tịch đoạt lại ví tiền của mình từ trong tay nàng, "Ta không có tiền, muốn tiền chính ngươi đi kiếm."
"Triệu Mộ Tịch, ta tốt xấu gì cũng là mẹ ngươi, ta sinh ra ngươi, nhọc nhằn khổ sở đem ngươi nuôi lớn, ngươi liền như vậy đối với ta? !"
Đòi tiền liền bắt đầu dùng chiêu tình thân, những năm này Triệu Mộ Tịch thực sự là chịu đủ lắm rồi, một cơn tức giận chặn ở ngực, cố nén mới không có để cho nó bạo phát, tức không nhịn nổi, Triệu Mộ Tịch cười lạnh nói, "Ta có để cho ngươi sinh ra ta sao? Có một người mẹ như ngươi chi bằng không có!"
"Ngươi. . ."
Bộp một tiếng, một cái bạt tai đánh vào trên mặt của chính mình, đau, rát đau, Triệu Mộ Tịch không nói gì nữa, hai mắt vô thần, nhưng nước mắt từng viên lớn tiếp nối nhau rơi xuống.
Triệu Thải Nam lấy đi thẻ ngân hàng của nàng, nhìn dấu tay trên gương mặt trắng nõn của nàng, biết mình lần này ra tay rất nặng, thuận miệng bàn giao hai câu, "Ngươi về sớm một chút, bôi chút dược."
Mẫu thân quan tâm nàng, cũng chỉ có vào lúc này.
Triệu Mộ Tịch ngồi xuống ở một bồn hoa bên cạnh, làn váy quét trên đất, mặc cho bị bụi đất làm bẩn, nàng vùi đầu vào đầu gối nghẹn ngào một hồi, lại hấp mũi ngẩng đầu lên, nhìn màn đêm, một bên nhìn một bên đưa tay lau nước mắt trên mặt.
Kỷ Dữ Đường không nghe được các nàng đang nói cái gì, thế nhưng một cái bạt tai kia, cách khoảng cách xa như vậy cũng có thể nhìn ra. . . Nữ nhân kia ra tay thực sự là nặng. Nàng đang khóc, rõ ràng lau không hết nước mắt, nhưng vẫn cố chấp lau...
Cũng khoảng nửa tiếng đồng hồ, Triệu Mộ Tịch ngồi tại chỗ ngẩng đầu nhìn trời, vẫn duy trì động tác này không thay đổi. . . Kỷ Dữ Đường chỉ ngồi ở trong xe nhìn nàng, không có xuống.
Quật cường mạnh mẽ như Triệu Mộ Tịch, nhất định không hy vọng tình cảnh này bị những người khác nhìn thấy đi.
Gió đêm thổi qua cây nhãn lồng, rì rào vang lên, đèn đường ở rìa đường sắp hỏng rồi, chợt sáng chợt tắt. Ròng rã một canh giờ trôi qua, nàng vẫn còn ngồi ở chỗ đó.
Lối nhỏ này không phồn hoa bằng chợ đêm, tình cờ sẽ có một đám túm năm tụm ba đi qua. Một trận tiếng huýt gió truyền đến, hai tên du thủ du thực ngậm thuốc lá, cà lơ phất phơ hướng bên này đi tới, Triệu Mộ Tịch thấy, làm bộ giống như không nhìn thấy, sửa lại váy một chút, đứng dậy chuẩn bị rời đi, trị an ở vùng này không được tốt lắm.
Tiếng huýt gió vẫn còn đang vang lên, đồng thời cách mình càng ngày càng gần, Triệu Mộ Tịch lúc này xác định, bọn họ là đang hướng về phía chính mình thổi, liền xoay người, tăng nhanh bước chân đi tới.
Phía sau tiếng bước chân tựa hồ càng ngày càng gấp rút, Triệu Mộ Tịch không dám quay đầu lại, bước ra bước chân, hướng nơi chợ đêm nhiều người chạy đến.
Hai tên côn đồ cầm trong tay nửa điếu thuốc vung một cái, khẩn trương theo sát tới.
Đáng chết.
Nàng mang giày cao gót, chạy thế nào lại hai đại nam nhân, Triệu Mộ Tịch một mặt đi nhanh, một mặt đưa tay hướng vào trong túi xách lục lọi, tìm thấy một cái đèn pin phòng sói, những thứ đồ này, nàng đều luôn mang theo bên người, lúc trước mua cũng là để có cái để an tâm, không nghĩ tới hôm nay đúng là muốn phát huy công dụng.
Ngay lúc Triệu Mộ Tịch đang khổ sở suy nghĩ nên thoát thân như thế nào, thì một chiếc xe hơi màu đen đứng ở bên người mình, đánh đèn xe. . .
Triệu Mộ Tịch nhìn bảng số xe quen thuộc, làm sao có thể không quen thuộc, trước đây ở tổng bộ của HK, mỗi ngày nàng đều đợi chiếc xe này.
Advertisement
- In Serial248 Chapters
Rebirth: Monarchs
[A rewrite of a previous series: Rebirth: Hero!] Description: As he grows, the world trembles; as he speaks, the world listens; what he wills, the world provides; common sense overturned by his power. A man is reborn from a previous life into a human, the weakest race on the planet. Along with him, a girl whom he saved in his last moments. With the memories of Kai’s past and present life, can he conquer everything and truly be a Monarch? Together with the residents of the new world, watch as they pierce through the boundaries and break through the chains of fate! [Updated description] Summary: Kai dies trying to save a girl and is reborn as a human in another world, the being who reincarnated him and the girl he saved gave him the task of becoming a monarch which he made his goal along with meeting the girl he saved once more.
8 206 - In Serial26 Chapters
Transmigrated Dragon
Why has this happened? I just wanted to take a sweet bath in that nice looking purple water, couldn't you tell me beforehand that was a damn portal to another dimension? and I have these green and blue bars above my head... great. The tale of an orphan dragon who was adopted by humans, who after reaching adulthood gets sent to another world. This fiction is part of the Pledge You can see every fiction that has pledged to never be dropped until it's finished here -Saturday 7 A.M. EST -Sunday 7 A.M EST Evolution of the ratings through the weeks is available in the FAQ section, along with some questions you may get in chapters 1-3, but can't be bothered to wait for the story to answer. Image: Thanks to Emily Saathoff for letting me use her image. If you want to look at more art, you can find her portfolio at http://www.illus29.com Uh, an extra warning— the extra chapters might depict scenes of violence not suitable for impressionable children. tried to keep it somewhat down but still, be warned. (no gore though) The extra chapters are about the past of Doraig (Before stepping through the portal into the L'arc continent) And you don't need to read them to understand the story, but since one person wanted to know more about it I could do nothing but comply!
8 169 - In Serial6 Chapters
Heart of the world
The story of Nadia, a young girl who is kidnapped by a demon for monetary purposes ... but what seems "just" a bad story of the kidnapping, will soon become a tragic run against the clock to save the world. Nothing is what it seems.
8 187 - In Serial238 Chapters
Marked for Death
A deathworld version of the Naruto setting, a team of missing-nin fleeing from Mist into Fire, and one disaster after another. What could possibly go right? MfD is a quest that has been running on SufficientVelocity since 2015. Velorien and I co-author it and he has agreed to let me re-post his chapters here. "Quest" in this context means that after every update the readers vote for what they want the protagonist to do next. SV updates on Thursdays and Sundays.
8 167 - In Serial5 Chapters
minyoongifansite.com
Yoongi is a basketball player and Jimin is his biggest fan and fansite!
8 194 - In Serial31 Chapters
The Telmarine Wife
He was a Narnian King, sworn to protect the country he loved. She was a Telmarine mistress, bred to despise all things Narnian. Their relationship should have been impossible.Lena met Edmund in Paris while picking the pockets of random Johns.Edmund met Lena in Narnia while reining as the Just King.Neither knows of the other's first encounter.She fell in love with him because he first loved her.And he fell in love with her because she first loved him.This is a tale of love and loss woven across time and universe. The Telmarine WifeA Narnian fanfiction
8 84

