《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 22
Advertisement
"Ta không có hứng thú."
Kỷ Dữ Đường chủ động hẹn một người, xưa nay đều chưa từng thất bại qua, đối mặt với lời từ chối trực tiếp từ Triệu Mộ Tịch, nàng cũng chỉ hờ hững nói rằng, "Vậy cũng tốt."
"Ai. . ." Triệu Mộ Tịch còn chưa kịp trả lời, đối phương đã cúp điện thoại, liền. . . Liền như vậy không còn?
Triệu Mộ Tịch dựa vào tường, nhìn lịch sử trò chuyện không tới một phút cùng Kỷ Dữ Đường ở trên màn hình điện thoại di động, Kỷ tổng này biểu đạt áy náy cũng quá mức qua loa đi? Mời khách ăn cơm, nói tới đúng là rất êm tai, bản thân mình chỉ là muốn rụt rè một chút, cuối cùng Kỷ Dữ Đường cúp điện thoại so với ai khác đều muốn nhanh hơn, quả nhiên là không gian không phải thương nhân.
Da mặt của nàng không mỏng, nhưng cũng không có dày đến mức đi gọi lại cho Kỷ Dữ Đường, nói mình đột nhiên lại có hứng thú.
Mặc dù như thế, nhưng Triệu Mộ Tịch vẫn phải thừa nhận, vừa nãy lúc Kỷ Dữ Đường mở miệng nói "Còn đang giận ta?", âm thanh thực sự là quá ngọt, không nói những cái khác, chỉ nghe nàng nói chuyện, cũng là một sự hưởng thụ.
Triệu Mộ Tịch cầm điện thoại di động, lại tự mình tự cười cười, bởi vì cú điện thoại này, tâm tình của nàng khá hơn rất nhiều, còn khẽ hát, gắp được hai tiểu thú bông mang về nhà.
Kỷ Dữ Đường cười thắt chặt dây an toàn, có lúc, nghe nàng nói nhao nhao ồn ào vài câu cũng rất thú vị, trước đây Kỷ Dữ Đường không có nhàm chán như thế, nắm lấy một người để trêu đùa như vậy, lúc tưởng tượng đến Triệu Mộ Tịch, luôn có một loại kích động muốn cười.
Cũng không biết bắt đầu từ khi nào, số lần Kỷ Dữ Đường lái xe ngang qua khu chợ đêm kia càng ngày càng nhiều. Trong hoàn cảnh náo động, ánh đèn mờ nhạt, các loại mùi thơm của đồ ăn hỗn hợp lại cùng nhau, phân không rõ đến tột cùng là mùi vị gì, nơi này nếu so sánh với vòng tròn cuộc sống của nàng mà nói, hoàn toàn là hai thế giới khác nhau.
Chỉ có điều, nàng không có gặp lại Triệu Mộ Tịch, chỉ cần chạy ngang qua quầy bánh rán kia, nàng sẽ thả chậm tốc độ, ánh mắt luôn có ý thức nhìn thoáng qua, nhưng nàng vẫn luôn không gặp được cái bóng người cao gầy hoàn toàn không thích hợp để trà trộn ở trong chợ đêm ầm ĩ kia.
Advertisement
Ở chỗ rẽ giao lộ, một chiếc xe điện không cẩn thận quẹt lại đây.
Thân xe bị trầy ở nơi va chạm, lúc Kỷ Dữ Đường xuống xe, chủ nhân của xe điện thập phần lo lắng, xin lỗi rối rít, trong lòng chỉ lo lắng không biết phải đền bao nhiêu tiền.
Vừa xuống xe, ở cách đó không xa dưới cây nhãn lồng, Kỷ Dữ Đường nhìn thấy một bóng lưng gầy gò xuyên quần dài, tóc đen rối tung, hầu như muốn rủ xuống tới bên hông, giẫm lên giày cao gót không nhanh không chậm đi tới, dưới màn đêm đầy sao, hình ảnh này rất đẹp.
"Không sao." Kỷ Dữ Đường thấy người kia không có chuyện gì, cũng không nói thêm gì nữa, lên xe, bóng lưng kia càng đi càng xa, lần thứ hai khởi động động cơ, nhưng đã lệch khỏi hướng dẫn ban đầu. Triệu Mộ Tịch bước đi có chút hồn vía lên mây, giống như đang suy nghĩ tâm sự gì đó...
"Ngươi đi đâu? Gọi điện thoại không tiếp, trong nhà cũng không có ai, tìm ngươi hơn nửa ngày rồi."
Triệu Thải Nam hấp tấp đi tới trước mặt, vừa lúc đụng tới Triệu Mộ Tịch, ào ào nói một tràng.
"Di động không có pin, tìm ta có chuyện gì?" Triệu Mộ Tịch mặc dù nói như vậy, nhưng trong lòng rất rõ ràng, còn có thể có chuyện gì.
Triệu Thải Nam cũng mới hơn bốn mươi tuổi, thế nhưng so sánh với bạn cùng lứa tuổi mà nói, nhìn tiều tụy không ít, khi còn trẻ trường kỳ hút thuốc say rượu, cuộc sống riêng trộn lẫn các loại hỗn loạn, mà hiện tại, năm tháng ở trên mặt nàng không chút lưu tình lưu lại những dấu vết già yếu. Triệu Thải Nam khi còn trẻ tướng mạo có thể nói là đặc sắc, ngũ quan cùng vóc người của Triệu Mộ Tịch đều giống nàng, quả thực là từ trong một khuôn khắc ra.
Gia đình các nàng như vậy, Triệu Thải Nam cũng không hy vọng nữ nhi lớn lên quá mức xinh đẹp, bình thường là tốt nhất, bởi vì quá xinh đẹp sẽ dễ không cam lòng, không cam lòng lại dễ dàng đi đường vòng.
Thế nhưng khuôn mặt của Triệu Mộ Tịch lại một mực là hình trứng dễ nhìn.
Nàng mười tám tuổi liền mang thai Triệu Mộ Tịch, có nghĩ tới sinh non, thế nhưng vẫn cắn răng một cái, đem đứa nhỏ sinh ra. Cho tới sau này khi mẹ con các nàng cãi nhau, Triệu Mộ Tịch còn nắm lấy việc này để không ít nói lời vô ích, nói lúc trước liền không nên sinh nàng ra, bởi vì câu nói này, Triệu Thải Nam không ít lần cho nàng một bạt tai.
Advertisement
"Ta chỉ còn những thứ này." Triệu Mộ Tịch từ trong túi tiền rút ra hai trăm tệ, nhét vào trong tay Triệu Thải Nam.
"Ngươi đưa thẻ cho ta." Triệu Thải Nam đưa tay muốn lấy đi thẻ ngân hàng của nàng.
"Còn thiếu nợ bao nhiêu?"
"Hai mươi lăm vạn."
Lại là hai mươi lăm vạn, "Bên trong thẻ của ta không có nhiều tiền như vậy!"
Lúc này Triệu Thải Nam đã đoạt đi ví tiền của nàng, "Ta đã kéo dài bên kia, để bọn họ dàn xếp, ngươi một khi có tiền liền chuyển vào trong tấm thẻ này. Mộ Tịch, chỉ lần này thôi, sau này ta đều nghe lời ngươi, cũng không tiếp tục xằng bậy."
Cuối cùng một lần, cũng không biết nàng đã nói qua bao nhiêu lần cuối cùng một lần, lời này của nàng nếu có thể tin, lợn cái cũng có thể lên cây. Triệu Mộ Tịch đoạt lại ví tiền của mình từ trong tay nàng, "Ta không có tiền, muốn tiền chính ngươi đi kiếm."
"Triệu Mộ Tịch, ta tốt xấu gì cũng là mẹ ngươi, ta sinh ra ngươi, nhọc nhằn khổ sở đem ngươi nuôi lớn, ngươi liền như vậy đối với ta? !"
Đòi tiền liền bắt đầu dùng chiêu tình thân, những năm này Triệu Mộ Tịch thực sự là chịu đủ lắm rồi, một cơn tức giận chặn ở ngực, cố nén mới không có để cho nó bạo phát, tức không nhịn nổi, Triệu Mộ Tịch cười lạnh nói, "Ta có để cho ngươi sinh ra ta sao? Có một người mẹ như ngươi chi bằng không có!"
"Ngươi. . ."
Bộp một tiếng, một cái bạt tai đánh vào trên mặt của chính mình, đau, rát đau, Triệu Mộ Tịch không nói gì nữa, hai mắt vô thần, nhưng nước mắt từng viên lớn tiếp nối nhau rơi xuống.
Triệu Thải Nam lấy đi thẻ ngân hàng của nàng, nhìn dấu tay trên gương mặt trắng nõn của nàng, biết mình lần này ra tay rất nặng, thuận miệng bàn giao hai câu, "Ngươi về sớm một chút, bôi chút dược."
Mẫu thân quan tâm nàng, cũng chỉ có vào lúc này.
Triệu Mộ Tịch ngồi xuống ở một bồn hoa bên cạnh, làn váy quét trên đất, mặc cho bị bụi đất làm bẩn, nàng vùi đầu vào đầu gối nghẹn ngào một hồi, lại hấp mũi ngẩng đầu lên, nhìn màn đêm, một bên nhìn một bên đưa tay lau nước mắt trên mặt.
Kỷ Dữ Đường không nghe được các nàng đang nói cái gì, thế nhưng một cái bạt tai kia, cách khoảng cách xa như vậy cũng có thể nhìn ra. . . Nữ nhân kia ra tay thực sự là nặng. Nàng đang khóc, rõ ràng lau không hết nước mắt, nhưng vẫn cố chấp lau...
Cũng khoảng nửa tiếng đồng hồ, Triệu Mộ Tịch ngồi tại chỗ ngẩng đầu nhìn trời, vẫn duy trì động tác này không thay đổi. . . Kỷ Dữ Đường chỉ ngồi ở trong xe nhìn nàng, không có xuống.
Quật cường mạnh mẽ như Triệu Mộ Tịch, nhất định không hy vọng tình cảnh này bị những người khác nhìn thấy đi.
Gió đêm thổi qua cây nhãn lồng, rì rào vang lên, đèn đường ở rìa đường sắp hỏng rồi, chợt sáng chợt tắt. Ròng rã một canh giờ trôi qua, nàng vẫn còn ngồi ở chỗ đó.
Lối nhỏ này không phồn hoa bằng chợ đêm, tình cờ sẽ có một đám túm năm tụm ba đi qua. Một trận tiếng huýt gió truyền đến, hai tên du thủ du thực ngậm thuốc lá, cà lơ phất phơ hướng bên này đi tới, Triệu Mộ Tịch thấy, làm bộ giống như không nhìn thấy, sửa lại váy một chút, đứng dậy chuẩn bị rời đi, trị an ở vùng này không được tốt lắm.
Tiếng huýt gió vẫn còn đang vang lên, đồng thời cách mình càng ngày càng gần, Triệu Mộ Tịch lúc này xác định, bọn họ là đang hướng về phía chính mình thổi, liền xoay người, tăng nhanh bước chân đi tới.
Phía sau tiếng bước chân tựa hồ càng ngày càng gấp rút, Triệu Mộ Tịch không dám quay đầu lại, bước ra bước chân, hướng nơi chợ đêm nhiều người chạy đến.
Hai tên côn đồ cầm trong tay nửa điếu thuốc vung một cái, khẩn trương theo sát tới.
Đáng chết.
Nàng mang giày cao gót, chạy thế nào lại hai đại nam nhân, Triệu Mộ Tịch một mặt đi nhanh, một mặt đưa tay hướng vào trong túi xách lục lọi, tìm thấy một cái đèn pin phòng sói, những thứ đồ này, nàng đều luôn mang theo bên người, lúc trước mua cũng là để có cái để an tâm, không nghĩ tới hôm nay đúng là muốn phát huy công dụng.
Ngay lúc Triệu Mộ Tịch đang khổ sở suy nghĩ nên thoát thân như thế nào, thì một chiếc xe hơi màu đen đứng ở bên người mình, đánh đèn xe. . .
Triệu Mộ Tịch nhìn bảng số xe quen thuộc, làm sao có thể không quen thuộc, trước đây ở tổng bộ của HK, mỗi ngày nàng đều đợi chiếc xe này.
Advertisement
- In Serial20 Chapters
Overgrowth
I never thought I'd be killed by butterflies. But here I am... Edmon Valli was a smuggler, before a freak storm threw him off course and stranded him on a desert island smack in the middle of an uncharted monster zone. Trying his best to survive, or possibly even escape, he stumbles across the find of a lifetime: an unclaimed dungeon crystal. This is a dungeon-ish story, but without reincarnation or transmigration. I started it as a whim for NaNoWriMo so I may drop it any time after that... or I might not. My current plan is to write until I can reach some sort of conclusion and call it 'volume one'. I hope someone enjoys reading it for now! All comments, corrections, and criticism welcome.
8 193 - In Serial6 Chapters
Traveling the Dungeon
Dale wanted to do more than survive as a dungeon core. His experience with the gods made it clear that with power, he could do as he pleased, and without it, he was simply a toy of the powerful. Unfortunately, it isn't just the gods who have plans for the Traveling Dungeon. From an [Arch Mage] to a random miner, each will have a chance to play a part in the fate of the Dungeon of Challenges. Completed and available on Amazon.
8 120 - In Serial7 Chapters
Of Gods and Dungeons
March 16, 2021 - Hiatus note: I will come back to this story! I'm really struggling with it, though. It's been a number of years and I kind of forgot what the original outline was. I still remember the main path, but not any of the details, because I stupidly didn't write an outline. Progress is being made. I'd like a very decent sized buffer before I start posting again. Don't want to get hopes up only to immediately disappoint! ----- Amy Barnes, an aspiring chemical researcher, finds herself dying from cancer. One of her most desperate prayers is answered in a way that she'd never dreamed possible, and she finds herself living a new life as a dungeon. Warning: Violence, morbidity Cover: Taken from here, courtesy of www.pexels.com by photographer @tookapic. Author's Note: I've read some dungeon core stories on here, and they've tickled my fancy. I've thought up a whole story, start to finish, and thought it'd be a blast to put it into words. Other than the violent and morbid aspects, this story is suitable for children. Aside from the vocabulary, that is. I will avoid the temptation to have any cursing, sexuality, or gore. Excessive gore, I suppose - it is a dungeon story, after all. I’ll do a little research from time to time, but this story will not have a great deal of rigor. I’ve made Amy’s knowledge comparable to my own for that reason. There’s a few things she knows more about than I do, and a few things that she knows less about. Unlike me, she doesn’t have access to Google - it’s a non issue for her to be more knowledgeable than me, on occasion :P This story does not use the same magic system that I’ve used in either Sorcery in Boston or A Summoner’s Confession. This one is mostly intention based, and designed to be easier access for people who are more used to the idea of, “It’s magic, therefore it works” kind of thinking. Do note that Amy is, in most senses of the term, overpowered. This goes along with the usual dungeon core stories. She’s not more powerful than other dungeons per se, but she does have knowledge and intelligence that puts them to shame. I thought about doing this in a LitRPG style, but systems take balance, and I wanted this to be pure fun to write.This story was inspired from a few sources. Despite the title, it wasn’t really inspired by Of Mice and Men, though some of the themes match. Rather, I’ve taken inspiration from a few dungeon core novels on Royal Road Legends for the main idea. Many conventions of dungeon core stories have been perverted from the genre, however. I’ve taken my usual science-loving self to town to play around with the powers, and I can only hope you have half as much fun reading this as I have had writing it.
8 89 - In Serial130 Chapters
How I Became A Jarl
Young janitor, Eric had a miserable life. He hates the present times where only papers maters. Fortunately or unfortunately gods gave him a chance in another world. Midgard. A place where Norse gods rule, A place where Vikings still exist, A place where people can have power bestowed by the gods.This is a story about Eric who will accomplish many things, meet many friends and enemies, and create his history.(Jarl is chief of the village)
8 629 - In Serial15 Chapters
The Sharmat's Incarnate (Morrowind Fan-Fic)
When Antuul Dralosi discovers an ancient artifact of an evil that was destroyed millennia ago, his life is forever altered.
8 248 - In Serial80 Chapters
Moving On || Jungkook x Reader
●COMPLETED●Min Y/n (24) Elementary teacherJeon Jungkook (25) Single father of 1. A teacher at an elementary school in Seoul, A single father of 1.She loves children despite the fact that she is unable to have any..His fiancee left him after she gave birth, leaving him with his son that he named Jeon TaewooWhat will happen when these two souls cross paths??Can they heal each other??🌟Highest Ranking🌟 #1 in btsStart: Nov. 29,2020End: May. 24,2021
8 91

