《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 18
Advertisement
"Lần này liền không lấy tiền, lần sau Kỷ tổng nhớ sớm hẹn trước."
Triệu Mộ Tịch xoay người bước đi, ngay cả một câu "Gặp lại" cũng không nói, bao nhiêu tiền. . . Ba chữ này lại như một chậu nước lạnh, dội thẳng lên trên người nàng. Triệu Mộ Tịch một mặt đi tới, một mặt hững hờ đá hòn đá nhỏ trên mặt đất, cũng không hiểu nổi chính mình đang phiền muộn cái gì, cùng khách hàng tán gẫu, nàng vẫn luôn thu phí, Kỷ tổng ra tay nhất định vô cùng hào phóng đi, bày đặt cơ hội kiếm tiền cũng không cần, choáng váng rồi sao. . .
Nàng càng đi càng xa, trong đêm tối hiện lên bóng lưng đơn bạc. Buổi tối gió có hơi lớn, nàng chỉ mặc một cái váy ngắn không có tay, Kỷ Dữ Đường đứng ở sau lưng nàng, nhìn nàng ôm cánh tay tinh tế, tựa hồ có hơi run, "Triệu Mộ Tịch."
Triệu Mộ Tịch ôm cánh tay, dừng bước, nhưng không quay đầu lại, Kỷ Dữ Đường gọi nàng "Triệu tiểu thư" giống ra vẻ hết sức, gọi nàng "Mộ Tịch" lại cảm thấy khó chịu, nguyên lai gọi cả tên lẫn họ "Triệu Mộ Tịch", nghe mới thoải mái nhất.
"Ta đưa ngươi trở lại."
Triệu Mộ Tịch xoay người, trên mặt mang theo nụ cười chuyên dùng để đối với khách hàng, "Không cần, cảm tạ Kỷ tổng."
Nàng tựa hồ có chút lưu ý câu nói kia.
Triệu Mộ Tịch đúng là lưu ý câu nói kia, nhưng nghĩ lại, nàng có tư cách gì để lưu ý câu nói kia, nàng vốn là người như vậy, Kỷ Dữ Đường nói không sai, lúc trước nghĩ trăm phương ngàn kế tiếp cận nàng cũng là vì tiền. . . Khả năng, sai liền sai ở chỗ Triệu Mộ Tịch nàng quá "Tưởng bở".
---------------------------------------------------------------------
Năm giờ chiều, ở tổng bộ của HK, 4 tầng 5 phó tổng, hiện nay Kỷ Dữ Đường là tổng giám đốc lâm thời, tạm thay cha nàng Kỷ Huân quản lý HK, gia gia nàng thân thể càng ngày càng sa sút, cha mẹ đều bồi ở bên cạnh lão gia tử không thoát thân được, Kỷ Dữ Đường một khi có thời gian, cũng hướng về H thị mà chạy.
Đem công ty giao cho Kỷ Dữ Đường, Kỷ Huân là trăm phần trăm yên tâm, hắn tổng cộng hai nữ nhi, nhưng tính cách lại khác ngược nhau, Kỷ Nhị tiểu thư chính là cái "Phong nha đầu", đối với quản lý công ty nửa phần đều không thích, nhưng Kỷ Đại tiểu thư là người trăm phần trăm cuồng làm việc. Kỷ Dữ Lộ vẫn luôn cảm thấy tỷ nàng đặc biệt "Đáng sợ", từ nhỏ đến lớn lạc thú lớn nhất, đó chính là làm cái gì cũng phải là số một, quả nhiên, hiện tại đã biến thành một trăm phần trăm nữ cường nhân.
Kỷ Dữ Lộ trước đây vẫn luôn nghĩ, phải là hạng người gì, mới có thể đem yêu nghiệt như tỷ nàng thu vào tay, mãi đến khi Kỷ Dữ Đường cùng Hạ Tề cùng một chỗ. . . Kỷ Dữ Lộ mới được mở rộng tầm mắt, cùng Hạ Tề kết hôn, chuyện này khả năng sẽ trở thành nét bút hỏng lớn nhất trong cuộc đời của tỷ nàng, có thể thấy được người dù thông minh đến đâu, cũng sẽ có thời điểm ngớ ngẩn.
Advertisement
So với Hạ Tề, Kỷ Dữ Lộ càng hi vọng Kỷ Dữ Đường cùng Nhan Âm cùng một chỗ, Nhan Âm thầm mến tỷ nàng đã bảy, tám năm, những năm này mỗi đoạn cảm tình của nàng đều chậm rãi mà kết thúc, liền bởi vì trong lòng vẫn còn Kỷ Dữ Đường.
"Tiểu Âm, ngươi buông tha đi, tỷ ta không thể yêu thích nữ nhân." Kỷ Dữ Lộ làm bạn thân của Nhan Âm, khuyên can đủ đường, không chỉ một lần nhắc nhở nàng.
"Nàng chỉ cần không ghét ta, liền nói rõ vẫn còn cơ hội." Nhan Âm vẫn rất cố chấp, mãi đến khi nhìn thấy Kỷ Dữ Đường cùng Hạ Tề đính hôn, tâm lúc này mới có chút nguội lạnh, cũng mặc kệ như thế nào, ánh mắt của nàng vẫn luôn không rời khỏi Kỷ Dữ Đường.
Kỷ Dữ Lộ hiểu rất rõ Kỷ Dữ Đường, nàng không ghét Nhan Âm, là bởi vì nàng không biết Nhan Âm đối với nàng có loại cảm tình kia, nếu như tầng giấy cửa sổ mỏng manh này bị chọc thủng, tỷ nàng tuyệt đối sẽ trở mặt không quen biết.
"Tỷ, buổi tối cùng nhau ăn cơm chứ." Kỷ Dữ Lộ sải bước xông vào văn phòng của Kỷ Dữ Đường, cũng chỉ có Kỷ Nhị tiểu thư đi vào nơi này chưa bao giờ gõ cửa, nàng tiến lên bán ngồi ở trên bàn làm việc của Kỷ Dữ Đường, tiên phát chế nhân, "Không cho nói không có thời gian."
"Chỉ có hai ta?" Kỷ Dữ Đường tiếp tục cúi đầu phê văn kiện trong tay, chưa từng ngẩng đầu, Kỷ Dữ Lộ yêu thích náo nhiệt, nghĩ đến hẳn sẽ không chỉ có hai người bọn họ.
"Chỉ chúng ta. . . Còn có Tiểu Âm." Nếu như đem người của ban nhạc cũng gọi tới, Kỷ Dữ Đường nhất định sẽ không đi, Kỷ Dữ Lộ cũng coi như là bạn thân tốt quốc dân, mỗi lần đều hao hết tâm tư chế tạo "Cơ hội" cho các nàng .
"Ừm." Kỷ Dữ Đường thấp giọng đáp.
Chưa tới sáu giờ tối, Nhan Âm đã sớm ở phòng ăn cơm kiểu tây chờ các nàng, sau khi gặp mặt, Kỷ Dữ Lộ vờ giả đi nhận điện thoại, liền tìm cớ "Chạy trốn", cuối cùng chỉ còn dư lại Kỷ Dữ Đường cùng Nhan Âm. Kỷ Dữ Đường rất bất đắc dĩ, có thể là do vừa mới đến, cũng không tiện liền rời đi. . .
"Dữ Đường tỷ, ngươi muốn ăn cái gì? Bữa này ta mời." Nhan Âm mỗi lần thấy nàng, đều tỉ mỉ chọn trang phục hết mấy tiếng đồng hồ, liền hi vọng Kỷ Dữ Đường có thể nhìn nàng nhiều thêm hai mắt, nhưng trên thực tế, thời gian ánh mắt của nàng dừng lại ở trên người mình, xưa nay không vượt quá hai giây.
"Tùy ý, để ta mời." Đối với phương diện ăn uống, Kỷ Dữ Đường lúc nào cũng yêu thích nói "Tùy ý, tùy tiện", nhưng nàng nói như vậy, không có nghĩa là nàng đối với đồ ăn không để ý, trái lại, Kỷ Dữ Đường đối với đồ ăn khẩu vị xoi mói cực kì. Cho tới mỗi ngày gọi món ăn cho Kỷ tổng, trở thành chuyện khó khăn nhất đối với thư ký Lý.
Advertisement
Triệu Mộ Tịch cảm thấy Kỷ tổng không kén ăn, tùy tiện làm một chút liền qua cửa, đó chỉ là Triệu tiểu thư số hên, làm cơm nước vừa vặn hợp khẩu vị Kỷ Dữ Đường.
"Vẫn là để ta mời đi, ngày mai ta liền phải đi nơi khác đóng phim, khả năng phải qua một quãng thời gian nữa mới trở về." Ánh mắt của Nhan Âm thời thời khắc khắc đều dính ở trên người nàng, mười sáu tuổi liền bắt đầu như vậy, nguyên bản còn tưởng rằng năm đó là còn trẻ hồ đồ, có thể theo thời gian sẽ chuyển dời, khí chất thành thục trên người Kỷ Dữ Đường càng ngày càng hấp dẫn người, tướng mạo, vóc người, ăn nói cùng hàm dưỡng, không có gì có thể xoi mói. . .
Nhan Âm hợp tác qua không ít nữ minh tinh, nhưng không có một ai có thể so sánh được với Kỷ Dữ Đường, nếu như có một ngày Kỷ Dữ Đường đáp ứng cùng với mình, phỏng chừng nàng sẽ vui vẻ đến điên mất, chỉ tiếc, Kỷ Dữ Đường hiện tại đã là vị hôn thê của người khác.
"Ừm, chăm sóc thật tốt chính mình."
Kỷ Dữ Đường buổi tối không có khẩu vị, chỉ ăn một hai miếng bò bít tết, cảm thấy trong dạ dày có chút không thoải mái.
Nhan Âm đối với tất cả những biểu cảm nhỏ của Kỷ Dữ Đường đều cảm thấy căng thẳng, "Sao vậy? Nếu như không hợp khẩu vị chúng ta đổi chỗ khác. . ."
"Không có."
Cơm tối ăn rất qua loa, nói chuẩn xác thì, sau khi từ H thị trở về, Kỷ Dữ Đường chưa ăn được một bữa cơm ngon. Khoảng thời gian này dạ dày có chút dằn vặt, hơn nữa nhiệt độ dần dần tăng lên, khẩu vị cũng không phải quá tốt.
Cơm nước xong mới hơn bảy giờ, lúc các nàng đi qua lầu một của thương trường, Kỷ Dữ Đường nhìn thấy vài cái máy gắp thú bông, bước chân bất tri bất giác thả chậm lại, nhớ tới một ít chuyện, khóe miệng đột nhiên cười cười. . .
"Dữ Đường tỷ, nếu không chúng ta chơi cái này nha~" thấy nàng như vậy, Nhan Âm mau mau kéo Kỷ Dữ Đường, nàng đối với cái này thật giống như có chút hứng thú, "Chơi rất vui."
Kỷ Dữ Đường lấy lại tinh thần, chỉ cười lắc lắc đầu.
"Ta muốn chơi, ngươi bồi ta một chút được không?"
"Lần sau để Dữ Lộ cùng ngươi chơi, nàng yêu thích những thứ này."
"Bồi ta một chút cũng không được sao. . ."
". . . Nếu như không có chuyện gì khác, ta đưa ngươi trở về trước." Kỷ Dữ Đường vẫn có chút không rõ, nghĩ thầm, lần trước đến tột cùng là làm sao lại đáp ứng Triệu Mộ Tịch, cùng nàng làm loại chuyện ấu trĩ này, phải nói, Triệu Mộ Tịch căn bản không có hỏi nàng, trực tiếp lôi kéo tay nàng đi vào, Triệu tiểu thư da mặt quả nhiên so với người bình thường người còn dày hơn một tầng.
"Vậy. . . Được rồi." Đối mặt với lời kết thúc đề tài tiêu chuẩn của Kỷ Dữ Đường, Nhan Âm biết, nếu như không phải vì Kỷ Dữ Lộ, Kỷ Dữ Đường căn bản sẽ không muốn cùng mình gặp mặt, ngày hôm nay có thể cùng nàng cùng nhau ăn một bữa cơm, cũng nên thỏa mãn đi.
Trước tiên lái xe đưa Nhan Âm trở về, sau đó Kỷ Dữ Đường quay về nhà trọ gần công ty, ở bên này, đi làm rất thuận tiện.
Vừa mới ngừng xe lại, Kỷ Dữ Đường lại cảm thấy dạ dày mơ hồ đau đớn, lúc nãy ăn cơm thì có đau một chút. Nàng cau mày, híp mắt lại dựa vào ghế ngồi nghỉ ngơi một lúc, nhịn một chút rồi sẽ qua. . . Bữa tối hầu như là không ăn gì cả, đối với bò bít tết bảy phần chín nàng không có hứng thú, vào lúc này chỉ muốn uống một chút cháo ấm.
Cháo ấm. . . Kỷ Dữ Đường nhìn đồng hồ, mới hơn tám giờ tối. Nàng từ trong túi xách lấy điện thoại di động ra, bắt đầu ở lịch sử trò chuyện tìm kiếm, tháng trước trò chuyện nhiều nhất, chính là cùng Triệu Mộ Tịch. Kỷ Dữ Đường nhìn chằm chằm ba chữ kia, nhìn một lúc, vẫn là gọi điện thoại. . .
". . . Lần sau Kỷ tổng nhớ sớm hẹn trước."
Triệu Mộ Tịch đã nói muốn mời Lâm Vi ăn cơm, vào lúc này hai người vừa mới đến quán lẩu, chuẩn bị gọi món. Lúc này di động của Triệu Mộ Tịch liền vang lên. . .
Là một dãy số xa lạ, nhưng lại khá quen, Triệu Mộ Tịch kể từ khi biết bị Kỷ Dữ Đường trêu đùa, liền xóa đến không còn một mống những thứ liên quan đến Kỷ Dữ Đường ở trong điện thoại di động, cho nên mới không có nhận ra cái số này, "Uy, chào ngài."
"Triệu tiểu thư, là ta."
Âm thanh này độ nhận ra quá cao, lúc nàng nói ra chữ đầu tiên, Triệu Mộ Tịch liền biết, "Kỷ tổng. . ."
"Ta giới thiệu cho ngươi chuyện làm ăn."
Advertisement
- In Serial61 Chapters
Finley- The Lost Prince (Rewritten)
This is a Rewrite!! The original is still up! As my writing has improved since I wrote the original, I wanted to revamp my first work! Life was okay for Finley. It wasn't great, wasn't bad but it was okay. He went to a prestigious school, had a couple of friends and a decent future awaiting him. Or he would have if the people who had abandoned him hadn't shown up with wings, horns and a proverbial wrench for his life plan. It makes for some strange days when you find out you weren't just an average guy all along. Book one of the Universes Series. All Aux Chapters are compiled at: https://www.royalroad.com/fiction/27547/finley--diary-entries Discord to talk with me and others (hopefully~) : https://discord.gg/XnNwkKxX7x Og book: https://www.royalroad.com/fiction/22256/finley--the-lost-prince Next book!: https://www.royalroad.com/fiction/38141/watchtower . . . . Clip art link:https://openclipart.org/user-detail/GDJ *thanks to GDJ for letting me use it. :)*
8 114 - In Serial11 Chapters
Tales of Ordinary, Completely Unremarkable Contractors
"Where life had no value, death, sometimes, had its price. That is why the mercenaries appeared." - Artur Xerxes, in A Century of Disappointment: Memoirs of a Travelling Dwarf It's never too difficult to land contracts for a set very specialised skills in a continent teeming with werewolves, vampires, giant leopards, undead and, god forbid, elves. The difficulty comes when these contractors find themselves suffocated in the dense atmosphere of this world's rigid - and mostly unfair - rules; death, suffering and misfortune await those unwilling to sacrifice to bend these in their favour. In this non-linear plot, you will observe a scarred and deformed farm girl cashing her first bounty posters, a seemingly ordinary barmaid at a tavern in the bustling centre of a sprawling, corrupt city and an enigmatic leader of a firm specialising in dealings any other would consider suicidal. Watch them all take everything to the next level at every available opportunity, and then feel dread at the thought that this still might not be enough to halt the physical embodiment of doom about to do what it does best Please, feel free to review and comment! Any sort of feedback can help me become a better writer and write more engaging stories for you. I used to update once every 3-5 days, but this rewrite is taking much too long...I do hope it will be worth it.
8 177 - In Serial12 Chapters
Core Microsystem
Amara has spent most of her life with her parents, either switching the time they spent with her or leaving her alone most of the time. On her sixteenth birthday, her parents were a no-show. But to make up for their no-show, they did give her a gift. A gift that was going to be coveted by a lot of people who played virtual reality games. This gift would allow her to become something, to be someone in the world. To not be the kid whose parents have left her to fend for herself since she was ten. When the new game, Core Microsystem, came out, there was a twist. A twist that changed a lot of people’s lives. When a player went to create their character sheet, a random generator would offer them the chance to become a dungeon core in this new world. Watch as Amara creates her dungeon and how that affects her life in the real world.
8 175 - In Serial7 Chapters
An old man's new world
An old man on his deathbed has many regrets, but the one thing he regrets the most is not fulfilling his sense of adventure. What would he do if given a new change? I always try to make the characters as realistic as possible by giving them lives of their own and motivations for doing different actions, but because I'm a new author, I might miss a few things, so please, feel free to tell me if something feels fake or unrealistic. I also write as a hobby, and my motivation tends to go up and down. If I'm not feeling motivated, I won't force myself to write. This means that the upload schedule might have abrupt gaps and sudden spurts.
8 89 - In Serial20 Chapters
Robinson Crusoe (Completed)
Robinson Crusoe is a novel by Daniel Defoe, first published on 25 April 1719. The first edition credited the work's protagonist Robinson Crusoe as its author, leading many readers to believe he was a real person and the book a travelogue of true incidents. Epistolary, confessional, and didactic in form, the book is presented as an autobiography of the title character (whose birth name is Robinson Kreutznaer)-a castaway who spends twenty-eight years on a remote tropical desert island near Trinidad, encountering cannibals, captives, and mutineers, before ultimately being rescued.
8 166 - In Serial9 Chapters
A Small Town Called Cadaver
Travelling across the long highways of Nevada, you might come across a town that smelled so bad, they named it Cadaver. It would be a ghost town if 70-year-old farmer Earl wasn't still living there. The source of the smell is a cave on the side of Mountain Cadaver. It's said, that everyone who goes in never comes out. With not much left to live, Earl's curiosity drives him to enter the cave and figure out what's causing such stench...
8 98

