《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 11
Advertisement
"Triệu tiểu thư, đêm nay ngươi là vì để cho ta xem cái này?"
Triệu Mộ Tịch vốn là muốn nhìn nàng một mặt không bình tĩnh, hiện tại ngược lại, chính mình trở thành không bình tĩnh, quan hệ của nàng cùng Hạ Tề nhất định có vấn đề, bằng không, coi như Kỷ Dữ Đường biết các nàng đang giả vờ, cũng sẽ không bình tĩnh được như thế.
"Có phải chỉ cần cho ngươi tiền, cái gì ngươi cũng sẽ làm hay không?"
"Ngươi. . ." Giọng nói của nàng rất ôn hòa khi nói ra câu nói này, nhưng ở bên trong Triệu Mộ Tịch lại nghe ra mùi vị sỉ nhục.
"Cảm ơn sữa bò của ngươi." Lần này rốt cục không cần diễn tiếp nữa, Kỷ Dữ Đường uống ly sữa bò kia, nhiệt độ vừa phải, "Nếu như Triệu tiểu thư có thời gian, ta không ngại ngươi tới tham gia lễ đính hôn của ta."
Triệu Mộ Tịch bây giờ mới nhận ra được, nụ cười trên mặt nàng lại giảo hoạt như vậy, lúc trước Triệu Mộ Tịch cũng đã đoán được Kỷ Dữ Đường không phải người bình thường, nhưng không nghĩ tới tình thế sẽ phát triển thành như vậy, những chuyện này, hóa ra nàng sớm đã biết rõ rõ ràng ràng. . .
Đây là một trò chơi, Triệu Mộ Tịch không phải lần đầu tiên trải qua, nhưng nàng xưa nay chưa từng bị hãm hại đến thảm thương như vậy. Lúc Kỷ Dữ Đường rời đi vẫn tao nhã thong dong, trên mặt giống như viết bốn chữ lớn "Người thắng cuộc chơi", làm Triệu Mộ Tịch ý thức được gần như một tháng này, đều đang bị nàng xoay như chong chóng, tràn ngập oán khí chỉ có thể nuốt vào trong bụng, phổi đều sắp nổ tung.
Kỷ Dữ Đường, xem như ngươi lợi hại.
"Mỹ nữ, thật không tiện, ngài còn chưa thanh toán. . ."
Triệu tiểu thư lúc này phổi đã nổ tung.
Hai mươi lăm vạn bay, vốn cảm thấy cuộc trao đổi này giống như nằm mơ giữa ban ngày, hiện tại hay rồi, nằm mộng cũng tỉnh lại rồi, nàng vẫn là Triệu Mộ Tịch nợ đặt ở mông trái.
Buổi tối, Triệu Mộ Tịch nằm ở trên giường lăn qua lộn lại ngủ không yên, đầu giường vẫn còn đặt bức ảnh của Kỷ Dữ Đường, nàng cầm lấy hai ba lần xé nát, vứt ở trên sàn nhà, tất cả những dấu vết có quan hệ với Kỷ Dữ Đường ở trong điện thoại di động, nàng một hơi xóa sạch toàn bộ. Triệu Mộ Tịch mất ngủ, cả đêm không ngủ, đầy đầu đều là biểu hiện lúc Kỷ Dữ Đường rời khỏi quán bar. . .
"Nếu như Triệu tiểu thư có thời gian, ta không ngại ngươi tới tham gia lễ đính hôn của ta."
Ngươi không ngại nhưng ta chú ý! Đây là người nào a, Kỷ Dữ Đường nàng có phải là nhàn đến hoảng rồi hay không, đường đường là lão tổng của một công ty có thời gian không đi nói chuyện làm ăn đi, đem nàng xoay như chong chóng, chơi rất vui sao?
"Ngươi rất có thiên phú."
Nguyên lai nàng nói diễn kịch có thiên phú là ý này, Triệu Mộ Tịch hậu tri hậu giác đến nửa điểm cũng không nhận ra, nói cách khác, từ lúc đó trở đi nàng đã biết rõ bản thân mình vì sao tới gần nàng, thậm chí sớm hơn trước đó đã biết rồi.
Advertisement
Còn có đêm đó, "Có thể bồi ta ra ngoài một chút không?", Triệu Mộ Tịch lúc đó nhận được điện thoại của nàng đều vui vẻ đến điên rồi, 15 phút liền hùng hục chạy tới cùng với nàng gặp mặt. Hiện tại nhớ đến. . .
Kỷ tổng đúng là có thể diễn, Triệu Mộ Tịch nàng mặc cảm không bằng.
Cơm trưa, cây cải củ dưa muối, lại thêm cháo loãng, lần trước Triệu Thải Nam tới lấy hết tất cả tiền mặt của nàng đi rồi, sau đó mua nguyên liệu để hầm canh cho Kỷ Dữ Đường, lại tiêu hết tiền trong thẻ dự trữ của nàng, lấy tình trạng kinh tế hiện tại của nàng, cũng chỉ có thể ăn được những thứ này.
Triệu Mộ Tịch cùng Lâm Vi tâm tình đều xuống rất thấp, con vịt đun sôi bay mất, cho dù là ai cũng đều cười không nổi, huống chi. . . Năm mươi vạn, hai nàng phải mất bao lâu mới có thể kiếm được.
"Biết người biết mặt nhưng không biết lòng, người này làm sao lại như vậy a. . ." Triệu Mộ Tịch tràn đầy oán khí gắp một miếng cải củ muối đưa vào trong miệng, vừa chua xót lại vừa mặn, nhai đến cọt kẹt, bụng đầy nước đắng nhất định phải tìm người chia sẻ.
Triệu Mộ Tịch không có chỉ mặt gọi tên, thế nhưng Lâm Vi biết nàng đang nói đến Kỷ Dữ Đường, từ một khắc Lâm Vi vừa vào nhà liền bắt đầu, Triệu tiểu thư nói mỗi câu mỗi chữ đều có quan hệ tới Kỷ, đến hiện tại đã nói tròn ba tiếng không có nghỉ xả hơi. Nói đến nói đi, đơn giản vẫn là mấy câu nói kia. . .
"Ngươi nói nàng có phải bị bệnh hay không? !"
"Ngươi nói nàng có phải là nhàn đến hoảng? !"
"Ngươi nói nàng làm sao lại tẻ nhạt như thế? !"
"Đây là người nào a!"
. . .
Lâm Vi không nói tiếng nào chỉ uống cháo hoa, hiện tại đã nghĩ một là nhét kín lỗ tai của chính mình, hai là đem cháo đổ vào miệng của Triệu tiểu thư, vốn đã đủ phiền rồi, còn phải nghe nàng líu ra líu ríu.
Triệu Mộ Tịch cảm thấy "Oan ức" a, cháo cũng không để ý tới, còn đang phun tào. . .
". . . Nàng nằm viện mấy ngày đó, ta mỗi ngày hầm canh cho nàng uống, mỗi ngày đều đưa phòng bệnh cho nàng, chút tiền bên trong thẻ của ta, chính mình cũng không dám tiêu, toàn tiêu trên người nàng, nữ nhân này nàng không ngại ngùng sao?" Thời điểm nàng truyền nước biển, tay không tiện, Triệu Mộ Tịch còn "Phục vụ đến cùng" đút cho nàng uống, chính mình tuy rằng không phải được nuông chiều từ bé, nhưng cũng chưa từng hầu hạ người như vậy, nàng làm sao liền mặt dày uống được như thế đây?"Lừa dối cảm tình của người. . ."
"Khụ. . ." Sau khi nghe được câu nói này, Lâm Vi ở một bên bị sặc cháo, câu nói như thế mà Triệu đại tiểu thư cũng không cảm thấy ngại khi nói ra khỏi miệng? "Triệu Mộ Tịch, ngươi liền yên tĩnh chút đi, ngươi không ngại ngùng lừa nàng, nàng lẽ nào còn ngại chơi đùa ngươi?"
"Ta. . ." Triệu Mộ Tịch bị nói đến á khẩu không trả lời được, "Lâm Vi! Ngươi đến cùng là đứng về phía ai?"
"Ai, số mệnh an bài kiếm không được số tiền kia, quên đi." Lâm Vi lắc đầu, cuộc trao đổi này, các nàng tuy rằng không gặp may về tiền, nhưng cũng không hao tổn cái gì, phản ứng của Triệu tiểu thư hình như có chút quá mức kích động thì phải?
Advertisement
Triệu Mộ Tịch thừa nhận chính mình vừa mới bắt đầu tiếp cận nàng là động cơ không đơn thuần, đương nhiên, sau đó cũng không thuần khiết được chỗ nào, nhưng nàng là thật sự hi vọng Kỷ Dữ Đường thấy rõ con người Hạ Tề, nhiều lần đều muốn sớm cùng nàng làm rõ, còn trên thực tế thì sao đây? Kỷ Đại tiểu thư biết hết tất cả mọi chuyện, chỉ có chính mình giống kẻ ngu si, giống như người mù bận tâm người ta. Triệu Mộ Tịch cúi đầu dùng chiếc đũa đâm bát cháo, mỗi lần nàng hướng tới mình cười, là đang cười nhạo Triệu Mộ Tịch nàng đang đóng vai hề đi.
Làm người nào đó còn tưởng bở hiểu lầm thành "Yêu thích", buồn cười đến cực điểm. . . Triệu Mộ Tịch đứng dậy mở tủ lạnh ra, lấy một lon bia cuối cùng, khui nắp, cau mày ùng ục ùng ục một hơi uống cạn thấy đáy.
Lâm Vi nhìn trạng thái này của nàng, liền cảm giác có điểm không đúng, "Mộ Tịch, ngươi không phải đối với nàng thích thật rồi chứ?"
Hai ngày trước nói mang Kỷ Dữ Đường đi quán bar, Triệu Mộ Tịch còn lo lắng dạ dày người ta không tốt, không thể uống rượu, hướng về điểm này, Lâm Vi trong lòng liền có chút hoài nghi.
"Ta đối với nàng thích thật sự? Ngươi nói chuyện cười quốc tế gì đấy!" Triệu Mộ Tịch trực tiếp dùng mu bàn tay lau miệng, cười lạnh, "Hai mươi lăm vạn không còn, tâm tình của ta không tốt."
"Thật sự?" Lâm Vi nhìn ngang liếc dọc, như thế nào vẫn cảm thấy Triệu tiểu thư không phải là vì tiền đây?
"Mẹ ta bên kia lại thiếu tiền. . ." Triệu Mộ Tịch vừa dứt lời, ngữ khí lại xoay một cái, "Nàng nếu đã biết liền ngả bài a, cần gì phải xem chúng ta như hầu tử mà chơi đùa mới hài lòng? Tại sao có thể có người nhàm chán như vậy. . ."
"Mẹ của ta ơi, lại tới nữa rồi. . ." Lâm Vi trực tiếp nằm nhoài trên bàn, dùng hai tay chen kín lỗ tai, hô to một tiếng, "Có bản lĩnh ngươi ở ngay trước mặt Kỷ Dữ Đường mắng đi!"
Triệu Mộ Tịch yên tĩnh, đứng dậy bắt đầu thu thập bát đũa, "Ăn xong ta đi rửa chén. . ."
----------------------------------------------------------------------------
Kỷ Dữ Đường cùng Hạ Tề đính hôn, rất phong quang. Cũng còn may Kỷ tổng không có phát thư mời cho nàng, bằng không, Triệu Mộ Tịch sẽ tức đến thổ huyết bỏ mình.
"Đại Vi, tại sao nàng muốn cùng Hạ Tề đính hôn?"
Gần đây không có chuyện làm ăn, Triệu Mộ Tịch cùng Lâm Vi phần lớn thời gian nằm liệt ở nhà, ngồi phịch ở trên ghế sô pha cùng nhau nói chuyện phiếm.
"Đính hôn bởi vì phải kết hôn chứ sao." Lâm Vi trả lời rất qua loa.
Đây không phải là nói nhảm sao, Triệu Mộ Tịch liếc nàng một cái, lại hỏi, "Ta nói tại sao nàng muốn cùng Hạ Tề kết hôn?"
"Nàng không cùng Hạ Tề kết hôn, lẽ nào cùng ngươi kết hôn a?" Lâm Vi ngồi thẳng dậy, chỉ vào mũi Triệu Mộ Tịch mũi, "Triệu Mộ Tịch, ngươi hãy thành thật nói, ngươi có phải là coi trọng Kỷ Dữ Đường rồi không?"
Triệu Mộ Tịch hất tay của nàng ra, "Ta nói chính sự, nàng đều nhìn thấy Hạ Tề như vậy, còn muốn cùng hắn đính hôn?"
"Cách thức hoạt động não của người có tiền, người nghèo chúng ta lý giải không được. Nói không chắc, nàng cùng Hạ Tề là cùng một loại người, nói không chừng là kết hôn chơi . . ."
"Không thể, nàng không phải người như vậy. . ." Triệu Mộ Tịch bật thốt lên, cũng không biết tại sao mình xác định như vậy, là trực giác của phụ nữ sao? Có thể nàng lúc trước còn cảm thấy Kỷ Dữ Đường yêu thích nàng. . .
"Yêu, không chịu nổi ta nói xấu tình nhân cũ của ngươi a?" Lâm Vi dùng vẻ mặt trêu chọc người, thật là muốn ăn đòn, "Ngươi nếu như biết nàng là loại nào người, còn có thể bị nàng chơi đùa đến xoay quanh?"
"Đừng hết chuyện để nói."
"Triệu Mộ Tịch, là ai hết chuyện để nói?" Lâm Vi phản bác đến lẽ thẳng khí hùng, là ai không có việc gì liền ở bên tai mình nhắc đến Kỷ Dữ Đường, lỗ tai đều muốn đóng thành cái kén, "Ngươi nếu thật yêu thích người ta liền đuổi theo a, túng bao —— "
(Túng bao giống như nhát gan á)
"Ngươi nếu như không dám, ta đi giúp ngươi nói. . ." Lâm Vi đưa tay giả làm cái điện thoại, âm dương quái khí nói, "Uy? Kỷ tổng sao, Mộ Tịch nhà chúng ta mỗi ngày đều nghĩ đến ngươi, hồn đều sắp bay đi mất rồi.. yêu. . ."
"Lâm Vi, ngươi là muốn ăn đòn có phải không!" Triệu Mộ Tịch cầm lấy đệm lót trên ghế sô pha, hướng về Lâm Vi nện một trận mãnh liệt.
Bị đánh, Lâm Vi ngoài miệng vẫn là không tha người, muộn thanh hô to: "Triệu Mộ Tịch ngươi là đồ oán phụ khuê phòng!"
"Ấu trĩ. . ." Triệu Mộ Tịch náo loạn một trận xong lập tức ngừng lại, đem đệm ném qua một bên, nằm vật xuống ở bên cạnh Lâm Vi, nặng nề thở dài một hơi.
"Thiếu tiền?"
"Chẳng lẽ lại không?"
Triệu Mộ Tịch cùng Lâm Vi là " Tổ hợp hai người thiếu tiền", Triệu Mộ Tịch là bởi vì có mẫu thân xui xẻo, Lâm Vi đơn thuần là vì dùng tiền quá tay, hai người có thể nói là "Trăm sông đổ về một biển" .
"Ta gửi cho ngươi số điện thoại. . ."
"Số điện thoại gì?" Triệu Mộ Tịch lấy điện thoại di động ra.
"Em gái ngốc, khách hàng a ——" Lâm Vi đem một chuỗi chữ số gửi qua cho Triệu Mộ Tịch, "Ba ngày, mỗi ngày một ngàn, làm việc rất đơn giản, làm bạn gái lâm thời cho người ta, trước đây ngươi đã từng làm. Vé máy bay, ăn ở bao hết, biệt thực gần biển, khoang hạng nhất, làng du lịch ba ngày chơi còn có thể kiếm hơn ngàn khối, ngươi nhận đi."
"Ngươi không đi?" Triệu Mộ Tịch biết Lâm Vi cũng thiếu tiền, "Không phải chính ngươi cũng thiếu tiền sao?"
"Có thể bớt phí lời nửa điểm hay không? Có đi hay không, nói một câu nói." Lâm Vi biết, bản thân nàng thiếu tiền, chỉ cần "Tiết kiệm" liền có thể giải quyết, nhưng Triệu Mộ Tịch thiếu tiền, nhất định phải "Kiếm tiền" .
Lâm Vi không thích nói nhiều, làm việc còn rất nghĩa khí, Lâm Vi là bằng hữu đáng giá nhất của nàng, không ai thay thế được, "Cảm tạ."
"Lần này không cần chia cho ta, vụng trộm vui vẻ đi."
"Nhận xong tiền mời ngài ăn cơm."
"Húp cháo là được rồi."
"Ăn cái gì ngươi chọn, đều chiều theo ý ngươi."
"Ngươi nói đó nha."
Triệu Mộ Tịch nhìn chuỗi số điện thoại kia, "Đáng tin không?"
"Khương Khải, bạn học thời đại học của ta, tuyệt đối đáng tin, ngoại trừ Kỷ Dữ Đường, ta có lúc nào hãm hại ngươi chưa."
Vừa nhắc tới Kỷ Dữ Đường, Triệu Mộ Tịch lại dũng cảm, "Ừ, ngươi cũng biết ngươi là đang hãm hại ta!"
"Đây không phải là bồi thường cho ngươi sao, hảo hảo chơi đi."
Thời điểm cuối tuần, Triệu Mộ Tịch hẹn Khương Khải gặp mặt, mới hàn huyên chưa tới mười phút, Khương Khải liền quyết định, đồng thời khen không dứt miệng, "Nói không khoa trương, Triệu tiểu thư quả thực chính là hình tượng lý tưởng trong mắt ba mẹ ta, liền quyết định như thế đi, ba ngày sau bay đi H thị, tình huống cụ thể ngươi có gì muốn hỏi không?"
"Ừm, Khương tiên sinh có phương diện chi tiết gì đặc biệt cần bàn giao không?"
"Quả nhiên là chuyên nghiệp." Khương Khải từ bên trong túi công văn, lấy ra một tờ giấy A4, "Cái này Triệu tiểu thư đơn giản nắm rõ là được."
Triệu Mộ Tịch tiếp nhận nhìn nhìn, tương tự như CV cá nhân, gia thế bối cảnh, "Được, đến tình huống cụ thể, chúng ta tùy cơ ứng biến."
"Liền yêu thích Triệu tiểu thư cơ linh như vậy."
H thị là thành phố ven biển, khu du lịch vô cùng phát đạt, đụng phải ngày nghỉ lễ người liền tấp nập, Lâm Vi nói lần này là lượm một món hời lớn cho nàng, vừa du lịch còn có thể kiếm được tiền lương, lại thuận tiện sớm thích ứng một chút cảm giác làm tức phụ của hào môn, là chuẩn bị cho sau này "Gả vào hào môn".
--------------------------------------------------------------------------------
"Ta tới đón."
Ba ngày sau, Khương Khải đúng giờ đón nàng đi sân bay, "Cảm ơn."
"Mấy ngày nay không nên gọi ta là Khương tiên sinh, gọi ta A Khải là được."
"Những điều này Khương tiên sinh không cần lo lắng, ta biết."
Khoang hạng nhất, Triệu Mộ Tịch những năm này cũng coi như trải nghiệm toàn bộ sinh hoạt của một đại tiểu thư, Khương Khải rất lịch sự, cũng rất chăm sóc nàng, xem ra nàng gặp được một khách hàng chất lượng tốt rồi.
Triệu Mộ Tịch bình thường rất yên tĩnh, đặc biệt là lúc cùng khách hàng chờ cùng một chỗ, nhưng một khi tiến vào "Trạng thái làm việc", lại là một loại biểu hiện khác, tùy theo nhu cầu của khách hàng. Nàng đang dựa lưng trên chỗ ngồi, không có việc gì làm lật coi tạp chí, lục tục có người vào khoang. . .
Chờ chút. . . Triệu Mộ Tịch dư quang liếc về một bóng người cao gầy quen thuộc, còn tưởng rằng mình bị hoa mắt, nàng hơi ngẩng đầu lên, cẩn thận liếc mắt nhìn, đúng là nàng, thế giới này cũng quá nhỏ đi!
Triệu Mộ Tịch mau mau cúi thấp đầu, giả vờ giống như không nhìn thấy bất cứ thứ gì, tiếp tục lật coi tạp chí.
Đột nhiên, một mảng bóng đen che ở trên tạp chí, Triệu Mộ Tịch đều ngửi thấy được mùi nước hoa quen thuộc, mảng bóng đen kia chậm chạp chắn lại ánh sáng của mình, Triệu Mộ Tịch vẫn luôn chôn đầu, nàng hẳn là không nhận ra mình đi.
"Dữ Đường, sao vậy?" Là âm thanh của Hạ Tề.
Bóng đen rốt cục đi rồi, Triệu Mộ Tịch thở một hơi ngẩng đầu lên, không nhịn được nhìn xung quanh, vừa mới nghiêng đầu, nàng liền nhìn thấy Kỷ Dữ Đường ngồi ở ghế ngồi cách nàng không xa, đang nhìn chằm chằm nàng, có chết hay không ánh mắt của hai người vừa lúc đụng vào nhau.
Triệu Mộ Tịch đơn giản thẳng thắp thân thể, nhìn thấy liền nhìn thấy đi, việc gì mình phải giống như con chuột vậy, đây lại không phải máy bay tư nhân của nàng.
"Dữ Đường tỷ, trùng hợp như vậy a."
Chuyện này. . . Tình huống này là thế nào? Triệu Mộ Tịch bối rối, bởi vì Khương Khải đã đứng dậy nhiệt tình cùng Kỷ Dữ Đường chào hỏi.
"Giới thiệu cho ngươi một chút, đây là bạn gái của ta, Mộ Tịch."
Triệu Mộ Tịch bị kéo đến trước mặt Kỷ Dữ Đường, nụ cười dần dần cứng ngắc, trên máy bay này có tầng hầm không, nàng muốn chui xuống một lúc. . .
Advertisement
- In Serial135 Chapters
Sprig
An endless racial war, a magical island, and a lone girl stuck in the midst of it all. Kaia, one of the last living members of the Treek race, has spent her life in hiding. Each race wields its own form of magic to claim what is theirs and repay the hurt caused by others. When an island appears in the ocean overnight, many see it as a resource. For Kaia, it brings hope that she might one day be with her people again. Join the journey as Kaia fights to find the family that was taken from her. Will the endless hatred push her to seek revenge? Or will she find another way forward? A new chapter of Sprig is released every Monday, Friday, and sometimes on Wednesday. For the most recent chapters, please visit my writing website: Sprig.HoustonHare.com. Sprig is now available in Paperback, Hardcover, and eBook. Sprig is currently on hiatus.
8 449 - In Serial20 Chapters
Loading...
Everyone knows how the general story is supposed to go. A man, unwittingly going about his normal and ordinary life, is suddenly whisked off to a game style fantasy world where he is expected to become the unwavering hero of the realm. That is until the summoned hero throws a Hail Mary and gets himself transported to a tutorial world before the summoning can be completed. Add in a clumsy goddess and a broken planet and that is just where our story begins... Greetings all, thanks for taking the time to read this. This is my first story here on RRL and it's becomming one of the things I look forward to working on each day. As of June 2020, the story description has been updated (now that the characters have told me what was actually going on this author thought it prudent to update this) . Updates will be sporatic as i have time to juggle real life with writing. You the readers have become an integral part of the story helping to decide how things will progress, so enjoy the story and please leave a review or rating so this author can continue to improve the story. New chapters coming soon with edits to existing ones in process As a side note, I wish I could add a science tag to this. While this is still fiction, I have been incorporating real life scientific theories and explanations for how things could be *plausibly* explained. (No, I will not lecture on these points, but they are added to author notes) ~badw0lf
8 141 - In Serial16 Chapters
Rogun: Companion One in the Orak'Thune Series
Under the White Palace, lies the Dark. For thousands of years, Darkness awaited its chance. Long enough for the world to forget. Coltair, Emperor of Rogun, had only to wait for his father to die. Uniquely gifted to hear the dead, it has taken his lifetime to enact the plan he gleaned from the ancestors. Now, immortality is within his grasp, a prize so irresistible to a man born to fear his successor, he will stop at nothing–not even dark magic and serial murder–to be emperor forever. But when he entraps the necromancer to enact his diabolical plans, not even the ancestors could have predicted the outcome. It is the dawn of horror, ambition and pain. Coltair will stop at nothing, ruining families and hope, one life at a time. Rogun is the first of nine companion novellas to the larger epic fantasy series: Orak’Thune. It is companion to the origin three novels, set as prequel to books one and two. Divik is the second companion and out now for a limited time IN ITS ENTIRETY on Royal Roads right now, but only for a limited time. But did you know you can have the ebook version for free? Check out the website to find it as the current promo! Get it while it lasts! Rogun is now up on Kindle Unlimited (which limits how much I can give free access) If you would like to finish the book, please follow the link: https://www.amazon.ca/dp/B09V3B7LN1 Please feel free to check out the website for more details about what's going on, the reading lists and what's to come. Sign up to my newsletter for news on release dates, freebies and promos. https://www.genevieveginn.com Or visit us on Facebook page or join the Fan Group: https://www.facebook.com/GenevieveGinnAuthor/ Instagram.https://www.instagram.com/genevieveginnauthor/ Thank you readers!
8 119 - In Serial17 Chapters
Antithetic: Spire of Wonder
The world was never a fulfilling place for April Fallow, and she soon came to resent the fact that, like everyone else, she had just been going along with how society dictates lives should be lead. So, despite her adeptness in educational and social pursuits, April drops out of high school in search of an adventure to call her own—she comes up with the plan that she will travel across the country… Or so she thinks. On the day of her adventure, April finds herself awakened inside another world without the ability to recall how she got there. Confusion and disorientation quickly convert to excitement and ambition as April steps forth with the goal of exploring and truly living within a new world. Her target: to sufficiently conquer a mountain of wonders and natural phenomenon that’s known as one of the world’s biggest mysteries. This mountain—this Spire of Wonder—is recognized as a great, but relatively harmless, dungeon called Shelter Spire that has its completion parameters still unknown. Far reaching temperate forests. Beautiful cliff faces. A complex system of crystal-lit caves and puzzle-like ruins. April soon finds herself taking off on an adventure within one of the most awe inspiring landmarks of another world.NOTE: Amazing Cover Art Done By @Transflames on Twitter, Go Check Them Out.
8 121 - In Serial54 Chapters
The Samsara Dirge: Adventures in Post-Apocalyptic Broadcasting
It was not the apocalypse anyone expected. They called it the Changes. (Which might sound boring, though it was no such thing!) During this time, reality itself was suspended. Anything could happen, and often did. Who could have anticipated flying turtles, lighter than air futons, the appearance of the color slurkle, or the eradication of differential calculus? After a year and a half of such wonders, it all stopped. The world was not the same, nor the people in it. Why had it happened and how did it end? Would it return? No one knew. Silverio Moreno, irrepressibly optimistic host of one of the most popular post-apocalyptic gameshows, wants answers. And the truth might just bring in his highest ratings yet!
8 508 - In Serial6 Chapters
Dead Air
When a replacement crew fails to arrive and he loses communication with mission control, an astronaut on the International Space Station finds himself alone, completely alone.This is a SHORT story, split into five parts.(Originally started with the title "Left Behind" but decided to change it - sorry!)
8 150

