《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 9
Advertisement
"Kỷ tổng, ta thấy ngươi là đang hiểu lầm, ta cũng không thích nữ nhân." Triệu Mộ Tịch cười cười nói, nhớ tới vừa rồi ở trong xe, Kỷ Dữ Đường nói với nàng những câu nói kia, xem ra Kỷ tổng mới là người diễn tốt nhất, Triệu Mộ Tịch bị nàng quay vòng đến không biết phản ứng ra sao, còn cho rằng nàng thật sự coi trọng chính mình. . .
Xuất sư bất lợi, chỉ có thể tự trách mình quá khinh địch, Lâm Vi không thể đem tư thái ung dung tặng cho nàng, điểm ấy lúc trước nàng dùng đầu ngón chân cũng có thể nghĩ được. Lúc Triệu Mộ Tịch về nhà trời đã về khuya, thời điểm đi ngang qua siêu thị, thuận tiện mua một ít xương sườn, hai cái hộp giữ nhiệt.
Ngày thứ hai, Triệu tiểu thư không làm chuyện gì khác, cả buổi sáng đều ở nhà hầm canh, canh củ từ xương sườn, lại nấu một ít cháo gạo kê hỗ trợ tiêu hóa.
Trong phòng bếp, Triệu Mộ Tịch một bên hầm canh, một bên cùng Lâm Vi gọi điện thoại, "Ta cái gì cũng chưa làm, ngươi biết nàng nói với ta cái gì không?"
"Nói cái gì a?"
"Nàng nói nàng không thích nữ nhân." Vừa nghĩ tới sự tình tối hôm qua, Triệu Mộ Tịch liền tức giận, Kỷ Dữ Đường rõ ràng là đang đùa giỡn nàng, may nàng nhanh trí cắn trả lại một câu, giả vờ làm ra một bộ dạng thẹn thùng chịu không nổi, nhưng cũng không thể nói là giả vờ, cũng có một chút tình cảm chân thực ở trong đó, đặc biệt là thời điểm Kỷ Dữ Đường hỏi nàng có bạn gái hay không, tim đập thật nhanh, so với được tỏ tình còn kích động hơn. . .
Triệu Mộ Tịch a, đầu óc ngươi là đang suy nghĩ cái gì. . .
Càng nghĩ càng lúng túng, Triệu Mộ Tịch dùng lòng bàn tay che mặt lại, hoàn toàn bị Kỷ Dữ Đường nắm mũi dắt đi, còn đần độn nghĩ chính mình đắc thủ, chẳng trách Kỷ Dữ Đường cười đến vui vẻ như vậy.
"Nàng không thích nữ nhân rất bình thường a, ngươi tức giận cái gì. . . Triệu Mộ Tịch, ngươi sẽ không phải cong rồi chứ, thích nàng rồi?"
Nghe âm thanh của Lâm Vi, Triệu Mộ Tịch liền đoán được nàng đang toét miệng cười trên sự đau khổ của người khác.
"Cút cút cút! Nói thật lòng, phía bên này ta không có niềm tin chắc chắn gì, liền dựa vào ngươi."
"Ta cũng không hi vọng vào ngươi, như vậy. . . Qua mấy ngày nữa ngươi hẹn nàng ra ngoài uống rượu, ta cũng mang theo Hạ Tề, ta diễn một màn kịch, diễn tốt năm mươi vạn liền đến tay."
"Uống rượu? Hay là thay cái khác đi, dạ dày nàng không tốt, mấy ngày nay còn đang nằm viện. . ."
Lâm Vi đang uống nước, nghe được lời này của Triệu Mộ Tịch, "Phốc" phun ra một mảnh, như thế nào cảm giác những ngày qua Triệu Mộ Tịch trộn lẫn một khối cùng Kỷ Dữ Đường, chỉ số thông minh đều bị hạ thấp, năm mươi vạn không chú ý, quan tâm người ta uống rượu hại dạ dày?
Advertisement
"Ngươi đúng là coi chính mình trở thành bạn gái của nàng, đến lúc đó ngươi chỉ cần có thể hẹn được nàng đi ra, ta quản ngươi cho nàng uống rượu hay uống nước trái cây à."
"Biết rồi."
Mười một giờ trưa, Triệu Mộ Tịch mang theo đồ ăn xuất hiện ở trước cửa phòng bệnh cao cấp của nàng, gõ gõ cửa.
"Đi vào."
Triệu Mộ Tịch đẩy cửa ra, nàng đang ngồi ở trên giường bệnh, tóc dài tùy ý cuộn lên, hoàn toàn tố nhan, sắc mặt có chút tái nhợt, nhưng không ảnh hưởng đến Kỷ tổng trời sinh quyến rũ. Nàng đang gõ gõ đánh đánh lên notebook, xung quanh còn xếp một đống văn kiện, quả nhiên là người bận rộn, phòng bệnh cũng là văn phòng. Thời đại này, con nhà giàu đều là như thế, cho nên nàng một đầu cá mặn, vẫn tiếp tục làm một đầu cá mặn thôi.
Kỷ Dữ Đường ngẩng đầu lên nhìn, lại là Triệu Mộ Tịch.
"Kỷ tổng, ngài nghỉ ngơi thật tốt, ta về công ty trước."
Đang nói chuyện chính là thư ký của Kỷ tổng, Triệu Mộ Tịch đứng bên cạnh nàng, không ngờ thả ra một câu, "Ngươi mang đến nhiều văn kiện như vậy, người ta còn có thể nghỉ ngơi sao?"
Một câu nói đột ngột của Triệu Mộ Tịch làm thư ký Lý không kịp chuẩn bị á khẩu không trả lời được, không quen biết người này, khả năng là bằng hữu của Kỷ tổng đi, vì lẽ đó nàng cũng không thể phản bác lại cái gì.
"Tiểu Lý, ngươi đi trước đi." Kỷ tổng lên tiếng, sau đó liếc mắt nhìn Triệu Mộ Tịch, miệng lưỡi trơn tru, chỉ được cái khôn vặt, nàng mặt lạnh tiếp tục gõ lên bàn phím, con mắt nhìn chằm chằm màn hình, nói : "Ta nói rồi ngươi không phải tới."
"Canh hầm hơn nhiều, uống không hết, mang một chút cho ngươi nếm thử." Triệu Mộ Tịch hoàn toàn quên đi câu nói đó của Kỷ Dữ Đường, da mặt dày một mình tự nói, "Kỷ tổng hẳn là chưa ăn cơm trưa đi?"
"Triệu tiểu thư." Kỷ Dữ Đường sau khi phát xong bưu kiện, khép lại notebook, "Ngươi nghe không hiểu ta nói sao?"
Triệu Mộ Tịch trong lòng oan ức, cả một buổi liền làm những món này cho nàng ăn, còn chưa nghe được một lời cảm ơn, "Kỷ tổng, ngươi làm sao 'Da mặt dày' như thế, lẽ nào ta hầm canh cho ngươi chính là yêu thích ngươi sao? Nếu như ngươi coi như thế là thật, vậy sau này ta không nói đùa với ngươi nữa là được rồi."
Diễn, diễn tiếp đi.
Kỷ Dữ Đường lại một lần nữa phá lệ không đuổi Triệu Mộ Tịch đi, cũng không chọc thủng màn diễn của nàng, dù sao nằm viện cũng rất buồn chán, có người đưa cơm cớ sao lại không nhận, cũng nhìn xem nàng còn có thể diễn được cái gì nữa. Kỷ Dữ Đường lúc này cười cười, không trang điểm trái lại càng có vẻ nhu hòa, "Ngươi nghĩ như vậy? Vậy ta không đùa ngươi."
Đến cùng là ai nghiêm túc, ai trêu chọc nàng? Đây là vẫn đang trêu chọc nàng sao? Triệu Mộ Tịch đã cũng bị Kỷ Dữ Đường nhiễu đến rối loạn, có thể nói, hiện tại nàng hoàn toàn không biết Kỷ Dữ Đường là nghĩ như thế nào, nàng chỉ biết Kỷ tổng không phải kẻ tầm thường, không cần manh động là được.
Advertisement
"Không đi trường học?"
"Ngày hôm nay không có khóa." Triệu Mộ Tịch đưa tay thu thập văn kiện trên bàn, động thủ trước rồi mới hỏi , "Những cái này ta thu dọn trước được chứ?"
"Ừm."
Nàng nói như vậy, chỉ là muốn cho song phương một nấc thang để xuống, Triệu Mộ Tịch nghĩ, vốn là bằng hữu bình thường quan tâm một hồi cũng rất bình thường a, đúng là Kỷ tổng, ngày hôm qua nàng đột nhiên nghiêm túc nói những câu nói kia, có chút không ổn rồi. Này, khả năng là ngày hôm nay Kỷ tổng ý thức được chính mình không thích hợp. . .
Triệu Mộ Tịch đem canh cùng cháo từng cái múc vào trong chén nhỏ, "Ngươi nếm thử, cẩn thận nóng."
Kỷ Dữ Đường nhìn canh củ từ xương sườn cùng cháo gạo kê trong chén nhỏ, rất thơm, vẻ ngoài cũng rất tốt, "Chính ngươi làm?"
"Đúng vậy, ngươi thử cháo gạo kê ta nấu xem, khẳng định so với tối ngày hôm qua ăn ngon hơn nhiều." Làm cơm là điểm mạnh của Triệu Mộ Tịch, đây chính là niềm kiêu ngạo của nàng a.
"Không nghĩ tới ngươi còn có thể hầm canh." Kỷ Dữ Đường uống một hớp nhỏ canh, mặn nhạt thích hợp, mùi vị thật ngon, nàng nghiêm trọng hoài nghi Triệu tiểu thư là mua về từ một quán cơm nào đó, chuyện như vậy hoàn toàn phù hợp với phong cách làm việc của Triệu tiểu thư đi.
"Ngoại trừ hầm canh, ta còn biết nấu ăn."
"Hiện tại nữ nhân biết làm cơm không nhiều lắm."
"Yêu thích mới học, như thế nào, mùi vị có ngon không?"
Kỷ Dữ Đường đã uống được nửa bát, "Mùi vị rất tốt."
"Nếu như uống thấy ngon, mỗi ngày ta có thể đều hầm cho ngươi." Triệu Mộ Tịch đem cháo nóng hầm hập đưa đến trước mặt nàng, "Dưỡng vị, ăn nhiều một chút."
"Mỗi ngày? Quá phiền phức ngươi." Nếu như không phải hư tình giả ý, Kỷ Dữ Đường khả năng thật sự sẽ bị cảm động, cháo gạo kê nồng độ vừa vặn, không giống như tối hôm qua, quá loãng không có vị gì, cháo gạo kê uống vào dạ dày ấm áp, thoải mái không ít.
"Không phiền phức, ta yêu thích làm cơm, có người thích ăn liền vui vẻ." Nói, Triệu Mộ Tịch lại múc cho nàng một chén cháo nhỏ, "Huống hồ, chúng ta xem như là bằng hữu đúng không?"
"Ham muốn này của ngươi rất đặc biệt." Kỷ Dữ Đường chỉ nở nụ cười.
"Ta nào giống ngươi, một ngày bận bịu đến muộn, sinh bệnh còn phải làm việc, Kỷ tổng cũng quá chuyên nghiệp rồi."
Kỷ Dữ Đường cái miệng nhỏ uống cháo, khóe miệng có một chút ý cười, bàn về chuyên nghiệp, Triệu tiểu thư vẫn nên hảo hảo khen chính mình đi.
"Ngày mai có rảnh không?" Kỷ Dữ Đường tiếp nhận ly nước ấm từ Triệu Mộ Tịch, đã bắt đầu một cách tự nhiên mà hưởng thụ sự phục vụ chuyên nghiệp đến từ Triệu tiểu thư.
"Có."
Kỷ Dữ Đường uống nước, "Sẽ lại đây sao? Ta một người buồn đến hoảng."
"Kỷ tổng. . . Bạn trai ngươi đâu?" Triệu Mộ Tịch nhấc lên đề tài nhạy cảm này.
"Hắn bận rộn công việc, không có thời gian."
Bạn gái sinh bệnh nằm viện cũng không có thời gian, bạn trai như vậy còn không chịu chia tay, giữ lại làm cảnh a, Triệu Mộ Tịch ở trong lòng phun tào, lại có chút đau lòng nàng, "Sinh bệnh cũng không ghé thăm ngươi một chút?"
"Ngày mai ngươi có đến đây không?"
Xem ra Kỷ tổng cũng không muốn tiếp tục nhắc đến bạn trai, Triệu Mộ Tịch trực giác cảm thấy cảm tình giữa Kỷ Dữ Đường cùng Hạ Tề chẳng ra sao, bằng không làm sao Lâm Vi có thể ra tay nhanh đến mức đó? Mà Kỷ Dữ Đường tựa hồ cũng rất ít xuất hiện cùng một nơi với Hạ Tề, ngoại trừ hai lần ở tiệc rượu.
"Đương nhiên đến, nói rồi mỗi ngày hầm canh cho ngươi, ngày mai muốn uống canh gì?"
Kỷ Dữ Đường nằm viện bảy ngày, Triệu Mộ Tịch mỗi ngày đều hầm các loại canh khác nhau cho nàng, đóng hộp nóng hầm hập đưa đến phòng bệnh, tận tâm tận lực, quả thực là toàn chức bảo mẫu. Kỷ Dữ Lộ khẳng định cho nàng không ít tiền, Kỷ Dữ Đường liền dứt khoát tùy theo Triệu Mộ Tịch ở trước mặt mình giả vờ, một người muốn đánh một người muốn bị đánh, hai người chung đụng vô cùng "Hòa hợp".
Mười tám ngày qua, Lâm Vi đã cùng Hạ Tề trộn lẫn đến hừng hực, nhưng Kỷ Dữ Đường vẫn không hay biết gì cả.
Triệu Mộ Tịch nhiều lần nghĩ, có nên nói tất cả những thứ này cho nàng biết không, nói cho nàng biết con người của Hạ Tề, nói cho nàng biết người đàn ông kia không đáng để nàng gả, nhưng tất cả vẫn theo kế hoạch mà làm, để bản thân nàng thấy rõ chân tướng cũng tốt.
Sau khi xuất viện, Kỷ Dữ Đường khôi phục lại tiết tấu đi làm, Triệu tiểu thư lúc nào cũng "Chuyên nghiệp" gửi tin nhắn cho nàng, nhắc nhở nàng đúng hạn ăn cơm.
Cơm trưa là thư ký Lý gọi thức ăn ở bên ngoài, vừa vặn cũng có một phần canh củ từ xương sườn, Kỷ Dữ Đường uống một hớp, lại nhíu mày, "Làm sao khó uống như thế. . ."
Đột nhiên có chút muốn ăn canh Triệu Mộ Tịch hầm.
(Mộ Tịch của chúng ta bắt đầu tóm được dạ dày của Kỷ tổng rồi :))) Cho nên các tỷ muội muốn có người yêu mau mau học nấu ăn đi)
Thư ký Lý nghe thấy nàng nhỏ giọng oán giận, không dám thở mạnh, canh là yếu điểm của Kỷ tổng, bình thường đều gọi thức ăn từ nhà này, cũng không gặp qua nàng nói khó ăn, từ sau khi ra viện, khẩu vị của Kỷ tổng giống như càng ngày càng khó hầu hạ.
"Kỷ tổng, tối hôm nay có rảnh không?"
"Sao vậy?"
"Xuất viện, không chúc mừng một chút sao?"
Advertisement
- In Serial27 Chapters
Candii's Quest
Candii, a rocking gal in the world's greatest band, The Non-Traditional Key Gullz, has to jam her way through the magical Land of Rock and defeat evil wizard Morgana Malevolent in order to recover her pet unicorns' magic and restore her ranch. It won't be easy especially when the Band finds out that in the Land of Rock evil isn't so easily understood! Candii's Quest is a musical novel that instructs you to play music during certain parts of each chapter. Rock out to 24 famous songs spanning from the 70's until today that set the tone and excitement for each action sequence. Candii will be rolling in the deep as she travels the boulevard of broken dreams. It'll be a bittersweet symphony as she holds out for a hero only to learn that it is her all along. "Don't stop me now", she'll cry! Convenient playlist: https://www.youtube.com/playlist?list=PLnz2KoZ3Ix7Fo7_H_HozwABqk7u2EXhr_ CreditsPublished by: CHOU! BooksAuthor: Daniel ChouEditor: Marci ChouCover artist: Tina Frost Hello, everyone!This is the author, DrDan. I'm excited to bring you the first complete literary work I ever created, Candii's Quest. It's more than a novel, it's a rock ballad! I've written a lot since this book, which I completed in 2017, and I thought it was time to release it into the wild for free! If my adventure and style (which has changed A LOT) interest you, then visit my Ko-fi page (click the TIP button) to find out what else I'm working on and when it'll be shared here.Also, please rate, favorite, and comment! I'll be forever grateful, you wonderful person!Thanks!
8 197 - In Serial305 Chapters
Descendants of a Dead Earth
In the future, Man has traveled the Cosmos. In the future, Man has discovered many other races. In the future...Man has no home. 200 years after the great war that destroyed Earth, humanity struggles to survive; fractured, divided, wanted by no one. Until Maggie, of the Tinker Clan, makes a discovery, setting in motion a chain of events that could change everything.
8 6647 - In Serial28 Chapters
Of Second Chances and Past Regrets
They say that you should live your life to the fullest. To enjoy things while they last, for one only has one chance at living. Once that life has ended, everything will be over. You will be buried along with your memories, untold secrets and countless regrets. What will be left of you will only be determined by your actions during that single chance. From the leaders of mankind who are able to change the fates of billions on a whim to the lowliest beggars, no one is exempted from this unbreakable law. But what if that were not true? What if second chances did exist? What if one had the chance to redo everything in a new life? Would you act the same? Be the same person? Would you be able to let go of the past and start living your new life to the fullest? Or would you revel in the lingering memories of the past, burning them into the deepest parts of your soul in order to never forget the things that have and could have been? Nobody knows the answer to those questions, for they are as impossible to answer as feeling what death is like. This is the story of one such second chance. Follow a mysterious old man on his second journey through the countless twists and turns of life.
8 115 - In Serial6 Chapters
The unyielding lost girl
A girl suddenly wakes up in the middle of nowhere, with no recollection of her past, of her own identity, and no purpose. Her body seems to have been unconscious for quite a while.Moving is more troublesome than expected. Everything that she possesses is her wit, her sensations, and her intuition. Follow the adventures of ???, discover her name, and unravel the truths and rules of the world around her.
8 126 - In Serial8 Chapters
Resistance is Futile
Resistance is Futile 2336 G-L32 is my title. I go G’ell though, pronounce it how you like, it doesn’t matter. I was born, like the rest of the human race this era, with my abilities. I can manipulate the world around me, using the Strand to do it, looks like the old telekinesis “superpowers” the old humans used to entertain themselves with. As of only recently, within the last 20 years, the Ul’Katoin ripped open space to take our planets. However, they didn’t expect our resistance. They are stronger than us, faster, and far, far more adaptable and enduring. Humanity however, can use technology. Wherever they lay their roots, we burn them away with plasma and radiation. But where we lay down our foundations in their world, they snuff out our light with their vines and tendrils. And with The Jhar Empyrean and other space-faring empires keeping their borders tight, we have nowhere else to expand to. Humanity finds a way, and our soldiers will bring the fury of a Nebulean storm upon the Hellscape the Ul’Katoin call home. And I am one of those soldiers.
8 122 - In Serial28 Chapters
35 | Cody Bellinger x Reader
~~Completed~~You and best friend go to a Los Angeles Dodgers game and you end up bumping into Number 35. Is it a dream?
8 166

