《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 8
Advertisement
Triệu Mộ Tịch vừa lên xe, liền nhìn thấy tiểu trư hồng phấn ngày đó các nàng cùng nhau bắt được, nàng cự nhiên còn để ở nơi dễ thấy như vậy.
"Cười cái gì?"
"Người bận bịu chủ động hẹn ta, ta hài lòng a ~ "
Câu này đúng là nói thật, Triệu Mộ Tịch xác thực rất yêu thích cùng Kỷ Dữ Đường ở chung, đặc biệt là sau lần trước cùng nàng cùng nhau xem phim, Triệu Mộ Tịch lần đầu đem công việc cùng cuộc sống riêng lẫn lộn không phân rõ ràng như thế, không phân rõ là chính mình có thể hoàn thành nhiệm vụ mà hài lòng, hay là bởi vì có thể cùng nàng gặp mặt mà hài lòng.
Kỷ Dữ Đường quay đầu nhìn nàng, ngày hôm nay nàng không có mặc váy, trên người mặc áo sơ mi rộng rãi, dưới thân là quần jean nhạt màu, đây là lần đầu tiên Kỷ Dữ Đường nhìn thấy bộ dạng nàng cột tóc, nhẹ nhàng khoan khoái, cùng với trước kia lại có cảm giác không giống nhau.
Tuổi còn nhỏ, cũng không biết đã dùng bề ngoài thanh thuần như vậy, lừa gạt qua bao nhiêu người. . .
Triệu Mộ Tịch cột tóc hoàn toàn là bởi vì Kỷ Dữ Đường gọi tới quá đột ngột, không có thời gian gội đầu, tùy tiện trang điểm nhẹ, hầu như là tố nhan liền đi ra, có điều trang phục như vậy, đúng là càng làm cho Triệu tiểu thư có vẻ thanh tân thoát tục.
Trong xe rất yên tĩnh, Triệu Mộ Tịch lại cảm thấy đối phương đang nhìn mình chằm chằm, nàng cũng quay đầu nhìn đối phương, hai người đối diện nhau, Triệu Mộ Tịch xưa nay không gặp qua ai có ánh mắt có thể "Câu dẫn" như thế, hay là nói trong lòng mình không bình tĩnh, nghĩ quá nhiều?
Có thể trực giác của phụ nữ rất chuẩn, nàng bỗng nhiên cảm thấy, Kỷ Đại tiểu thư có chút yêu thích chính mình? Chẳng lẽ, Kỷ Dữ Đường thật sự thích nàng. . .
Kỷ Dữ Đường chỉ lẳng lặng đánh giá nàng, không nói gì.
"Kỷ tổng. . ." Triệu Mộ Tịch vốn là muốn chờ Kỷ Dữ Đường mở miệng nói chuyện rước, dù sao cũng là nàng chủ động hẹn mình ra ngoài, có thể nàng chậm chạp không mở miệng, vẫn là để chính mình đến đánh vỡ trầm mặc đi. Triệu Mộ Tịch nhìn chằm chằm đôi mắt đẹp đẽ của nàng, nửa đùa nửa thật nói, ". . . Ta da mặt mỏng, ngươi đừng nhìn ta như vậy."
Thời điểm ngươi nói dối, cũng không cảm thấy ngươi da mặt mỏng. Kỷ Dữ Đường lẳng lặng nhìn nàng diễn kịch, thật đúng là, ngay cả thẹn thùng cũng diễn như thật. Kỷ Dữ Lộ cũng là có bản lĩnh, có thể tìm đến được một người như vậy.
"Mộ Tịch. . ."
Kỷ tổng thuộc về loại hình không cần xem mặt, chỉ âm thanh cũng đã có thể câu dẫn người rồi, mà nhìn mặt nghe nàng nói chuyện, có thể sẽ bị lăn tới chết đi sống lại. Triệu Mộ Tịch cảm thấy chính mình vẫn tính là bình tĩnh, nguyên lai chỉ cần gọi tên cũng là một chuyện ám muội như thế.
Advertisement
Tiếp đó, Kỷ tổng hỏi một vấn đề rất dễ làm Triệu tiểu thư hiểu lầm.
"Ngươi có bạn trai chưa?"
Không nghe lầm chứ? Nàng đang hỏi mình có bạn trai hay không, Triệu Mộ Tịch mặt ngoài mặc dù là bình tĩnh, nhưng tâm lý đột nhiên hoạt động phong phú lên, "Không có, sao vậy Kỷ tổng muốn giới thiệu cho ta sao?"
Kỷ Dữ Đường nhìn chăm chú mặt nàng, nhẹ như mây gió mà cười cười, "Vậy có bạn gái không?"
Ba chữ Bạn gái vừa nói ra. . .Trạng thái trong lòng Triệu Mộ Tịch giờ khắc này đại khái có thể dùng từ "Sóng lớn mãnh liệt" để hình dung, câu hỏi này nói đến cũng quá rõ ràng đi, nếu như nàng thật so với sắt thép còn muốn thẳng hơn, sẽ hỏi vấn đề này sao?
"Cũng không có, ta độc thân. . ." Triệu Mộ Tịch đơn giản xoay người lại, theo nàng tiếp tục nói, "Hoặc là, Kỷ tổng làm bạn gái của ta chứ?"
"Ngươi thật biết đòi hỏi." Kỷ Dữ Đường càng giống như đang cười lạnh, vị Triệu tiểu thư này không chỉ có ý tứ, còn rất có tự tin, để một nữ nhân đến câu dẫn mình, thật không biết Kỷ Dữ Lộ đang nghĩ cái gì.
"Không đùa giỡn ~" đây là một câu rất giảo hoạt để kết thúc đề tài, vừa cùng đối phương biểu đạt ý nghĩ của chính mình, lại cho người ta một nấc thang để xuống, "Nhưng ta đúng là độc thân. . . Kỷ tổng ngày hôm nay có thể nhớ tới ta, ta đặc biệt đặc biệt hài lòng."
Vẫn là nụ cười như vậy, chỉ có điều ở trong mắt Kỷ Dữ Đường lại thấy không đơn giản, sau khi nói thêm mấy câu nữa, nàng liền bắt đầu hạ lệnh tiễn khách, "Ngươi trở về đi, ta còn có việc."
"Trở về?" Lúc này mới ở trong xe nàng ngồi chưa tới năm phút, một giây trước còn nói chuyện thật vui vẻ, làm sao đột nhiên lại bắt đầu cản người, tâm tư nữ nhân như mò kim đáy biển a, Triệu Mộ Tịch cảm giác mình giống như hầu tử bị chơi đùa, "Kỷ tổng. . ."
"Xuống xe đi." Kỷ Dữ Đường nhẹ giọng nói, đột nhiên lạnh nhạt đi rất nhiều.
"Những câu nói kia ta là đùa giỡn. . ." Triệu Mộ Tịch có chút hoảng rồi, bởi vì thái độ của Kỷ Dữ Đường trước sau tương phản quá lớn, tâm tình không ổn định như thế, lẽ nào là đến kinh nguyệt? Triệu Mộ Tịch nhẫn nại tính tình, các loại quan tâm, "Ngày hôm nay sao vậy, có phải là tâm tình không tốt? Ta bồi tiếp ngươi."
Trong dạ dày một trận quặn đau.
"Kỷ tổng?" Triệu Mộ Tịch thấy sắc mặt nàng hết sức khó coi, một tay xiết chặt đặt trên tay lái, một cái tay khác ôm bụng, "Ngươi không sao chứ?"
"Đau bụng. . ."
"Ta đưa ngươi đi bệnh viện."
Nàng đau đến sắc mặt đều thay đổi, Triệu Mộ Tịch vội vàng xuống xe, đưa nàng từ chỗ tài xế sang ghế phụ ngồi xuống, "Kiên trì một chút a."
Advertisement
Mười vị tổng giám đốc thì hết tám vị có bệnh bao tử, đây là định luật thép sao, Triệu Mộ Tịch dìu nàng đến ghế phụ xong, thay nàng thắt chặt dây an toàn, rút ra khăn tay giúp nàng xoa xoa mồ hôi trên trán, nhỏ giọng nhắc tới, "Có bệnh bao tử cũng không khắc chế ít uống rượu một chút. . ."
Kỷ tổng viêm dạ dày cấp tính, nằm viện, Triệu Mộ Tịch bồi tiếp bị dằn vặt cả một buổi tối.
"Uống một chút cháo đi, mua ở bên ngoài, mùi vị khả năng không ngon lắm." Triệu Mộ Tịch mang theo một ít đồ ăn đi vào phòng bệnh, Kỷ Dữ Đường đang dựa vào trên giường bệnh truyền nước, "Không thông báo với người nhà ngươi sao?"
"Không cần." Cha mẹ của nàng bồi gia gia dưỡng bệnh ở nơi khác, nếu như nói cho Kỷ Dữ Lộ, các nàng cãi nhau càng không ổn. Công ty bên kia, Kỷ Dữ Đường cũng không muốn để cho quá nhiều người biết, chỉ cùng thư ký Lý đơn giản bàn giao hai câu, thừa dịp thời gian mấy ngày này, nàng cũng được yên lặng nghỉ ngơi một chút.
Đều đau đến như vậy, còn mạnh miệng, "Vừa rồi doạ chết ta rồi."
Kỷ Dữ Đường liếc nhìn nàng một chút, không lên tiếng.
Hạ Tề cũng không đến, bởi vì hắn đang cùng Lâm Vi chơi bời, bạn gái chính đang nằm viện nhưng vẫn cùng nữ nhân khác liếc mắt đưa tình, Triệu Mộ Tịch thực sự là thay Kỷ Dữ Đường cảm thấy không đáng. Cuồng công việc đến mức ngay cả chuyện tình cảm cũng không để tâm sao? Nghĩ về điểm này, làm bọn họ đính hôn thất bại, trái lại là việc tốt. . .
Triệu Mộ Tịch buổi tối đi quá gấp, còn chưa ăn cơm, hiện tại thuận tiện cùng Kỷ tổng cùng nhau ăn đồ ăn cho bệnh nhân, "Bác sĩ nói buổi tối đúng hạn ăn cơm, bệnh này của ngươi sẽ tốt hơn rất nhiều."
"Ngươi muốn uống cái nào?"
Cháo gạo kê hay cháo gạo trắng.
"Ta không thích ăn cháo."
"Cháo gạo kê đi! Lớn như vậy còn kiêng ăn. . ." Triệu Mộ Tịch thay nàng chọn, thấy trên mu bàn tay nàng phải đang được truyền nước, thẳng thắn nắm lấy muỗng, "Ta uy ngươi."
Dáng vẻ Kỷ tổng sinh bệnh, cũng thật là làm người thương yêu, Triệu Mộ Tịch nhìn đều cảm thấy đau lòng, nàng cúi đầu cẩn thận thổi thổi cháo gạo kê trong muỗng, sau đó đưa đến bên mép Kỷ Dữ Đường, "Ngươi uống chậm một chút, ta cũng không biết có nóng hay không."
Kỷ Dữ Đường nhìn nàng, cũng không có há mồm.
"Mặc kệ có thích hay không cũng nên ăn một chút." Triệu Mộ Tịch giơ cánh tay đến mệt mỏi, bất đắc dĩ cười, "Kỷ tổng, ta lần đầu tiên uy người khác ăn cơm, ngươi cho ta chút mặt mũi có được hay không?"
Biết rõ Triệu Mộ Tịch là hư tình giả ý, nhưng Kỷ Dữ Đường nhìn nàng lúc cười lên, không hiểu sao vẫn cảm thấy thoải mái, đây là làm sao, theo lý thuyết đối với người như thế, chính mình một khắc đều không muốn để ý đến mới đúng.
"Ăn ngon không?" Cái miệng vàng của Kỷ tổng cuối cùng cũng coi như mở ra, Triệu Mộ Tịch uy xong muỗng đầu tiên cho nàng cười hỏi.
Kỷ Dữ Đường chậm rãi nuốt vào, trong thanh âm có chút uể oải, "Khó ăn."
Triệu Mộ Tịch trên mặt chất đầy ý cười, nàng cũng không rõ ràng tại sao cùng Kỷ Dữ Đường ở chung có thể vui vẻ thành như vậy, cũng không hoàn toàn là giả vờ, chỉ là nhìn Kỷ tổng như bây giờ, thật sự rất dễ làm cho người thích, "Khó ăn cũng phải uống xong."
Kỷ Dữ Đường dừng một chút, mỗi một muỗng nàng đều thổi nguội mới hướng chính mình đưa tới, nàng từng muỗng từng muỗng đưa tới, Kỷ Dữ Đường liền từng muỗng từng muống một mà ăn, liền như vậy cự nhiên ăn hơn nửa bát, sau đó nuốt không trôi nữa.
"Liền khó ăn như thế sao?" Đợi nàng ăn no rồi, Triệu Mộ Tịch đưa một muỗng vào trong miệng mình, xác thực không thể nào ăn ngon được, Kỷ tổng ăn nhiều như vậy, cũng đủ cho chính mình mặt mũi rồi, "Ngày mai ta nấu ít cháo mang tới, so với cái này dễ uống hơn. . ."
"Triệu tiểu thư."
Lại biến trở về "Triệu tiểu thư", nàng xưng hô với mình cũng thật là tùy hứng, tâm huyết dâng trào thì gọi một câu "Mộ Tịch", bình thường đều gọi "Triệu tiểu thư", thôi, Kỷ tổng vui vẻ là được rồi.
"Ngươi không cần nấu cháo, cũng không cần qua đây nữa."
"Kỷ tổng, tay nghề của ta vẫn còn được."
Kỷ Dữ Đường từng câu từng chữ nói tới rất rõ ràng, "Ta có bạn trai, cảm tình rất ổn định."
Cảm tình rất ổn định a, hắn mỗi ngày ở bên ngoài một bên trêu hoa ghẹo nguyệt, ngươi lại mặc kệ, chân đạp hai thuyền đều giống như giẫm trên đất bằng, thế nhưng Kỷ Dữ Đường có thể đã nhận ra được chính mình đối với nàng có ý tứ về phương diện kia, Triệu Mộ Tịch tiếp tục giả ngu, "Kỷ tổng là có ý gì?"
"Ngươi là một người thông minh, ta không cần phải nói lần thứ hai." Kỷ Dữ Đường lại bổ sung một câu, "Còn có, ta không thích nữ nhân."
GAMEOVER, Triệu Mộ Tịch đã nói tiền này không dễ kiếm như vậy mà, Lâm Vi ra ý đồ xấu gì đó, còn nữ nhân câu dẫn nữ nhân, hiện tại chỉ có thể hi vọng nàng ở bên kia tất cả đều thuận lợi.
"Kỷ tổng, xem ra ngươi hiểu lầm, ta cũng không thích nữ nhân."
-----------------------------------------------------
99,99999% các chị gái nói mình không thích nữ nhân, đều sẽ được tổ buê đuê độ vào một ngày không xa :)))))
Advertisement
- In Serial67 Chapters
Magriculture (Rewrite)
When Aurum Industries announced the first Full Immersion Virtual Reality Massive Multiplayer Online Role Playing Game (FIVRMMORPG if you're hip) Limitless Online, most people saw it as an opportunity to live out their sword and sorcery fantasies. John, however, saw it as the opening of a new and as of yet uncrowded job market. One he was willing, and eager, to exploit. Determined to make money through virtual hard work and effort, John sets his sights not on the heights of magic or the perfection of the sword, but instead upon the tilling of the soil and the sowing of seeds as he explores the wide and wonderful world of magical agriculture all from the comfort of his own bed. Disclaimer: This is a rewrite of the original "Magriculture", which some of you may have read. (To those who did, you have my deepest gratitude, it is absolutely because of your patronage and comments that this rewrite happened, and I feel the story is better for it.) That said, this story is not a complete and polished work, there will be mistakes and errors, an occasionally these errors may mean I need to rewrite portions of the story (as of this posting the story has gone through two major rewrites already, and I'm seriously hoping there won't be need of a third.) Because of this, there may at times be changes. Such changes may be as small as editing a few numbers (such as going back and changing how much mana an object holds) or it may force me to re-write entire chapters (this has happened once already, and I'm really hoping it doesn't happen again, but... life). Minor re-writes will probably never be posted here. Major rewrites probably will. Anyway, what this boils down to is: If you're looking for a fully cohesive story with few to no errors and publisher level editing, this is not the story for you. If you're looking for a cohesive plot that's more than "Man farms, man farms, man farms well, man maybe makes money" you're probably also in the wrong place, but I will attempt to entertain you anyway.
8 276 - In Serial7 Chapters
[Short] behind your smile | 你的笑容 (COMPLETED ✓)
COMPLETED: 01/02/2019 "The loneliest people are the kindest.""The most damaged people are the wisest.""The saddest people smile the brightest." All because they do not wish to see anyone else suffer the way they do.
8 191 - In Serial103 Chapters
The White Rabbit
In the Urillian Empire, the Empress Xandra rules three-quarters of the planet Xren from her home in the capital of the Earth Continent. Both the fire and water peoples have fallen under her might after a series of wars stretching back three centuries. Earth elves, under Xandra's rule, have spread throughout the planet and established colonies, and are, by all accounts, enjoying what seems to be a prosperous and happy existence. But not everyone in Uril is happy. The holy books speak of elves as the Chosen People of Thesis, tasked with guiding and protecting the lower races. For some people, this scripture has been interpreted to designate their life as one on the lowest rungs of society. Humans have been reduced to a slave class, and serve their elven masters under Xandra's rule, kept at bay by the constant fear of the dreaded Emerald Knight, and their own perceived weakness. Humans do not lead long lives, nor do they possess the wisdom, power, or magical acumen of their elven masters. But there is hope. A group of people have banded together to fight against Xandra, her Knight, and her empire. They call themselves the "Knights of Order" united under the principle idea that Xandra's reign has brought chaos unto Xren, and they wish to restore order. These Knights are led by a man named Xaxac Brigaddon, spoken of as a legend. They say that when the moons are full, some humans transform into powerful beasts. They say that Xaxac is the most powerful warrior on Xren, that in his youth he was enslaved and forced to fight other humans to the death in a bloodsport called "cage fighting", that he could not be touched and held the world championship title for three years running until he faked his own death and escaped his master to join the resistance. They say that he has friends in high places- noblemen, pirates, and the devil himself. They say that if you can find him, he can ferry you to freedom in places where the Earth Elves fear to tread. They say that he is immune to magical attack, and his eyes shine like the silver moon. They say that he is descended from Quizlivian Brigaddon, one of the humans who helped the demon Magnus escape a god. They say that if you want to walk the Path of Order, you should follow the White Rabbit.Come and watch the transformation from human boy to Knight of Order: The life and times of Xaxac OfAgalon OfLangil Brigaddon. Content Warning: This work is based on the real experiences of human trafficing survivors. Xaxac's origins are based on true events, and they are presented realisitcally; this includes but is not limited to: isolation, gaslighting, emotional and sexual abuse, and grooming tactics. This work is meant to hold a mirror up to society; it is based on the real of experiences of people who have experienced slavery and/or abuse. It is an adult work and probably should not be read by anyone under the age of 18. If you are a survivor of human trafficing and/or abuse, your feedback is welcome, but please do not read this if you think it may trigger your trauma. I did not write this with the intention of harming anyone, but rather to provide accurate representation for a group that does not normally get it in the hopes of changing the zeitgeist. I would like to see a world where more people understand what these experiences are like, so that real survivors do not have to deal with microagressions from an ignorant public. Reader discretion is highly advised.
8 1376 - In Serial6 Chapters
Mountain Calling
On Samuel Meller’s eighteenth birthday, Hitler invades Poland, and his family’s barn goes up in a blaze of fireworks and misplaced war fever. His poor vision keeps him from Western Front, and Samuel finds himself in the Smoky Mountains, a fire lookout for the forest service. In addition to raging fires, he is forced to confront his youthful foolishness, his own mortality, and the guilt of a survivor.
8 428 - In Serial22 Chapters
Spoken Word Poetry (Compilation)
If you can't say it, write it. English and Tagalog Poetries
8 160 - In Serial33 Chapters
I Did Not Learn English In School - Simple Secrets to Learning English Fast
This book is written for non-native and native speakers of English alike. What gets revealed if you are a native speaker of English reading this book is what really goes through the mind of a person learning English as a second language.Topics include the toughest challenges ESL students are facing such as:How To Learn English FastHow To Sound Like a Native SpeakerHow To Improve Your VocabularyI Can Read, Write in, and Understand English, But I Can't Speak ItYou Speak Too Fast!My English is PoorWriting this book is one of the scariest decisions I've ever done. I did even ask myself, "Why are you doing this? Why do you have to spend so much time contributing your thoughts and words? Why do you have to spend days and sleepless nights and months crafting this book, improving it, editing it? Why?"Because I CARE! I can't help but F***ING care!I am seeing ESL students-from the richest to the least privileged-who have trouble with English, and they're getting worse. To help, I wonder if I could share a bit of my story.
8 403

