《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 5
Advertisement
Số Triệu Mộ Tịch rất may, mỗi lần đi tìm nàng đều có thể gặp được.
Năm giờ chiều, Triệu Mộ Tịch lại một thân quần dài, nàng mặc quần dài rất ưa nhìn, đồng thời hiểu rõ lợi dụng nó như một ưu thế. Triệu Mộ Tịch giẫm giày cao gót phong quang vô hạn bước vào tổng bộ HK, ngay từ đầu đã hấp dẫn sự chú ý của quầy lễ tân, "Tiểu thư chào ngài, tới chơi cần ghi danh trước."
"Triệu Mộ Tịch." Triệu Mộ Tịch dừng bước lại, thong dong bình tĩnh cười nói, ăn nói khéo léo. Không người nào có thể nghĩ đến đây là một nữ hài được sinh ra ở một "Xóm nghèo", có thể đóng giả thiên kim tiểu thư nhà, ở trường hợp xã giao lưu danh lại như cá gặp nước dễ dàng ứng phó.
"Ngài chính là Triệu tiểu thư, nơi này có đồ vật của ngài." Tiếp tân lấy ra một cái túi giấy, đây là sáng sớm nay được trợ lý của Kỷ tổng đem đến đặt ở đây, còn cố ý bàn giao trước khi tan sở ngày hôm nay sẽ có người đến lấy.
"Cảm ơn." Triệu Mộ Tịch tiếp nhận túi giấy, cũng không có dự định rời đi, "Ta tìm Kỷ Dữ Đường Kỷ tổng có một số việc."
"Xin ngài chờ một chút." Tiếp tân gọi một cú điện thoại, một lúc sau lại nói, "Xin lỗi, chúng ta bên này kiểm tra không có ghi chép lịch hẹn trước của ngài."
Triệu Mộ Tịch vẫn trước sau như một bình tĩnh nói, "Ta lâm thời tìm Kỷ tổng có việc."
"Cái này... Hay là ta đặt hẹn trước cho ngài được chứ?" Tiểu tiếp tân giống như bị làm khó dễ.
Triệu Mộ Tịch ở trong lòng xả vô số khinh thường, làm sao lại có nhiều quy củ nhiều như vậy, chẳng trách Lâm Vi luôn nói, cảm giác quy củ đi làm, so với ngồi tù còn khó chịu hơn. Nhìn thời gian này cũng sắp đến giờ nghỉ làm rồi, Triệu Mộ Tịch thẳng thắn lấy điện thoại di động ra, trực tiếp gọi điện thoại cho Kỷ Dữ Đường...
"Kỷ tổng, là ta."
"Đã tới lấy đồ chưa?"
"Lấy được..." Triệu Mộ Tịch nhấc theo túi giấy, dùng móng tay câu lấy dây buộc của túi giấy, dò hỏi, "Ta hiện tại đang ở HK... Buổi tối có thể mời ngài ăn cơm không?"
"Xin lỗi, ta đêm nay không có thời gian."
Triệu Mộ Tịch không xác định được nàng là thật sự không thời gian hay là trả lời qua loa, bất kể như thế nào, ngày hôm nay đều muốn cùng nàng nhìn thấy mặt. Hơn nữa, nàng ở bên này ngăn cản Kỷ Dữ Đường, Lâm Vi ở bên kia cũng có cơ hội tốt thừa cơ tiếp cận Hạ Tề hơn, "Vậy ta chờ ngươi, đợi đến khi ngươi có thời gian."
Đầu bên kia điện thoại trầm mặc, Triệu Mộ Tịch nghĩ chính mình có phải là quá nóng ruột rồi không, lại lập tức giải thích, "Ta chỉ là muốn gặp mặt cảm tạ ngươi, ngày hôm qua, nhờ có ngươi, ta còn đem ngươi xe làm bẩn, trong lòng thực sự áy náy..."
Đều nói không liên quan rồi, như thế nào lại ngang ngược như vậy. Bất đắc dĩ, Kỷ Dữ Đường hẹn chín giờ tối gặp nàng, sau khi cúp điện thoại, Kỷ Dữ Đường ở trong lòng đọc một lần tên của nàng, Triệu Mộ Tịch...
Advertisement
Cái này gọi là... Không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền. Sau khi nàng đáp ứng gặp mặt, Triệu Mộ Tịch nhếch miệng cười, cúi đầu bùm bùm gửi tin nhắn cho Lâm Vi: "Ta đã quyết định Kỷ tổng bên này, ngươi đêm nay cùng Hạ Tề hảo hảo "Chơi" ."
Chỉ chốc lát sau, Lâm Vi trả lời: "Ngươi được đấy, cho một mình ngươi sao sao tách."
Buổi tối nàng hẳn là có xã giao, cũng phải, người bận rộn như nàng, làm sao có khả năng có thời gian cùng một người không phận sự như mình ăn cơm, không ăn cơm cũng được, Triệu Mộ Tịch mừng thầm, vậy tiết kiệm được tiền một bữa cơm cho mình.
Chín giờ tối, Triệu Mộ Tịch trong tay cầm một ly trà quả, ở cửa tiệm rượu chờ. Đại khái qua mười mấy phút sau, đoàn người từ cửa tiệm rượu chen chúc đi ra, Triệu Mộ Tịch liếc mắt liền thấy Kỷ Dữ Đường, mỹ nữ như vậy, rất khó khiến người ta không chú ý nhìn đầu tiên a.
Chờ đến lúc người tan đi gần hết, lúc này Triệu Mộ Tịch mới tiến lên chào hỏi, "Kỷ tổng, rốt cục nghỉ làm rồi a ~ "
Trên người nàng mùi nước hoa cao cấp chen lẫn bên trong một tia mùi rượu, Triệu Mộ Tịch đem trà quả trong tay đưa cho nàng, "Uống chút trà đi."
Vừa mới kết thúc một vòng xã giao đầy mỡ, lại cùng nói chuyện với một nữ hài nhẹ nhàng khoan khái như vậy, cảm giác rất không giống nhau, Kỷ Dữ Đường tiếp nhận trà quả trong tay nàng, nhìn nàng như vậy, hẳn là đã sớm tới nơi này chờ mình, lẽ nào chỉ vì muốn gặp mặt cùng mình nói tiếng cảm tạ? "Chuyện ngày hôm qua, ngươi không cần để ở trong lòng như thế."
"Nhưng ta đã để ở trong lòng." Triệu Mộ Tịch ôm ôm cánh tay, bất đắc dĩ cười nói, "Chuyển tiền ngươi không chịu nhận, mời ăn cơm cũng không đáp ứng, nhân tình này ta nên trả làm sao đây?"
"Còn có cái lắc tay này nữa, nó đối với ta thật sự rất trọng yếu, ta còn tưởng rằng cứ như vậy làm mất đi..." Triệu Mộ Tịch nâng cánh tay của mình lên, "Kỷ tổng, ngươi giúp ta rất nhiều, nếu như không gặp mặt nói cám ơn, khả năng ta sẽ không ngủ ngon được."
"Cái này coi như cảm tạ." Kỷ Dữ Đường cười giơ trà quả trong tay mình lên.
"Ta cùng ngươi đi một chút đi." Triệu Mộ Tịch đề nghị, nàng vừa mới uống rượu xong, hóng gió một chút sẽ thoải mái hơn nhiều.
Nàng rất hiểu ý, hơn nữa biết mình muốn cái gì, Kỷ Dữ Đường nhìn nàng cười lên trên mặt xuất hiện lúm đồng tiền, nâng trán của mình lên, vừa mới uống rượu xong xác thực không quá muốn ngồi trong xe, "Được."
"Kỷ tổng, vậy ta ở đây chờ ngài hay là..." Tài xế đi theo dò hỏi.
Triệu Mộ Tịch đầu óc phản ứng cực nhanh, nghe tài xế nói như vậy, lập tức tiếp lời, "Kỷ tổng, một lát nữa ta làm tài xế cho ngươi, ngươi thấy có được không? Không được cũng phải được, liền quyết định như vậy, ai bảo ngươi không đáp ứng ta mời ăn cơm."
Cao lạnh, đẹp đẽ, gợi cảm, yên tĩnh... Triệu Mộ Tịch có thể tùy cơ diễn, ngữ khí nửa đùa nửa thật như vậy mười lần như một, người bình thường đều sẽ không từ chối, Triệu tiểu thư đã từng có nhiều kinh nghiệm thực chiến rồi a.
Advertisement
"Ngươi bao lớn? Còn chưa tốt nghiệp đi."
Các nàng bước chậm trên đường phố vào ban đêm, nói chuyện phiếm. Chưa tốt nghiệp? Bị người đoán nhỏ tuổi, Triệu Mộ Tịch cảm thấy vui vẻ, đơn giản liền theo nàng, "Năm nay hai mươi hai, rất nhanh tốt nghiệp."
"Ít uống rượu một chút." Kỷ Dữ Đường vẫn nói câu nói này.
"Kỷ tổng không thấy ngại khi nói ta sao?" Triệu Mộ Tịch nhìn nàng ở trong tiệc rượu cũng uống không ít, "Ngươi cũng uống ít chút đi."
"Không giống nhau, ngươi còn nhỏ." Kỷ Dữ Đường nhớ tới lần đầu tiên cùng nàng gặp mặt, nàng trang điểm đậm không hợp với tuổi tác.
"Sau này cũng phải quen thuộc, ta chỉ là sớm thích ứng một chút, không nói những cái này..." Nếu tiếp tục nói tiếp về phương diện này, Triệu Mộ Tịch lo lắng cho mình có sơ hở, dù sao nàng cũng là "Giả thiên kim", nhìn thương trường cách đó không xa, Triệu Mộ Tịch đột nhiên tâm huyết dâng trào, "Kỷ tổng, ta đưa ngươi đi gắp thú bông nha?"
"Gắp thú bông?"
"Ừm..." Triệu Mộ Tịch trong lòng do dự một lúc, vẫn là tới gần nàng, khá là tự nhiên kéo lấy cánh tay của nàng, "Đi thôi!"
"Triệu tiểu thư..."
Triệu Mộ Tịch dừng lại, cho rằng nàng không muốn đi, không nghĩ tới Kỷ Dữ Đường chỉ nói là, "Ta tiếp điện thoại trước đã."
"Ừm."
"A Tề, sao vậy?"
Triệu Mộ Tịch cúi đầu nhìn mũi chân, điện thoại của Hạ Tề.
"Ngươi ở đâu? Có muốn ta tới đón ngươi hay không?"
Kỷ Dữ Đường nhìn một chút Triệu Mộ Tịch đang kéo cánh tay của mình, "Không cần, ta cùng bằng hữu cùng một chỗ."
Bằng hữu? Đã xem như là bằng hữu, Triệu Mộ Tịch vẫn đang cúi đầu, chỉ có điều nghe được câu này, nhếch miệng lên độ cong càng lúc càng lớn, xem ra vị Kỷ Đại tiểu thư này quả nhiên là chim hoàng yến, đối với người khác cũng không có phòng bị gì, chính mình đánh giá cấp độ của nàng quá cao. Có điều cũng khó trách mắt mù như vậy, coi trọng nam nhân như Hạ Tề.
"Triệu tiểu thư?"
"Ừ..." Triệu Mộ Tịch lấy lại tinh thần, "Gọi ta Mộ Tịch được rồi."
Thương trường người không hề ít, Triệu Mộ Tịch trực tiếp lôi kéo Kỷ Dữ Đường đi lên lầu hai, nơi này nàng thường xuyên đến, thời điểm tâm tình không tốt, dùng mười mấy tệ có thể bắt vài tiểu thú bông, tâm tình liền tốt hơn, nếu khách hàng tới chơi ai cũng giống như nàng có thể bắt được như vậy, phỏng chừng nơi này sớm đóng cửa.
Triệu Mộ Tịch đổi đầy đủ 200 tệ thành tiền xu, cầm ở trong tay nặng trình trịch, nghĩ thầm một đêm này không làm gì liền chơi đùa như vậy đi, so với thỉnh Kỷ Dữ Đường ăn cơm vậy lời hơn nhiều rồi, còn mau hết thời gian nữa.
Kỷ Dữ Đường làm sao có thể đối với người này ấn tượng không khắc sâu cho được, lôi kéo chính mình tới gắp thú bông? Càng khó hiểu chính là, bản thân mình lại không từ chối nàng.
"Kỷ tổng, đến ——" nhiều người, Triệu Mộ Tịch trực tiếp nắm tay nàng, lôi kéo nàng đi về phía trước, đừng nói, bình thường Kỷ tổng cao lãnh như vậy tới chỗ như thế, thật là có loại... Tương phản manh?
"Ngươi yêu thích cái nào? Cái này? Cái này? Hay là cái này..."
Thấy nàng dáng vẻ tràn đầy phấn khởi, Kỷ Dữ Đường không khỏi nở nụ cười, rõ ràng là một đại hài tử, còn học người ta đi xã giao, giả bộ thành thục cái gì, "Ta không chơi, ngươi chơi đi."
"Thử xem mà ——" Triệu Mộ Tịch không nói hai lời, trực tiếp hướng về máy chơi bên trong bắt đầu nhét tiền, sau đó đem Kỷ Dữ Đường đẩy lên phía trước, "Kỷ tổng, bắt cái này! Cái này dễ bắt..."
Triệu Mộ Tịch một khi hứng lên, cũng mặc kệ đối phương là ai, hung hăng thúc giục Kỷ Dữ Đường, "Mau mau nhanh!"
Nếu như nàng biết được Kỷ Dữ Đường ghét nhất là ồn ào, Triệu Mộ Tịch khẳng định không dám dẫn nàng tới chỗ như thế này, lần này chính là đánh bậy đánh bạ.
Kỷ Dữ Đường rụt rè nửa ngày, cuối cùng cao lạnh mơ hồ nói ra ba chữ, "Làm sao bắt?"
Triệu Mộ Tịch muốn cười xỉu, Kỷ tổng như vậy cũng quá đáng yêu đi, nhìn đồng hồ điện tử bắt đầu đếm ngược, không kịp. . . Triệu Mộ Tịch từ phía sau nắm lấy tay phải của nàng, làm cho nàng nắm lấy cần điều khiển, chính mình nắm tay phải của nàng, từng điểm từng điểm, "Như vậy... Nhắm ngay..."
Triệu Mộ Tịch dùng sức vỗ nút bấm "Vồ lấy", vẫn là thiếu một chút, Triệu Mộ Tịch còn chưa thở dài, Kỷ Dữ Đường đã thở dài một hơi trước rồi, quay mặt qua, "Thiếu một chút."
"Ừm..." Nàng quay đầu trong nháy mắt,gò má của các nàng đều dán cùng một chỗ, đây tuyệt đối không phải kế hoạch trước đó của Triệu Mộ Tịch, bởi vì nhịp tim của Triệu tiểu thư hiện tại đập rất nhanh, hơn nữa lúc này mới ý thức được chính mình ôm nàng chặt đến như vậy, tay phải còn đang nắm thật chặt tay phải của nàng.
Không chút nào nói quá, tâm nàng thật sự chịu một trận kinh hoàng, trước đây nói chuyện luyến ái cũng chưa chắc sẽ kích động như thế, đây là điên rồi sao.
Ngươi nếu như thật sự muốn hai mươi lăm vạn kia, vậy thì nỗ lực làm cho nàng yêu thích ngươi, mặc kệ đó là nam hay nữ... Triệu Mộ Tịch nhớ tới lời Lâm Vi đã nói với mình, đột nhiên cảm thấy liền nên như vậy, nàng nên yên tâm trong lòng, ai nói nữ nhân không thể câu dẫn nữ nhân, làm cho quan hệ của các nàng liền "Ám muội" như vậy tiếp tục phát triển, rất tốt.
"Không có chuyện gì, còn có rất nhiều." Triệu Mộ Tịch lắc lắc hai túi tiền xu trong tay, suy nghĩ một chút, cho một túi cho Kỷ Dữ Đường, "Chúng ta đến thi đấu, thi xem ai bắt được nhiều hơn, người thắng lần sau mời người thua ăn cơm, thế nào?"
"Ngươi xác định đây không phải là bắt nạt ta?" Kỷ Dữ Đường bất đắc dĩ.
"Thắng còn phải mời cơm, rõ ràng người thua khá là được lời."
"Được."
Triệu Mộ Tịch cố ý một cái cũng không bắt được, trong lòng tính toán, chỉ cần Kỷ Dữ Đường bắt được một con, nàng liền phải thỉnh mình đi ăn cơm, như vậy không cần dùng tiền của chính mình, còn có thể cùng nàng thấy sang bắt quàng làm họ, quả thực là một hòn đá hạ hai con chim.
Thế nhưng, Triệu Mộ Tịch vẫn là quá ngây thơ, nhiều tiền xu như vậy, Kỷ tổng sững sờ ngay cả một con cũng không bắt được. . .
Advertisement
- In Serial229 Chapters
HUNTED
One late-night run changed Aila’s life forever after getting caught up in a battle between werewolves and hunters. She is suddenly kidnapped by said hunters and finds out secrets about her past and her future as she embarks on a journey to find out who or what she truly is.
8 4070 - In Serial264 Chapters
Delve
Summary – Level 1: Delve is an isekai litrpg that follows an average guy who just happened to wake up in a forest one day. He wasn’t summoned to defeat the demon lord or to save the world or anything like that, at least as far as he can tell. The only creature there to greet him was a regular old squirrel. Soon enough, he meets other people, only to discover that he can’t speak the language, and that not everybody immediately trusts random pajama-wearing strangers they met in the middle of the wilderness. Things generally go downhill from there, at least until the blue boxes start appearing. Delve is a story about finding your way in a new, strange, and dangerous world. It’s about avoiding death, figuring out what the heck is going on, and trying to make some friends along the way. It’s not about getting home, so much as finding a new one. Did I mention that there will be math? Summary – Level 2: Okay, but what are you in for, really? Well, this story is supposed to be realistic, or at least, as realistic as a fantasy litrpg can be. The main character doesn’t instantly become an all-powerful god and murder-hobo his way across the universe. Delve is, at its heart, a progression fantasy, but that progression is meant to feel earned. The numbers in this story actually mean something. Everything is calculated, and if you find a rounding error, I expect you to tell me about it. That said, if math isn’t your cup of tea, there is plenty more that the story has to offer. Characters are meant to feel real, and progression isn’t only about personal power; it’s also about allies, connections, and above all, knowledge. Figuring out how the system works is a significant theme. ... What, you want more details? Okay, fine, but this is going to get a bit spoiler-y. Are you sure? Yes! Really sure? I mean, this summary is practically half as long as the first chap– Now! Okay, okay! The main character becomes a magic user, but he takes a route that is not very popular in adventurer culture, namely that of a support. There is a full magic system with various spells, skills, and abilities, but our MC decides that aura magic is the way to go, and that the only stat worth investing in is mana regeneration. Most people at the Adventurer’s Guild think that this makes him a bit of a dumbass, but he’s playing the long game. We’ll see how that works out for him, won’t we? Because of his build, the MC levels up fast, at least compared to normal people. There are no cheats, though, and he is limited in other ways. There are some clear and pretty obvious downsides to his build. That’s what makes it fun, no? Morals? Our MC has them. Again, we’ll see how that works out for him. Realism, remember? Would you be okay with killing someone and looting their body? I sure hope not. POV? The focus is on the main character, but there will be occasional varying perspectives from people around him, or involved in the events related to the main plot. It isn’t going to jump all over the place. Tech is standard medieval stasis. No smartphones, but the MC does have a technical background. Computers and their programming might be involved. There might even be a bit of uplifting down the road, who knows? Anyway, it isn’t the focus. He isn’t going to invent the gun in chapter 1 and change the face of warfare. Romance is not a major focus. Friendships are more the name of the game, though there will be some characters in romantic relationships. There is exploration, though not as much of the geographical nature as you might expect. It is more about exploration of the system and the culture. The pace is slow and detailed, sometimes verging on slice-of-life. The action is meant to be realistic and grounded in the numbers, and it is intended to have meaning beyond simply punching things until they stop moving. The general tone of the story is grey, and some parts can get quite dark. People die. Sometimes, people with names, but not anywhere near GoT level. There is plenty of light, too, though, to balance the darkness. The world is dangerous, but overcoming that danger is why we’re all here, isn’t it? Anyway, if you’ve made it this far through the summary, you clearly like words. I hope you enjoy the story! Cover by Miha Brumec Summary Updated: 2020-06-14
8 849 - In Serial7 Chapters
GameWorld: Earth's Apocalypse
Be careful what you wish for. The old saying holds true for many people, but none more so than Jaxson Stratford. An avid video game player and reader of post-apocalypse novels, Jax always wished for the chance to attain power and abilities like the heroes of the stories he read about. Then, he received his wish in the form of The System’s arrival. However the truth of reality in this new System dominated world, is something far worse than he could ever imagine. This story is similiar to many others on the site, but the 'System' is something I've thought about for some time. That being said, it is still being fleshed out, so don't expect the story to be amazing, but rather an entertaining read.
8 222 - In Serial12 Chapters
Master's Doll
Follow Rea, a young boy whose face was as gorgeous as a doll. His whole being captivated a doll maker named Taurent Brialle and brought him in to live in his manor to take care of him. Taurent's obsession to everything beautiful made the house feel similar to a prison. Yet, Rea had decided to devote his life as to repay the chance given by Taurent to continue living. What can I do without you? You are the most beautiful creation I had - Taurent Brialle Are you really living or are you just a mere shell that is controlled by threads? - Haemi Kral Haemi Kral, a son of a lord who wanted to make friends with Rea, noticed something was off with the relationship between the boy and the doll maker. As a young boy filled with sunshine and justice, he wanted to bring Rea out of the world he was trapped in and live as a real person with his own mind and will. Rea was forced to choose whether to stay loyal to the master who saved him or to go along with the will to once again live as a real person? A living doll was given the chance to think between living an easy life or to strive in a world as a proper human.
8 141 - In Serial19 Chapters
Heartmonger
Viktor Faust was not having a good day. He'd died, his fiancee died, and then they'd decided to reject the chance to enter purgatory. Now, Viktor's woken up alone and cold with no memory of judgement. He'll have to use the infernal powers granted by his ancestry to gain any advantage he can to accomplish one goal: Find his lost love and get them both into Heaven.
8 100 - In Serial38 Chapters
On Tilt [in progress]
Going on tilt is like falling in love: both make you foolish and should be avoided at all costs. *BROOKEI hate Dean Hollis.I tell myself that every day. And some days, I almost believe it. Some days, I sell myself on at least a solid dislike of who he is and what he stands for.Like his stupid charming smile. His stupid sculpted forearms. And his stupid addictive cologne that leaves me light in the head and weak in the knees. He's a vintage blend of infuriating and intoxicating, all in one deceptively handsome bottle.Let's not forget his notoriety for emotional hit-and-runs. Dean is a bad decision just waiting to happen. I would know.Been there, done that... Literally.*DEANI remember the first time I saw Brooke Maccabe. My first thought was, holy shit. That's the hottest girl I've ever seen. I was trying to think of a good pickup line when she walked up to our door and gave Brendan a hug.My next thought was, fuck my life. Because that dime? She was my best friend's baby sister. And she was sixteen.Verboten. Off-limits. The Demilitarized Zone. She may as well have had a blinking red neon sign over her head that read, 'Look but don't touch: Violation punishable by death'.Problem is, I really wanted to touch.And the even bigger problem is, nine years later, I did.*18+ for explicit adult content
8 195

