《« allmin » Bé Cưng Nhà Chống Đạn》Hopemin
Advertisement
Tớ muốn nó thật nhẹ nhàng thoiii o(╯□╰)o
Còn mấy chap nữa thôi, nói gì với nhau đi chớ ☺☺
______________
Vuốt lại mép áo vest, chỉnh lại cái nơ màu đỏ chói trên cổ, HoSeok mỉm cười thật tươi nhìn bản thân mình trong gương.
- Chà, xem nào ai đây mà đẹp thế nhỉ?
HoSeok cười cười tự luyến trước bản thân mình. Anh nhẹ vươn tay chỉnh lại mái tóc nâu có phần xoăn xoăn rồi quay ra nhìn khắp căn phòng đã được trang trí bóng bay đầy đủ.
Nắng sớm đã lên, vương nhẹ vào trong phòng tạo cảm giác bình yên, ấm áp đến lạ thường, HoSeok bất giác nở nụ cười, con người nhỏ bé ấy cũng giống y hệt màu nắng vậy, cũng ngọt ngào, nhẹ nhàng và luôn mang đến cho anh sự bình yên....ánh nắng của đời anh !
'Cộc cộc'
- HoSeok! HoSeok! Chú mày không ra là muộn bây giờ!!!
Tiếng Seok Jin vang lên ngoài cửa như 1 tiếng chuông báo hiệu cho anh. Anh ngắm nghía mình thêm vài lần nữa rồi mới đi ra, ngày trọng đại mà phải chắc chắn rằng mình là đẹp nhất chứ!
- Sao lâu thế? Chú mày tính ngủ luôn trong đó à?
Seok Jin càm ràm ngay khi vừa thấy HoSeok bước ra. HoSeok chẳng thèm phản bác chỉ gọn lỏn 1 câu:
- Khi nào anh như em, anh cũng vậy thôi!
'Tình tinh tinh tinh" tiếng nhạc chuông quen thuộc vang lên khắp lễ đường. Ô cửa sổ bằng kính đủ loại màu to đùng ở chính giữa chiếu những tinh sáng lớt phớt lên các khách mời ngồi dưới làm cho họ trở nên óng ánh lạ thường. Bên dưới ô cửa sổ, vị cha sứ già đang đứng bên cạnh HoSeok, rỉ tai anh mấy điều gì đó làm anh cứ gật gật gù gù mãi thôi. Khách mời cũng rôm rả bình luận, nói cười náo nhiệt, trong lòng ai cũng thầm cầu chúc cho đôi trẻ.
Advertisement
'Kéttttt'
Cửa gỗ to đùng kêu lên 1 tiếng, 2 cánh cửa mở lớn, nhường đường cho 'cô dâu' bước vào. Park Jimin nắm thật chặt tay cha cậu, 2 môi khẽ mím lại, má ửng hồng trông vô cùng đáng yêu. Nếu như bộ vest của HoSeok là màu đen lịch lãm thì của Jimin lại là màu trắng thanh lịch, cậu cũng cài 1 cái nở màu đỏ ở cổ y chang anh, tóc đen mượt mà lưa thưa chút rối.
- Đến rồi đến rồi, cô dâu đến rồi.
- A~ thật đáng yêu hết sức!
- Tôi đã nói 2 người này hợp đôi mà!
- Chúc 2 người hạnh phúc nha, hehe!
Blabla....
Khắp khán đường nhờ sự có mặt của Jimin mà thêm rộn ràng hơn, họ không ngớt bình luận, không ngớt chúc phúc cho 2 người làm cả 2 nhân vật chính cảm thật lòng mình thật ấm áp.
Jimin cùng cha bước đi đến chỗ HoSeok và cha sứ. 1 quãng đường khá là ngắn và đường trải thảm đỏ trang trọng. HoSeok đứng đó, nắng khẽ vương lên vai anh làm cho anh trở nên lịch lãm, ấm áp mà giản dị. Nghĩ tới đây, Jimin bất giác nở nụ cười, nụ cười của sự hạnh phúc...
Bước đến chỗ HoSeok, ông Park đưa tay Jimin cho anh, ông vừa ôn nhu nhìn con trai lần cuối, vừa tranh thủ dặn dò anh.
- Tôi tin tưởng giao Jiminie cho cậu. Nếu cậu làm thằng bé chịu khổ, đừng trách sao tôi không nể tình!
- Dạ, cảm ơn bố đã tin ở con, con chắc chắn sẽ mang lại hạnh phúc cho em ấy!
HoSeok đặt ánh mắt kiên định lên người ông Park làm ông không khỏi mỉm cười. Ông biết mà, cái cậu trai Gwangju này ngau từ lần đầu gặp mặt đã để lại cho ông cái ấn tượng rất tốt vẻ mặt hiền lành chất phá đã nói lên cho ông tất cả.
Advertisement
- Được rồi, vậy Jimin, chúc con hạnh phúc!
Ông Park ôm chầm lấy cậu con trai mình yêu thương. Jimin cũng giọt ngắn giọt dài ôm lấy ông mà không khỏi xúc động. 2 cha con ôm nhau 1 lúc thì ông Park lui xuống khán đường phía dưới, còn Jimin bước lên, đứng ngang với HoSeok để chuẩn bị làm lễ. Cha sứ đứng ở giữa dõng dạc nói to:
- Jung HoSeok, con có đồng ý lấy Park Jimin làm vợ, dù cho có nghèo khó hay bệnh tật?
- Con đồng ý!
- Park Jimin, con có đồng ý lấy Jung HoSeok làm chồng, dù cho có nghèo khó hay bệnh tật?
- Con đồng ý!
- Vậy ta chính thức tuyên bố, 2 con là vợ chồng. Chú rể có thể hôn cô dâu!
Lời cha sứ vừa dứt, đôi trẻ đã không ngại ngần mà cuốn nhau vào nụ hôn sâu, bên dưới mọi người hô hoán ầm ĩ có người còn làm lố, cố tình che mắt đi.
Jimin và HoSeok đứng trên lễ đường vui vẻ hôn môi, coi đây như là không gian riêng tư của 2 người vậy, đến khi cảm nhận Jimin không thở được nữa, anh mới từ từ buông cậu ra. Cậu bị hôn đến đỏ mặt liền xấu hổ mà đánh yêu vào vai anh, miệng nhỏ nhẹ nói khẽ.
- Từ giờ anh là của em rồi, cấm đi cưa cẩm thêm cô nào đấy!
- Mình em là đủ rồi, anh nào dám vác thêm cục nợ thứ hai!
- Yaaa...Jung HoSeokkkk
_____________
Nói nghe nè, vote đi chứ :'
Advertisement
- In Serial139 Chapters
Peace Offering To The Cursed Prince
"My dear if there have been any misunderstanding between us, I apologize but I have always wanted the best for you, that is why I seem a little difficult at time" Regina said smoothly. She knew that i...
8 1167 - In Serial23 Chapters
UnderWorld Mafia System
What would a girl do with a Mafia System? Would she become a Powerful boss? Will she die in the process? Would she become an empress of the UnderWorld? Stay tuned and found out.
8 205 - In Serial6 Chapters
Five Times P. T. Barnum Took One For the Team, and One Time He Didn't Have To
In which, Barnum doesn't know how much his circus loves him. 1.] Protesters2.] Fever3.] Broken Ribs4.] Dangerous5.] Gun Violence6.] Finishing the Job
8 125 - In Serial31 Chapters
The Telmarine Wife
He was a Narnian King, sworn to protect the country he loved. She was a Telmarine mistress, bred to despise all things Narnian. Their relationship should have been impossible.Lena met Edmund in Paris while picking the pockets of random Johns.Edmund met Lena in Narnia while reining as the Just King.Neither knows of the other's first encounter.She fell in love with him because he first loved her.And he fell in love with her because she first loved him.This is a tale of love and loss woven across time and universe. The Telmarine WifeA Narnian fanfiction
8 79 - In Serial41 Chapters
Black Cat » The Vampire Diaries
"When I wished I was a Witch I meant like an Harry Potter witch, either before or after voldy or outside of England!"As a little girl I always wanted to be special.I read anything I could find in the fantasy genre, but the thing I was obsessed with was Witches. From Harry Potter to The Secret Circle, I had read and seen them all. Every single wish I had ever made, from birthday candles to shooting stars, was always the same 'I want to be a witch!'.But I guess luck wasn't on my side, and I died. I soo didn't wish to be reborn as the most unappreciated, judgy, witch of the century. I mean doing dark magic, that's fine. Dying, well - been there, done that. Being the anchor, not funny like - at all.Being stuck in a world prison with a psycho with a weird name, yeah ... I'm changing the timeline. Screw the writers, this is my story now and Bonnie Bennett is going to be the most badass witch since Qetsiyah, or Dhalia, or Esther, or Silas... whatever ... you get it."Why not Davina? Sure she was almost sacrificed by her coven and got locked in a church but at least she dated Kol 2.0 !"
8 185 - In Serial34 Chapters
The Hunt
Cecily's blade swung, hitting its mark as always. The man's arm fell to the cold grass of the prison with a familiar thud. He let out a blood curdling scream. A warning to the rest. Stay away, the Hunter is here. That's the name they'd given her, the Hunter. After she cut off the man who tried to rape hers masculinity, they stayed away. She'd made it clear anyone who tried to touch her would be hunted and slaughtered. Cecily kneeled down, pushing the man's face into the dirt so she could use his back as a seat while she trifled through his belongings. "You're hurting my ears," she told him, no remorse in her voice. "Quiet down before I really do kill you."The man but his lip, well aware that she wasn't lying. Sobs shook him, making for an uncomfortable seat. She, however, didn't particularly feel the beed to kill him. It happened, not often, but it did. "Oh, hush up," she hissed, taking out a bag of rations with her metal hand, "it doesn't hurt that bad."With her good, human hand, she dropped the plastic bag of food into her own bag. She pushed up, off the man back. As she was about to walk away, bag slung over her shoulder, brushing against her autumn colored braid, she turned back to him. "Consider yourself lucky," she said, no hatred in her voice, there never was. "Consider yourself lucky that you didn't do anything stupid. And even luckier if one of the scum bagged criminals in here feel a little light in their hearts and help you. Consider yourself luckier if you die there."With that, her old black and white Nike sneakers carried her off into the brush of the huge prison.
8 148

