《Học Bá Tái Sinh》Phần Không Tên 3
Advertisement
21: Tiền Gia Vân
Thẩm Húc Thần tính toán đi tìm Tưởng Hạo. Tưởng Hạo có cái mũi hóng hớt rất thính, cậu ta luôn biết cách moi được tin tức, thực sự là một hạt giống papazazzi tiềm năng. Nhưng Thẩm Húc Thần không tìm thấy Tưởng Hạo ở chỗ lớp mình, cậu tìm quanh một hồi mới nhìn thấy Tưởng Hạo đang vồn vã săn đón một học tỷ lớp 11 ở sân thể dục.
Thẩm Húc Thần lại gần xách Tưởng Hạo lôi ra, kéo sang một bên, đi thẳng vào vấn đề hỏi: "Tiền Gia Vân lớp 17, mày biết không?"
Hầu như ở lớp nào Tưởng Hạo cũng có người quen, cậu ta tựa hồ có thể nhanh chóng kết giao với người lạ, thân là đứa thích hóng hớt, cậu ta có thể dễ dàng moi được "bí mật" từ trong miệng người khác. Cho nên, nếu muốn biết tin tức nào đó, có thể tới hỏi Tưởng Hạo, chuẩn không cần chỉnh. Thẩm Húc Thần bình thường không quá thích nghe Tưởng Hạo lải nhải ở bên tai mình mấy chuyện hóng hớt được, nể tình bằng hữu nên vẫn chịu đựng ngồi nghe cậu ta nói, nhưng hiện tại có thể tìm ra được chút manh mối từ mấy chuyện hóng hớt được của Tưởng Hạo.
Nghe câu hỏi của Thẩm Húc Thần, Tưởng hạo dùng một loại ánh mắt khó tin đánh giá cậu: "Không phải chứ? Điều kiện mày tốt như vậy, sao lại để ý tới con nhỏ lưu manh đó?"
Thẩm Húc Thần nhịn không được trợn trắng mắt trừng thằng bạn: "Không phải chuyện đùa, tao nghiêm túc. Nữ sinh tên Tiền Gia Vân kia vừa rồi thi chạy đã xô chị tao ngã, mà chị tao lại không biết nhỏ kia."
Thân phận của Cố Vọng Thư bị Quân Khải Uy biết tương đương với đám bạn cùng phòng cậu từ Lộ Cầu Chân, Từ Duệ, Tưởng Hạo tới cả Giang mập đều biết. Hiện tại mấy nam sinh có quan hệ tốt với Thẩm Húc Thần đều biết Thẩm Húc Thần có một người chị sinh đôi đang học lớp 7, mặc dù không cùng họ cũng không giống nhau.
Nhưng bởi vì đám con trai không ưa buôn chuyện bát quái như đám con gái — à, Tưởng Hạo là một ngoại lệ nhưng cậu ta cũng sẽ không bán tin tức của anh em tốt — hơn nữa mấy người bọn họ xem như hợp thành một nhóm nhỏ, mà người trong một nhóm thì luôn có xu hướng bài ngoại, nên những người ngoài nhóm vẫn không biết rõ quan hệ giữa Thẩm Húc Thần và Cố Vọng Thư.
Tưởng Hạo nghĩ nghĩ nói: "Con nhỏ Tiền Gia Vân kia...Nhỏ đó hồi lớp 6 mới chuyển tới thị trấn này. Ba nhỏ là người huyện ta nhưng hộ khẩu của nhỏ thì không ở đây, cho nên nhỏ muốn tới trường học phải nộp phí trái tuyến. Ba nhỏ ở rể bên ngoại, nên trong nhà không có quyền phát ngôn, mà chính miệng Tiền Gia Vân cũng nhiều lần nói rằng, nhỏ khinh thường ba mình. Nhỏ vốn đi học ở chỗ nhà ngoại, nhưng lúc trước trong trường học gây chuyện đánh nhau nên mới phải chuyển tới đây, hình như là đánh một nữ sinh tới mức xuất huyết nội tạng, cho nên nhỏ bắt buộc phải chuyển tới nơi này..."
Nữ sinh này đúng là ôn thần, mới học tiểu học mà đã có thể đánh bạn tới xuất huyết nội tạng, Cố Vọng Thư đến cùng làm sao mà chọc phải con nhỏ này?
Advertisement
"Đúng rồi, Tiền Gia Vân thích Chương Diệp, mày chắc cũng biết cậu ta, là cái thằng lớp 18, vóc dáng cao cao, ưa chải chuốt giả bộ ấy. Chương Diệp và con nhỏ đó...khụ khụ...từng ấy ấy nhưng sau lưng thằng Chương Diệp lại rất khinh thường Tiền Gia Vân, nó thường nói với bạn bè nó, con nhỏ này tự nguyện dâng hiến, hàng dùng miễn phí, nên nó cứ vui vẻ mà chơi thôi. Mày tùy tiện hỏi là biết, tuy rằng chuyện này không đến mức thằng nào cũng biết nhưng cũng không tính là bí mật."
"Còn có đứa nói, Tiền Gia Vân đều đã bị chơi qua tay hết đám hồ bằng cầu hữu của Chương Diệp, đừng thấy con nhỏ đó kiêu ngạo trước mặt người khác mà lầm, kỳ thật ở trước mặt bọn Chương Diệp cũng chỉ như xe công cộng...Con nhỏ đó cũng thật là, bộ dạng coi như không tồi, trong nhà cũng không thiếu tiền, cố tình lại vì cái thằng chó Chương Diệp, thời cấp 2 còn từng ồn ào muốn tự tử, sau này vì có thể được sự chấp nhận của thằng Chương Diệp mà nguyện ý bị đám nam sinh... khụ khụ...ấy ấy đó... mày biết mà..."
Huyện Di Tương rất cổ hủ, tư tưởng cũng có xu hướng bảo thủ, đối với tuyệt đại đa số mà nói, chuyện cấp 3 đã cùng người khác lên giường là một chuyện phi thường khó tin. Tuy rằng bọn học sinh vẫn lén lút yêu đương nhưng đa số nữ sinh đều ngại nói chuyện với người khác phái chứ đừng nói tới chuyện động tay động chân. Ngay cả Tưởng Hạo bình thường có bộ dạng vô lại khi nói chuyện với con gái, nhưng khi nhắc tới loại chuyện nhạy cảm này chính cậu ta cũng thấy ngại ngùng.
Đời trước, tới tận khi chết rồi Thẩm Húc Thần vẫn còn là trai tơ, nên cũng nhịn không được mà khụ khụ ho khan một hồi. (Jer: đảng thụ khiết, công khiết bơi hết vào đây =)))
Nghe thấy tên Chương Diệp, Thẩm Húc Thần liền ức chế nộ khí không ngừng trào lên trong lòng, thằng khốn! Nhớ tới đời trước Chương Diệp từng theo đuổi Cố Vọng Thư còn ngang nhiên gây tổn thương cho chị ấy, cậu nén ghê tởm, giọng điệu bất thiện hỏi: "Liệu có khả năng là do thằng Chương Diệp muốn theo đuổi chị tao, chẳng may lộ ra bị Tiền Gia Vân biết, cho nên nhỏ đó mới..."
"Không, tuyệt đối không có khả năng! Chương Diệp còn lâu mới thèm để ý tới chị mày!" Tưởng Hạo không chút nghĩ ngợi liền thốt ra, chờ tới khi ý thức được mình nói quá lời, mới vội vàng sửa đổi: "Thần Tử, tao không phải ý kia! Chị mày đương nhiên rất tuyệt, thành tích cao, tính cách tốt, thanh tú giai nhân, thế nhưng Chương Diệp không thích loại hình như chị gái mày, nó thích loại thân hình lượn sóng, lượn sóng đó, mày hiểu không?" Tưởng Hạo ở trước ngực mình khoa tay múa chân diễn tả.
Thẩm Húc Thần híp mắt, được lắm, xem ra hồi đại học đời trước Chương Diệp theo đuổi Cố Vọng Thư khẳng định không phải vì coi trọng chị ấy. Điều này chứng tỏ Chương Diệp không chỉ lăng nhăng mà có lẽ ngay từ đầu gã đã muốn lừa gạt Cố Vọng Thư.
Nhưng lừa gạt vì cái gì?
Advertisement
Cho dù là trai nhà giàu muốn tìm gái nhà nghèo để chơi đùa thì trong hai năm theo đuổi Cố Vọng Thư, Chương Diệp vì sao lại tốn hết tâm tư và công sức?! nếu không phải do lúc đó gã thể hiện quá mức chân tâm, Cố Vọng Thư sao có thể đáp ứng gã? Như vậy, Chương Diệp tốn khí lực giả bộ hoa si ngây thơ chân thành như vậy rốt cuộc là vì cái gì? Gã muốn cái gì từ Cố Vọng Thư? Thẳng thắn mà nói, điều kiện bản thân Cố Vọng Thư xác thực nổi trội xuất sắc, nhưng những cô gái giống như Cố Vọng Thư cũng có rất nhiều, mà Cố Vọng Thư và Thẩm Húc Thần vốn là cô nhi, trên người hẳn không có giá trị lợi dụng nào đi?
Tưởng Hạo lại nói tiếp: "Hơn nữa... thằng Chương Diệp rất hoa tâm, Tiền Gia Vân biết và cũng tán thành điểm này. Tao cũng méo hiểu con nhỏ ngu ngốc kia nghĩ cái gì, nó rõ ràng không sợ trời không sợ đất, cố tình chỉ sợ thằng khốn kia không để ý tới nó. Thậm chí vì muốn thằng Chương Diệp vừa lòng, con đó ngẫu nhiên còn giúp thằng khốn kia theo đuổi con gái nhà người ta... y như phim truyền hình cẩu huyết mẹ tao hay xem, con nhỏ đó giống như chỉ cần làm con chó con mèo được Chương Diệp nuôi bên mình nó liền vừa lòng thỏa dạ. Đúng rồi, gần đây Chương Diệp đang theo đuổi Hứa Mẫn Mân lớp mình, dáng người Hứa Mẫn Mân rất sexy!"
Hứa Mẫn Mân là ủy viên văn nghệ trong lớp, manh mối tựa hồ lại đứt đoạn, xem ra không moi được tin gì hữu ích từ chỗ Tưởng Hạo rồi. Thẩm Húc Thần ức chế hỏa khí trong lòng đang định rời đi.
Đúng lúc này, Tưởng Hạo bỗng nhiên vỗ trán mình một cái, bừng tỉnh đại ngộ nói: "Tao nghĩ ra rồi! Mọi chuyện nhất định là vậy! Hứa Mẫn Mân thích mày, nhỏ hiểu lầm quan hệ giữa mày và chị mày, tưởng bọn mày là người yêu nên muốn tìm người giáo huấn chị mày một chút. Vì thế, nhỏ tìm tới Chương Diệp đang theo đuổi mình, nhờ thằng đó làm chuyện này. Chương Diệp lại tìm Tiền Gia Vân... Thần Tử, nhất định là do mày hồng nhan họa thủy, chị mày vì mày mà tai bay vạ gió!"
Này là cái tình huống gì a... Thẩm Húc Thần dở khóc dở cười: "Suy nghĩ của mày vi diệu như thế sao không đi làm biên kịch đi."
"...Cậu ta nói có lý đấy." Trình Dĩ Hoa vẫn luôn trầm mặc đứng một bên làm nền đột nhiên mở miệng nói.
"Hả?" Thẩm Húc Thần ra hiệu cho Trình Dĩ Hoa nói tiếp.
"Tôi vừa thấy Chương Diệp và một nữ sinh dáng người đầy đặn đi qua. Mấy cậu nghe đi." Trình Dĩ Hoa chỉ chỉ khu rừng trúc nhỏ gần đó, làm động tác suỵt. Tưởng Hạo an tĩnh lại, nghiêng tai lắng nghe, nhưng dường như không nghe thấy cái gì hết, cậu ta có chút không hiểu chuyện gì. Thẩm Húc Thần cũng nghiêng tai lắng nghe, mơ hồ trong gió truyền ra tiếng nói chuyện của một nam một nữ, nghe giọng nhận ra là Chương Diệp và Hứa Mẫn Mân.
"Anh đã giúp em... con nhỏ lớp 7 kia..."
"Đợi...lớp buổi tối... hiện tại...đừng..."
"Vậy...có muốn không.... con nhỏ lớp 7 kia..."
"Nhìn nó... không vừa mắt..."
Tuy rằng chỉ nghe mơ hồ vài chữ nhưng ý tứ đã thực rõ ràng, xem ra quả nhiên là Hứa Mẫn Mân nhờ Chương Diệp, Chương Diệp lại tìm Tiền Gia Vân, cho nên Cố Vọng Thư mới bị thương. Tra nam tiện nữ hiện tại đang luận công nhận thưởng? Thẩm Húc Thần xắn tay áo đang định xông lên, Trình Dĩ Hoa đã nhanh chóng giữ chặt người cậu lại.
"Cậu đừng xúc động, hiện tại cậu không có chứng cớ gì. Giờ cậu mà đánh bọn họ, bọn họ sẽ dễ dàng cắn ngược lại cậu một cái." Trình Dĩ Hoa khuyên nhủ.
Nói như vậy không sai...nhưng chỉ cần nghĩ tới chuyện đời trước, thù mới hận cũ cộng gộp một chỗ, tâm tình Thẩm Húc Thần căn bản khó có thể bình tĩnh lại được.
Tưởng Hạo nhìn nhìn Thẩm Húc Thần, lại nhìn nhìn Trình Dĩ Hoa, tò mò hỏi: "Đến cùng bọn mày đã nghe được cái gì? Sao tao chả nghe thấy cái gì hết? bọn mày đều có thuật phong nhĩ sao?" (Jer: Bé Hạo về với đội phàm nhân bọn chụy đê, hai đứa kia nó không phải người trần gian đâu.)
Thẩm Húc Thần lúc này mới cảm thấy kỳ quái, cậu là do đã dùng qua dung dịch cải tạo gen, cho nên tố chất thân thể mới trở nên tối ưu, năng lực thính giác cũng tốt hơn người bình thường... vậy còn Trình Dĩ Hoa sao cũng có thể nghe được? Chẳng lẽ thiên tài không hổ là thiên tài, không chỉ IQ đè chết người mà thính lực cũng siêu việt hơn người?
Trình Dĩ Hoa cầm tay kéo Thẩm Húc Thần rời khỏi đường nhỏ, vừa đi vừa giải thích: "Chú của Chương Diệp, Chương Kiến Dân là bí thư □□. Ba cậu ta Chương Kiến Sinh là cục trưởng cục công an huyện, bình thường Chương Diệp rất biết cách đối nhân xử thế, cho dù Tưởng..." hắn dừng một lát, hiển nhiên đã quên tên Tưởng Hạo. Tưởng Hạo cũng không để ý, nhanh chóng nói ra tên mình, giúp Trình Dĩ Hoa tiếp tục đề tài.
Trình Dĩ Hoa tiếp tục: "...Tưởng Hạo nói thằng đó và nữ sinh quan hệ không minh bạch nhưng cũng chỉ là lời nói mà thôi, căn bản không có bất kỳ chứng cứ xác thực nào. Chương Diệp tuy rằng có chút ngạo mạn nhưng nhân duyên lại rất tốt, con người thằng đó không đơn giản. Cho nên cậu tốt nhất không được trực diện đối mặt nó."
Tưởng Hạo đi cùng mãnh liệt gật đầu đồng tình, tuy rằng Trình Dĩ Hoa không phải đang nói với cậu ta nhưng cậu ta cảm thấy lời này rất có lý.
Thẩm Húc Thần đương nhiên cũng thấy Trình Dĩ Hoa nói có lý, việc nhỏ không nhẫn tất hỏng việc lớn, từ xưa dân thường không cùng quan đấu. Thẩm Húc Thần đã lăn lộn từng trải trong xã hội nên biết rất rõ, hiện tại cậu chỉ là một học trò nghèo, cho dù ông nội Thẩm Bình Trung có là giáo sư thì bọn họ có tranh chấp với Chương Diệp cũng chỉ là cá chết lưới rách, không phải không làm được mà là phải trả một cái giá vô cùng đắt. Nếu như nói Chương Diệp là con chuột thì cậu, Cố Vọng Thư và ông nội chính là bình ngọc, vì một con chuột con mà ném vỡ bình ngọc rất không đáng.
Hơn nữa từ mức độ nào đó mà nói, Chương Diệp coi như có chừng mực, cho dù gã vì muốn làm vui lòng mỹ nhân, thì ở trong trường cũng chỉ biết chọn tiểu đánh tiểu nháo, không thật sự gây ra đại họa gì, từ góc độ này mà nói, Cố Vọng Thư vẫn rất an toàn.
Cộng thêm, dựa vào sự ngạo mạn của Chương Diệp, nếu như gã biết Hứa Mẫn Mân lợi dụng gã đi đả kích một cô gái, chỉ là vì cô gái kia có quan hệ tốt với nam sinh cô ta thích, Chương Diệp bị đội nón xanh sẽ còn tiếp tục dung túng cho Hứa Mẫn Mân mà giúp cô ta nữa sao?
Như vậy xem ra, Hứa Mẫn Mân rất nhanh sẽ chịu hậu quả.
22: Cha mẹ ruột
Tưởng Hạo cho rằng Thẩm Húc Thần đang tức giận với Hứa Mẫn Mân, bởi vì toàn bộ việc này rõ ràng là do nhỏ đó gây ra, Chương Diệp bất quá chỉ là đồng lõa mà thôi. Nhưng Trình Dĩ Hoa lại thực sắc bén ý thức được, người khiến Thẩm Húc Thần chán ghét chính là Chương Diệp.
Đối với Thẩm Húc Thần mà nói, Hứa Mẫn Mân bày ra việc này thực quá ác độc, nhưng Cố Vọng Thư cũng không xảy ra chuyện gì lớn nên cậu còn chưa nhỏ nhen đến mức tính toán chi li với nữ sinh tự cho là đúng kia. Dù sao, đợi tới khi Chương Diệp biết được chân tướng thì chỉ còn một mình Hứa Mẫn Mân chịu đủ. Thẩm Húc Thần sẽ không đồng tình với Hứa Mẫn Mân, cũng đã mười sáu, đủ tuổi để lấy chứng minh thư rồi, nên tự chịu trách nhiệm với những việc mình gây ra.
"Mẹ tôi thường nói, người ở địa vị càng cao càng phải thận trọng từ lời nói tới việc làm, nếu đạo đức không xứng với địa vị, sớm muộn gì cũng sẽ bị hất đổ." Trình Dĩ Hoa dùng phương thức của mình để an ủi Thẩm Húc Thần.
Chương Diệp hiện tại đang ỷ vào gia thế nhà hắn, nếu như ngày nào đó gã không còn chỗ dựa thì sao? Gia đình nuôi dưỡng ra loại người như Chương Diệp, tất nhiên không phải loại gia đình thận trọng từ lời nói tới việc làm. Cho dù cha và chú Chương Diệp có năng lực thì sớm muộn cũng có một ngày, Chương Diệp cũng sẽ thành nhược điểm của bọn họ.
Thẩm Húc Thần gật gật đầu. Chuyện kiếp trước, chỉ có mình cậu nhớ được, dù cậu muốn báo thù cũng không phải vào lúc này. Hơn nữa, ác giả ác báo, lời này rất có lý. Những cái khác không nói, nhưng tối thiểu Thẩm Húc Thần đã từng xem tin tức, biết rõ trong vòng mười năm hai mươi năm nữa, quan chức nào sẽ sa lưới pháp luật, cho dù cậu không làm gì thì chú của Chương Diệp cũng sẽ bị bắt vì tham nhũng.
Đương nhiên, đời trước khi xem tin tức, Thẩm Húc Thần còn không biết vị tham quan Chương Kiến Dân của huyện Di Tương kia chính là chú của Chương Diệp. Cậu chú ý chỉ vì vị tham quan này cùng quê với mình nên mới có chút ấn tượng mà thôi. Hiện giờ nghe Trình Dĩ Hoa nhắc tới bối cảnh nhà Chương Diệp, Thẩm Húc Thần mới liên hệ hai việc này với nhau.
Vừa nghĩ như vậy, Thẩm Húc Thần cũng chậm rãi áp chế hỏa khí trong lòng lại.
Nhưng, Trình Dĩ Hoa sao lại biết rõ bối cảnh nhà Chương Diệp như vậy? chẳng lẽ cậu ta cũng có lai lịch?
Dường như phát giác suy nghĩ trong đầu Thẩm Húc Thần, Trình Dĩ Hoa mới giải thích một chút: "Cậu cả tôi mở công ty Hoa Việt. Mở công ty cần phải tích lũy một vài mối quan hệ. Ngẫu nhiên cậu cũng nói qua với tôi về phương diện này."
Hoa Việt?! Thẩm Húc Thần nhất thời kính nể ngưỡng mộ.
Hoa Việt là công ty mới thành lập năm ngoái, nhưng đây không phải trọng điểm, trọng điểm ở chỗ cả huyện Di Tương đây tạm thời là công ty gia đình đầu tiên và cũng là duy nhất được thành lập. Hơn nữa, Thẩm Húc Thần đến từ tương lai còn biết, hiện tại mặc dù nó không mấy nổi bật nhưng trong vòng mười năm tới, nó sẽ phát triển như vũ bão!
Hóa ra Trình Dĩ Hoa là cháu ngoại nhà có tiền a! Nhưng đó là sản nghiệp của cậu Trình Dĩ Hoa, thật sự không liên quan gì tới cậu ấy. Thẩm Húc Thần cũng không gộp bọn họ làm một.
Bây giờ là thời gian dùng cơm chiều, Thẩm Húc Thần vốn tưởng Trình Dĩ Hoa sẽ cùng cậu đi ăn trước rồi mới về phòng ngủ. Không ngờ Trình Dĩ Hoa trực tiếp dẫn cậu về phòng ngủ cậu ta. Phòng của Trình Dĩ Hoa ở cùng dãy nhà với Thẩm Húc Thần, chẳng qua cậu ta ở tầng hai còn Thẩm Húc Thần ở tầng 5.
Vừa lên lầu hai, liền thấy một nữ nhân xinh đẹp tới gần, hướng về phía Trình Dĩ Hoa gọi một tiếng: "A Hoa!"
Nữ nhân kia lại quay sang nhìn Thẩm Húc Thần, thân thiện chào hỏi: "Đây là bạn của A Hoa phải không? Mấy ngày nay thường nghe A Hoa nhắc tới em, quả nhiên tuấn tú lịch sự! Chị rất vui được gặp em! Hôm nay hai đứa có lộc ăn rồi, chị mang rất nhiều đồ ăn ngon tới nè!" Cô gái này còn khá trẻ, trên tay xách theo một cái cặp lồng siêu cấp lớn Cô là người thân thiện hòa đồng, gặp ai cũng mỉm cười, phi thường nhiệt tình với Thẩm Húc Thần. Thẩm Húc Thần đoán đây là chị gái Trình Dĩ Hoa.
Thẩm Húc Thần mỉm cười chào lại: "Chị là chị Trình Dĩ Hoa ạ? Chị thật đẹp, giống như siêu sao vậy." Thời buổi này ở huyện Di Tương mà khen nữ nhân giống siêu sao tuyệt đối là siêu cấp ca ngợi, đại ý là ca ngợi nữ nhân vừa xinh đẹp vừa thời thượng.
Nghe Thẩm Húc Thần nói vậy, cô gái kia quả nhiên vô cùng cao hứng, cô khẽ che miệng cười nói: "Chị không phải chị A Hoa, chị là mợ út của nó. Hôm nay vốn là mẹ A Hoa mang cơm tới nhưng nửa tiếng trước chị ấy nhận được thông báo phải quay về quân bộ gấp, cho nên nhờ chị đưa cơm tới đây. Hai đứa yên tâm, đây đều là đồ ăn mẹ A Hoa làm, cam đoan khiến hai đứa thích mê."
Nghe thấy mẹ mình không thể tới, Trình Dĩ Hoa tựa hồ có chút thất vọng, hắn hờn dỗi hít hít cái mũi.
"Mẹ cậu là quân nhân à?" Thẩm Húc Thần kinh ngạc hỏi.
Trình Dĩ Hoa lắc đầu, lại gật đầu, nói: "Bà ấy là quân y, ba tôi mới là quân nhân."
Thẩm Húc Thần lại lần nữa kính nể ngưỡng mộ nhà Trình Dĩ Hoa: "Thật tuyệt."
Thẩm Húc Thần vừa ra đời đã được ông Thẩm Bình Trung nhận nuôi, chưa từng nhìn thấy cha ruột mình, bởi vì cha cậu đã hi sinh từ trước khi bọn cậu được sinh ra, cậu thậm chí còn chưa từng nhìn thấy ảnh chụp của ba, căn bản không biết ông trông như thế nào. Nhưng cậu đối với người cha chưa từng gặp mặt kia vẫn có một loại tình cảm quấn quýt yêu thương bởi vì ông nội từ nhỏ đã giáo dục cậu và Cố Vọng Thư, những người đã hi sinh thân mình vì Tổ quốc, rất đáng được kính trọng.
Cho nên, lòng kính trọng của Thẩm Húc Thần đối với các quân nhân là không thay đổi.
Cha Thẩm Húc Thần tên Lục Kiến Tinh, mẹ cậu tên Khương Tiểu Nguyệt. Chữ "Thần" trong tên cậu bao gồm cả chữ "Tinh" trong tên của cha, còn "Vọng Thư" trong tên Duyệt Duyệt chính là hợp thành chữ "Nguyệt" trong tên của mẹ.
Bởi vậy có thể nhìn ra được, khi ông Thẩm Bình Trung đặt tên cho bọn cậu đều rất dụng tâm. Hai cái tên này không chỉ kế thừa họ của ông nội và vợ ông mà còn chứa đựng trong đó tên của cha mẹ ruột. Hai cái tên mang theo tình yêu thương của bốn người.
Nhưng tên Thẩm Húc Thần và Cố Vọng Thư còn có một tầng hàm ý thứ ba, bọn họ tuy là long phượng thai nhưng sinh nhật lại không cùng một ngày, bởi vì Cố Vọng Thư sinh trước 0h đêm, còn Thẩm Húc Thần sinh sau 0h đêm. Sinh ở đêm trước, lúc đó là thời điểm bóng đêm tối nhất, có thêm chút ánh trăng liền viên mãn, bởi vậy mới gọi Vọng Thư; Sinh vào sáng hôm sau khi đó là lúc ngóng đợi bình minh tới, bất kể thế nào thái dương cũng sẽ dâng lên, bởi vậy mới gọi là Húc Nhật (mặt trời mọc).
Cha của cặp sinh đôi, Lục Kiến Tinh là một người đáng thương. Lục Kiến Tinh là người Lạc Sơn thôn ở Phần Thủy trấn, mẹ anh mất sớm, cha anh ông Lục sau đó cưới một người vợ khác, người đàn bà kia sau này sinh cho ông Lục hai con trai một con gái. Có mẹ kế liền có bố dượng, khi Lục Kiến Tinh 4 tuổi, ông Lục bị vợ kế giật dây đưa anh cho một người đàn ông lớn tuổi nhưng góa vợ trong thôn làm con thừa tự, căn bản đã buông bỏ mọi trách nhiệm nghĩa vụ nuôi nấng.
Dưỡng phụ Lục Kiến Tinh rất nghèo, người nọ tuy đối xử với anh không tệ nhưng tâm có thừa mà lực không đủ. Khi Lục Kiến Tinh 16 tuổi, dưỡng phụ tự thấy bản thân kém cỏi, ông sợ Lục Kiến Tinh vì ông mà không cưới được vợ, nên đã sang trấn khác cưới vợ cho Lục Kiến Tinh (thật ra là mua vợ), người vợ kia chính là Khương Tiểu Nguyệt.
Sau khi dưỡng phụ qua đời, lúc ấy Lục Kiến Tinh gần 17 tuổi cơ duyên trùng hợp được tuyển vào quân ngũ. Anh có nghị lực, có thể chịu khổ, sau hai năm rèn luyện được tuyển vào làm bộ đội đặc chủng. Cứ thế trôi qua 9 năm, trong những ngày tháng đó, Lục Kiến Tinh và Khương Tiểu Nguyệt trở nên đỡ vất vả hơn nhiều, thậm chí còn có thể xây được nhà mới. Khắp thôn làng đều là nhà tranh vách đất, chỉ riêng nhà bọn họ được lát gạch lợp ngói trông phá lệ bắt mắt. Những tưởng cuộc đời về sau sẽ khấm khá hơn, nhưng đáng tiếc ông trời đui mù, đến khi Lục Kiến Tinh làm bộ đội đặc chủng năm thứ 10, tuổi đời mới gần 27 lại bất ngờ hi sinh trong lúc nhận nhiệm vụ.
Advertisement
- In Serial108 Chapters
Rise of the Archon
In the Kingdom of Ferris, Mages are not born but made. Through might of magic and arms, Ferris has grown to become the most powerful nation in the known world. In this kingdom, a young boy named Vayne was selected as a child and trained to become an advisor to a noble family. His life was set, he would live and likely die as a glorified servant for those who would use and replace him with little remorse or concern. However, when a vision reveals that Vayne is destined to become an incredibly powerful mage, only to die before 30 in service to his country, he finds himself at a crossroads. Will he follow this path and die in servitude? Will he see his life cut short battling foes for another? Or will he forge himself into the greatest mage the world has ever seen? Feel free to leave any comments, criticism, reviews and so on and I'll do my best to address them. This is my first foray into writing, and I want to use any feedback I get to grow and improve as a writer. Xianxia-inspired progression fantasy novel, where the primary focus is on watching the MC grow and develop as a person and mage. As a note, it will be a slow process, not an insta-expert situation. Release schedule is MWF Thanks, and hope you enjoy!
8 407 - In Serial51 Chapters
A Spirit Vein's Guide to Immortality
TL;DR Synopsis: Man dies from falling banana, gets interrogated but answers vaguely, suffers consequences Actual synopsis: Spirit veins. Many consider them to be the pillar on which the world of cultivation is built. These things served as the foundation for the first few realms that would allow humanity to achieve its everlasting dream of immortality. However, in the present age, these pockets of condensed energy only exist to be under the foundations of massive organizations, fostering a new generation of fighters while passively radiating the energy they contain. Nevertheless, spirit veins are still an important element in the world of cultivation, albeit much less so. With that in mind, have you ever considered what it would be like for someone to turn into a spirit vein? No? Well, Arthur never thought about it either. Going through the usual reincarnation schtick (if one could consider it usual), Arthur was eventually brought into a place where a god asked him where he would like to be reborn. Unsurprisingly, Arthur told the god his ideal rebirth. However, soon enough, he would come to realize that he should have been more specific with it. Now being reborn as the smallest spirit vein, or if you could even consider him a spirit vein, Arthur wondered what he could do other than wait for time to consume him…and that’s where the system came in. With it, he would experience multiple stories of hardships, adventure, romance, and action…all underground. Unless…? Do keep in mind that English is not my first language, so I would like to apologize in advance if there are any grammatical errors, typos, miscalculations and so on. In fact, I'd highly appreciate it if you tell me those mistakes. Also, this story focuses quite a lot on the gradual progression of the MC at the beginning, but in the long run, upgrading sprees would probably be more common. Thanks for reading this small note! Word count per chapter: 1.6 - 1.8k words Minimum update rate: 2-3 chapters per week Normal update rate: 1 chapter a day Cover art by Zuharu. Also, join the Discord!
8 196 - In Serial17 Chapters
Cowboy, Reborn.
Tom Gibsion was on the run in the cowboy era (1870s) he ended up becoming a criminal to survive. After being caught he was sentenced to be hanged. Waking up upon a hard concrete floor he becomes slightly confused not knowing that hes now in the future 2020.
8 154 - In Serial7 Chapters
The Iron Alchemist
When young Boone Rigger is pulled into the most fierce Gunslinger Tournament in the country, he must find the courage to kill, or be buried six feet underground.
8 145 - In Serial13 Chapters
Branded
From the second Eluc awoke in this world, he was filled with questions. Why can he not remember his past, what is this White Room, and where the hell should he go? Leaving these unanswered, he could only traverse this world based on his instincts alone. However, Eluc still had one lead: the Brand upon his wrists. Author's Thoughts: I want to return to this story one day, perhaps in a re-write. Ended up writing an entire other novel and now might have the confidence to undertake this to write another story. To anyone even reading this, sorry for the hiatus but thank you for reading this attempt at a story. Beautiful cover image edited from a picture by JR Korpa
8 169 - In Serial87 Chapters
Hey Pretty Stranger Sal Fisher x reader x Larry Johnson
"Stay. Away. From. Them."Travis states in the most serious tone he could muster up.Pointing to a brown haired male and another taller boy standing next to him."But mostly...𝙝𝙞𝙢."He points to the other male beside him - an electric blue haired boy. Y/N L/N had just moved in from toronto. Ready to begin her new life in north carolina, she meets a ton of new friends along the way with her beautiful and kind personality. But a specific two males she meets quite... abruptly. Who just 𝙡𝙤𝙫𝙚 to tease their new muse.Opposites attract, right?#1 : Maplecohen 7/14/22#6 : LarryJohnson 7/14/22#1 : Chugcohen 7/14/22#27 : Toddmorrison 7/14/22#17: Sallyface 7/15/22#3 : Henryfisher 7/17/22#32 : Ashleycampbell 7/18/22#6 : Lisajohnson 7/19/22#1 : Sallyfacegame 7/22/22#1 : Sallyfacexreader 7/24/22#52 : xreader 10/29/22
8 119

