《Không có lai sinh - Phong Ca》Cái giá của Vương giả
Advertisement
-Ngươi có cho là ta đáng ghét lắm không?
Trên xe ngựa, Hạ Phương Nghi nhắm mắt dưỡng thần, trong khi Nhâm Uyển vẫn còn ngẩn người.
Đáng ghét? Mỗi người đều có lý do riêng mà hành động. Hạ Phương Nghi khẽ nhếch môi:
-Cô nương đề cao ta quá. Việc cô nương làm, cô nương cho là đúng thì cứ làm. Không việc gì phải quan tâm đến cái nhìn của người khác.
Thanh Liên cũng hỏi Hạ Phương Nghi: "Làm vậy có được không?".
-Nương nương thấy là đúng thì cứ làm.
Khi người khác tính kế một ai đó, họ cũng đâu cần xem việc mình tính toán ảnh hưởng thế nào đến ai nữa. Tính kế và thực hiện được như kế hoạch, đó là một khoảng cách rất xa.
Đông đô không lớn lắm, hơn một canh giờ đã đến vùng ngăn cách với Cảnh quốc. Hạ Phương Nghi cúi người:
-Cô nương, đến đây đã xong. Mời cô nương...
-Ta...
-Cô nương, đến đây nô tỳ cũng không thể nào đưa hơn được. Nô tỳ là người của Đông đô, nô tỳ không thể đi vào vùng của Cảnh quốc. Cô nương đã đến nơi, cứ theo dự định mà làm.
Con dấu hết sức quen thuộc với Nhâm Uyển. Con dấu của Lục hoàng tử. Hắn quả thật muốn cùng liên kết với Lương vương.
Đem chuyện tố giác lên hoàng thượng, để hắn phải chết trong đau đớn. Đó là điều Nhâm Uyển muốn sao?
Kiếp trước là hắn phụ nàng.
Kiếp này....
-Cô nương, xin mời!
Nhâm Uyển bước xuống xe ngựa. Trái tim nàng trống rỗng. Đã sắp trả được hận, sao lòng nàng lại cảm thấy quá nặng nề.
Lúc này, trong vòng tay Thẩm Hành Vân, Thanh Liên vẫn còn run rẩy. Nàng không kiềm được, nước mắt cứ lã chã rơi.
-Thiếp....thiếp làm vậy là đúng phải không?
Thẩm Hành Vân ôm nàng trong vòng tay, lòng cũng xót xa vô hạn. Hắn hoàn toàn không muốn nàng xen vào chuyện đấu tranh giành quyền đoạt vị. Hắn muốn nàng sống trong hạnh phúc, sinh đứa bé, vui vẻ cùng nhau trong một đại gia đình.
Nhưng đây là thời loạn. Hắn muốn sống một mình một cõi, tự mình quyết định số phận. Song muốn vậy thì phải nắm trong tay quyền lực. Không có quyền lực, hạnh phúc cũng sẽ bị đe dọa, trở nên thật mong manh.
-Là nàng ta muốn lợi dụng nàng trước. Nàng không nợ gì Nhâm tiểu thư cả. Họ vốn cũng chẳng xem nàng là người thân. Không phải bận tâm.
Thanh Liên biết vậy. Song nàng sống lại là để trả nợ ân tình. Tiểu thư đời trước đối với Thanh Liên rất tốt. Nàng đâu ngờ, nàng ấy cũng chỉ lợi dụng Thanh Liên.
Cái chết của nàng hoàn toàn không có ý nghĩa. Thanh Liên cũng chỉ là một vật thế thân.
Đời này, tiểu thư cứu Thanh Liên là thật, nhưng nàng ấy cũng vì muốn hoàn thành kế hoạch, bất chấp cả sinh mạng một bé con chưa được chào đời.
-Thiếp mệt lắm...-Thanh Liên nhắm mắt- Sau khi xong việc, Vương thượng đừng về Đông quốc. Nếu thiếp sinh con trai, người không còn thích thiếp nữa, người cứ bỏ mặc mẹ con thiếp. Đừng mang thiếp về. Thiếp không muốn tranh giành với ai cả. Thiếp xin người....
Advertisement
Nàng khựng lại, rồi lại cất giọng, chua chát:
-Nếu thiếp sinh con gái, người cũng đừng mang con gả đi hòa thân hay hứa hôn cho ai khi con còn nhỏ. Con gái phận bạc, còn bị lợi dụng, tội nghiệp con lắm tướng công ơi!
Lương vương cũng thấy mắt cay cay. Sinh ra từ gia đình quyền quý, hắn cũng hiểu, cái giá của đứa trẻ "ngậm thìa vàng" trong một gia tộc Vương giả là gì.
-Không sao hết. Con chúng ta sẽ được tất cả những điều tốt lành nhất. Nàng đừng lo. Đừng lo....
Trên đại điện Cảnh quốc, Lục hoàng tử Cảnh Khiêm phủ phục dưới chân Cảnh đế, chịu đựng cơn thịnh nộ bất ngờ:
-Đồ khốn kiếp....Ngay cả Lương vương ngươi cũng cấu kết. Ngươi muốn gì? Muốn ta chết, muốn rước voi về giày mã tổ có phải không?
-Phụ hoàng bớt giận -Cảnh Khiêm nhặt bức mật hàm, tay run lên- Nhi thần không dám. Không có chuyện nhi thần liên kết cùng Lương vương. Nhi thần là bị hãm hại....
-Hoàng đệ tuổi trẻ nông nổi. Xin phụ hoàng bớt giận.
Thái tử cũng đã quỳ xuống. Cảnh Khiêm nắm chặt tay:
-Hoàng huynh không cần giả mù sa mưa nữa. Thần đệ chưa bị phụ hoàng kết tội, đã bị hoàng huynh mang ra cho thiên hạ phỉ nhổ rồi. Huynh nói vậy khác gì muốn đệ thừa nhận đã liên kết cùng kẻ địch, bán rẻ giang sơn.
-Đệ....
-Im đi!- Cảnh đế hét lớn- Giam Lục hoàng tử vào ngục. Trẫm sẽ từ từ tra xét sau...
Một trận ho dữ dội. Cảnh đế ôm ngực. Thái tử vội đến chỗ phụ hoàng, nhỏ lời khuyên can:
-Phụ hoàng bớt giận...Chuyện đâu còn có đó, cứ để Mật viện tra xét ạ. Phụ hoàng...
-Bãi triều....Bãi triều....
Cảnh đế cảm thấy rất mệt mỏi. Hai đứa con xuất sắc nhất cứ mãi đấu đá như thế, bây giờ còn liên kết với kẻ địch. Ngai vàng này đúng là có sức quyến rũ, khiến huynh đệ tương tàn, xâu xé lẫn nhau sao?
Trong ngục tối, Nhâm Uyển bước từng bước đến cạnh nơi đang giam giữ Lục hoàng tử Cảnh Khiêm.
Nàng rất quen thuộc những đường nét trên khuôn mặt tuấn tú đó. Hai người đã có không ít kỉ niệm. Sau khi cưới cũng từng có thời gian hạnh phúc nồng nàn mật ngọt tân hôn.
Để giúp hắn tranh giành quyền lực, nàng đã làm rất nhiều chuyện. Biến đổi cả bản thân vì hắn. Hại chết những người không liên quan cũng vì hắn.
Kiếp này, Nhâm Uyển cố gắng không tiếp xúc với Cảnh Khiêm. Nàng tưởng lòng mình đã bình thản. Song được tin hắn đính thân, sắp thành hôn lại thấy lòng trống rỗng. Cảnh Khiêm hạnh phúc. Không có nàng.
Giờ đây, hắn đang trong tình thế chật vật nhất. Trong mắt Nhâm Uyển chỉ toàn thấy Cảnh Khiêm lúc huy hoàng. Chưa bao giờ hắn bị dồn vào đường cùng thế này. Chưa bao giờ...
-Lục hoàng tử...
Đôi mắt từng nhìn nàng rất ấm áp, nhưng giờ chỉ là một tia nhìn lạnh như băng.
-Nhâm đại tiểu thư.
Hắn vẫn đáp lễ. Phong thái nhẹ nhàng, cao quý của một hoàng tử quen sống trong nhung lụa. Dù đang phải sống vô cùng chật vật trong ngục tù.
Advertisement
-Nghe nói Thừa tướng đại nhân đã được phụ hoàng phóng thích?
-Vâng.
Chỉ cho người cướp đi đôi mắt của ông. Giờ đây một ông lão mù lòa cũng không làm gì được. Cảnh đế cho người hộ tống Nhâm thừa tướng và gia quyến ra vùng lãnh địa phương Bắc lạnh lẽo để "an hưởng tuổi già". Đại ca vẫn còn một ít binh lực, có thể bảo vệ an toàn cho gia quyến Nhâm gia.
-Còn đại tiểu thư, sao không đi cùng gia quyến? Sao lại đến đây gặp ta làm gì?
Để chứng kiến Cảnh Khiêm thân bại danh liệt. Để nhìn hắn vẫy vùng trong tuyệt vọng ở phút sau cùng.
Kiếp trước, Nhâm Uyển chết trong uất ức. Nàng bị phản bội. Còn kiếp này, nếu có thể nàng muốn là người đưa tiễn, nhìn Cảnh Khiêm xuống suối vàng.
-Lục hoàng tử xin bảo trọng. Tiện nữ xin phép cáo lui.
Cảnh Khiêm không đáp. Hắn tập trung tinh thần ở một nơi nào đó. Nhâm Uyển bước chân ra khỏi ngục, bỗng nhiên...
-Uyển nhi!
Hắn lên tiếng. Nhâm Uyển giật nẩy mình.
Uyển Nhi? Kiếp trước, chỉ có hắn gọi nàng bằng tên đó. Lục hoàng tử. Không phải -khi đó Cảnh Khiêm đã được phong vương.
Kiếp này cả hai không có nhiều liên hệ. Cũng chưa thân thiết đến nỗi hắn gọi nàng bằng hai tiếng "Uyển nhi".
-Đáng lẽ nàng nên đi mới đúng. Phụ hoàng đã cho nàng cơ hội, sao nàng lại không đi khỏi Cảnh quốc? Tại sao lại ở lại? Không lẽ nàng chỉ muốn nhìn Cảnh Khiêm ta chết thế nào sao?
Giọng nói của hắn lạnh như băng.
Kiếp trước....
-Ta xin lỗi, Uyển nhi. Ta xin lỗi....Nhưng ta không yêu nàng được nữa. Nàng đi đi! Xuống đó chờ ta, ta sẽ tạ lỗi với nàng.
-Người....
Nhâm Uyển nhìn người trước mắt. Hắn cũng như nàng, là một kẻ sống lại từ cõi chết sao?
-Sau khi nàng chết, ta chôn nàng tại hoàng lăng, hạ táng nàng như ước nguyện của nàng. Nàng luôn muốn làm hoàng hậu. Phụ thân nàng muốn làm quốc trượng, muốn lợi dụng ta hoàn thành ước nguyện của ông ấy....Rồi ta cưới vợ khác. Nàng ấy cũng là đại tiểu thư như nàng, cũng có tham vọng nhưng không ngốc như nàng.
Nhâm Uyển rơi lệ. Nàng ngốc sao? Yêu hắn, hết lòng vì hắn, đó là ngốc nghếch sao?
-Cha nàng giả mạo di chiếu của Tiên đế, không phải để cứu nàng. Ông ta chỉ muốn giết ta, muốn loại trừ mối nguy hiểm cho Cảnh quốc. Hoàng huynh là người rất tốt trong mắt ông ấy. Nhưng cũng chính huynh ấy làm mất Cảnh quốc vào tay Lương vương.
Nhâm Uyển vẫn bất động. Cảnh Khiêm đưa tay vén bớt vài sợi tóc rối tung trên trán, mỉm cười:
-Dù thế nào, ta vẫn là người có lỗi với nàng kiếp trước. Kiếp này, nàng không muốn dây dưa cùng ta nữa. Nếu vậy, ta đã buông tha cho nàng, để Thừa tướng phủ được yên ổn rồi.
Hắn bước đến, vóc dáng cao lớn không bị che khuất bởi song sắt mà dường như càng tôn thêm vẻ lạnh lẽo trong ánh mắt của hắn hơn.
-Nhưng nàng vẫn hận ta như vậy. Nàng muốn ta thân bại danh liệt. Nàng muốn nhìn ta chết. Uyển nhi à, ta cũng muốn sống. Lai sinh đã không còn trong thân xác này nữa. Đành phải phụ lòng nàng....
Bên ngoài có tiếng lao xao. Tiếng người tháo chạy. Tiếng gươm giáo. Rồi cửa phòng giam bị đẩy mạnh ra.
Một đám người mặc giáp trụ ùa vào. Thấy Cảnh Khiêm, cả bọn vội vàng quỳ xuống tung hô:
-Lục hoàng tử tha tội, chúng thuộc hạ đến chậm, khiến người phải chịu khổ.
-Ừ- Cảnh Khiêm cúi người ra khỏi ngục trước Nhâm Uyển đang hóa đá vì kinh ngạc. Hắn nhìn tên thủ hạ đang quỳ dưới đất, nhẹ nhàng:
-Tình hình sao rồi?
-Tâu hoàng tử, Mật viện đã hoàn tất việc tra xét. Thái tử vì muốn loại trừ ngài đã cho người giả mạo thư tín, giả nét chữ của ngài viết thư cho Lương vương. Đại tiểu thư hoặc là đã đánh cắp mật thư mang về dâng hoàng thượng để chuộc tội cho Nhâm phủ -Hắn ta dừng lại đôi chút, nhìn Nhâm Uyển-Hoặc là nàng ấy và Lương vương cấu kết, muốn hãm hại Lục hoàng tử trả thù hoàng thượng đối xử tệ với Thừa tướng phủ của nàng.
-Được rồi...
Cảnh Khiêm lại cười. Nụ cười ấm áp tựa gió xuân.
-Nàng thấy đó, ngay cả một mưu kế nhỏ nhoi như vậy nàng cũng không đủ tỉnh táo để nhìn thấu, trách sao kiếp trước lại bị cha và chồng xem là công cụ như thế. Nếu nàng cùng đi với Nhâm thừa tướng, có lẽ sẽ thoát rồi.
Hắn dừng lại, nhanh như chớp tuốt gươm chĩa vào ngực Nhâm Uyển, thản nhiên:
-Truyền lệnh xuống. Ta- Lục hoàng tử Cảnh Khiêm đau lòng vì bị huynh đệ hãm hại, đã có ý định buông xuôi. Nhưng Bát hoàng tử vì muốn cướp ngai vàng đã hãm hại Thái tử, đầu độc hoàng thượng. Cảnh Khiêm ta đành phải "vì nghĩa diệt thân", cứu rỗi hoàng tộc. Nhâm tiểu thư cấu kết Thái tử, muốn hại chết ta. Nhưng nể tình Nhâm thừa tướng, ta tha cho nàng tội chết, chỉ phải chịu biệt giam suốt đời.
Hắn nghiêng đầu, nhìn Nhâm Uyển, lưỡi kiếm vờn qua chiếc cổ thon dài của nàng, chất thép lạnh như băng:
-Nàng không hiểu đâu Uyển nhi. Hoàng gia chúng ta sinh ra đã là tranh đấu. Kiếp trước ta thắng. Kiếp này cũng vậy thôi.
Hắn rời khỏi ngục tối. Ánh mặt trời bên ngoài chói sáng. Cảnh Khiêm dừng lại, hít một hơi dài.
-Hồi Lục hoàng tử....Thái tử đã lùi đến Bình thành.
-Bát hoàng tử thua ở Sa Giang.
-Hồi Lục hoàng tử, phía Tây thành vừa xuất hiện một đạo quân. Là người của Lương vương điện hạ đến cứu viện triều đình. Đã san bằng Thủy Châu quan.
-Lui đi!
Cảnh Khiêm nhảy lên một con ngựa mới được dắt đến. Không có kẻ thù vĩnh viễn. Kiếp trước hắn chết dưới tay Lương vương thì sao chứ? Kiếp này có thể liên kết được, mỗi người vì mục đích riêng của mình cũng được, chỉ cần chung lợi ích cuối cùng đều có thể tạm thời hợp tác cùng nhau.
Advertisement
- In Serial16 Chapters
Crimson Pervert
Markus gets - quite literally - thrown into an RPG Fantasy world. Casually gaining game-breakingly great power is the very first thing of course, but afterwards travelling the world, building a harem and having plain fun is on the agenda. Note: No room to hide the fact that this is heavily inspired by the "Death March" web novel. I will give it my own touch by not having a Japanese-ish main character (Japan is cool and everything, but why have a harem if you never ever do something "H" with them?). Everything (characters, story, etc) is basically my creation, but I consider it a re-think of the original, so I can neither call it an "Original" nor a "Fan Fic". Don't expect it to be overly innovative. I will add an 18+ warning as soon as something like that happens, the first chapter just has a bit of undramatic blood. Comments welcome.
8 107 - In Serial52 Chapters
A Superior Being Will Always Rise ... Even If They're A Goblin
Jellal is a man who's been reincarnated as lowly goblin. While an average person may fall into despair upon being reborn as a goblin, a superior being (self titled) like Jellal's rise to greatness could never be stopped by something so trivial.
8 274 - In Serial25 Chapters
The Path: Through The Apocalypse
Grant was just your normal, young bachelor enjoying his mundane day to day life when The Path brought death and destruction upon the inhabitants of Earth. Now he must fight with everything he has to survive in this post apocalyptic world. Follow his journey from a weak young man to the very peak of the world and beyond. Forced to make choices that morph him into a cold blooded ruler of men, Grant will discover that their is no room for mercy on his Path to greatness. ------Join the discord through the link below!https://discord.gg/DTtZ23TPHV
8 272 - In Serial18 Chapters
Spirit Realm: The Devil's Path
Spirit Realm, the world full of mystical energy. That is the name of this strange world which is home to many, many creatures. It is also a new home for one young man from Earth, who forged a contract with fate and reincarnated here. The world where various races reside—be it Dragons, Demons, Angels, Monsters... Nothing should be strange or unexpected in this world. Asura, a curious fella from Earth, came to this world with the help of fate—to the world from his dreams. Ever since he read the first fantasy book, it was his wish to come in a world like that. However, he is no mere visitor in this world—for in his new life, he is a being that represents disorder. He is a Devil - the only one of his kind. His soul was summoned by occultists while they were tinkering with the forbidden knowledge, giving him a chance to meet his lifelong partner - a little girl by the name of Xia. Their journey will be long, hard at times and fun at others, but as long as they are with each other, nothing is impossible. The new Demon King has been born, bearing the mysterious power nobody came in contact with before him. Just for possessing this power, a bunch of deities had cast their curse on him—that is how terrifying this power is. Let us witness the legend these two will make - their journey on The Devil's Path. /— — — — — — — — — — — — — — — —The cover image doesn't belong to me,Character: Lu - Elsword— — — — — — — — — — — — — — — —/
8 174 - In Serial91 Chapters
The Blue Path: Step 1
Reality is a prison. Zero Space is the only way out. The Haven - a fortified skyscraper. It's humanity's last stand, and it won't be standing much longer. Jay might not live to see the end of the world. Not in his condition. He’d rather spend his remaining time playing a VR game called Zero Space. At least there, he can be a gun-toting bad-ass named Shae. But when Jay finds a forbidden new power, it reveals a secret side of Zero Space, filled with sentient AI, scheming monsters, and murderous players. Zero Space may be more than just a game. It could be the key to saving the world. Or ending it. --- - New chapters every other Thursday at noon(ish). - Comments and feedback very much welcome! - Check out the Discord Server for early chapters and discussion: https://discord.gg/CKVGsCrMEX
8 98 - In Serial35 Chapters
Children of Alana
After the great cleansing finally end. In honor of princess Alana every major races agree to build new a city in the heart of their new continent along with the very first school for all races to come learn about each other and live side by side. The founder hope that this place will help put the grude of the past behind us and lay a foundation for a lasting peace. Should the school or the city of Alana fail to bring all every races together, the war may yet start anew. And with it, the sin of the past may yet resurface to collect it due. To keep this peace our main 6 must learn to understand each other differences and come together to stop an unknow force of the forgotten past. A past their founder hope to bury forever.
8 170

