《Không có lai sinh - Phong Ca》Cái giá của Vương giả
Advertisement
-Ngươi có cho là ta đáng ghét lắm không?
Trên xe ngựa, Hạ Phương Nghi nhắm mắt dưỡng thần, trong khi Nhâm Uyển vẫn còn ngẩn người.
Đáng ghét? Mỗi người đều có lý do riêng mà hành động. Hạ Phương Nghi khẽ nhếch môi:
-Cô nương đề cao ta quá. Việc cô nương làm, cô nương cho là đúng thì cứ làm. Không việc gì phải quan tâm đến cái nhìn của người khác.
Thanh Liên cũng hỏi Hạ Phương Nghi: "Làm vậy có được không?".
-Nương nương thấy là đúng thì cứ làm.
Khi người khác tính kế một ai đó, họ cũng đâu cần xem việc mình tính toán ảnh hưởng thế nào đến ai nữa. Tính kế và thực hiện được như kế hoạch, đó là một khoảng cách rất xa.
Đông đô không lớn lắm, hơn một canh giờ đã đến vùng ngăn cách với Cảnh quốc. Hạ Phương Nghi cúi người:
-Cô nương, đến đây đã xong. Mời cô nương...
-Ta...
-Cô nương, đến đây nô tỳ cũng không thể nào đưa hơn được. Nô tỳ là người của Đông đô, nô tỳ không thể đi vào vùng của Cảnh quốc. Cô nương đã đến nơi, cứ theo dự định mà làm.
Con dấu hết sức quen thuộc với Nhâm Uyển. Con dấu của Lục hoàng tử. Hắn quả thật muốn cùng liên kết với Lương vương.
Đem chuyện tố giác lên hoàng thượng, để hắn phải chết trong đau đớn. Đó là điều Nhâm Uyển muốn sao?
Kiếp trước là hắn phụ nàng.
Kiếp này....
-Cô nương, xin mời!
Nhâm Uyển bước xuống xe ngựa. Trái tim nàng trống rỗng. Đã sắp trả được hận, sao lòng nàng lại cảm thấy quá nặng nề.
Lúc này, trong vòng tay Thẩm Hành Vân, Thanh Liên vẫn còn run rẩy. Nàng không kiềm được, nước mắt cứ lã chã rơi.
-Thiếp....thiếp làm vậy là đúng phải không?
Thẩm Hành Vân ôm nàng trong vòng tay, lòng cũng xót xa vô hạn. Hắn hoàn toàn không muốn nàng xen vào chuyện đấu tranh giành quyền đoạt vị. Hắn muốn nàng sống trong hạnh phúc, sinh đứa bé, vui vẻ cùng nhau trong một đại gia đình.
Nhưng đây là thời loạn. Hắn muốn sống một mình một cõi, tự mình quyết định số phận. Song muốn vậy thì phải nắm trong tay quyền lực. Không có quyền lực, hạnh phúc cũng sẽ bị đe dọa, trở nên thật mong manh.
-Là nàng ta muốn lợi dụng nàng trước. Nàng không nợ gì Nhâm tiểu thư cả. Họ vốn cũng chẳng xem nàng là người thân. Không phải bận tâm.
Thanh Liên biết vậy. Song nàng sống lại là để trả nợ ân tình. Tiểu thư đời trước đối với Thanh Liên rất tốt. Nàng đâu ngờ, nàng ấy cũng chỉ lợi dụng Thanh Liên.
Cái chết của nàng hoàn toàn không có ý nghĩa. Thanh Liên cũng chỉ là một vật thế thân.
Đời này, tiểu thư cứu Thanh Liên là thật, nhưng nàng ấy cũng vì muốn hoàn thành kế hoạch, bất chấp cả sinh mạng một bé con chưa được chào đời.
-Thiếp mệt lắm...-Thanh Liên nhắm mắt- Sau khi xong việc, Vương thượng đừng về Đông quốc. Nếu thiếp sinh con trai, người không còn thích thiếp nữa, người cứ bỏ mặc mẹ con thiếp. Đừng mang thiếp về. Thiếp không muốn tranh giành với ai cả. Thiếp xin người....
Advertisement
Nàng khựng lại, rồi lại cất giọng, chua chát:
-Nếu thiếp sinh con gái, người cũng đừng mang con gả đi hòa thân hay hứa hôn cho ai khi con còn nhỏ. Con gái phận bạc, còn bị lợi dụng, tội nghiệp con lắm tướng công ơi!
Lương vương cũng thấy mắt cay cay. Sinh ra từ gia đình quyền quý, hắn cũng hiểu, cái giá của đứa trẻ "ngậm thìa vàng" trong một gia tộc Vương giả là gì.
-Không sao hết. Con chúng ta sẽ được tất cả những điều tốt lành nhất. Nàng đừng lo. Đừng lo....
Trên đại điện Cảnh quốc, Lục hoàng tử Cảnh Khiêm phủ phục dưới chân Cảnh đế, chịu đựng cơn thịnh nộ bất ngờ:
-Đồ khốn kiếp....Ngay cả Lương vương ngươi cũng cấu kết. Ngươi muốn gì? Muốn ta chết, muốn rước voi về giày mã tổ có phải không?
-Phụ hoàng bớt giận -Cảnh Khiêm nhặt bức mật hàm, tay run lên- Nhi thần không dám. Không có chuyện nhi thần liên kết cùng Lương vương. Nhi thần là bị hãm hại....
-Hoàng đệ tuổi trẻ nông nổi. Xin phụ hoàng bớt giận.
Thái tử cũng đã quỳ xuống. Cảnh Khiêm nắm chặt tay:
-Hoàng huynh không cần giả mù sa mưa nữa. Thần đệ chưa bị phụ hoàng kết tội, đã bị hoàng huynh mang ra cho thiên hạ phỉ nhổ rồi. Huynh nói vậy khác gì muốn đệ thừa nhận đã liên kết cùng kẻ địch, bán rẻ giang sơn.
-Đệ....
-Im đi!- Cảnh đế hét lớn- Giam Lục hoàng tử vào ngục. Trẫm sẽ từ từ tra xét sau...
Một trận ho dữ dội. Cảnh đế ôm ngực. Thái tử vội đến chỗ phụ hoàng, nhỏ lời khuyên can:
-Phụ hoàng bớt giận...Chuyện đâu còn có đó, cứ để Mật viện tra xét ạ. Phụ hoàng...
-Bãi triều....Bãi triều....
Cảnh đế cảm thấy rất mệt mỏi. Hai đứa con xuất sắc nhất cứ mãi đấu đá như thế, bây giờ còn liên kết với kẻ địch. Ngai vàng này đúng là có sức quyến rũ, khiến huynh đệ tương tàn, xâu xé lẫn nhau sao?
Trong ngục tối, Nhâm Uyển bước từng bước đến cạnh nơi đang giam giữ Lục hoàng tử Cảnh Khiêm.
Nàng rất quen thuộc những đường nét trên khuôn mặt tuấn tú đó. Hai người đã có không ít kỉ niệm. Sau khi cưới cũng từng có thời gian hạnh phúc nồng nàn mật ngọt tân hôn.
Để giúp hắn tranh giành quyền lực, nàng đã làm rất nhiều chuyện. Biến đổi cả bản thân vì hắn. Hại chết những người không liên quan cũng vì hắn.
Kiếp này, Nhâm Uyển cố gắng không tiếp xúc với Cảnh Khiêm. Nàng tưởng lòng mình đã bình thản. Song được tin hắn đính thân, sắp thành hôn lại thấy lòng trống rỗng. Cảnh Khiêm hạnh phúc. Không có nàng.
Giờ đây, hắn đang trong tình thế chật vật nhất. Trong mắt Nhâm Uyển chỉ toàn thấy Cảnh Khiêm lúc huy hoàng. Chưa bao giờ hắn bị dồn vào đường cùng thế này. Chưa bao giờ...
-Lục hoàng tử...
Đôi mắt từng nhìn nàng rất ấm áp, nhưng giờ chỉ là một tia nhìn lạnh như băng.
-Nhâm đại tiểu thư.
Hắn vẫn đáp lễ. Phong thái nhẹ nhàng, cao quý của một hoàng tử quen sống trong nhung lụa. Dù đang phải sống vô cùng chật vật trong ngục tù.
Advertisement
-Nghe nói Thừa tướng đại nhân đã được phụ hoàng phóng thích?
-Vâng.
Chỉ cho người cướp đi đôi mắt của ông. Giờ đây một ông lão mù lòa cũng không làm gì được. Cảnh đế cho người hộ tống Nhâm thừa tướng và gia quyến ra vùng lãnh địa phương Bắc lạnh lẽo để "an hưởng tuổi già". Đại ca vẫn còn một ít binh lực, có thể bảo vệ an toàn cho gia quyến Nhâm gia.
-Còn đại tiểu thư, sao không đi cùng gia quyến? Sao lại đến đây gặp ta làm gì?
Để chứng kiến Cảnh Khiêm thân bại danh liệt. Để nhìn hắn vẫy vùng trong tuyệt vọng ở phút sau cùng.
Kiếp trước, Nhâm Uyển chết trong uất ức. Nàng bị phản bội. Còn kiếp này, nếu có thể nàng muốn là người đưa tiễn, nhìn Cảnh Khiêm xuống suối vàng.
-Lục hoàng tử xin bảo trọng. Tiện nữ xin phép cáo lui.
Cảnh Khiêm không đáp. Hắn tập trung tinh thần ở một nơi nào đó. Nhâm Uyển bước chân ra khỏi ngục, bỗng nhiên...
-Uyển nhi!
Hắn lên tiếng. Nhâm Uyển giật nẩy mình.
Uyển Nhi? Kiếp trước, chỉ có hắn gọi nàng bằng tên đó. Lục hoàng tử. Không phải -khi đó Cảnh Khiêm đã được phong vương.
Kiếp này cả hai không có nhiều liên hệ. Cũng chưa thân thiết đến nỗi hắn gọi nàng bằng hai tiếng "Uyển nhi".
-Đáng lẽ nàng nên đi mới đúng. Phụ hoàng đã cho nàng cơ hội, sao nàng lại không đi khỏi Cảnh quốc? Tại sao lại ở lại? Không lẽ nàng chỉ muốn nhìn Cảnh Khiêm ta chết thế nào sao?
Giọng nói của hắn lạnh như băng.
Kiếp trước....
-Ta xin lỗi, Uyển nhi. Ta xin lỗi....Nhưng ta không yêu nàng được nữa. Nàng đi đi! Xuống đó chờ ta, ta sẽ tạ lỗi với nàng.
-Người....
Nhâm Uyển nhìn người trước mắt. Hắn cũng như nàng, là một kẻ sống lại từ cõi chết sao?
-Sau khi nàng chết, ta chôn nàng tại hoàng lăng, hạ táng nàng như ước nguyện của nàng. Nàng luôn muốn làm hoàng hậu. Phụ thân nàng muốn làm quốc trượng, muốn lợi dụng ta hoàn thành ước nguyện của ông ấy....Rồi ta cưới vợ khác. Nàng ấy cũng là đại tiểu thư như nàng, cũng có tham vọng nhưng không ngốc như nàng.
Nhâm Uyển rơi lệ. Nàng ngốc sao? Yêu hắn, hết lòng vì hắn, đó là ngốc nghếch sao?
-Cha nàng giả mạo di chiếu của Tiên đế, không phải để cứu nàng. Ông ta chỉ muốn giết ta, muốn loại trừ mối nguy hiểm cho Cảnh quốc. Hoàng huynh là người rất tốt trong mắt ông ấy. Nhưng cũng chính huynh ấy làm mất Cảnh quốc vào tay Lương vương.
Nhâm Uyển vẫn bất động. Cảnh Khiêm đưa tay vén bớt vài sợi tóc rối tung trên trán, mỉm cười:
-Dù thế nào, ta vẫn là người có lỗi với nàng kiếp trước. Kiếp này, nàng không muốn dây dưa cùng ta nữa. Nếu vậy, ta đã buông tha cho nàng, để Thừa tướng phủ được yên ổn rồi.
Hắn bước đến, vóc dáng cao lớn không bị che khuất bởi song sắt mà dường như càng tôn thêm vẻ lạnh lẽo trong ánh mắt của hắn hơn.
-Nhưng nàng vẫn hận ta như vậy. Nàng muốn ta thân bại danh liệt. Nàng muốn nhìn ta chết. Uyển nhi à, ta cũng muốn sống. Lai sinh đã không còn trong thân xác này nữa. Đành phải phụ lòng nàng....
Bên ngoài có tiếng lao xao. Tiếng người tháo chạy. Tiếng gươm giáo. Rồi cửa phòng giam bị đẩy mạnh ra.
Một đám người mặc giáp trụ ùa vào. Thấy Cảnh Khiêm, cả bọn vội vàng quỳ xuống tung hô:
-Lục hoàng tử tha tội, chúng thuộc hạ đến chậm, khiến người phải chịu khổ.
-Ừ- Cảnh Khiêm cúi người ra khỏi ngục trước Nhâm Uyển đang hóa đá vì kinh ngạc. Hắn nhìn tên thủ hạ đang quỳ dưới đất, nhẹ nhàng:
-Tình hình sao rồi?
-Tâu hoàng tử, Mật viện đã hoàn tất việc tra xét. Thái tử vì muốn loại trừ ngài đã cho người giả mạo thư tín, giả nét chữ của ngài viết thư cho Lương vương. Đại tiểu thư hoặc là đã đánh cắp mật thư mang về dâng hoàng thượng để chuộc tội cho Nhâm phủ -Hắn ta dừng lại đôi chút, nhìn Nhâm Uyển-Hoặc là nàng ấy và Lương vương cấu kết, muốn hãm hại Lục hoàng tử trả thù hoàng thượng đối xử tệ với Thừa tướng phủ của nàng.
-Được rồi...
Cảnh Khiêm lại cười. Nụ cười ấm áp tựa gió xuân.
-Nàng thấy đó, ngay cả một mưu kế nhỏ nhoi như vậy nàng cũng không đủ tỉnh táo để nhìn thấu, trách sao kiếp trước lại bị cha và chồng xem là công cụ như thế. Nếu nàng cùng đi với Nhâm thừa tướng, có lẽ sẽ thoát rồi.
Hắn dừng lại, nhanh như chớp tuốt gươm chĩa vào ngực Nhâm Uyển, thản nhiên:
-Truyền lệnh xuống. Ta- Lục hoàng tử Cảnh Khiêm đau lòng vì bị huynh đệ hãm hại, đã có ý định buông xuôi. Nhưng Bát hoàng tử vì muốn cướp ngai vàng đã hãm hại Thái tử, đầu độc hoàng thượng. Cảnh Khiêm ta đành phải "vì nghĩa diệt thân", cứu rỗi hoàng tộc. Nhâm tiểu thư cấu kết Thái tử, muốn hại chết ta. Nhưng nể tình Nhâm thừa tướng, ta tha cho nàng tội chết, chỉ phải chịu biệt giam suốt đời.
Hắn nghiêng đầu, nhìn Nhâm Uyển, lưỡi kiếm vờn qua chiếc cổ thon dài của nàng, chất thép lạnh như băng:
-Nàng không hiểu đâu Uyển nhi. Hoàng gia chúng ta sinh ra đã là tranh đấu. Kiếp trước ta thắng. Kiếp này cũng vậy thôi.
Hắn rời khỏi ngục tối. Ánh mặt trời bên ngoài chói sáng. Cảnh Khiêm dừng lại, hít một hơi dài.
-Hồi Lục hoàng tử....Thái tử đã lùi đến Bình thành.
-Bát hoàng tử thua ở Sa Giang.
-Hồi Lục hoàng tử, phía Tây thành vừa xuất hiện một đạo quân. Là người của Lương vương điện hạ đến cứu viện triều đình. Đã san bằng Thủy Châu quan.
-Lui đi!
Cảnh Khiêm nhảy lên một con ngựa mới được dắt đến. Không có kẻ thù vĩnh viễn. Kiếp trước hắn chết dưới tay Lương vương thì sao chứ? Kiếp này có thể liên kết được, mỗi người vì mục đích riêng của mình cũng được, chỉ cần chung lợi ích cuối cùng đều có thể tạm thời hợp tác cùng nhau.
Advertisement
- In Serial130 Chapters
Incursions
This blurb concerns Incursions book 1: Incarceration. If you could buy superhuman abilities, but they might kill you—or worse—would you do it? Ten years ago, in a world not so different from our own, people with powerful abilities appeared. The new powers were dangerous, dangerous to acquire—dangerous to have—dangerous to wield. World governments raced to find and eradicate the abilities and those who possess them while using the media to rule by fear. Whereas corporations sought to exploit the abilities for profit. Raz Owens was living the dream - a rising star at a job he enjoys, a girlfriend he loves, but it all comes crashing down when Raz disregards his late father's advice. He is pulled into a chaotic underworld of clandestine labs, shadow organizations, and super-powered criminals. Used as a human test subject in a place where few survive the day, he must last long enough to escape. His only advantage? A power that seems nearly useless—a heads-up display. Contains: monsters, violence, death, dismemberment, gamelit, superpowers, superpower consequences, good guys, bad guys, good guys who might be bad guys, bad guys who think they are good guys, good guys that might go bad, bad guys that might turn good, guns for hire, competence, incompetence, continence, incontinence, conspiracies, and some of what I just said wasn't true. This story is written in third person limited POV. That means you can expect to know many of the thoughts and inner dialog of one character, and only see the actions of other characters. This POV does include scenes without the main character, and thus the reader can and will know things the main character does not. Further, this means characters act on what they know, which is almost always less than the reader knows. Something else to know. These books do not hold your hand. If you're reading it and thinking "Gosh, why aren't 'they' doing some 'obvious' thing." Bad news. You probably missed something that explains exactly that. If you're seeking a light read that doesn't ask much of you as the reader, you're invited and very welcome to come on in, but this might not be the story for you.
8 167 - In Serial37 Chapters
Rune
In the world of Rune, there are two kinds of Players. The Crafters, and the Fighters. Fighters level their magic power, fueling the runic items from their own bodies, while crafters use the runes they bring back to develop powerful items using their knowledge of the electronic-like system. Not everything stays that simple, though, and Rune is no exception. Within each region, a number of guilds have sprung up, operating as the unaccountable vanguard of defense for the besieged cities. They don't care to deal fairly, and nobody else has the power to do much about it. (Harem is tagged but it's honestly polyamory. I hate the word harem but given that some people would interpret it as such, in it goes.)
8 219 - In Serial15 Chapters
King of Another World
18-year-old James Young has always been a rich, pampered child. He was the failure of his family, a shut-in feeding off of his parent's wealth. However, something very unexpected happens to him while traveling to Japan to buy anime figurines: his plane crashes in an unfortunate accident. The next thing James knew, he was sitting in front of a Goddess and he was given three choices: Going to Heaven, reincarnating on Earth, or reincarnating in another world. Believing this situation to be Believing this situation to be a parallel to the light novels James read while alive, he chooses to be reincarnated in another world believing he will become a handsome, overpowered hero. Unfortunately for him, James reincarnates as a lowly, disgusting orc: nothing but cannon fodder. Fortunately for him, he retains his memories from his past life, but things aren't looking good for James, now an orc known as Larek. Looking back, James thought his life was dreary and boring, so he decides to take his future life in his own hands as he has been granted a second chance at life. This time, as Larek, he plans to take over the world and rule it as he pleases.
8 195 - In Serial12 Chapters
Imperium
A young fledgling city-state of Etris seeks to make a distinguished name for itself in the chaotic era of human emergence with the Titanomachia only a few decades behind them the ordinary citizens of Etris await the coming of their divine Consul. The one who will lead them to become the prophesied Etrian Empire is yet to be born. In the faraway tribal regions of Gallia a young boy is born to the tribe chief of the Veraxes. The boy is pale and smaller than most young ones in the tribe yet his destiny is to outshine all who came before and shall come after him. In another city-state of Junia the city lord has recently been bestowed a son and a daughter by the Gods and he has begun preparations of an invasion of the tribes that surround his territory. A prelude to an epic begins in 100 C.D. Hey everyone second time writing a story on Royal Road the first time was an experiment that made me learn much but hopefully this time it will be better. As always 3 chaps a week for this one could be in the middle of the week or at the end but 3 will fall definitely. Discord Link: Imperium Discord Have fun reading.
8 95 - In Serial38 Chapters
Undying Lairs: A LitRPG web novel series
Chris Able is as risk-averse as they come after losing his job with the Atlanta PD and his recent divorce. So he looks forward to a weekend of safe, table-top gaming with his old college friends in the beautiful North Georgia mountains.Instead, he’s pulled into a dank, monster-infested fantasy dungeon, where his survival depends on mastering the skills, magic, and personality of the player character he’s possessing. At least his friends are with him, but in the bodies of their own player characters. And none of them know how they got there.Chris soon learns that to get home, he and his friends must do the impossible – defeat a god-like being at the center of the dungeon that knows far too much about their Earthly lives.It’s not the weekend a guy with anxiety issues needs. The Undying Lairs series is a LitRPG web novel. It starts with book one, THE TOMB OF ANGELUS. You'll notice "B1" in front of the first 35+ chapters, which means those chapters are part of "Book 1." When book one ends, "B2" will begin, and so on throughout the series. I know how the series ends, but getting the characters from here to there is the fun part. :-) Starting March 22, 2022, chapter releases are 4 pm ET Tuesdays and Thursdays.
8 189 - In Serial13 Chapters
The Youngest Pevensie (a narnia fanfiction)
Everyone knows the story of the Pevansie Siblings, their adventure to Narnia, Edmund being enchanted by the witch, Mr Tumnus and of course Aslan. Something everyone forgets is their youngest sibling Sophie. She was just a baby when her siblings were evacuated so she had to stay at home with her mother. However when Edmund and Peter got into a fight at the train station she was 4 and was next to her siblings when they were called back to lead Narnia again. This time she's along for the ride.I own the character Sophie Pevansie and no one else. All rights go to C.S Lewis for the storyline. I'm basing it off the movie.
8 194

