《Không có lai sinh - Phong Ca》Tâm tình của mỗi người
Advertisement
Tình hình bên ngoài giông gió, bên trong Đông đô lại rất yên bình.
Năm vạn quân chưa huấn luyện sau khi đến Đông đô thì lại được chọn lọc lại lần nữa, những người vẫn muốn tham gia quân ngũ thì tiếp tục theo quân, còn những người còn lại cùng gia đình nhận đất canh tác. Đất đai không màu mỡ, năm đầu tiên sẽ không thu thuế, những năm sau mỗi mảnh ruộng nhận được sẽ chỉ cần nộp 5 bao thóc. Những người mới đến Đông đô đa số đều là kẻ nghèo khó,không mảnh đất cắm dùi cả đời lam lũ. Giờ họ lại nhận được ruộng đất, có nhà cửa đều rất vui sướng. Ai cũng nỗ lực trồng trọt trên phần đất thuộc về mình.
Dân cư trước đây của Đông đô cũng hòa vào không khí nhộn nhịp đó. Chỉ có một số ít sợ chiến loạn bỏ đi nơi khác, còn lại cũng đến nhận đất, cam kết ở lại Đông đô.
Suốt mười năm, Lương vương đã âm thầm tích trữ hạt giống, còn cho người đi thu mua thêm một số cây lương thực mới ở các vùng lân cận, thậm chí ở các quốc gia láng giềng. Phương gia là gia đình buôn bán lâu đời, được sự hỗ trợ của Lương vương đã bắt đầu dong thuyền vượt biển, kinh doanh thuận lợi. Theo tính toán của Phương Lễ, tài phú tích lũy có thể giúp Đông đô ổn định tình hình trong suốt năm năm, trang bị cho quân đội không ít vũ trang.
Thanh Liên nằm trên giường điều dưỡng hơn hai tháng, đại phu đến khám lại, thấy tình hình ổn định mới cho nàng bước xuống giường, thoải mái đi lại trong nhà.
Đứa bé rất ngoan, không hành hạ gì mẹ, Thanh Liên mang thai hơn ba tháng vẫn ăn uống bình thường, khẩu vị không chút thay đổi. Thái phi đến thăm cháu thường liên tưởng đến chuyện lúc xưa bà mang thai Thẩm Hành Vân. Đại ca của hắn ngoan ngoãn bao nhiêu thì Thẩm Hành Vân hành hạ bà khổ sở, đến tháng thứ năm vẫn không ăn được nhiều làm phu quân vô cùng lo lắng. Bà cũng sinh khó, gần cả ngày hắn mới chào đời.
Buổi sáng, Lương vương giải quyết xong đống công vụ, rảnh rỗi lại đến thăm Thanh Liên.
Advertisement
-Nàng có mệt không?
-Không ạ!
Thanh Liên không còn cúi mình thi lễ với hắn nữa. Nàng đã tự nhiên đối diện với hắn, không cảm thấy ngượng ngùng khi Lương vương bỗng nhiên đặt tay lên bụng mình:
-Con có ngoan không?
-Có ạ! Con rất ngoan.
Như một đôi vợ chồng dân dã, Thẩm Hành Vân dìu Thanh Liên ra sân phơi nắng, vừa đi vừa nói chuyện. Trông hắn như đang lải nhải, phiền phức nhưng lại làm Thanh Liên cảm thấy ấm lòng.
-Đã nói phải đặt ở đây một bộ bàn ghế để ngồi rồi. Lát nữa ta sẽ cho người làm ngay, sáng sớm là nàng ra đây ngồi phơi nắng, hít thở khí trời. Nhớ phải đi đó.
-Dạ...
Thanh Liên dạ thật ngọt, ngoan ngoãn đặt tay vào tay hắn. Bàn tay nhỏ nhắn, gầy gầy như trao gửi niềm tin, niềm hy vọng. Lương vương đã trở thành chỗ dựa cuộc đời nàng.
-Vương thượng...Thiếp...
-Gọi tên ta đi! Hành Vân! Vân hay Thẩm lang, gì cũng được...Gọi cho quen, sau này con ra đời cứ nghe mẹ nó gọi cha là Vương thượng thì sẽ xa cách ta mất. Nàng không muốn cha con ta xa cách phải không?
Trương ma ma những ngày qua ở cạnh tỉ tê đã nói với Thanh Liên rất nhiều điều. Nàng là trắc phi của Lương vương, giờ hắn đã giải tán hết các cơ thiếp, trắc phi trước đây. Thì ra tất cả đều là tử sĩ dùng để che mắt người khác....Có thể sau khi Thanh Liên sinh con, Lương vương sẽ cưới vương phi, nạp thêm người mới, sinh ra những đứa con khác. Thanh Liên phải lấy đươc lòng của hắn, để con của nàng có chỗ đứng trong phủ Lương vương.
Khi trọng sinh, nàng chỉ một lòng muốn đền đáp ơn nghĩa của người đó....Giờ cuộc đời lại rẽ sang hướng khác. Đứa con trong bụng là máu thịt. Thanh Liên bắt đầu hiểu, vì sao phụ nữ sau khi làm mẹ lại thay đổi nhiều như vậy. Vì con, Thanh Liên có thể làm bất cứ điều gì.
Tuy nhiên việc tranh giành sủng ái, vì con mà hãm hại những người khác, Thanh Liên không muốn làm. Nàng có thể vì bảo vệ con mà kiên cường hơn song không thể lấy con làm cái cớ để tâm hồn mình nhúng chàm đen tối. Con nàng sẽ đau lòng khi mẹ lấy danh nghĩa bảo vệ mình mà hãm hại người khác. Người giúp nàng trọng sinh chắc cũng sẽ không vui.
Advertisement
Nhưng lấy lòng Lương vương để hắn yêu thương nàng hơn nữa thì được. Yêu thương Thanh Liên nhiều hơn một chút, con nàng sinh ra hắn cũng dành cho nhiều tình cảm hơn. Sau này nếu hắn có nạp thêm người, có thêm con cái cũng sẽ nhớ đến đứa con đầu tiên của hắn nhiều hơn.
-Vương...
-Liên nhi...
-Tướng công.
Tiếng gọi của nàng ngọt ngào như mật, Thẩm Hành Vân không khỏi ngẩn người.
-Gọi lại lần nữa, Liên nhi, gọi lại lần nữa đi!
Thanh Liên từng có một giấc mơ thiếu nữ ở kiếp trước. Vương phi gả nàng cho ai đó. Nàng sẽ ngoan ngoãn làm tròn bổn phận người vợ. Mỗi sáng tiễn chàng ra cửa, chiều lại ngồi bên cổng may vá đợi chàng về.
Lương vương là một giấc mơ không có thật. Hắn thân phận cao quý, sẽ không có chuyện một đời một kiếp. Rồi hắn sẽ có những người phụ nữ khác. Nàng chỉ có thể an phận trong một góc, thỉnh thoảng nhìn ra ngoài, nuối tiếc một giấc mơ.
Nhưng bây giờ....Lương vương vẫn chỉ mới có mình Thanh Liên là hôn phối. Thôi cứ cho nàng nhuyễn hoặc mình một chút. Nàng đã là nương tử, đang gọi phu quân của riêng mình. Của riêng một mình nàng.
-Tướng công...
Trong ánh sáng ban ngày vừa chiếu rọi, Lương vương ôm lấy Thanh Liên trong vòng tay ấm. Đôi môi lạnh giá hôn nhẹ lên vết sẹo trên trán nàng, đầy trân trọng, thương yêu.
Thanh Liên nhắm mắt, tận hưởng sự yên bình tĩnh tại. Nàng không phải là người hay mơ mộng. Nhưng giờ đây, chỉ muốn sống mãi trong giấc mộng này.
-Hồi vương thượng và nương nương...Xe ngựa đã chuẩn bị xong.
Sau khi thai nhi ổn định, Thái phi đã cho Hạ Phương Nghi đến hầu hạ Thanh Liên, xem như người thân tín. Đối với nha hoàn này, Thanh Liên càng tiếp xúc càng thích. Nàng chu đáo như một tỷ tỷ, khiến Thanh Liên nhớ về tiểu thư ngày ấy. Tiểu thư kiếp trước đối với Thanh Liên rất tốt, kiếp này ngắn ngủi mấy ngày chung sống cũng vẫn xem Thanh Liên như tỷ muội, khiến người từ nhỏ đã bị người thân của mình đem bán cảm thấy thật ấm lòng.
-Ừ. Lui đi!
Hắn dịu dàng gạt những sợi tóc rối trên trán Thanh Liên:
-Hôm nay ta dẫn nàng ra ngoài chơi.
-Thật ạ?
-Ừ. Con ở trong bụng nàng cũng ba tháng rồi. Nàng đến Đông đô cũng hơn ngần đó thời gian rồi, ra ngoài ngắm phong cảnh, làm quen với sinh hoạt ở Đông đô.
-Dạ...
Hắn lại ôm nàng, còn cụng nhẹ trán vào đầu nàng:
-Nàng sẽ ở đây cả cuộc đời. Đông đô là nhà của chúng ta.
Kiếp trước, hắn có cả giang sơn cẩm tú nhưng không có nơi nào gọi là nhà.
Phụ vương nhắm mắt vẫn không nhìn mặt hắn. Đại ca chết không nhắm mắt. Mẫu phi ra đi mà lòng vẫn còn uất hận, hận đứa con trai vô tình vô nghĩa. Nơi tuyền đài có gặp lại họ, họ cũng không màng liếc mắt, chẳng coi hắn là người thân.
Hoàng hậu, phi tần cũng chỉ là người hầu ngủ. Hay quan trọng hơn là đối tượng liên kết cho mưu đồ chính trị. Lương vương độc đoán, tàn bạo, kiếp trước trong đầu chỉ có gian kế, cách thức giữ gìn giang sơn. Cho đến cuối đời, trong tay quyền khuynh thiên hạ cũng chẳng có được một mối chân tình.
Biết làm sao được, cả đời tính kế người khác, cả đời chỉ dùng thủ đoạn, người khác cũng như thế với mình thôi.
Kiếp này hắn vẫn tính toán. Người ta không thể tạo nên hạnh phúc nếu là kẻ yếu. Nhưng biết bằng lòng, biết gìn giữ, mang yêu thương ra trao cho người khác, hắn đã được phụ vương, mẫu phi, đại ca, Phương Lễ lấy chân tình ra đối đãi. Thanh Liên không phải là người sắt đá. Cứ thương nàng, bảo vệ nàng, toàn tâm toàn ý với nàng, sớm muộn gì lòng của nàng, hắn cũng sẽ chạm vào thôi.
Advertisement
- In Serial72 Chapters
Feast or Famine
Morgan Mallory was a perfectly ordinary college student until she was whisked away to another world full of strange creatures and wondrous magic. She is completely mentally stable, has no childhood trauma to speak of, and has certainly never engaged in self-destructive behavior as a form of punishment and emotional regulation. Morgan has always dreamed of getting isekai’d like the heroes in her favorite light novels, and she wants nothing more than to emulate those heroes. She has always wanted to help those less fortunate than herself, to stand up for the weak, and to be a righteous heroine who puts the needs of others before her own wants. And she has absolutely, positively, definitely never fantasized about murdering thousands, controlling minds, and pursuing total world domination. Trust her. Support me on Patreon to be one chapter ahead! Updates Tuesdays and Fridays at 3PM Pacific Time.
8 568 - In Serial13 Chapters
Path
Ancients exist. Gods battle. Relics are treasured. Races with different innate abilities.A world where options aren't bound by fate or destiny. Everyone can twist their road of life as long as they have power.People who have special abilities are called [Anomaly] that can be said to practice the gods techniques and can forge a body alike to the gods.But what do you call someone with abilities that exceeds an [Anomaly] ?Behold the story of Draenol as a being that exceeds an [Anomaly].-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------(I would highly appreciate it if you guys give me some reviews, even if it's not a constructive one or just something like a rant about how I write the story.)--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------I'll be doing chapters around 1k words each now because I think I've finished laying out the foundation of the story. However, if you guys think that it needs more dialogue, I'll be happy to input that. Although I say that, the following chapters that I'll be uploading will be more or less straight to the point to give a faster feeling for the plot. Don't worry though, I'm not going to abandon writing the intricate details, especially the ones that you guys need to know in order to have knowledge of the world that they're in, and the lore that I'm weaving.
8 66 - In Serial37 Chapters
Sustain
A cryptic warning sends Aura and her closest friend, Adan, on a mission to survive. Now they must confront a dangerous new reality as well as long buried feelings. And neither of those are made any easier by another mysterious survivor who may be much more than he seems.
8 102 - In Serial16 Chapters
Gracie
Grace's life wasn't ordinary at all. She's super small for her age and has no family. She meets a guy at her work who she becomes a good friend of hers. After working there for a bit she gets invited to dinner by his family .. little did she know is that she wouldn't be leaving after
8 175 - In Serial60 Chapters
THE CUNNING VIGILANTE
Chen Li jie, a well-known criminal died and transmigrated into a soon-to-be-concubine of the cold General Feng Delun. As a straight man himself, he was frustrated that he was about to marry the General and because of that he ran away. But seeing the latter made him intrigued and persisting him to be his wife at all cost. He just never expected, that as the time passed he became straight as a zigzag.S Shou: I'm straight.M Gong: So what?S Shou: I have a sword.M Gong: So what?S Shou: I'm a man dammit!M Gong: As long as there's a hole, there's a way.S Shou: ...DON'T REPOST WITHOUT MY PERMISSION! PLAGIARISM IS A CRIME!THIS STORY IS MY OWN ORIGINAL. NO TO PLAGIARISM.Unedited
8 178 - In Serial3 Chapters
♡Daminette One Shots♡
One Shots of Daminette
8 83

