《Không có lai sinh - Phong Ca》Sinh mạng mới
Advertisement
Đại phu của Vương phủ được triệu đến, rất nhanh đã chuẩn ra tình trạng của Thanh Liên, cung kính đáp:
-Tâu vương gia, trắc phi nương nương đã mang thai gần một tháng. Thai kỳ chưa ổn định, vừa qua có lẽ vương gia lại có hành động phòng the hơi kịch liệt nên làm nương nương bị ảnh hưởng.
Thái vương phi và Lão vương gia cũng đến, đã nghe hết chuyện từ đại phu. Lương vương mặc kệ ánh mắt trách móc của mẫu thân, vội hỏi ngay:
-Vậy có ảnh hưởng gì đến thân thể của nàng không?
Thanh Liên cũng khẩn trương không kém, vội hỏi ngay:
-Còn đứa bé liệu có bị gì không?
-Hồi vương gia, may là cái thai khỏe mạnh nên chỉ bị chảy máu, nghỉ ngơi vài ngày là ổn. Thần sẽ kê thêm thuốc dưỡng thai cho nương nương.
-Cảm ơn đại phu.
Thanh Liên sờ nhẹ lên bụng. Một bào thai đã thành hình.Con của nàng...Thanh Liên làm mẹ rồi.
Thái vương phi là người lấy lại bình tĩnh nhanh hơn so với đôi cha mẹ "tân nhiệm", sai người tiễn đại phu ra cửa, còn thưởng vàng lụa cho ông ta rồi mới quay vào. Lương vương đang si ngốc nhìn Thanh Liên, bờ môi cong lên, hạnh phúc lan tràn khắp mắt môi:
-Thôi được rồi, cho con một bài học. Từ hôm nay không được vào phòng mà làm phiền Thanh Liên nữa.
Khác nào "cấm túc" hắn, Lương vương không hài lòng chút nào nhưng nghĩ đến khuôn mặt trắng bệch của Thanh Liên lúc nãy, lại thấy đau lòng.
-Nàng nằm nghỉ đi. Ta sẽ bảo phòng bếp làm nhiều thứ cho nàng ăn.
-Dạ...
-Giờ con đang mang thai kẻ nối dòng của Thẩm gia ta đó -Thái vương phi mỉm cười- Cần phải cẩn thận hơn nữa, nhất là vấn đề....
Bà buông lơi câu nói nhưng khuôn mặt Thanh Liên vẫn đỏ ửng vì ngượng ngùng. Nàng sợ hãi. Suýt chút nữa là không bảo vệ được đứa bé rồi.
-Con cứ nằm nghỉ đi! -Thái vương phi ngồi xuống cạnh Thanh Liên, dịu dàng- Mẫu phi làm chủ cho con. Hành Vân còn trẻ tuổi, huyết khí phương cương, từ giờ này có thể ra ngoài nằm ngủ, không được quấy phá mẹ con của Thanh Liên.
Nhà họ Thẩm không có nhiều con cháu. Cựu lương vương chỉ có một mình bà, con cái cũng ít. Hai đứa con cũng không thích thú lắm chuyện phong nguyệt, chỉ là muốn đóng kịch cho người khác xem thôi.
-Mẫu phi...
-Vương gia cẩn trọng! -Thanh Liên cử động rất nhẹ, sợ một hành động của mình sẽ làm đứa trẻ chưa thành hình tổn thương thêm nữa. Từ nay nàng sẽ không để hắn chạm vào mình nữa. Một lần hoảng hốt, vậy là đủ quá rồi.
Thẩm Hành Vân cũng bị sự việc kia làm cho hoảng hốt. Cũng may là chuyện cũng không gây nên hậu quả lớn. Nhưng không chạm vào nàng trong thời gian sắp đến, đúng là chuyện khó chịu đựng, nhất là lúc hắn đã nếm được ngon ngọt, biết thế nào là hương vị của ái ân.
-Vương nhi ra ngoài đi- Thái vương phi cũng không giúp hắn, còn lạnh lùng đuổi người- Để Thanh Liên nghỉ ngơi thêm nữa.
Advertisement
-Dạ...
Đây là đứa cháu đầu tiên của Thẩm Lương vương phủ. Lão vương gia cũng đã cùng Thái vương phi cho chủ ý. Dù sao bây giờ Thẩm Hành Vân cũng chỉ có mình Thanh Liên là trắc phi. Thân phận nàng trên danh nghĩa cũng không phải thấp.
-Đợi Thanh Liên sinh đứa nhỏ, con cưới nàng làm Vương phi đi!
Cơ thiếp bình thường không nên sinh con trước chính phi, nhưng xem ra Thẩm Hành Vân cũng không muốn cưới thêm người khác. Đất Đông đô còn nhiều điều phải lo lắng, để cho nhi tử đạt được tâm nguyện, sau đó toàn tâm toàn ý xây dựng vùng đất mới còn tốt hơn chuyện cố ép hắn cưới một vương phi có thân phận nhưng hắn chẳng thương yêu.
-Con cũng định vậy rồi, phụ vương cứ an tâm!
Bên trong, Thái vương phi đích thân đặt chiếc gối xuống giường, đỡ Thanh Liên nằm xuống:
-Con không cần chiều hư nó nữa. Thân thể nữ tử chúng ta yếu ớt. Khi có thai lại càng phải giữ gìn hơn.
Thanh Liên cúi đầu, mặt lại nóng rực. Nàng cũng có...chút hùa theo hắn. Cái thai bị động, cũng không hoàn toàn do lỗi của Lương vương.
Thái vương phi lại rất vui vẻ, sau khi Thanh Liên nằm xuống nghỉ ngơi, bà nhanh chóng ra ngoài căn dặn các ma ma nhũ mẫu xem kĩ tình hình, chăm sóc Thanh Liên thật tốt. Đây là đứa cháu đầu tiên của bà mà.
-Mẫu phi!
Thẩm Hành Vân lên tiếng gọi, phớt lờ ánh mắt cảnh cáo của mẹ, muốn bước vào trong. Thái vương phi nhanh chóng bước đến chắn ngang lối hắn đi.
-Con bé phải nghỉ ngơi rồi. Con không được làm bậy nữa.
-Con chỉ vào xem nàng thôi.
-Cũng không được. Suýt chút nữa là con bé mất đứa con trong bụng rồi. Để vài ngày thân thể Thanh Liên hồi phục đã.
-Mẫu phi, con không làm gì cả. Con chỉ muốn vào với nàng thôi.
Nhìn vẻ nôn nóng đó, Thái vương phi cũng muốn bật cười. Đứa con này cuối cùng đã động chân tình rồi. Từ khi Thẩm Hành gặp chuyện, Vân nhi của bà đã thay đổi, cười đó nhưng nụ cười không chân thật. Đôi khi bà cũng không biết, lúc nào mới là nụ cười thật lòng của nó đây?
-Bên trong có ma ma và các nha hoàn trông chừng, con không cần lo quá! Giờ điều Thanh Liên cần là tịnh dưỡng.Con để con bé thoải mái tinh thần thì mới nhanh chóng hồi phục được.
Bất đắc dĩ, Lương vương đành đồng ý. Nhưng lòng hắn cứ thấp thỏm...Sợ nàng giận dỗi, sợ nàng vì an toàn của đứa bé mà không để ý đến hắn...Lương vương có thể nhịn mọi nhu cầu vì an toàn của đứa con bé nhỏ nhưng không được nhìn nàng với hắn lại là một cảm giác vô cùng khó chịu. Từ lúc nào, hắn đã không để thiếu được nụ cười của Thanh Liên rồi.
Phương Lễ cảm thấy vô cùng oán hận.
Trước đây, hắn thường xuyên đi khắp nơi mua bán, thăm dò tình hình, tích lũy tài phú cho Đông đô. Lương vương cũng mặc kệ hắn, có thể thấy Phương Lễ là một tôi thần tự do hành động, được tạo điều kiện phát huy mọi khả năng.
Advertisement
Giờ đây Lương vương đã tách được Đông đô ra khỏi Cảnh quốc, có thêm không ít dân chúng chia nhau khai hoang, trồng trọt. Phương Lễ trong vai trò tham mưu tưởng sẽ nhàn hạ hơn, có ai ngờ...
-Tham chính đại nhân, đây là công văn từ Đông Bắc truyền về.
-Đại nhân, thư hàm của Thiết tướng quân báo lại, thử nghiệm loại hỏa dược mới rất tốt.
-Tham chính đại nhân....
Đống công văn chất đống trước mặt khiến mắt Phương Lễ như muốn nổi lửa. Bốn chữ "tùy nghi xử lý" của Lương vương đưa cho đã khiến hắn bận tối mày tối mặt cả mấy hôm càng thêm mệt mỏi. Đã mấy ngày rồi không được gặp Nghi nhi.
-Bẩm đại nhân....
-Thôi được rồi...- Phương Lễ dừng bút, khoát tay- Vương thượng đang làm gì?
-Bẩm đại nhân...Vương thượng đang....
-Đang bận chuyện quan trọng...-Tên lính truyền tin mồ hôi đã thấm ướt trán trong thời tiết lạnh giá. Vương thượng và Tham chính đại nhân đều là người không thể đắc tội. Trắc phi nương nương của Vương thượng vừa mang thai lần đầu, người đang háo hức với niềm vui làm cha. Mọi chuyện giao hết cho Phương đại nhân...đúng là cũng hơi quá đáng, nhưng mà ngoài đại nhân ra, có ai hiểu rõ tình hình Đông đô và đáng tin tưởng hơn đâu?
-Chuyện quan trọng, chuyện quan trọng....-Phương Lễ hừ lạnh nhưng đành phải tiếp tục dán mắt vào mớ công văn dày cộm. Vì tiểu thế tử hoặc cũng có thể là tiểu quận chúa, hắn nhịn....Nhưng sau khi Đông đô đã dần đi vào ổn định, hắn nhất định đón Nghi nhi qua cửa. Phương Lễ được làm cha cũng sẽ như Thẩm Hành Vân, bỏ hết công vụ, đóng cửa ba tháng, bù lại thời gian miệt mài này.
Trong lúc đó, Lương vương vẫn đang ở trong phòng, ở bên cạnh Thanh Liên. Trên mâm là đủ các loại mứt, loại nào hắn cũng bẻ một miếng nhỏ, dỗ nàng:
-Ăn thử vị này đi!
-Loại này ăn cũng không ngọt lắm. Nàng thử xem có đỡ nhạt miệng không?
Đời trước Thanh Liên chưa hề trải qua cảm giác được làm mẹ. Thì ra mang một đứa trẻ trong bụng lại kì diệu như vậy. Mỗi ngày thức dậy nàng đều sờ vào bụng, hồi hộp khi nhận ra hình như có gì đang động đậy...Trương ma ma cười nàng cả nghĩ. Đứa bé mới được hai tháng, chưa thành hình dạng, sau mà cử động được. Nhưng Thanh Liên rõ ràng cảm thấy, đôi lúc nàng sờ bụng, bé con lại động như muốn chào hỏi nàng mà.
-Vương gia à, không cần chuẩn bị nhiều thứ như vậy. Thiếp không ăn hết lại bỏ phí.
Thẩm Hành Vân chăm sóc Thanh Liên rất chu đáo. Ngoài "sự cố" khiến nàng suýt mất đi đứa trẻ thì thời gian qua hắn đối với nàng "một nâng hai hứng", cứ lo Thanh Liên bị lạnh nên phòng lúc nào cũng được đốt than ấm. Lại nghe thêm là thai phụ ở trong phòng đốt than nhiều sẽ nguy hiểm nên dụng càng dụng công học cách xây phòng ấm từ nguồn nước nóng dưới lòng đất để nàng có thể thoải mái nghỉ ngơi. Tấm lòng đó Thanh Liên nhìn thấy rất rõ. Nàng cũng không phải là gỗ đá mà chẳng động lòng.
-Vương gia à, mấy hôm rồi người cũng thức khuya lắm hả? Có mệt lắm không?
Nàng bỗng hỏi. Đêm nào thức dậy cũng thấy bóng hắn trước thư phòng đằng trước. Thái vương phi không cho phép cùng phòng thì hắn lại mặt dày cố gắng tranh thủ để được ở cùng nàng trong viện. Cuối cùng sau bao cam kết, Thái phi cũng mềm lòng, cho Lương vương vào trong, nhưng lại bắt hắn hứa không được quấy rầy Thanh Liên. Lương vương cũng rất giữ lời hứa. Hắn chỉ nằm ngoài, có lúc mang công văn về phòng đọc rồi ngủ gục trước mắt Thanh Liên.
Nàng thực sự xao lòng, có đêm còn lặng lẽ đến gần bên hắn, khoác lên cho Lương vương tấm mền ấm, ngày hôm sau căn dặn người pha thêm mấy tách trà gừng cho hắn uống ấm bụng lúc ghé thăm.
Mớ công văn thực tế không có gì quan trọng. Những thứ cần kíp đều giao cho Phương Lễ. Bây giờ Lương vương hắn chỉ nghĩ đến chuyện làm sao giữ cho nàng bình an qua hết những ngày này.
Đại phu nói, có thể vài ngày tới nàng sẽ ốm nghén, có thể nôn mửa nhiều. Bây giờ hắn mà động tới công văn thì chỉ làm hỏng chúng. Phương Lễ xử lý sẽ tốt hơn.
-Người nên đi ngủ sớm, đừng thức khuya.
-Nàng yên tâm- Thẩm Hành Vân không bỏ lỡ cơ hội, nắm lấy tay Thanh Liên, dịu dàng hôn nhẹ lên những ngón tay nàng- Ta không sao cả. Tình hình Đông đô còn chưa ổn định, lưu dân các vùng chưa quen thuộc với cuộc sống mới nên ta mới phải vất vả hơn một chút. Nhưng chỉ cần nàng vui vẻ, con chúng ta khỏe mạnh, ta sẽ cố gắng làm việc nhiều hơn nữa, để nàng và con được sống trong cảnh yên bình vĩnh viễn của Đông đô.
Sở trường của Thẩm Hành Vân một thời quần là áo lượt là nói dối không chớp mắt. Mớ công văn hắn ôm về hàng đêm đều đã được Phương Lễ xử lý, hắn chỉ cần ký tên, đóng dấu thi hành vào.
-Nhiều khi cũng rất mệt, nhưng nhìn thấy mẹ con nàng là đỡ nhiều lắm- Thẩm Hành Vân tiến thêm một bước, ôm lấy Thanh Liên vào lòng- Chỉ là đầu có hơi nhức, nàng biết xoa đầu chứ? Xoa giùm ta một chút được không? Khi nào mệt, nàng nói với ta một tiếng, ta sẽ về kháng nghỉ ngay.
-Dạ...
Thanh Liên là nha hoàn hầu hạ, tay nghề vô cùng khéo léo. Tiểu thư tiền kiếp cũng thường hay bảo nàng xoa bóp và rất hài lòng vì tay nghề của Thanh Liên.
Lương vương nhắm mắt hưởng thụ cảm giác thư giãn trong vòng tay người ngọc. Hai nha hoàn bên ngoài cũng lui ra một bước, môi không khỏi mỉm cười.
Advertisement
- In Serial14 Chapters
Universe Online
(Thank you Drakannon for the Cover Art!) My name is Allec Renn, and I was born with ALS. For those of you who don't know what that is, it stands for Amyotrophic Lateral Sclerosis. It basically means that I lost the ability to control my muscles. Its just like Lou Gehrig and Stephen Hawking. By the time I was 6 years old, I was living in a hospital, and from there things progressively got worse. I cannot walk, talk, eat or even go to the bathroom by myself. But there is one thing I can do. Playing games. The advent of Virtual Reality during my early teens greatly alleviated my problems. In the games I can be who I want, what I want. A mighty warrior, a powerful spellcaster, the charming rogue. The crafter. The builder. All sorts of games have come and gone over the years, rising and falling with each advance in VR technology and the ever-increasing power of the Artificial Intelligence's that control them. But now a new actor has taken to the stage. Solar Dynamics, Inc. has unveiled not only the first fully immersive 'deep' Dive Pod, but their flagship game puts all other VR games to shame. Universe Online. No longer are players stuck on a single large world to explore. No longer is there a limit to what you can do, what you can be. Fly spaceships across the universe, conquer planets, create custom technology. Mine, Build, Destroy. Explore. Rule. Do you have what it takes the control the Universe? I'm going to do my best to find out! -NOTE: This story is MATURE, and such has graphic fight scenes, blood and gore. Also cursing. Quite a bit of that in some cases. Sex may also be involved. -NOTE: Like my other story, UO is a work in progress. The storyline, characters, and other things are still in the drafting stages. Also, excuse my spelling and grammar errors!
8 89 - In Serial53 Chapters
Where It All Began
On the eve of the apocalypse, Eva finds herself confined to a clearing in the woods with only her clothes on her back. Staring her down is a goblin armed and ready to fight. Eva will have to survive not only the goblin, but also gain enough strength to confront the aliens responsible for bringing mana to Earth in the first place!
8 158 - In Serial22 Chapters
The Coming of Magic : A World in Chaos
Two brothers, far from home when disaster strikes the earth. Can they make it home? Will there be anything left to go home to? Who will they still be when they get there? Magic has come to earth and Jack and his brother Bryan have to traverse a postapocolyptic U.S.A. All while making friends, meeting old ones, adjusting to the new world and of course making some pretty serious enemies. --------------------------------- This is my first book so bare with me here! Any input helps a ton! I do take suggestions seriously. I have 30+ chapters written ahead of time but they still need some polishing and editing to post each one. Please point out any errors you find in the comments! I read every one and reply to most! Release schedule is not set in stone right now as my schedule is very hectic. I promise I will not drop this and try to post at least every other day. Every 3 Days max. Thanks again for taking the time to read my story! NOTE: THERE WILL BE COMBAT, BRUTALITY, MINOR GORE AND MINOR LANGUAGE. Also minor romantic situations. If it gets out of hand I'll add the tags for it. 11/30/17 I just updated some middle chapters. There were some bad spelling and grammar mistakes. In my defense I posted those chapters on my honeymoon lol. It should flow better now. I know the prologue is still troublesome but give it a shot beyond that. It gets much better. 12/5/17 I have been updating some of the earlier chapters. Nothing canon changing but it’s fleshed out a bit and flows better. Also fixed some glaring mistakes.
8 241 - In Serial48 Chapters
Kidnapped (Book 1)
It started with nothing more than a news story, but for Kelly Hunter, this story will become a reality. No one ever believes they will be abducted. Everyone says it won't happen to them. Nothing could prepare Kelly for the nightmares to come. From terror to heartache to the most unexpected betrayal, Kelly must try to find a way out of her own personal Hell. It's a race against the clock for Kelly's father, a local police officer, as he desperately tries to find his daughter, not knowing the unpredictable actions of the kidnapper. Will Kelly's father be able to save Kelly in time, or will she forever be kidnapped?
8 213 - In Serial50 Chapters
naruto character one shots
a collect of naruto! character one shots from the shippuden era {akatsuki included} modern & naruto verse ;also from my quotev acct
8 121 - In Serial4 Chapters
Written in the Tablets of my Heart
She write poems.She compose songs.She wanted to be wanted.She wished to be recognized.Scan through the tablets of her heart.There you'll see the other side of her.Here is the compilation of her combined emotion and imagination.Compilation of poems wanted to be songs.
8 97

