《Không có lai sinh - Phong Ca》Cái giá
Advertisement
Đông đô tách khỏi Cảnh quốc, nhưng để được yên ổn còn phải trải qua một đoạn đường dài.
Lương vương và Phương Lễ sau khi nhận chiếu chỉ đã nhanh chóng trở về Đông đô ngay trong đêm. Cảnh đế hiện nay không dám làm gì họ nhưng có không ít người muốn thay ông ta lấy mạng hai nhân vật quan trọng nhất Đông đô hiện thời, tránh "dưỡng hổ di họa" về sau.
-Vương gia, cứ như mộng vậy. Thật muốn về nhà, nằm xuống dưới tấm nệm nhà mình.
Lương vương càng mong muốn về nhà hơn ai hết. Hắn muốn ôm nàng vào lòng, nói với nàng: "Ta đã bình yên trở về rồi."
Xe ngựa băng băng trên đường. Ẩn nấp trong những tán cây dày, trong vùng địch không thể thấy đều là các tử sĩ. Bằng mọi giá phải giữ an toàn cho Lương vương.
Trên đường hắn trải qua ba lần bị ám toán giữa đường. Có một đợt chúng cố tình để hắn nhìn ra lý lịch của kẻ tấn công. Ngọc bài bằng ngọc xanh biếc, không phải là chỉ có phủ của Nhâm thừa tướng mới có sao?
Thẩm Hành Vân không tin thừa tướng nhưng càng không tin chuyện ông ta sai người ám sát. Nhâm thừa tướng là người chính trực nên dù có cảm thấy hắn nguy hiểm vẫn không có ý định ám sát, sẽ để Lương vương về đến Đông đô.
Lại một đợt tấn công nữa. Có tiếng người ngã huỵch xuống. Không biết là ai nhưng cũng đều để lại trong lòng người đang chiến đấu một ấn tượng khó quên.
......-Phụ vương, mẫu phi.
Ra đón Thẩm Hành Vân là phụ vương, mẫu phi từ ái của hắn. Đằng sau thấp thoáng bóng người....Thẩm vương phi hiểu ngay:
-Con bé ở tiền viện. Vẫn ổn. Còn con nữa. Để yên cho mẫu phi xem nào.
Hắn gầy đi không ít. Bàn tay từ mẫu ấm áp, Lương vương nhăn mũi, chọc cười bà:
Advertisement
– Mặt có chút sẹo, bôi thuốc rồi sẽ không sao. Vẫn khôi ngô tuấn tú ngời ngời mà.
-Bẻm mép. Thôi nhanh vào trong đổi y phục rồi đi dự tiệc.Mọi người đều mong con sớm về nhà.
-Dạ....
Sau tiệc, hắn vội vã quay về phòng. Nàng khoác chiếc ào dài màu xanh nhạt, xinh đẹp như một đoá hoa.
-Ta đã về....
Nàng vẫn ngồi trên giường gỗ ấm áp, đối mặt với ánh mắt nóng bỏng của hắn – không khỏi ngại ngùng:
-Vương gia giá....
Chưa dứt lời đã bị bồng lên trong vòng tay ấm áp, hắn nhẹ nhàng đặt nàng xuống giường:
-Có nhớ ta không? Nhớ không?
Hơi thở hắn đã gấp gáp nhưng vẫn không làm gì khác hơn là chờ đợi. Nhìn hắn, Thanh Liên liên tưởng đến ánh mắt trong trẻo của mấy đệ đệ khi chờ nàng mua được quà về.
-Vương gia....Đau...Người xiết đau.
-Nàng đau chỉ có một chút. Còn ta....Nàng phải bồi thường cho ta.
Hắn cúi xuống, bá đạo ngang ngược, bịt chặt miệng Thanh Liên, tay không khỏi di chuyển trên tấm lưng trắng nõn.
Da thịt Thanh Liên mềm mịn như bạch ngọc, được chăm sóc càng thêm quyến rũ, khiến người không tránh khỏi si mê.
-Á....
Thanh Liên cắn chặt môi, nhưng vẫn không ngăn được tiếng rên rỉ khi hắn đột ngột luồn tay vào trong, chạm vào phần ngực thiếu nữ đang phát triển. Mặt nàng đỏ rực, khiến Thẩm Hành Vân càng ngắm càng say.
-Liên nhi, ta yêu nàng. Ta rất yêu nàng...
Hắn bá đạo đòi hỏi, Thanh Liên ngoan ngoãn đón nhận. Nàng phần nào hiểu được tình cảm của hắn. Nhưng yêu đương thì vẫn là một cảm giác xa xỉ. Hắn thích nàng vì nhan sắc, một mai nhan sắc phai tàn....Đời trước hắn lại là quân chủ một nước, chắc không thể nào chung tình với một người.
Phụ nữ- rất dễ động lòng nhưng cũng rất dễ cứng lòng. Thanh Liên hoàn toàn không biết, bây giờ mình sống lại nhằm mục đích gì. Thiết Hàn không cần nàng bù đắp nữa. Giờ nàng lại là trắc phi của Lương vương, là con gái nuôi của thừa tướng. Vậy thì...
Advertisement
-A...
Hắn bất giác ra tay mạnh hơn chút. Đôi tay xoa nắn gò bồng đảo rồi bất ngờ cắn nhẹ làm Thanh Liên giật nẩy mình.
-Nàng không chuyên tâm. Phải phạt nàng.
Trừng phạt như mây mưa tích tụ, Thanh Liên mệt nhoài trước sự tấn công mãnh liệt của hắn. Mãi một lúc lâu sau, nàng mới được buông tha sau khi hắn thỏa mãn, lấp đầy nàng bởi dòng thác cuồn cuộn của yêu đương.
.....-Sâu ngủ, nàng tỉnh lại đi!
Thanh Liên mệt mỏi mở mắt. Lương vương đã khoác lại trung y, để lộ một phần ngực săn chắc. Còn nàng thì y phục lại vứt vương vãi dưới chân giường.
-Vương gia....Thiếp....
-Không phải đi thỉnh an đâu -Thẩm Hành Vân kéo nàng lại- Ngủ nhiều sẽ mệt, dậy ăn chút gì đi rồi ngủ tiếp.
Hắn dịu dàng như nước, đang từ tốn dỗ dành nàng.
-Vương gia à, không nên đâu...Thiếp....
-Ngoan nào -Lương vương luyến tiếc rời tay khỏi đôi thỏ ngọc nãy giờ mình vẫn thừa cơ vuốt ve- Nàng phải ăn nhiều vào, sau này có con nơi này mới có nhiều sữa được.
-Hồi Vương gia, Phương đại nhân đang chờ người ở bên ngoài, nhắn người mau chóng.....
-Ta biết rồi – Lương vương hôn nhẹ lên má Thanh Liên, còn cúi xuống giúp nàng nhặt áo rơi trên bàn- Mặc quần áo vào, rửa mặt rồi ngủ tiếp. Ta xin phép mẫu phi cho nàng miễn thỉnh an ba ngày rồi.
-Nhưng mà....
-Ngoan nào -Hắn bỗng thì thầm vào tai nàng -Sau đêm qua, nếu nàng còn dậy nổi thì đêm nay ta sẽ tận sức hầu hạ. Mẫu phi rất hiểu chúng ta...
Mỗi khi thẹn thùng, mặt Thanh Liên sẽ đỏ ửng. Vành tai là nơi nhạy cảm. Nàng không khỏi rụt lại khi Lương vương cương quyết chạm vào nó, còn dùng lưỡi lướt qua:
-Ta đi ra ngoài. Tối nay sẽ về dùng cơm với nàng.
-Dạ!
Nhìn theo bóng hắn, Thanh Liên bất giác ngơ ngẩn. Con cái? Nàng nhìn xuống bụng....Có thể lắm. Cả hai đều là người khỏe mạnh, hắn trước khi xuất chinh cũng táo bạo cùng Thanh Liên ân ái. Giờ trở về chuyện phòng the hình như còn mãnh liêt hơn xưa. Có con cũng không đáng ngạc nhiên.
Chỉ là tội cho con nhiều lắm. Đông đô không có nhiều binh tướng tinh nhuệ, nếu triều đình muốn trừng phạt họ thì sao?
Nàng gượng dậy, định xuống giường.
Một dòng nước ấm pha lẫn màu trắng đục chảy ra từ nơi tư mật. Mặt Thanh Liên còn đỏ hơn lúc nãy. Nàng khép chặt chân nhưng vẫn cảm thấy có luồng dịch nóng rẫy tuôn ra từ đó....Dù là chuyện phu thê thân mật nhưng Thanh Liên da mặt mỏng, không được tự nhiên như Thẩm Hành Vân.
Nhưng mà....có một đứa con cũng không tệ lắm. Thanh Liên không có gia đình thực sự, giờ thêm một đứa trẻ chung dòng máu, sau này nàng cũng có một điểm tựa mà tiếp tục sống, cảm thấy việc sống lại của mình có ý nghĩa hơn.
-Đi đi!
Lam Mặc đẩy nhẹ vào vai vị khách. Cái giá hắn phải trả dù thua hay thắng, đều là thứ cực kỳ quan trọng. Lam Mặc chỉ nhận việc, không quan tâm đến cảm xúc hay tình thế của con người.
Khách hàng đã lựa chọn. Lam Mặc cũng rất hài lòng với cái giá người ta đã trả. Ngẫm ra thì hắn và khách hàng của mình cũng có điểm chung trong tính cách. Chỉ là đôi khi cái giá đó tưởng tầm thường nhưng lại có mấy người trả nổi đâu.
Advertisement
- In Serial22 Chapters
Tales of Cultivation
The Wu Clan is under attack, their cultivators prepare for a last stand. But when Wu Jian’s father makes the ultimate sacrifice, they have a chance at something more, something greater than just being a small clan on the outskirts of the Qin Dynasty. Join Wu Jian as he manoeuvres through the muddy waters of clan politics, cultivates towards immortality, and shows the world that messing with the Wu Clan is a very, very bad idea.
8 157 - In Serial6 Chapters
The 1.000 year Great Sage
History says that each 1.000 years, a Great Sage is born. One that can control amazing amounts of Magic. And in this world with so many different races, that Great Sage will defend, rule or help one of those races to advance and evolve faster than any of the other races. At least, it used to be like that for the past 5.000 years. But then, I was born.
8 160 - In Serial16 Chapters
Painting of Obesession (A Grant Foreman Adventure)
Sometimes a man mistakes his unhealthy obsession for passion. This is the case with Franklin Ogden, the eldest son of a wealthy family and Grant Foreman's cousin. Franklin's family reaches out to Grant with a plea for help in finding a lost work of art. A painting of a young woman whose beauty has driven Franklin nearly mad with lust. Grant must set off on an unusual expedition to find something thought to have been destroyed by the sea that swallowed the ship it last traveled on. But the real question lies in whether, for the good of Franklin, the painting should remain lost to history....
8 110 - In Serial194 Chapters
A Suspicious Lack of Horses
World: The framework of reality. The rules which govern interaction. The dimensions within which existence takes place. Soul: Mind. The source of thought, of consciousness. The means by which reality is observed. Body: Form. The means by which one interacts with the World. The substance from which reality is formed. Spirit: Life. The connection between Soul and Body. The anchor to the World. What happens when these foundational forces are given human form? When they're confronted with the truths of human nature, of human frailty? When the evils of reality are thrown in their face and the question is asked: What are you going to do about it? Why did anyone ever think they'd need horses? I upload ~30k word chunks at the beginning of every month, rotating through each character in order. I have at least four extra chunks on my Patreon. I suggest setting your reading preferences to indent and 30 pt paragraph spacing for the best reading experience.
8 251 - In Serial13 Chapters
The Silver Pups
*This is an omegaverse werewolf AUDipper is an omega from the pines pack. He's ignored by almost everyone because nobody really knows how to treat him, he's an omega but also a part of the pack leaders family. One day Mcgucket has a dream, a prophecy. He saw that two pups with silver fur will be born on a full moon with tremendous power. Mable having recently been mated believed it would be her pups with Pacifica (her mate). So Dipper never really cared for the prophecy. But a sudden attack on their pack and a yellow alpha changed everything.*most of the characters belong to Alex Hirsch.
8 217 - In Serial21 Chapters
alphabet lore x reader oneshots
since my satire fanfic got some attention im making this. if anyone requests O or L im actually killing myself 💀 /nsrs
8 226

