《Không có lai sinh - Phong Ca》Đường về Đông Đô
Advertisement
Sáng hôm sau, trời chưa sáng rõ, Lương vương đã dậy sớm chuẩn bị. Thanh Liên cũng thức dậy theo hắn. Nàng giúp Thẩm Hành Vân mặc áo, thắt lại đai lưng, còn cẩn thận đeo một chiếc túi bên hông hắn:
-Gì vậy?
-Bùa bình an ạ. Thiếp mới đến miếu cầu Bồ Tát. Mong là vạn sự bình an.
-Ừ.
Chỉ cần bình an là được. Lương vương hôn khẽ trán nàng:
-Rồi chúng ta sẽ về Đông đô an toàn. Nàng đừng lo.
Mật tín đưa đến cho Thiết Hàn là " bảo đảm bình an, một đòn chí tử". Hắn ta sẽ tự biết phải làm thế nào.
Lương vương vào triều, bái tạ hoàng đế, vung roi thúc ngựa. Đường về Đông đô cũng không xa lắm, nếu không mang quá nhiều người thì khoảng năm đến bảy ngày rồi sẽ đến. Đằng này lại đi theo sau là năm vạn binh mã của Mạc Túc tướng quân.
Năm vạn nhân mã, tiền hô hậu ủng, ít nhất cũng hơn nửa tháng mới có thể đến Đông đô.
-Lương vương điện hạ phải vất vả rồi.
-Tướng quân quá lời. Thật tình mà nói, ta mong càng lâu càng tốt đó chứ. Không biết lúc nhìn thấy ta, nhạc phụ đó sẽ đối xử thế nào đây.
Lương vương và Mạc Túc cùng ngồi uống rượu trong quán rượu. Phía dưới Phương Lễ cũng không ngừng thở dài.
Nhưng đằng sau là một ánh mắt sắc bén đang ẩn nấp. Đã gần bảy ngày rời khỏi kinh thành, nơi này tuy chưa thuộc quyền khống chế của Đông đô nhưng đi thêm một buổi đường sẽ đến Trấn Viễn kiều. Địa thế nơi này hiểm trở, thích hợp phục binh.
Thiết Hàn kể từ khi nhận tin tức cũng không liên lạc lại. Bản thân Phương Lễ cũng chỉ có thể đi đến đâu thì tính tới đó thôi.
Theo tính toán của hắn, lần trở về Đông đô này cũng phải tìm thêm người cho quân đội. Dân chúng ở Đông đô đa số là lưu dân từ một số vùng đất khác, Đông đô lại không trù phú. Dân đinh không nhiều, nói gì tới binh lính. Số quân sĩ này không ra chiến trường được thì cũng cung cấp được cho Đông đô một lực lượng lao động không hề nhỏ. Cộng thêm một số chuẩn bị từ hắn, chỉ cần về đến nhà thì không phải lo lắng. Nhưng với tốc độ di chuyển hiện nay thì....
-Phương công tử, xin mời.
Thôi Từ lên tiếng gọi, Phương Lễ mới giật mình.
-Thôi thái sử khách khí. Mời....
Trước khi đi, Nhâm thừa tướng cũng gọi Thôi Từ vào dặn dò. Năm vạn quân không phải là con số nhỏ, nhưng chỉ mang ý nghĩa trấn áp Hạ tướng quân. Thôi Từ cũng từng không ít lần cười thầm Lương vương là kẻ quần là áo lượt yếu ớt. Song đi chung vài ngày, không hiểu sao Thôi Từ lại thấy bất an.
Thừa tướng chắc cũng cảm thấy vậy. Hôm qua người đã đưa thư đến, căn dặn cẩn thận ở Trấn Viễn kiều. Nếu Hạ Mẫn cho người mai phục ở đó thì....
-Ngươi cũng nghĩ vậy à?
Khi chỉ còn hai người, Mạc Túc trầm ngâm nghe Thôi Từ nói. Trấn Viễn kiều đúng là một địa điểm đáng nghi. Lỡ như....
Advertisement
-Đó là do ta nghĩ vậy thôi chứ Hạ tướng quân ngẫm lại cũng không có lý do gì làm vậy- Thôi Từ trấn an – Chúng ta hộ tống Lương vương về cũng là muốn nói rõ ràng với ông ấy. Chắc ông ấy sẽ không làm gì bất lợi cho ta đâu.
-Nhưng chúng ta còn mang theo năm vạn quân -Mạc Túc ngẩng lên- Người ngoài nhìn vào cũng thấy là hoàng thượng có ý trấn áp Hạ tướng quân. Ông ta chỉ thuần phục cựu Lương vương. Lần này thì....
-Tướng quân cũng không cần lo lắng quá! Hạ tướng quân không ngu xuẩn đến mức đối đầu với triều đình ngay lúc này đâu.
-Ừ. Mong là vậy.
Lúc đó tại kinh thành, Nhâm thừa tướng cũng mới vừa đón một mật thư mới. Tay ông run lên, đôi mắt đã mờ đục lóe lên sự lo sợ không yên.
-Phụ thân, có chuyện gì thế ạ?
Nhâm Uyển hỏi nhanh. Kiếp trước Lương vương tạo phản. Song là sau chuyện đó mới tạo phản. Kiếp này chuyện không hề có. Song lòng vẫn linh cảm chuyện không an.
-Năm vạn quân của chúng ta đi theo Lương vương lần này, người nhà đều do một đám người đến đưa đi mất. Họ nói rằng sẽ đến một nơi tốt hơn Đại Cảnh quốc của chúng ta.
Năm vạn quân đa số đều có gia đình. Đem họ đi, cuối cùng ai đó có ý gì?
Trong đầu thừa tướng bỗng lóe lên một tia sáng. Ông gần như hét lên:
-Người đâu, ta phải nhập cung yết kiến hoàng thượng. Ngay bây giờ....
Trong lớp màn trướng dày, Lương vương đang ôm Thanh Liên thật chặt. Da thịt cả hai quấn quýt. Hắn còn sờ lên bụng nàng:
-Nơi này...liệu đã có chưa?
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Liên đỏ ửng. Có chưa? Nàng cũng không biết trả lời sao!
-Con chúng ta sẽ ra đời ở Đông đô. Khí hậu lạnh nhưng người dân thì rất hiền hòa. Nàng đừng lo.
-Dạ....
Hắn lại ôm nàng, bàn tay ôn nhu vuốt làn da bụng như em bé của Thanh Liên. Nàng ngại ngùng nhưng không chống lại, cứ để mặc hắn. Càng vuốt ve thì hơi thở càng nặng nề, Lương vương cúi xuống trong khi Thanh Liên ngượng ngùng cúi mặt đi:
Càng về đến Đông đô, khí hậu càng lạnh. Vậy mà Lương vương phủ tay từng có nửa giang sơn phải cam chịu kiếp sống chui nhủi đó. Kiếp này Lương vương không muốn mình mang trong lòng chấp niệm không đáng có. Đông đô là nơi hắn sống, và Thanh Liên là người con gái hắn yêu thương.
-Ngủ sớm đi! Sáng lại lên xe ngựa mà đi nữa đấy.
Thanh Liên ngồi ba ngày đầu trên xe, cảm giác khá thoải mái. Nhưng từ ngày thứ tư trở đi thì mệt mỏi, chóng mặt không ít. Nơi này lại không có thái y.
-Dạ....
Nàng gật đầu nhu thuận. Lương vương vuốt tóc nàng, đặt Thanh Liên nằm trên chân. Tới thời điểm này, nàng đã bắt đầu mơ hồ hiểu thế nào là hạnh phúc! Lương vương chăm sóc, Thanh Liên lại không phải là một kẻ chẳng biết gì.
Advertisement
-Vương gia ngủ ngon.
Thanh Liên khép mắt, yên bình trong giấc ngủ. Lương vương lại đặt một cái hôn lên má, dịu dàng:
-Ngủ đi nhé! Ngủ thật ngon. Đừng suy nghĩ vẩn vơ.
Vậy mà hắn lại đang suy nghĩ. Trấn Viễn kiều hẻo lánh nhưng lại là nơi mọi người đều đề phòng cẩn mật, Thiết Hàn ra tay ở đó, sợ là không phải cứu mà là muốn giết Lương vương hắn thật rồi..
Trấn Viễn kiều trước mắt, sâu hun hút, yên tĩnh đến lạnh người.
Không có phục binh. Chỉ có tiếng gió, tiếng cây rừng xào xạt. Đoàn người cắm cúi bước nhanh hơn.
-Không có người mai phục. Chúng ta lo lắng quá nhiều rồi.
Mạc Túc thở phào nhẹ nhõm. Lương vương và Phương Lễ cũng cười, nhưng cả hai thoáng nhìn nhau.
Thiết Hàn không ra tay ở Trấn Viễn kiều. Địa điểm này ai cũng để mắt đến, chắc chắn sẽ có đề phòng. Quân lực của Lương vương ngoài mười vạn quân của Hạ Mẫn, chân chính chỉ có ba vạn ở Đông đô. Cảnh đế luôn có lòng đề phòng họ Thẩm, chẳng để quá nhiều quân ở đây, dân chúng cũng là lưu dân, Đông đô không phải là quê cha đất tổ của họ. Nếu có chiến loạn, e rằng người chân chính muốn bảo vệ Đông đô cũng chẳng có mấy người.
Năm vạn quân lần này chính là chiêu bài chiến lược mà Phương Lễ đánh. Kế hoạch này nhiều người ở Đông đô đã chê là ngu xuẩn, chỉ có Lương vương ủng hộ hắn. Ủng hộ đến tận bây giờ.
Còn Thiết Hàn? Hắn cũng chỉ được có một lần thôi.
-Bẩm tướng quân....Có thám báo, có tin tức đến. Có người....
Mạc Túc và Lương vương đều khựng lại. Đằng sau là hai, ba người đang phi ngựa vội lên:
-Đại nhân nguy to...Kinh thành có biến, kinh thành có biến rồi.
Kinh thành có biến? Lương vương nhìn thoáng qua Phương Lễ. Hắn cũng giật mình.
-Có mấy trăm hộ dân ở Tín khẩu bỗng nhiên đốt nhà. Ở Phàn Thành thì có một số hộ kích động nông dân bỏ ruộng, không trồng trọt nữa. Ở Phà Khương thì có gần ba trăm hộ có con cháu tòng quân lên chỗ huyện lệnh đại nhân hỏi về chuyện quan lính ăn chặn tiền trợ cấp của con họ. Một số nhà thì nghe đồn sắp có loạn nên cũng nóng lòng đi hỏi thăm tin tức. Kinh thành vì vậy mà không được yên ổn như thường ngày.
Chuyện dù sao cũng diễn ra ở kinh thành. Mạc Túc thở phào. Mấy chuyện kích động dân đinh này thủ vệ kinh thành có thể giải quyết được, không liên quan đến bọn họ. Thôi Từ cũng có cùng ý nghĩ, phất tay:
-Chúng ta cũng không thể quay lại kinh thành để giải quyết chuyện đó được. Hiện giờ....
-Nhưng thưa tướng quân....những kẻ tham gia nổi loạn lần này đều có....-Người thám mã ngập ngừng đôi chút rồi mới dám lên tiếng- Đều có con, cháu tham gia quân đội. Cụ thể là năm vạn quân đến Đông đô của chúng ta.
-Sao?
Lương vương cũng tỏ ra kinh ngạc.Mạc Túc và Thôi Từ thì đứng yên một chỗ, không biết phản ứng thế nào:
–Rầm!
Một tiếng nổ ầm ĩ cắt đứt dòng suy nghĩ. Đằng xa xuất hiện một đoàn người....
Thiết Hàn trong bộ áo giáp màu trắng, người đã đen hơn vì sương gió ít nhiều.
Tóc bới gọn, gương mặt lạnh lùng.
Đằng sau hắn là những người trong y phục dân thường đang đứng đấy. Họ có người ăn mặc lành lặn, có người áo vá vai:
-Tiểu Ngưu, con có ở đó không? Chúng ta đây.
-Tiểu Thành, mẹ đây.
-Triêu Nguyên Bảo, cha mẹ ở đây.
-Tướng công, thiếp đây. Ngô thị, thiếp sinh con rồi. Thiếp ở đây....
Trong một thời gian ngắn, mang một số người nhiều như vậy rời khỏi làng xóm của họ, còn đưa họ đến nơi này. Thiết Hàn không mang theo một binh một tốt, nhưng bây giờ ai dám tấn công hắn ta đây?
-Năm vạn huynh đệ, chúng ta ở Đông đô chờ các ngươi. Chờ các ngươi đến với người nhà....Chúng ta chờ các ngươi.
Giọng Thiết Hàn sang sảng. Phương Lễ và Thẩm Hành Vân cũng thoáng mỉm cười.
Ván cờ đơn giản hơn họ nghĩ, nhưng hiệu quả thì thật đáng ghi công.
-Lương vương điện hạ, như thế này là sao? Là....
Tay Lương vương vung lên nhanh như chớp. Đến khi Thôi Từ định thần thì đầu của Mạc Túc đã rơi lăng lốc dưới chân:
-Lương vương điện hạ....Ngươi...
-Tạ lỗi với Thôi đại nhân vậy- Ánh mắt Lương vương trở nên sắc bén. Đám thị vệ cũng tiến lên nhanh chóng khống chế Thôi Từ và một số người khác đi theo -Chúng ta mời Thôi đại nhân làm khách. Cùng trở về Đông đô.
Trên đại điện, Cảnh đế cũng vừa quăng tấu chương của Hộ bộ. Nhâm thừa tướng bước tới một bước, cúi người tâu:
-Muôn tâu hoàng thượng, năm vạn quân lần này chúng ta đưa đến Đông đô đều là quân không tinh nhuệ, rất đông người vừa mới thu vào. Họ xuất thân phần lớn là từ những gia đình nhà nông nghèo, có người phải tìm mọi cách tòng quân để có chút tiền lo cho gia đình. Lương vương đã điều tra được chuyện đó, người mà hắn chiêu dụ cũng là những kẻ đầu tiên rời thôn làng đều là người nhà của những quân lính đó. Họ đốt nhà, khiến cho thôn trang hỗn loạn, thừa lúc còn chưa kịp xử lý thì đưa người đi. Tổng cộng đã có hơn 3000 gia đình rời bỏ kinh thành và làng xóm trong vòng có mấy ngày.
-Khốn kiếp!
Ngàn lần vạn lần đề phòng vẫn không thể tránh một lần khinh xuất. Lương vương "quần là áo lượt" nhưng đúng như Cảnh đế đã có dự cảm, chỉ là lớp vỏ ngoài che giấu tham vọng của Thẩm gia thôi.
-Truyền Cam tướng quân thống lĩnh mười vạn quân nhanh chóng tấn công Đông đô. Trẫm muốn cho bọn chúng biết, phản bội phải trả cái giá thế nào. Mau chóng ra quân!
Advertisement
- In Serial22 Chapters
Rise (A superhero serial)
“Rise” follows the story of Jethro Kaine, A young man of seventeen who much to his own dismay has recently developed powers beyond human reckoning. It is the year 2017, and as of 45 years ago superpowers started to randomly appear. Jethro had always seen these people and admired them from afar but now that he has been thrust into their world and forced to fend for himself. Will he survive, will he die? Or will he rise to the top. (Author Note) 1 chapter a day, and each chapter is about 300 – 500 words. Maybe bonuses but we’ll see.
8 172 - In Serial9 Chapters
I might be Overpowered
Shou Matsuri, a math teacher, dies and wakes up in a young boy's body in a different world. What will happen next? Find out next time on.. Oops my tongue slipped. Enjoy!
8 223 - In Serial18 Chapters
Soul Tear(Undergoing Revisions/rewrite)
Merryn, an Elvin, is a determined spirit adapt struggling to complete her mission to bring the Omega Tome back home when the god trapped inside is freed causing a city's destruction. She races forward into the ancient world of Galama pursued by the kingdoms last guard seeking vengeance. The people she meets, become tangled into the guard's desire for revenge forcing her to choose between saving them or her people. She must uncover the truth behind the god's secret and how it affects the world. (The city has a name but ha, it turns out it's the nameof film compan (arrg) so I'm going to try again later and will update the new name when this is fixed.)
8 137 - In Serial38 Chapters
D&L Spin-Off
Spin-off of the spin-off,This story was inspired by my friend Roo, she's tagged in the author note at the beginning. Mia was lost, in a world were everyone was classified into dominant and submissive, she didn't know what she is. Her mother abused her and her father didn't know about her existence.Until they came in, three supernatural brothers, a Dom, a master, a daddy. All ready to try and help her find herself and who she belongs to.This story is DDLG, you've been warned.Apologies for any misspelling and grammar mistakes.
8 183 - In Serial59 Chapters
In Lockdown With Them
Olivia Davis is a 17-year-old girl who has gone through a load of trauma after both a robbery and a fire took place in her house, causing both her parents' death when she was only ten years old.With her older brother Luke going away to college and leaving her reluctantly a few months before the Coronavirus spreads, Olivia must find an apartment to stay in and call home until she finishes her junior and senior years in Rosewood High. What'll she do after she finds out that the only apartment willing to accept her had the hottest two delinquents living under its roof?How will she react when she finds out she's not the only one suffering... and that it's always the least expected ones who are hurting the most?Late-night drives, trashing preschool teachers' houses, fighting Karens at Target in the toilet paper aisle, messing up the kitchen, vibing to nostalgic songs in the middle of the night, a handful of heart-to-heart conversations, and figuring out each of the two bad boys' deepest secrets and hidden flaws... this is gonna be one hell of a ride.❝➳ I looked up and almost shrieked when I saw how close his face was to mine. He was now on top of me, his knees on either side of my hips and his hands on either side of my head, holding his weight up above me.He tilted his head a little and moved it a bit to the right, so his lips were now brushing my ear. I felt him lean his left cheek that was covered in yellow paint against mine and shake his head, causing our cheeks to rub against each other smoothly because of the paint. What is this boy doing?He sighed into my ear and whispered, "I really wanted to make purple... but orange's kinda dope too, I guess." ➳❞⚠️1: ALMOST EVERY MAIN CHARACTER in this story suffers from a mental disorder. e.g. ADHD, panic disorder, Bipolar, schizophrenia...(the point is to spread mental health awareness)⚠️ 2: triggering content like panic/anxiety attacks, nightmares, hallucinations, attempts of suicide
8 69 - In Serial16 Chapters
Kisame's Sister: Hoshigaki Kasumi
Kasumi is Kisame's little sister, who ran away from the Village Hidden in the Mist after her brother went Rogue. She ran from the Mist Nin and ends up with Zabuza Momochi, the "Demon of the Hidden Mist" and Haku Yuki, the last member of the Yuki clan, who uses Ice Realase.Disclaimer: I do NOT own the anime, plot or any characters. They belong to their rightful writer. Only Kasumi, and some other OCs i might create while writing the story, are mine.I do NOT own any pictures, videos or musics, only if I say so. I'll draw some picture of Kasumi, so you can imagine how she looks like.
8 300

