《Không có lai sinh - Phong Ca》Trắc phi
Advertisement
Ngài cuối cùng của hội săn, Tấn vương thúc ngựa đến bên cạnh Thẩm Hành Vân:
-Tên thị vệ của Vương điệt đâu rồi?
-Hắn được chức quan ngũ phẩm, dĩ nhiên là vui mừng đến phát khóc. Ta cho hắn về nhà để hắn ăn mừng với người nhà rồi.
Sự biến mất hay còn của một tên thị vệ đương nhiên không quan trọng. Nhưng Tấn vương lại mơ hồ cảm thấy sự biến mất này có bí ẩn....Tuy nhiên hắn không đủ người theo dõi, đến khi biết tin thì Thiết Hàn đã rời lều săn rồi.
-Mỹ nhân kia....Cháu...
-Vương thúc đừng phiền quá. Để ta đi săn...
Lương vương thúc ngựa. Đoàn thị vệ cũng phóng theo chủ. Từ ngày Lương vương ra mặt tố khổ với hoàng thượng, không còn ai dám đến trêu chọc hắn. Ban ngày hắn phóng ngựa đi cùng đoàn săn, nhưng trời chưa chiều đã quay lại lều. Có khi trời vừa tối lều đã tắt đèn, bên trong vang lên tiếng thở gấp, có lúc vang đến quá nửa đêm.
Mỹ nhân của Lương vương ngày càng đẹp, môi mọng đỏ, lại thêm trang sức lụa là, mĩ miều như một đóa trà mi.
Vẻ đẹp thanh khiết lại thêm phong tình quyến rũ. Lương vương say mê nàng như điếu đổ. Hôm nay là ngày săn cuối, hắn mang hai con mồi đến chỗ hoàng thượng. Hoàng đế rất hài lòng, muốn ban thưởng. Bỗng nhiên Lương vương quỳ mọp dưới trước long giá, tâu lên:
-Muôn tâu hoàng bá bá, điệt nhi không cần phong thưởng. Điệt nhi chỉ mong hoàng bá bá thành toàn cho điệt nhi một chuyện.
-Chuyện gì?
-Hồi hoàng bá bá, mong bá bá ban chỉ, phong cho Liên nhi làm trắc phi của điệt nhi.
Một lần nữa, lời của Lương vương khiến mọi người kinh ngạc. Say mê nữ sắc nhưng đến nỗi ban phong làm trắc phi là chuyện chẳng ai ngờ. Đó lại là một nha hoàn.
-Vương điệt có biết, trắc phi của vương gia phải có thân phận gì không? Tại sao lại....
-Điệt nhi biết chứ -Lương vương bặm môi, càng thêm cương quyết- Liên nhi chỉ là nha hoàn, nếu hoàng bá bá không ban chỉ, không đời nào phụ vương cháu đồng ý cho nàng ngôi vị trắc phi. Nhưng hoàng bá bá cũng biết, điệt nhi sắp về Đông đô, Liên nhi theo Hành Vân về đó sẽ bị khi dễ...Trước đây điệt nhi không biết Hạ Lam lại hung dữ như vậy, giờ điệt nhi mang thiếp thất từ kinh thành về tự nhiên sẽ tìm cách khinh dễ Liên nhi....Điệt nhi van hoàng bá bá, cho Hành Vân hoàn thành tâm nguyện. Điệt nhi chỉ thích Liên nhi, điệt nhi không muốn nàng khổ sợ. Cầu hoàng bá bá thành toàn.
Advertisement
Lời lẽ thống thiết, nửa van cầu nửa như đòi hỏi của đứa cháu với hoàng bá phụ. Các hoàng tử quanh Long giá đều cười Lương vương ngốc, chỉ có Lục hoàng tử thầm nghĩ đến một người.
Nha hoàn Thanh Liên là nha hoàn đêm hoa đăng Nhâm Uyển tặng cho Lương vương. Có lẽ nàng ta sẽ có chút tác dụng nếu biết cách dùng.
-Cháu thật là....Là thân vương mà lại muốn nâng nha hoàn làm trắc phi. Cháu...nếu ta ban chỉ thì chỉ làm trò cười cho người ở Đông đô. Phụ vương và mẫu phi cháu không trách ta sao? Thế nào cũng oán trách ta...
-Bá bá là hoàng đế, ai dám trách tội người chứ -Lương vương uất ức -Bá bá, Thanh Liên rất đáng thương. Hạ trắc phi của điệt nhi vô cùng hung dữ, nếu không có chiếu chỉ của hoàng bá bá, nàng ta sẽ ức hiếp Thanh Liên nhiều hơn nữa. Điệt nhi van bá bá thành toàn, thành toàn cho cháu.....
-Phụ vương. Hài nhi có lời muốn nói.
Lục hoàng tử đột ngột lên tiếng. Hoàng đế nhìn hắn, đáp lời:
-Hoàng nhi có ý gì?
-Lương vương cũng không phải là không có lý. Chuyện của trắc vương phi cũng không phải là khó giải quyết. Chúng ta cho nàng ta một danh phận rồi gả cho Lương vương là được. Phụ vương nói có phải không?
Lương vương có ấn tượng sâu đậm với Lục hoàng tử. Hắn ta không hẳn là kẻ hùng tài vĩ lược. Kiếp trước nếu không nhờ Thiết Hàn, Lục hoàng tử cũng chưa chắc thắng được hắn trong một trận. Kiếp này sống lại, Lục hoàng tử cũng chưa hề đối địch với Thẩm Hành Vân.
Tuy nhiên giữa cả hai vẫn tồn tại một mối hận. Kiếp này Lương vương đã nghĩ, hắn muốn một mình một cõi ở Đông đô, chuyện tranh giành quyền lực trong triều đình không bận tâm làm gì nữa. Hắn đã từng muốn buông tha mối thâm thù với Cảnh Khiêm. Dù sao kiếp trước Lục hoàng tữ cũng là vong hồn dưới tay hắn, nợ nần gì cũng đã trả rồi.
Advertisement
Song, hình như Cảnh Khiêm lại muốn giở trò với hắn. Được rồi, cứ chờ ván bài mới thế nào.
-Ý hoàng nhi là gì?
-Cơ thiếp kia từng là nha hoàn của Thừa tướng phủ. Thừa tướng đại nhân chịu thiệt một chút, nhận nàng ta làm nghĩa nữ, gả cho Vương gia làm trắc phi. Tiểu thư phủ thừa tướng, dù chỉ là dưỡng nữ cũng không làm mất mặt Lương vương, hổ thẹn hoàng gia.
Cách rất tốt. Hoàng thượng chau mày:
-Cách của hoàng nhi cũng không tệ. Nhưng mà như thế thiệt thòi cho Nhâm ái khanh quá. Ta...
-Hồi hoàng thượng, lão thần vui còn không hết, làm sao có thiệt thòi gì -Nhâm thừa tướng lên tiếng- Nha hoàn đó đúng là có duyên với phủ của thần. Có được thêm dưỡng nữ và hiền tế, đối với lão thần là vạn hạnh ngàn năm.
-Được rồi, khanh đã nói thế thì cứ như vậy mà thành toàn cho Vương điệt vậy. Cho người đưa cơ thiếp đó vào phủ Thừa tướng, chọn ngày rước dâu. Trẫm sẽ nhanh chóng ban hôn.
Kế hoạch thay đổi nhưng Lương vương vẫn không nao núng. Hắn cúi đầu vái lạy hoàng đế lia lịa, giọng hồ hởi:
-Điệt nhi đa tạ hoàng bá bá đã thương cháu. Mong hoàng bá bá sớm ban chiếu. Ngày rước dâu.
-Đừng có được voi đòi tiên nữa. -Hoàng thượng cười ha hả- Phải biết kiên nhẫn một chút. Cháu yên tâm, nàng ta chỉ vào phủ thừa tướng ở tạm ba ngày, sau đó sẽ tổ chức đón dâu. Phụ hoàng và mẫu phi của cháu có nghe tin cũng không thể nào đến kinh thành kịp thời đâu.
-Dạ....Đa tạ hoàng bá bá. Đa tạ....
Lục hoàng tử. Nhâm thừa tướng. Ta chờ coi các ngươi sẽ giở trò gì trong lễ rước dâu của bản vương đây.
Nơi Đông đô vắng lặng, Thiết Hàn đã về đến nơi. Trong phòng, trắc phi Hạ Lam đang trang điểm. Nghe tiếng động, nàng ta phản ứng rất nhanh.
-Ai?
-Huệ nhi, vương gia có chỉ, Hạ Lam trắc phi cũng nên biến mất rồi.
-Tuân lệnh vương gia.
Một năm trước, Lương vương cưới con gái của Trần tướng quân Đông bắc Hạ Mẫn làm trắc phi. Hạ Lam là con gái võ tướng, đương nhiên không cam chịu lấy người "quần là áo lượt" ăn chơi nổi tiếng vùng Đông đô. Nhưng lệnh vua khó cãi, nàng đành phải đồng ý. Trong đêm tân hôn thì cương quyết không cho Lương vương vào phòng. Hắn nổi giận bỏ sang phòng thiếp thất. Hai người sau đó náo loạn, gà chó trong vương phủ không yên.
Hạ Lam sau đó thành đố phụ, nổi tiếng ở Đông đô, cả năm không cho Thẩm Hành Vân bước chân vào phòng tiểu thiếp. Hắn cũng lạnh nhạt nàng, thường đi uống rượu hoa thay cho việc vào phòng trắc phi.
Bề ngoài là vậy. Bên trong Hạ Lam cũng là con của tướng quân Hạ Mẫn. Nhưng từ nhỏ đã được huấn luyện làm tử sĩ, ở bên chủ nhân hầu hạ, gọi là Lập Huệ. Tổ tiên Lương vương một thời lừng lẫy không ngờ kiếp này lại bị quân vương áp chế dồn vào đường phải giả ngây giả dại. Hạ Mẫn tướng quân cũng để che mắt triều đình, giữ gìn lại quân lực phòng thân cho Lương vương đã phải giả vờ vì con gái mà trở mặt, cùng Lương vương thường gây hấn, nhiều lần tỏ ý bất bình muốn rút khỏi Đông đô.
Nay muốn trắc phi Hạ Lam biến mất, chủ nhân cũng đã đến ngày muốn quật khởi rồi sao?
Advertisement
- In Serial11 Chapters
The Biomes
Follow a new biome while it grows into an adapting ecosystem at the whims of its creator. Watch as outsiders try to claim it as their own and delve into its depths. The outsiders are desperate to survive and conquer at the cost of many lives. The biome simply wants to grow. What is a biome? Why do the outsiders throw their lives away so easily? Find out by reading from both angles and learn of the mysteries surrounding them.
8 133 - In Serial19 Chapters
Witch Hunt. A Warhammer Fiction
The adventures of Adebar von Bolstedt continue!Adebar von Bolstedt, fugitive noble scion of the Empire, stuck in the Great Forest of Talabecland, is gravely wounded by the bestial denizens of the dark wintery woods, only surviving due to the timely arrival of aid and relief in the form of the masters of this land.What begins as a pleasant stay with the wild noblemen of Talabecland soon becomes a matter of faith and tradition as old as the Empire itself, when he finds himself trying to root out a coven of witches from a society that prides itself on rural living and knowledge of the mysteries of the wild. This quest will either see von Bolstedt's shaken faith in his own god reforged into an intolerant blade, or shattered like ice. Word from the AuthorGreetings! Witch Hunt plays out in the much beloved Warhammer Fantasy setting (owned, of course, by Games Workshop). Do not fret, however, as I've made it a point to make the story digestible even to the uninitiated, and maybe even be a good introduction to the setting. This is the second part of the adventures of Adebar von Bolstedt, as such I recommend reading part one, titled "The Hand of Sigmar" first.While I cannot claim the places, concepts and gods etc. mentioned within as my own, the story and all characters flowed from my own fingers.
8 169 - In Serial21 Chapters
The Last Journey
A slice of life litrpg story... or is it? It's burning slow, though. Moving on: War comes with a great cost. Lives and time wasted for most part. One could either be run with sword, be poisoned, be bowed, and sometimes meet their end with just a tiny speck of wood. With magic, it becomes even more colorful. From lightning, to worse poison, to hovering rocks, to weird bladed leaves, to whipping roots, and to a lot more odd things easily reasoned with magic. A wonderful creation. But once used to something more than wonder, more than tricks to gather laughs, it becomes worse. War becomes worse. For there is not only blood to be spilled. A particular town almost met the same end. Soldiers geared with swrords and bows came with mounts. Horses burning lush grasses as it cracked boulders and the soil alike with every step. The kind that only war ones could ever do. Even strange wheeled creations that oozed danger were towed, loaded with something meant to destroy. But not once had they acted upon what such devices should've done, nor what an an army is supposed to do. Siege never occurred, as much as a command to war. No. Magic existed so a simple little fire is all the worth the town has. No sword drawn, no arrows nocked, nothing. Just some mana spent and through the ash they march. That was how Nudius saw her end. It came not even as a surprise. She didn't have the moment to fully register what occurred before she found herself in an empty dark space. Life lost, time spent. All from a fire that had not even touched her. But she knew very well that it was magic. Something she wished to have and strived for to have. Yet it seemed that none of it would matter now. Nudius was well aware of what the color around meant, of the odd situation, of the unfeeling state of her being. It was death and that was it. She didn't have to worry or dream further. Although there wasn't what she truly wanted in what death to her is, but at least, Nudius was comforted to what she believed death is. Rest. But little did she know there's something more than that empty space. It wasn't only the promise of rest, but was also more than she could ever hope for. Another chance at life. Another chance to dream. ***Tags are there just in case. You never know! Umm... HI-MI-TSU. Story blurb+: This is slow burn, quite slice of life story about a girl learning magic. All the while as she fatten herself up. So yeah, progression fantasy. But there's Litrpg! Numbers! Magic! Spells! And of course! There's something more. But read on ahead, please. Oh yes. Plot! There is, too. Disclaimer: The cover isn't made by me. Just layered it with a text. I got it from a free website, if I correctly recall. I'll see to it. (Haven't worked on it.)
8 163 - In Serial289 Chapters
Casual Heroing
Chapters come out on Monday, Wednesday, Friday around 9PM CET A Slice-of-Life LitRPG that will make you laugh and, hopefully, warm your heart. "I have never read anything like this so far, and it's damn fu***** interesting" - Beta reader 1 (the excited one) "It is very funny and it will climb the ranking fast" - Beta reader 2 (the one with few words) "A good balance between satire and drama with a touch of action to keep the plot moving" - Beta reader 3 (the fair one) Synopsis: Why does everyone think that you have to become a hero if you get a supreme relic? TO HELL WITH THAT. I'm getting none of that adventuring bull. What do you say? Ranks? Tiers? Bronze, Silver, and Gold adventuring teams? Sure, keep it. It’s all yours. I'll be opening a lovely pastry shop and using Fireballs to cook creme brulée, for your information. And, oh, that’s so interesting, teleporting, you say? Yeah, sure, I'll teleport a cup of coffee on my nightstand in the morning, thank-you-very-much! Stop bothering me with your quests, legendary adventures, and all that nonsense! You either buy some pastry, or I’m going to report you to the watch for loitering! So, do you want to know what I’m going to do in this fantasy world? Well, I’m going to get a girlfriend, that’s what I’m going to do! No Pizzas Were Harmed in the Making of This Novel.
8 294 - In Serial11 Chapters
The Prime Empire
Captain Winterborn and her crew aboard the research vessel, Athena, find themselves embroiled in a political struggle which spans countless species and two major galactic powers. Everything was going well before an accident occurred while they were testing an experimental jump-drive device, which would allow for travel nearly anywhere in the galaxy within days of making a jump. The accident sends the Athena to a different spiral arm of the galaxy thousands of light years from home. If that were the extent of her problems, she would be only too happy, as she is made the ruler of an Empire spanning over 400 species.
8 166 - In Serial103 Chapters
101 voicemails
"hey, it's me again..."//now available for physical copies! https://www.amazon.com/101-voicemails-marley-bookout/dp/1387378368
8 110

