《Không có lai sinh - Phong Ca》Chọn lựa
Advertisement
-Nô tỳ bái kiến Vương gia.
Giọng nói rất dễ nghe, dịu dàng, thanh thoát. Gần một tháng không gặp, nàng như một đóa hoa đang độ khoe sắc, đang dần dần phô hết hương vị nữ nhân.
-Ở chỗ ta có thoải mái không?
Hắn hỏi đột ngột. Thanh Liên thoáng giật mình:
-Hồi vương gia, Thanh Liên cảm tạ người đã không bạc đãi Thanh Liên.
-Nghĩa là sống rất thoải mái?
-Dạ....
Thanh Liên thoáng do dự. Nhưng rồi cũng gật đầu:
-Vâng ạ! Mọi người đều tốt với nô tỳ.
-Ngươi cũng rất tốt với họ. Tay nghề may vá, nấu ăn đều rất khéo. Đúng là nha hoàn sinh ra để hầu hạ người khác.
Giọng hắn có chút châm biếm, nhưng chủ nhân là Trời. Châm biếm chút ít cũng chẳng có nghĩa gì. Đạo lý làm nha hoàn, Thanh Liên hiểu rất rõ ràng.
-Nô tỳ cảm tạ vương gia.
Thẩm Hành Vân lại nhấp một chung trà. Hắn bỗng hạ giọng, ánh mắt cũng không còn lạnh như băng:
-Ở Đông đô, ta có không ít thiếp thất. Có người từ những nơi uống rượu hoa, ta đều mang về phủ. Cha mẹ ta cũng không phản đối.
Ý đồ của hắn. Tay Thanh Liên bỗng run lên:
-Trong chuyến đi săn tới, ta sẽ dẫn ngươi theo. Đám vương tôn đầy rẫy. Ngươi lại có chút nhan sắc. Nếu có ai để ý tới ngươi, thân phận Lương vương của ta chỉ sợ không đủ che chở cho một đứa nha hoàn. Nhưng thu ngươi làm thiếp thì lại khác, vừa giúp ngươi an toàn, lại làm được vài chuyện có lợi cho ta.
Kiếp trước, hắn là Lương vương, kế thừa tước vị từ phụ vương và huynh trưởng. Hắn không thể không có con cái. Sau này lên ngôi, cũng phải có người kế vị. Liên hôn chính trị, củng cố thế lực. Hư tình giả ý. Chẳng ai sẵn sàng chết vì hắn, cũng không ai dùng mạng sống của mình kháng cự lại hắn như nàng.
Advertisement
-Nếu để ngươi ở lại đây, ngươi chỉ là một nha hoàn, có thể sẽ bị kẻ khác khinh bạc. Trương ma ma không thể bảo vệ cho ngươi được nên ta đưa ngươi đi...Ngươi...
Hắn đang giải thích với nàng. Hắn sợ nàng chán ghét mình.
Thanh Liên cũng nhận ra điều đó. Lương vương đang muốn nói....Hắn muốn che chở nàng, muốn nàng được an toàn.
-Thanh Liên ngu dốt...Cảm tạ Vương gia đã có ý che chở.
Miệng khô khốc, Thẩm Hành Vân cũng không kiên nhẫn vòng vo với nàng nữa. Hắn muốn biết câu trả lời chân thật của nàng:
-Ngươi nghĩ thế nào? Chấp nhập làm thiếp của ta sao?
Hắn hoàn toàn không cần hỏi. Có thể coi nàng như nô tỳ. Buộc một nô tỳ hầu hạ, cũng đâu là chuyện gì quan trọng. Nha hoàn – thực chất cũng chỉ là một công cụ giải khuây cho chủ nhân thôi.
Làm thiếp của hắn? Nha hoàn làm thiếp? Thanh Liên không muốn rời khỏi Vương phủ. Nhưng làm thiếp của Lương vương rồi, liệu có thể quay lại được không?
-Tùy chủ nhân định đoạt. Thanh Liên không dám cãi lời.
Nàng không cam tâm tình nguyện. Nhưng cũng không thể kháng cự. Hắn nhìn thấy điều đó. Lòng nghẹn lại. Có vẻ không vui.
-Ta hỏi. Ngươi có muốn hay không?
-Nô tỳ....
Thanh Liên ngẩng lên. Ánh mắt hắn sáng quắc. Hình bóng của Thiết Hàn thoáng qua.
Kiếp trước, hắn và nàng đều hầu hạ trong phủ Lục hoàng tử. Người lại hết lòng chung thủy với tiểu thư. Nha hoàn như nàng không hề có lòng riêng với chủ. Nàng và Thiết Hàn có vài lần gặp gỡ. Thật ra tình cảm cũng không có gì sâu nặng. Nàng cũng biết thân phận nha hoàn như mình, muốn mơ tưởng một thị vệ tam phẩm cũng chỉ là chuyện viển vông.
Advertisement
Nàng không muốn làm thiếp thất. Con cái sinh ra cũng không có thân phận, cũng sẽ bị khinh thường.
Làm thiếp thất của Vương gia cũng vậy. Con gái cũng chỉ là thứ nữ, con trai Thứ tử. Dù là danh gia vọng tộc cũng đều bị dòng chính khinh thường.
Ước mơ kiếp trước của Thanh Liên rất đơn giản. Nàng mong muốn lấy một người thương mình, không giàu có cũng được, toàn tâm toàn ý với nàng. Con trai, con gái sinh ra cũng sẽ được ngẩng cao đầu.
-Thanh Liên phận bạc...Không dám trèo cao.
-Ngươi....
Trong mắt hắn có lửa, Thanh Liên quỳ mọp dưới chân, đầu cúi sát mặt đất, không hề ngẩng lên.
-Thực ra....ta vốn có nhiều thiếp thất. Nhưng họ....họ đều là người đáng tin cậy. Họ đều do đại ca, do phụ vương ta đào tạo. Họ thực chất là những tử sát, bảo vệ cho ta, giúp ta che mắt người khác...
Hắn lại tiết lộ chuyện cơ mật cho một nha hoàn. Thanh Liên ngẩn ngơ....
-Ngươi...ta cũng không ép ngươi phải làm chuyện ngươi không muốn. Dù sao ngươi vẫn còn quá nhỏ. Cứ ở bên ta một thời gian vậy. Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ ta đam mê nữ sắc. Ta....
Hắn ngừng lại. Hình như đã hít một hơi thở thật sâu trước khi tiếp lời:
-Ta sẽ không chạm vào ngươi. Ta hứa, ta sẽ không chạm vào ngươi.
Hắn biết, mình thất bại. Quay lại quá khứ, gặp nàng...Hắn thua trận. Bây giờ hắn hoàn toàn đã động tâm.
Advertisement
- In Serial40 Chapters
Signing Into Immortal Martial World
Kingdoms wage war against each other in the mortal world. Immortal gods look down from the nine heavens in condescension. Waking up from his dreams, Zhao Mu turned into a prince of the Zhou Kingdom. After spending 12 lonesome years in the cold palace, his hack finally activates. ‘You’ve arrived at the elixir refining chamber. Acquired Blood Bodhi.’ ‘You’ve arrived at the library. Acquired Divine Sun and Moon Scriptures’ ‘You’ve arrived at the sacrificial altar. Acquired Emperor’s Divination Technique.’ ‘You’ve arrived at the ancient city of the Rong tribe. Acquired Sacred Demon Corrosion.’ Kunlun Mountain, Void Seas, Nether City Fengdu… Zhao Mu planted his kingdom’s flag while traveling through a myriad of worlds!
8 479 - In Serial8 Chapters
The Burning Rose
Rascal, troublemaker, an annoying brat—those are the nicknames commonly attributed to Mattiaz Rider: an uncontrollable sixteen-year-old brat who grew up in an orphanage, annoying the skin off his caretakers and supervisors. Mattiaz is also a fearless dreamer with a lofty goal. Before he could even spell out his own name, he idolized the people on his TV screen known as 'spiriters'. They were superhumans, capable of impossible feats that young Mattiaz would describe as 'cool' and 'badass'. Of course, the little boy wanted to become like them when he grew up. Despite no one taking Mattiaz's conviction seriously, the incredible happens: Mathiaz awakens spirit, just like his heroes. He is immediately assigned to the New Baymort Spirit Academy in Holy Bay, eager to pursue his newfound dream of winning the famed Spirit Tournament and becoming one of the strongest spiriters ever known. However, soon after he enrolls at the Spirit Academy, Mattiaz learns that not everyone shares his idolized view of spiriters. Prejudice, hostility, and corruption drive a wedge between the spiriters and the citizens of Holy Bay. With his dream now appearing like mere fantasy, he decides to make it a reality himself. The question is: can he do it? -First volume of Individuality series-
8 128 - In Serial20 Chapters
Trash No More
Jake went from a promising disciple of the sect to trash because of a problem with his Dantian. All his possessions had been stolen after it was learned he could not cultivate and he was forced to do all the menial and humiliating tasks in the sect. Could he fix his dantian and become a cultivator? Hi all. This is my first attempt at writing a novel. Please bear with me and give me your honest opinion. If you like reading the book please follow for updates! Cheers
8 122 - In Serial204 Chapters
the only one who remembers
Since his first, unfortunate visit to the Holy Island of Velence, Cale had been a prisoner, held in a recurring war of grief and destruction. He wanted nothing more than to reach an end and bring the people he loved to safety. But the world was against him no matter what he did. Therefore, he put a new plan into effect, build connections between countries and made friends with the most powerful people in the world. After almost two decades, it was finally time to let his preparations sprout. Even though no one was aware of his influence, Cale would not let the past rest and would protect the future by any means necessary. After all, he was the only one who remembers. ____________________________________ Deutsche Version: https://www.wattpad.com/story/248618817-the-only-one-who-remembers
8 163 - In Serial31 Chapters
polaroids ♛ z.k. ✓
IN WHICH WHILST DECLUTTERING HER CLOSET, SHE FINDS A BOX OF POLAROIDS OF HER AND HER EX LOVER.☆゚.*・。゚☆゚.*・。゚sep 2018 - oct 2018 ©️
8 210 - In Serial21 Chapters
More than rubies [D. Alli x E. Dier]
"I'll never let you go, Dele."
8 287

