《Không có lai sinh - Phong Ca》May áo
Advertisement
Trong phòng dệt, Thanh Liên rất nghiêm túc làm việc. Thật ra công việc của nàng cũng không nhiều lắm. Y phục của Thị vệ đều do các tú nương ở Lương vương phủ Đông đô may sẵn, đến đây chỉ thêu thêm ít hoa văn lên trang phục. Tiền vương phi tính vốn cần kiệm, y phục bị rách sẽ giao cho phòng dệt sửa lại. Lần này đến kinh thành chỉ có Trương ma ma là nữ quyến, việc tu sửa trang phục hay thêu hoa văn đều giao cho bà làm chủ. Thường thì bà mang đến tiệm may ở kinh thành, thuê các tú nương về sửa sang.
Thanh Liên khéo tay chẳng kém các tú nương. Nàng thêu hoa văn rất đẹp, đường kim mũi chỉ đều tăm tắp. Y phục rách vá lại cũng thật khéo, không nhìn thấy dấu vết sửa ở đâu.
-Thanh Liên cô nương, đây là y phục của ta, không cẩn thận làm rách, phiền cô nương.
Phòng dệt đông đúc hẳn. Thiết Hàn chợt phì cười.
Ba năm trước, hắn là một ám vệ được đào tạo trong Từ lâm viện. Trong một lần làm nhiệm vụ thì bị người phá rối nên chuốc lấy thất bại. Người thất bại sẽ bị loại ra khỏi Từ lâm viện. Thiết Hàn không thân không thích, từ nhỏ đã lớn lên trong đó, ngoài việc làm ám vệ, hắn chẳng biết làm gì.
Bỗng nhiên viện chủ gọi hắn, bảo Lương vương ở Đông đô muốn tìm vài người bảo vệ. Nếu muốn, hắn có thể cùng vài người khác đến Đông đô.
Hắn đồng ý. Hoàng thượng cũng không mấy quan tâm đến những kẻ thất bại. Năm người cùng đến Đông đô.
Thế tử Lương vương Thẩm Hành Vân tính cách thất thường, vui buồn bất chợt. Nhưng không đơn giản chỉ là kẻ "quần là áo lượt". Thiết Hàn theo hắn, đi lên từ vai trò thị vệ, sau đó trở thành người cận thân. Thẩm Hành Vân chưa bao giờ nói lời tin tưởng nhưng những nhiệm vụ quan trọng đều từ từ giao cho Thiết Hàn.
Tiết trời tháng giêng ấm áp. Nhưng thời tiết ở kinh thành nóng hơn Đông đô khá nhiều. Là thị vệ cận thân của Thẩm Hành Vân, Thiết Hàn thường hay túc trực bên cạnh. Cả ngày đứng gác ngoài cửa là chuyện bình thường.
Advertisement
-Thiết thống lĩnh.
Một thị vệ chạy đến chỗ hắn đang canh gác. Trên tay cầm theo thứ gì đó.
-Huynh uống đi.
Chanh đào pha mật ong. Thiết Hàn thoáng ngạc nhiên:
-Ở đâu vậy?
-Hôm nay người gác nào cũng có một bình. Là của Trương ma ma và nha hoàn mới của Vương gia chuẩn bị.
-Ừ.
-Huynh uống đi....Đã kiểm tra cả rồi. Yên tâm đi!
Lương vương không uy hiếp gì đến hoàng thượng, trong mắt mọi người vẫn chỉ là một tên háo sắc. Nhưng hoàng gia lắm tai mắt. Hoàng thượng lại ở ngôi lâu như vậy, có khi cách thức che mắt của vương gia cũng không qua được mắt người.
Thanh Liên nhìn Thiết Hàn uống cạn rồi mới quay vào phòng dệt. Nàng chẳng thể làm gì cho hắn. Kiếp này chỉ có thể dành những quan tâm nhỏ nhoi như vậy. Chuyện sau này, vốn cũng không biết sẽ về đâu.
Hoàn thành trách nhiệm, làm tốt những việc phải làm. Chỉ cần Lương vương không đụng đến nàng, dù trọn đời là nha hoàn phòng dệt hay nha hoàn thô sử cũng không quan trọng. Chỉ cần ở cạnh Thiết Hàn, có thể đền đáp phần nào ân tình đã nợ hắn ở kiếp trước thôi.
Thiết Hàn là thị vệ cận thân của Lương vương, chắc sẽ cùng hắn có mặt trong kì săn bắn sắp đến. Trong những bộ trang phục chuẩn bị ở phòng dệt, hình như không có bộ nào thích hợp với việc đi săn.
-Thưa ma ma....
-Gì vậy Thanh Liên?
-Vương gia sẽ tham gia kì săn bắn sắp đến. Người sẽ dẫn theo các thị vệ phải không ạ?
-Ừ. Con muốn chuẩn bị đồ cho họ ngay từ bây giờ à?
-Dạ...Có được không ạ?
-Con chu đáo đấy. Y phục đi săn thường chọn chất liệu vải nhẹ. Vương gia theo đội săn khoảng một tháng. Cũng phải chuẩn bị ít nhất mười lăm bộ, thêm trung y và đồ lót bên trong nữa. Để ta vào kiểm tra coi đồ đạc chuẩn bị đã có những thứ này chưa?
-Dạ....
-Còn con, cũng chuẩn bị vải trước đi. Ngày mai ta đi hỏi thăm vài kiểu dáng. Phủ ta cũng không thể thua kém quá nhiều được.
-Vâng ạ!
Lục hoàng tử cũng từng tham gia hội săn. Vương phi từng sai các nàng chuẩn bị y phục. Trang phục cho thị vệ, Thanh Liên cũng từng may.
Advertisement
Trong đầu nàng đã hình dung một số kiểu dáng. Ngày mai đợi Trương ma ma về, tham khảo kiểu dáng, chọn vải, có thể bắt đầu may áo được rồi.
Còn khoảng năm ngày nữa đến hội săn thì y phục cho các tùy tùng của Lương vương đều đã hoàn thành.
Y phục lấy màu đen làm chủ đạo, được may bằng chất liệu vải có thể co giãn, thấm hút mồ hôi tốt. Thanh Liên còn khâu cho mỗi người một đôi bao tay hở ngón rất tiện lợi, vừa bảo vệ được bàn tay, lại vừa không giảm tốc độ bắn tên.
Tùy tùng theo Lương vương có không ít người là thanh niên trẻ tuổi. Nhận được những thứ tốt từ thiếu nữ, lòng không khỏi bâng khuâng. Có người không đợi đến ngày đi săn đã mang vào tay trong khi làm nhiệm vụ.
Trương ma ma mang y phục may riêng cho Lương vương đến cho hắn. Trang phục cũng rất tiện lợi, vải mỏng, nhẹ, là dùng tơ tốt để dệt. Nhưng Lương vương vẫn hờ hững, chẳng thèm liếc qua.
-Để đó đi!
-Lão nô cáo lui.
-Sao lại là loại bao tay này?
Trương ma ma cũng ngớ ra:
-Hồi vương gia....Bao tay này là được phòng may vá chuẩn bị. Vải dệt đều là loại tốt nhất. Mang cũng rất thoải mái.
Là loại tơ tằm mát rượi của quý tộc, thị vệ thường đương nhiên không được dùng. Nhưng hắn lại không thích chúng. Đám thị vệ trẻ tuổi hay mang mấy chiếc bao tay ra so sánh, kẻ thì hả hê vì bao tay của mình đẹp hơn người bên cạnh. Một đám thanh niên sôi nổi đàm luận về một nha hoàn.
-Thanh Liên không chỉ đẹp mà còn khéo tay nữa. Không biết....
-Trương ma ma nói, nàng ấy mới có mười mấy tuổi thôi. Còn nhỏ lắm!
-Thì có sao. Cùng lắm là đợi thêm một năm nữa. Dù là nha hoàn cũng không sao cả, người đẹp và khéo léo như vậy, mẹ ta nhất định rất thích. Có thể mang về làm thiếp cũng được.
-Ngươi nghĩ đi đâu vậy. Cô gái như vậy, chịu làm thiếp cho ngươi sao?
-Nàng ta chỉ là nha hoàn thôi mà. Thị vệ như chúng ta lấy đại nha hoàn còn được. Huống gì....
Cửa mở. Đám thị vệ đang nói chuyện trở nên câm lặng. Khuôn mặt lạnh lùng của Lương vương khiến họ rùng mình.
Thân phận của nàng ta thấp kém, chỉ là nha hoàn phòng may vá. Sau này có về Đông đô còn bị khinh khi hơn.
Ở đó, hắn có tám tiểu thiếp, ba di nương, một trắc phi. Thỉnh thoảng lại được tặng thêm vài người đẹp nữa. Nếu họ ngoan ngoãn, biết an phận thì có thể thu dụng, còn không có thể làm quà tặng cho các quan viên, đôi khi là khâm sai đến Đông đô.
Nàng đẹp như vậy, bọn thị vệ như sói như hổ. Hắn đi trường săn gần hai tháng. Nếu bọn chúng ở nhà làm bậy, một nha hoàn hạ đẳng như nàng làm sao chống đỡ. Đã gặp nhau ở kiếp này, hắn có thể lạnh lùng để mặc nàng sao?
Lương vương lại thở dài. Đám thị vệ theo hầu thì nín thở. Vương gia có thể thình lình nổi giận hay không?
-Trương ma ma!
Trương ma ma cũng không dám thở mạnh, chờ nghe mệnh lệnh. Giọng hắn nhẹ nhàng hơn:
-Bao tay không cần quá quý giá như vậy. Bảo nha hoàn Thanh Liên ở phòng dệt làm cho ta một cái giống hệt các thị vệ.
-Lão nô biết rồi Vương gia....
-Ma ma cũng đã lớn tuổi, cứ ở nhà trông chừng việc trong viện này. Bảo Thanh Liên đi theo ta.
-Dạ, vương gia....
Nàng khéo tay, lại có nhan sắc. Một nha hoàn như vậy, rất dễ thu hút con mắt của người khác. Địa vị của Lương vương ở triều đình không vững. Không may có người để ý, muốn hắn tặng nàng cho mình thì sao?
Dù hắn có cự tuyệt cũng không được. Họ sẽ nhìn ra điểm yếu của hắn ngay.
Lại phải tiếp tục diễn trò.
-Bảo nha hoàn Thanh Liên đến phòng của ta ngay.
-Dạ....
Trương ma ma đã khuất bóng. Thẩm Hành Vân lặng lẽ trông theo.
Hắn nắm trong tay bộ bao tay vừa được mang đến. Kiếp trước hay kiếp này cũng vậy. Thứ hắn thích, toàn phải tự tay giành lấy. Cướp đoạt? Có lẽ đó đã là số phận của hắn rồi chăng?
Advertisement
- In Serial50 Chapters
Demonic Devourer's Development
The most powerful demon of Hell reduced to a mere slug! Thanks to his unique ability to absorb skills of the creatures he ate, Voren became the strongest demon in Hell. But just when he was ready to relax and enjoy the luxuries he conquered, gods descended from Heaven to take him down. One against many, Voren fought valiantly, but in the end, he was defeated. Still, the gods couldn’t break his spirit. He lost all his demonic powers, but even all of gods’ efforts couldn’t wipe out Voren’s memories—and his unique ability. As a last attempt to destroy him, gods made Voren reincarnate as one of the lowest creatures there is—a slug. But even that won’t stop Voren from taking his immortality back and getting his revenge. He will reach Heaven… through violence. And enjoy everything the mortal realm can offer on his way there. This story is also published on Webnovel and I publish chapters on it 2 days earlier.
8 90 - In Serial418 Chapters
Into The Portal: Monster Invasion
Disclaimer: This is a work of fiction. Names, characters, business, events and incidents are the products of the author’s imagination. Any resemblance to actual persons, living or dead, or actual events is purely coincidental. https://www.patreon.com/GodonAHill Discord: https://discord.gg/dNNYQSEuRE Despair loomed over the globe. All resources were exhausted, and hope was all lost. When three-player chess that will decide the lives of billions of people was at its zenith, a portal appeared in the sky. Monsters, bigger than the biggest animal, harder than the hardest metal poured out of the abyss... Putting aside their differences, humanity united to fight against their common enemy. But the weapons were ineffective. The most powerful weapons of science could not do even the slightest bit of damage to monsters. While desperation reigned, science prevailed, and laser weapons were born. The first blood was spilled... The first monster was killed! However, it wasn't laser weapons that allowed humanity to win the war, but a piece of orb found in the monster's brain. When supplied with electricity, the orbs would turn into pre-determined objects. These orbs turned into weapons that could damage monsters, and the more monsters were killed, the more weapons were found. With the newly looted weapons and the determination of humanity to get rid of this disease, the monsters were pushed back. At that moment, a messenger flew from the portal in his radiant form. An Artificial Intelligence produced by the native race living in the Portal World... Called Mother AI by humans, this object used the miracles of the alien world to help humanity close the portal. With these miracles, humans awakened superpowers to fight against monsters. An unfortunate teenager, Miles Cross, was born with dormant Ancient Genes and failed to awaken his superpower. Instead, he used every means to get stronger...
8 1240 - In Serial8 Chapters
All on my own {charlotte x reader} Discontinued
So, this is going to be my first serious and real fanfic. Summary of the story:(Y/n) is a quiet girl that she barely gets noticed so that makes her lonely most of the time.(C/n) is her cousin in the same school she is in.(Y/n) spends most of her time with(c/n).(Y/n) has a secret she keeps away from everyone even (c/n), its her abilities, she uses one of her ability to pass tests because she doesn't study.So i guess that is a....... summery. Guys don't judge me{VERY slow updates}P.s this is after years and this description has nth to do with the FF itself
8 188 - In Serial25 Chapters
No Longer In the Fields, 45th Hunger Games (COMPLETED)
It's that time of year again, children from the ages of 12 to 18 battle it out to a fight to the death, The Hunger Games. This year is the 45th. 23 will die, not able to see their family's ever again, but for 1, they will return home to riches and fame. You ready?
8 63 - In Serial46 Chapters
Marvel girls one shots
Imagines of the girls in marvel!I don't own any marvel characters but these are my stories that I write
8 65 - In Serial15 Chapters
Into You/ / HyunLix
Hi guys!!! This is my first WattPad story I hope you gonna like it...☺️💕This is Hyunlix smut🔞!! Wanna read it but you don't like smuts? Don't Worry I will remind you when it's gonna come and you will decide😉! Have fun. ☺️
8 85

