《Kookrose_ Không ai khác ngoài anh ( Full )》20
Advertisement
lúc cô dậy đã là gần 4 giờ chiều, vào nhà tắm rửa mặt rồi xuống nhà.ở dưới thấy cô kim với bà Dahye đang ngồi nói chuyện, cô liền xuống :
con chào mẹ, chào cô. con hơi mệt nên ngủ quên mất-
con mệt lên nghỉ đi rồi lát nữa thằng kook nó về cùng mẹ tới nơi này-
dạ, con không sao mà đi đâu vậy ạ-
lát con sẽ biết-
đang ngồi nói chuyện thì tzuyu đến...vừa nhìn thấy cô liền liếc một cái mới quay ra chào hỏi ngọt sớt, giả tạo quá giả tạo đó là những gì cô nghĩ hiện tại.
con chào bác- đó là cô ta chào dì kim. từ khi cô biết được mẹ ruột của jungkook là cô ấy liền trở mặt với bà Dahye, không còn thân thiết, mà giờ đây tiếp cận cô kim để có thể dễ dàng đến với kook.( việc vì sao tzuyu biết jungkook là con ruột của cô kim thì hãy đợi nhé)
ừ chào con-cô kim lên tiếng.
mẹ con không đến sao-bà lên tiếng.
dạ mẹ con có việc bận không có tới được ...con đến tới thăm anh kook anh ấy chưa về sao-
à ừ...kook nó chưa về- từ lúc tzuyu bỏ đi bà cũng không còn quan tâm và cũng chẳng gán ghép jungkook với tzuyu nữa vì bây giờ mọi người chỉ chấp nhận chaeyoung làm con dâu.
vậy con chờ anh ấy về-cô ta ngồi bên cạnh cô kim nắm lấy tay cô.
ừm tùy con- giờ cô ấy cũng cảm thấy hơi bất tiện vì lát nữa muốn cùng cô với anh đi nói chuyện riêng mà tzuyu lại đến...nói không phiền là nói dối.
ngồi đó một lúc cô xin phép mọi người lên phòng. vào trong cô ra ban công đứng, giờ cô mới thấy sợ sự xuất hiện của tzuyu,cô ta thực không đơn giản....mọi chuyện tất cả phải đề phòng cô ta.
đứng được một lúc cô thấy tiếng gõ cửa tưởng jungkook về liền ra mở cửa mà không hỏi. vừa mở ra không như cô nghĩ là tzuyu:
tôi vào được chứ...tôi với cô cần nói chuyện-
tôi với cô không có gì để nói -cô lạnh nhạt nói
Advertisement
có chứ rất nhiều là đằng khác- cô ta cư nhiên bước vào phòng.
nói nhanh-
cô nên biết điều rời khỏi jungkook đi, đừng để tôi phải ra tay-
vậy sao. tôi nói rồi nhảy vào mà húp. tôi chỉ sợ tôi dâng tận miệng cô mà vẫn chưa húp được thôi-
được, đừng trách tôi...cô có tất cả vậy nên buông ta cho anh ấy đi-
tôi chưa đủ thánh thiện như cô-
hừ...để tôi xem. xem cô đau khổ như thế nào-nói rồi cô ta ra ngoài.
'hừ...đúng là không tầm thường ' cô nghĩ
~~~~
giờ là cũng hơn 6 giờ, jungkook cũng đã về cô đi xuống đập vào mắt là cảnh cô ta chạy tới ôm anh...cô chẳng nói gì xuống bếp đun nấu.
anh biết cô đang nghĩ gì nên hất tay cô ta ra đi thẳng vào bếp. thấy cô liền vòng tay ôm cô từ sau:
sao thế bảo bối. em ghen à-anh vùi mặt vào tóc cô ngửi mùi hương đó
chả biết...sao mà phải ghen-
thôi mà, anh xin lỗi vợ...nha...anh mệt quá-
cô thấy anh kêu mệt, liền quay lại hỏi:
anh mệt á...làm sao-cô lo lắng hỏi.
không thèm trả lời anh liền hôn vào môi cô, nụ hôn nhẹ nhàng day dưa một lúc mới nhả ra. và tất cả màn đó tzuyu đều nhìn thấy hết cô ta tức quay ra.
biến ra, lên phòng tắm rửa đi-cô lườm.
tuân lệnh vợ-
sau khi ăn xong thì bà bảo:
hai đứa lên phòng thay đồ đi, cùng mẹ ra đây một lát-
dạ
~~~~~~
khi tất cả đều ở dưới phòng thì bà nói:
đi thôi....mà tzuyu bác bảo-
dạ-
cũng muộn rồi con lên về ta không có ở nhà-
bác cho con đi cùng được không- cô ta làm mặt tội nghiệp
ta không thể , thông cảm cho ta-cô kim nói xen vào.
dạ, vậy con về trước- vừa quay mặt ra chỗ khác liền nhếch môi .
cảm ơn con, ta đi thôi- cô kim kéo mọi người ra xe.
ra tới xe anh mới hỏi:
ta đi đâu ạ-
lát con sẽ biết-
~~~~
đi mất gần một tiếng thì tới nơi...và đó là 1 cô nhi viện.
Advertisement
xuống xe bên ngoài có biển ghi' cô nhi viện Hoa Hồng' đó là cô nhi viện ngày xưa jungkook được nhận và hiện tại nó được chuyển đến ngoài thành seoul.
cô hơi bất ngờ vì bà đưa cô tới nơi này:
mẹ, sao chúng ta lại tới đây-
con vào trong trước đã-
vào trong bà gặp một một người phụ nữ khoảng chừng hơn 50 tuổi. đi tới chào hỏi xong bà ấy mới hỏi:
các vị tới đây tìm ai-
dạ con muốn hỏi rằng dì nuôi dưỡng bọn nhỏ lâu chưa ạ-cô kim lên tiếng, vì năm ấy cô để jungkook ở ngoài cổng không có gặp ai hết nên cũng hơi khó khăn.
ta ở đây đã 30 năm rồi-
vậy ạ. vậy dì có thể cho con biết khoảng gần 20 năm trước có nhận 1 đứa bé trai không ạ....đứa bé được đặt ở cổng cô nhi viện khi còn ở Daegu không ạ-
à...ừm đúng vậy trong thời gian đó ta có thấy 1 đứa bé trai trước cổng. trong người còn có một tấm ảnh.....ừm nhìn rất giống cậu này-bà ngẫm nghĩ một lúc rồi nói, chỉ tay về phía jungkook.
vâng, dì xem có phải đứa bé này không ạ-bà đưa ra tấm ảnh lúc nhỏ của anh.
ừm đúng vậy....chờ ta chút- nói rồi bà đi vào trong lấy ra một tấm ảnh bà bế một đứa bé trai....đó là anh.
năm thằng bé được ta nhận ta đã chụp ảnh lại nếu có người đến xin nhận-bà ấy nói rồi đưa tấm ảnh đó ra.
cô kim lặng im nước mắt đã chảy. chaeyoung ngồi đờ ra không hiểu gì...còn anh cũng đã hiểu một phần nhưng có liên quan gì tới cô kim.
vâng đúng vậy...chính là thằng bé này...chồng con đã nhận nuôi-bà nói rồi chỉ tới anh.
vậy sao...thế có tìm được người thân chưa-
dạ...con là mẹ ruột của thằng bé-cô kim nói.
ồ thật sao...tốt quá rồi, gia đình đoàn tụ-
mọi người đang nói gì vậy ạ-cô hỏi vì từ đầu đến cuối cô chưa load kịp.
jungkook, chaeyoung. ta có chuyện muốn nói-bà quay ra phía 2 anh và cô.
dạ. mẹ nói đi-
thật ra mẹ ruột của con là cô kim đó jungkook...mẹ đã biết được vài ngày rồi nhưng chưa có cơ hội nói cho con-
gì cơ-cô ngạc nhiên thốt lên. vậy là những thông tin trước đây cô nhờ mina điều tra vẫn còn rất nhiều điều. không ngờ.
vậy ạ- trái lại anh lại rất bình tĩnh vì chắc cũng đã chuẩn bị tinh thần trước rồi.
con có thể tha thứ cho ta được không-cô kim nói nước mắt đã chảy dài. tay đan chặt vào nhau.
vâng, con không sao hết....mẹ đừng lo-anh nắm lấy tay cô kim
con...con gọi ta là mẹ sao- bà xúc động nắm lấy tay anh.
vâng, con có 2 người mẹ liền, phải vui mới đúng-
cảm ơn con....mẹ xin lỗi. về nhà ta sẽ kể tất cả cho con nghe-
dạ.mọi chuyện đã qua rồi . ta về thôi-
vậy chúng con xin phép về. và cảm ơn dì trước đây đã chăm sóc thằng bé giùm con-
còn nữa đây số tiền con ủng hộ trại trẻ...con sẽ tới đây thăm dì- cô kim nắm lấy tay dì ấy
con chào bà-
~~~
trên xe không khí có vẻ khác vừa nãy nhưng có cảm giác le lói sự hạnh phúc sự tin tưởng trong đó. cô giờ cũng hiểu ra...vậy là từ giờ anh còn có một thân phận khác nữa đó chính là: người thừa kế JJK chính là công ty của cô kim, sau khi biết jungkook là con trai mình bà đã cho đổi tên và cũng đã thông báo cho ba của jungkook về việc cho phép nhận lại con trai.
.......
sau khi về tới nhà cũng đã muộn bà kêu đi ngủ. còn chuyện gì để mai nói. thế là mọi người về phòng.
anh à-
sao thế bảo bối-
không có gì, em chỉ thấy vui thôi. rất vui ý-cô cười tít mắt
mèo ngốc-
được rồi ngủ đi, bảo bối. mai anh đưa em đi chơi được không-
thật nhé, anh ngủ ngon
vâng bảo bối ngủ ngon - anh nói rồi hôn lên trán cô một cái rồi ôm cô vào lòng.
............
em thấy chưa...chị nói rồi thằng kook nó cũng rất thương em,nó rất hiểu chuyện đó-
vâng, nhờ chị dạy dỗ nó hết-
được rồi, mọi chuyện đã qua, chúng ta ngủ. mai nói tiếp-
vâng, chị ngủ ngon-
ừm-
Advertisement
- In Serial484 Chapters
Digging To Survive: I Can See Hints
After being awakened from their slumber, billions of people found themselves dispersed in various sealed crypts. Surrounded by earth, they each had only a shovel. They had to dig their own tunnels in order to advance to the next crypts. Nobody could predict whether it was a crypt full of supplies or monsters ahead! Klein was also forced to join in the digging, but he could see hints. [Dig further and you will end up in magma.] [It’s not a bad idea to dig to your right. After you enter the crypt, dash for four meters and stab the underground creature in slumber to death with a spear.] [A baby lamb is awaiting you on your left.] While everyone else was still exploring cautiously, Klein was already loaded with supplies and was dominating the underground world. While the rest were still stressed over their next meal, Klein was already trading with others with his leftover food…
8 1202 - In Serial19 Chapters
Alctuz Arena
It has been 7 years since the Great Archusian War ended, where thousands upon thousands of lives was lost.Our story takes place in a land of warriors called Ino. Ino has lost the war against the Great Archusian Empire and is now its colony. It is set in the middle ages with advance technology. After the war, peace came to its land but the once proud warrior's land is now in a tight leash and now any hostilities including carrying weapons or the use magic is strictly forbidden. Because of this, the warriors that only knew of conflict have lost their livelihood. The Great Archusian Empire enforced a system upon Ino where any conflict can be legally resolved with a game called Alctuz. Our story follows a young man as he goes on a journey to reach his dream of being a legendary warrior.How will the young man reach his dream?What is Alctuz? Our epic action/battle web novel begins.(c) Cover made by Iwai AkikoThis fiction is inspired by Dragon Nest PVP, some skills maybe copied from said game.
8 114 - In Serial8 Chapters
The Burning Rose
Rascal, troublemaker, an annoying brat—those are the nicknames commonly attributed to Mattiaz Rider: an uncontrollable sixteen-year-old brat who grew up in an orphanage, annoying the skin off his caretakers and supervisors. Mattiaz is also a fearless dreamer with a lofty goal. Before he could even spell out his own name, he idolized the people on his TV screen known as 'spiriters'. They were superhumans, capable of impossible feats that young Mattiaz would describe as 'cool' and 'badass'. Of course, the little boy wanted to become like them when he grew up. Despite no one taking Mattiaz's conviction seriously, the incredible happens: Mathiaz awakens spirit, just like his heroes. He is immediately assigned to the New Baymort Spirit Academy in Holy Bay, eager to pursue his newfound dream of winning the famed Spirit Tournament and becoming one of the strongest spiriters ever known. However, soon after he enrolls at the Spirit Academy, Mattiaz learns that not everyone shares his idolized view of spiriters. Prejudice, hostility, and corruption drive a wedge between the spiriters and the citizens of Holy Bay. With his dream now appearing like mere fantasy, he decides to make it a reality himself. The question is: can he do it? -First volume of Individuality series-
8 128 - In Serial204 Chapters
the only one who remembers
Since his first, unfortunate visit to the Holy Island of Velence, Cale had been a prisoner, held in a recurring war of grief and destruction. He wanted nothing more than to reach an end and bring the people he loved to safety. But the world was against him no matter what he did. Therefore, he put a new plan into effect, build connections between countries and made friends with the most powerful people in the world. After almost two decades, it was finally time to let his preparations sprout. Even though no one was aware of his influence, Cale would not let the past rest and would protect the future by any means necessary. After all, he was the only one who remembers. ____________________________________ Deutsche Version: https://www.wattpad.com/story/248618817-the-only-one-who-remembers
8 159 - In Serial21 Chapters
The New Legion
FoundationEver since childhood, it has been Raidon's dream to join the army. But his family is poor and he is still very young. Nevertheless, he signs up when one day warriors are sought for a special legion. This is his chance to fulfill his greatest wish. The training sessions are difficult and the soldiers wear special armor. Raidon appears to have unique talents. Not only is he one of the few able to read the old manuals, but he also has a sharp insight and a natural leadership. Then one day it turns out that special signs form on the heavy armor, which have to do with the deployment of the soldiers. Raidon develops into a captain and under his leadership an ancient legion with an impressive reputation comes back to life. Empress Alyena, who took over her father's empire after his death, faces piracy and fierce attacks on her empire. She could really use the power and commitment of the New Legion. An exciting and compelling fantasy novel. ------------------------------------------------ Chapters on: Tuesday Thursday Saturday
8 167 - In Serial6 Chapters
Space-Time Apostasy
Time travel makes for strange bedfellows. Right in the middle of their fight in the Kamui dimension, Kakashi and Obito find themselves chucked on a one-way trip down memory lane. Grudgingly, they truce under a common goal-getting back.But...Minato's alive. Rin's alive.Kakashi's will falters, Minato grows suspicious, hidden forces come out to play, Obito vows to do whatever it takes-it's all a giant space-time bomb, waiting to explode.[Cross-posting this from my account on Archive Of Our Own!]
8 94

