《Kookrose(Ver)_ Cưng chiều cực phẩm phu nhân》Chap 3: Đi nhầm nhà rồi
Advertisement
"Ba hôm nay là ai?"_Cô ngồi đối diện với ba mình, ăn một chút cơm,hỏi.
Ba cô đang nhai kĩ, nói:"Là đạo diễn nổi tiếp của làng giải trí, chỉ là ông ta luôn ăn hối lộ của mấy cô diễn viên, để nâng đỡ họ lên".
"Ồ vậy sao, mấy kẻ đó khiến con thật chán ghét"_Cô làm mặt biểu tình nói.
"Chứ con có khi nào thích người ta đâu?"_Do-yun nói.
"......"
"Ba....."_một giọng nói khác chen vào cuộc nói chuyện giữa cô và Park Do-yun.
"Là Ji-hoon sao? Con về khi nào sao không gọi cho ta"_Do-yun vui đến nỗi chén cơm còn dang dở đã dừng ăn.
Đi lại ôm cậu.
Park Ji-hoon là em trai nuôi của cô, được ba cô nhận nuôi khi một lần nhìn thấy cậu ấy đang ăn xin, nổi lòng thương đem về nuôi. Và cho cậu ấy sang nước ngoài du học.
Cô đối với cậu cũng rất thương yêu cưng chiều, giống như cách mà một người chị gái nên làm.
Ji-hoon đi lại phía cô, choàng vai cô nói:"Chị, em rất nhớ chị".
Cô tuy ngoài mặt không biểu lộ cảm xúc gì? Nhưng mà trong lòng cảm thấy rất vui khi cậu trở về.
"Về là tốt rồi".
"Cùng ăn cơm luôn đi con trai".
"Vâng ạ!".
Chaeyoung nói với người hầu:"Đem đồ của thiếu gia lên phòng đi".
"Vâng".
Và sau đó cả nhà ngồi ăn cơm.
........Tối......
Ji-hoon tay cầm gối, tay cầm máy vi tính, đi vào phòng cô:"Chị, em muốn ngủ với chị".
Chaeyoung cảm thấy, cả hai đều lớn hết rồi, còn ngủ chung như lúc nhỏ nữa sao, quá cầu kỳ rồi.
"Không được,".
"Sao vậy chị?".
"Chị đã ngủ một mình từ khi em đi du học, giờ em muốn ngủ chung sẽ khiến chị không quen dẫn đến mất ngủ".
Advertisement
Đúng, điều khiến Jihoon sợ nhất chính là cô có việc gì.
Nếu như cô nói cô mất ngủ, vậy thì cậu ta không ngủ chung nữa, gương mặt đúng buồn bã, đi ra, nói:"Vậy em không ngủ nữa, chị ngủ ngon".
Chaeyoung nhìn cậu đi ra, cũng thấy tội, nhưng mà cô thật sự không quen khi có ai ngủ cùng, chẳng những vậy, em trai cũng đã hai mươi tuổi rồi, cộng thêm việc, tối cô hay đi làm nhiệm vụ, cho nên không tiện vẫn là không tiện.
Nhắc mới nhớ, cũng đã đến giờ rồi nhỉ?
Cô tức tốc thay đồ như thường lệ, không quên cái mặt nạ thân yêu.
Đi trong đêm.
Cô cầm tầm hình có chỉ đường trên tay, nhưng do trời tối quá nên không nhìn rõ, cứ vậy mà đi vào một căn nhà rất to.
Cô cũng nghĩ rằng bản thân đã đi đúng nhà, cho nên nhanh chóng đi vào trong.
Nhưng mà điều khiến cô bất an chính là căn biệt thự này tại sao lại có nhiều cạm bẫy như vậy, chỉ là một đạo diễn, còn sợ người ta giết đến nỗi phải gài bẫy luôn sao.
Chaeyoung len lén vòng qua khuôn viên khu vườn, nhưng mà cô kết luận một điều rằng..
- Cô đi lạc rồi....
Khu vườn này như có ma thuật, khi cô đi vào thì không thể tìm lối ra được nữa, hazz phiền phức thật đấy!
Đúng lúc đó, ánh sáng từ đầu sáng nhòe lên, khiến cô chói cả mắt, theo bản năng cô lấy tay che lại.
Thân ảnh cao lớn, âu phục trang nghiêm cùng gương mặt đẹp như tạc tượng bước ra, tay đút vào túi quần, đôi chân dài đi lại gần cô.
Advertisement
Chaeyoung cho là bản thân đã bị gài bẫy, lập tức chuồn.
Nào có ai biết được, cô làm sát thủ lâu như vậy lại bị tóm gọn một cách nhanh chóng.
"Lại gặp nhau rồi".
Một giọng nói vang lên, cắt quãng suy nghĩ của cô.
Vô cùng quen tai.
Đúng, chính là Jeon Jungkook.
Lần này cô có thể khẳng định rằng:
- Cô đi nhầm nhà rồi.
Qua lớp mặt nạ, ánh mắt cô nhìn anh:"Tôi cũng khá bất ngờ đấy!".
Thuộc hạ của anh định xông lên đánh cô, nhưng mà anh đã ngăn lại, lạnh như băng nói:"Tôi cho phép các người hành động sao?".
Thuộc hạ của anh cúi đầu, sai phạm:"Xin lỗi thiếu chủ, chúng tôi không cố ý".
"Các ngươi đi đi, để ta nói chuyện một lát".
"Nhưng mà đây là sát thủ, sẽ làm hại đến thiếu chủ".
Jungkook liếc một cái thấu xương:"Cút đi".
Họ sợ đến run chân, nhanh chóng đi mất.
Jungkook đi đến, gỡ lấy tấm lưỡi đang quấn lấy cô xuống.
Cô như nàng tiên cá bị mắc cạn, vốn không thể làm gì?
"Cô có nhớ cô đã nói gì với tôi không?".
"Nhớ"_cô lạnh nhạt đáp lại.
Jungkook tùy tiện ngồi thản nhiên uống trà, vì anh biết, cho dù cô muốn chạy cũng không được.
Vẫn còn rất nhiều bẫy khác chờ cô, nếu như không biết sẽ bị bắt lại như lần này.
Anh hớp một miếng nói:"Lúc đó cô nói nếu có gặp nhau xem như không quen biết, nhưng tôi lại muốn biết rõ về cô hơn".
Advertisement
- In Serial6 Chapters
Fate's Fool: A LitRPG
Naked, confused, and in debt to a god, Ash finds himself teleported to a new world. He has to make his way through the challenges of monsters, politics, and the unwanted attentions of those more powerful than him. Even worse? The god has made a quite literal fool of him.
8 130 - In Serial25 Chapters
Crocodilian
An aspiring cartographer with the ability to teleport is sent on his first assignment by the guild to the swamp town of Yonledo in order to verify the mayor’s claims that giant, man-eating crocodiles are terrorizing the townsfolk. This steampunk-ish, fantasy, horror novella is set within the world of Havek where dragons and vampyrs are commonplace and people with magical abilities are known as either Blessed or Cursed. Crocodilian will be posted serially first on the Storyletter Substack, then subsequently on RR, Wattpad, and Medium. Hope you enjoy! ~ WM
8 77 - In Serial11 Chapters
The Wind Shifts
A wandering loner rescues a young exile, and by doing so is forced to reassess his place in the world. Elloreah is one of the rare Ethereal. There is a demand for rare creatures such as Elloreah among the Mythic black markets. Mingan cannot turn a blind eye knowing what will become of her should she fall prey to poachers. By rescuing her, he finds himself pulled back into the vast network and influences of the Tutelar, the shadow organization that keeps the magical elements of Earth under wraps. His fate is soon intertwined with Elloreah's, whose exile from her homeworld is far more complicated than either of them realize. This was an earlier draft of this novel. I'll be removing the majority of the story shortly. I hope anyone reading it got the chance to finish it. If not, and you'd like to do so let me know. I can link you to a finished version. In the meantime, I'm working on the rewrite.
8 149 - In Serial16 Chapters
Valkyries and Blade Dancers
It has been a millennium since the dawn of the war between the aradama and the Toji and there are absolutely no signs of the conflict ending. This status quo had more or less remained the same throughout the centuries; the aradama had failed to destroy humanity while the Toji had failed to eradicate the aradama. However, this would all change during the 123rd National Swordsmanship Tournament. One after the other, multiple calamitous events rocked the island nation of Japan to its core...
8 318 - In Serial5 Chapters
Object crack book
shut ur up and read
8 126 - In Serial10 Chapters
Mask of lies // Sky media meets mystreet
A group of men walked down the smooth roads of mystreet. "It's this one," a mysterious middle aged man whispered back to the people behind him. They all stood in front of a dark red house with a few stories. A raven haired man ran his fingers through his hair before knocking on the wooden door. "Um hi! My name is Jin and my friends I were wondering if a lady named Je-Aphmau lived here or on this street," the olive skinned man stated to the shirtless man who answered the door. He looked at the group of five peculiar looking men before shouting "Aph its for you!" Then a sun kissed girl ran down the stairs. She walked to the door in disbelief. "Long time no see!" A young man in a squirrel hoodie said before hugging the shocked girl. There here.... There back.... There alive..... Was all that ran through the dark haired girl's mind........
8 130

