《Kookrose(Ver)_ Cưng chiều cực phẩm phu nhân》Chap 1: Sát thủ ẩn danh
Advertisement
Đồng hồ trên tòa tháp điểm 12 giờ. Màn đêm buông xuống, cũng là lúc các vật trong bóng đêm làm việc.
Trên đỉnh của tòa nhà cao nhất ở thành phố Ninh Trì, một trong những thành phố giàu có nhất.
Một bóng đen huyền thoại đúng trên đầu đỉnh, thân thể đều toàn màu đen, cộng thêm một bộ đồ bó sát cơ thể kia, lộ ra ba vòng tiêu chuẩn.
Mái tóc dài màu hạt dẻ được thả gọn xuống, bay theo gió, tạo nên một khung cảnh tuyệt sắc.
Người đó chính là sát thủ ẩn danh, chưa ai biết đến khuôn mặt của cô ấy, nhưng lại để cho người đời phải kính nể.
Vì, cô ấy giúp người nghèo, giết những người ngang tàn,cướp lấy tài sản của họ đem chia cho những người gặp khó khăn.
Dù biết cô tàn bạo nhưng vẫn không hề sợ hãi, cứ mỗi đêm tối thì cô lại xuất hiện. Chỉ là từng hành động quá nhanh, nhanh đến nỗi người ta tưởng rằng đang mơ, cô ra tay không để lại bất kì sai sót nào.
Đêm nay, cô lại thực hiện nhiệm vụ của mình, đối tượng được cô tiếp chính là Oh Min-jun, một tỷ phú, nhưng rất thích bạo dâm, mỗi ngày có hơn mười cô gái bị hành hạ đến chết. Cô nhất định giết chết ông ta. Một người khinh thường phụ nữ.
- Bịch..
Cô thành công đi vào căn phòng ngủ của Oh Min-jun, đúng là tỷ phú có khác, căn phòng uy nga đến lạ, đồ vật có trong phòng đều dát vàng.
Chậc, lần này cô lời to rồi.
- Cạch....
Nhìn thấy cánh cửa đang mở ra, cô nhanh nhẹn nép vào cánh cửa sổ.
Mắt hi hí, nhìn ông ta đang ôm hai cô gái chỉ mặc mỗi một bộ đồ lót siêu mỏng.
Advertisement
Nhìn thôi đã sởn gai ốc rồi. Thật biến thái chết đi được.
Căn phòng không sáng lắm, nhưng đủ để cô nhìn ông ta, chứ ông ta thì không thể nhìn thấy cô.
Oh Min-jun giở giọng háo sắc:"Hôm nay ta cảm thấy rất buồn, hai em phải làm ta vui vẻ thì ta sẽ thưởng nhiều, biết không? ".
"Vâng ạ"_giọng nói của hai cô gái vô cùng ngọt, đến nỗi chắc ngọt hơn cả đường.
Sau đó là cảnh XXOO, thôi, cô không nhìn nữa. Tởm quá đi mất.
Oh Min-jun bỗng nhiên nghe tiếng động, nhanh chóng mặc lại quần áo:"Là ai? Mau ra đây?".
Hai cô gái quấn trong chiếc mền, cũng sợ hãi.
Phát hiện rồi sao?
Cô hiên ngang bước ra, không quên đeo mặt nạ vào.
Oh Min-jun cả kinh:"Cô, cô là *sát thủ ẩn danh".
*Là tên gọi mà người người hay gọi cô.
"Chậc, đoán trúng rồi, thế ông có muốn tôi thưởng cho ông vì việc đoán trúng không?".
Oh Min-jun nhìn cô từ trên xuống dưới, thèm thuồng, quả là cực phẩm, tuy đã che đi khuôn mặt nhưng ông ta vẫn cảm thấy dục vọng đang dâng lên, chà chà tay:"Nếu như cô hầu hạ ta đêm nay, thì ta sẽ cho cô thật nhiều tiền, nghe nói cô thích lấy tiền đi giúp người nghèo mà phải không? ".
"Ồ, nhưng mà thay vì hầu hạ ông đổi lại để giết ông thì tốt hơn"_thanh âm không quá lớn, nhưng lại làm cho người nghe cảm thấy lo sợ.
Oh Min-jun chưa kịp nói thêm câu nào nữa, thì bị cô rạch một đường dao ngay cổ. Chết tức khắc.
"Á, giết người rồi, giết người rồi, cứu mạng"_hai cô gái lúc nãy sợ đến nỗi không mặc quần áo chạy ra bên ngoài.
Advertisement
Vệ sĩ của ông ta nghe thấy liền chạy vào, do phòng ông ta cách âm nên khi nãy không hề nghe cuộc đối thoại.
"Ông chủ, ông chủ"_một tên vệ sĩ gọi thất thanh.
Tên kia đưa tay lên mũi:"Ông, ông, chủ chết rồi".
"Cái gì, là ai làm chứ?".
"Nhìn vết thương trên cổ này, chỉ có thể là người đó, sát thủ ẩn danh".
Đúng, đa số các người chết trong tay cô đều chết theo cách thức rạch cổ dã man này.
Nhân lúc họ đang hoảng loạn, cô nhanh chóng đi đến căn phòng bí mật, nơi đây bao chứa các loại sản vật, tiền, và các thứ có giá trị khác.
Cô khoanh tay trước ngực:"Quả nhiên, tất cả đều giấu ở đây, cáo già".
Căn phòng bí mật, nghe thì tưởng rất uy nga, tráng lệ, canh giữ nghiêm ngặt. Nhưng không, khi cô điều tra địa hình của căn biệt thự cùng các phòng của ông ta cũng có hơi ngạc nhiên, căn phòng này nằm ở cuối hành lang tầng ba, tầng dành riêng cho ông ta và các thiếu nữ chơi đùa.
Còn căn phòng cất giữ tiền và các thứ khác thì không tráng lệ như phòng ông ta, nó rất ủ kĩ, chuột chạy khắp nơi, cộng thêm màn nhện khắp phòng, nhìn vào tưởng rằng phòng dành cho kẻ hầu. Nhưng không sai là dấu vàng bạc ở đây.
Kẻ giàu đúng là có cách nghĩ khác lạ mà.
Căn phòng này cũng bị cấm vào, dù là cho quét dọn cũng không.
Cô lấy toàn bộ bỏ vào một cái túi đen to.
Sau đó rời đi, ma quỷ không hay.
Vẫn như thường lệ, cô đem toàn bộ tiền bạc đó đêm đến nhà của người nghèo.
Do đây là việc làm thường xuyên nên hẳn họ có sẩm một cái tủ nhỏ nhắn, cứ mỗi tối cô sẽ đặt tiền vào trong đó.
Vì biết cô là người tốt nên không ai muốn nhìn kĩ mặt cô, tuy rất muốn, trong cảm nghĩ của họ cô chính là người xinh đẹp.
..........
Nhiệm vụ lần này khá nhiều thời gian, cô trở về nhà đã hơn hai giờ sáng.
Nhà của cô là một căn biệt thự lớn rộng. Vệ sĩ nghiêm ngặt.
Người hầu kẻ hạ thì vô số.
Nằm trên chiếc giường lớn, cô mệt mỏi ngủ ngay sau đó.
Advertisement
- In Serial9 Chapters
The Magic Man (Very Dead)
John was a fan of system apocalyspes, so he thought he knew what coming when he got caught up in one. He was wrong. This was an apocolypse in the original sense of the word, an unvieling. There were no ravenous hordes of monsters, no genocidal tutorials, and certainly no aliens from another dimension. Just humans. So John thought, "How can I exploit this?" This is my first story, and I am writing it as I go. Dont expect a regular update schedule or much long-term foreshadowing.
8 92 - In Serial12 Chapters
The Mind Hack
Reality is defined by what we, see, hear and feel. What would happen if you are unable to tell the difference between what is real and fake? When a computer AI starts testing a virtual holographic system on two unsuspecting men, they must race to find a way out of the computer that is hacking their minds and attacking New York.Tolbert, a simple room attendant is unexpectedly caught up in a holographic projection. He must decide what is real and what is not. The fate of the world hangs in the balance, as aliens and monsters ravage the centre of New York. An army of raptors led by trolls engage an alien menace.Striker, a computer gamer and hacktivist notices that a fellow gamer is being attacked in the game and seeks to find out what is going on. He must find and shut down the cause of it all before the world he knows is destroyed forever.
8 201 - In Serial11 Chapters
Finding Truth
An excerpt from one of the tracks of the show NAAMKARANN in my own vision, my own plot and my own words... What happened AFTER the media got to know about Juhi being Neil's ex girlfriend and that he has a child with her?? How did Avni and Neil deal with the cunning plans of vidyut and Juhi? Will they succeed in overcoming the hurdles in their relationship? Read on to know the thrilling story of how AvNeil solved their own case with criminal minded people!
8 90 - In Serial11 Chapters
Kissing School
"Alright. I got this far. What next Mr. Teacher?" He laughs at me. Actually laughs at me! If he thinks that just because his laugh is one of the sexiest sounds ever that he can get away with laughing at me, he is so wrong. My anger is lost the second his fingers start caressing their way up my leg, landing on my hip which is where they stay. "First lesson: the art of teasing." I can do this one. It'll be just like the other night in his living room. Give him just enough to leave him wanting more. However, even though I know a lot about teasing, I think I'm about to learn a whole hell of a lot more. Looking directly into Cameron's eyes, I see how they are twinkling with the excitement of this lesson. I have a feeling I am in way over my head.--Cameron is Amanda's best friend's brother. After a night of restlessness, Cameron agrees to teach Amanda how to kiss her way to a boyfriend, but there is only one tiny problem. She doesn't want just any boyfriend. She wants the guy she has been in love with for years, and he just agreed to take her to Kissing School.
8 92 - In Serial37 Chapters
Ghostmyers! ꒰⑅ᵕ༚ᵕ꒱˖♡ ♡˖꒰ᵕ༚ᵕ⑅꒱
Just me and Mikey.. don't tell him I'm legit in love
8 152 - In Serial39 Chapters
Just a Kiss
Draco Malfoy has been sentenced to spend an entire year in the muggle world, without his magic. He will be taught how to live like the muggles do by the one person he hates more than any other, Hermione Granger. But times have changed and no one is the same after the war.
8 176

